Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Chương 25

Lạc Vị Ương

2025-03-31 15:18:10

Cuối cùng ông ta nín lặng, liên tục giục Cẩm Tú mau mau thử trang sức.

 

Sau này, Trần Cẩm Tú nũng nịu với nhị hoàng tử:

 

“Điện hạ lại cứu thiếp thêm một lần nữa. Nếu không, thiếp đã bị phụ thân đánh cho te tua rồi.”

 

Nhị hoàng tử thì lại lo ngay ngáy, bởi chuỗi anh lạc giá trị ngất trời ấy căn bản không phải do hắn tặng.

 

Lúc ấy hắn mới chợt nhận ra có lẽ mình đã có một đối thủ rất giàu có, vì để tránh sinh biến, hắn dứt khoát cầu xin phụ hoàng hạ chỉ ban hôn.

 

Phụ hoàng nhìn hắn thật lâu, lâu đến mức mồ hôi túa ra đầy trán.

 

Cuối cùng, phụ hoàng gật đầu.

 

Hắn hân hoan trở về, lập tức báo tin mừng cho Trần Cẩm Tú.

 

Hắn đâu biết, chính hành động ấy đã khiến hắn đánh mất ngôi vị thái tử.

 

Trong triều, văn võ bá quan liên tiếp dâng tấu, khẩn cầu phụ hoàng lập nhị hoàng tử làm thái tử.

 

Phụ hoàng vô cùng lo lắng. Một mặt cảm thấy nhị hoàng tử khó gánh vác đại nghiệp, mặt khác lại thấy hắn gần đây lập được nhiều công, được lòng dân.

 

Khi phụ hoàng còn đang d.a.o động, thì nhị hoàng tử đã bắt đầu lôi kéo triều thần, lại còn kết thân với tướng quân nắm giữ binh quyền.

 

Đó chính là điều tối kỵ trong mắt phụ hoàng.

 

Quyền lực của Nhị hoàng tử có thể do phụ hoàng ban cho, nhưng tuyệt đối không thể là thứ hắn tự mình tranh đoạt, vì điều đó đồng nghĩa với dã tâm như sói lang.

 

Một đạo thánh chỉ ban hôn đã được ban xuống, nối liền phủ nhị hoàng tử và phủ tướng quân.

 

Nhưng chiếu thư lập thái tử thì vĩnh viễn bị gác lại.

 

Nhị hoàng tử còn chưa hay biết gì, vẫn đang ngây ngốc đợi chờ.

 

Thật ngây thơ.

 

Ta vào cung nhiều hơn.

 

Không vì điều gì khác, chỉ để tận hiếu với phụ hoàng.

 

Phụ hoàng cũng ngầm cho phép điều ấy. Người đã lớn tuổi, thê tử yêu quý thì bị đày vào lãnh cung, trưởng tử thì bị phế, nhị tử thì ôm dã tâm, tam tử cũng chẳng ra gì. Những hoàng tử còn lại thì nhỏ đến mức mới nhìn đã thấy nhức đầu.

 

Người duy nhất có thể bầu bạn, trò chuyện bên cạnh người lúc này chỉ còn lại ta.

 

Ta cùng người dùng bữa, cùng người tản bộ.

 

Khi người vào triều, ta ở lại chờ người hồi cung, cùng dùng bữa tối, thuận tiện xoa đầu, giúp người giảm cơn đau đầu kinh niên.

 

Có một lần, người hỏi ta: 

 

“Sao không về phủ công chúa?”

 

Ta khựng lại một lát, rồi đáp:

 

“Phụ hoàng, phủ công chúa rộng lớn quá, lạnh lẽo quá.”

 

Khoảnh khắc ấy, dường như người cũng đồng cảm với ta, cô đơn trong lòng ta, giống như chính cô đơn trong lòng người.

 

Ta tưởng mình đã có được sự thương xót của người.

 

Nhưng rất nhanh, Lễ Bộ bắt đầu bận rộn chuẩn bị tìm chọn phò mã cho ta.

 

33

 

Khi từng bức họa chân dung nam tử được bày trước án thư của ta, ta chỉ lặng lẽ trầm ngâm.

 

Tất cả những người ấy, ai nấy đều tuấn tú phi phàm, nhưng cũng chỉ có vậy. Gia thế, phẩm hạnh, tài học đều chỉ ở mức trung bình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Ta lập một kỳ thi tuyển phò mã trước phủ công chúa, truyền tin ra ngoài khắp nơi, chỉ cần qua được ba cửa, sẽ có thể trở thành phò mã của ta.

 

Người đến tham gia rất đông, vượt qua được hai cửa cũng không ít, nhưng đến cửa thứ ba chính là đấu võ cùng ta, thì không một ai thắng nổi.

 

Phụ hoàng cho rằng ta đang hồ đồ, nói rằng:

Hồng Trần Vô Định

 

“Đường đường là nam nhân, sao có thể không địch lại một nữ nhân?”

 

Cho đến một hôm, người vi hành đến phủ công chúa, tận mắt nhìn thấy ta thân vận nam trang, dễ dàng đánh ngã một nam nhân to khỏe cao lớn dưới đài.

 

Lúc ấy, người mới tin rằng hóa ra vị nữ nhi mà người vẫn tưởng là dịu dàng yếu ớt, lại thật sự có thể đánh thắng bất kỳ một nam nhân nào.

 

Ta mồ hôi đầm đìa bước xuống đài, vui vẻ nhào vào lòng phụ hoàng.

 

Trong khoảnh khắc ấy, người thật sự tự hào về ta.

 

Từ đó về sau, ta ngày ngày mặc nam trang vào cung, cùng phụ hoàng dùng bữa.

 

Có đại thần dâng sớ tố ta bất kính, trái với tổ huấn.

 

Ta liền dẫn theo một đám nam tử, những kẻ từng bại dưới tay ta trong kỳ thi tuyển phò mã, chặn cháu trai của vị đại thần kia trong ngõ nhỏ.

 

Ta nâng cằm hắn, cười lạnh: 

 

“Còn khóc nữa, ta sẽ bắt ngươi làm nam sủng trong phủ của bản cung đấy.”

 

Cháu trai kia tái mặt trở về nhà.

 

Ta lại bắt cháu gái vị đại thần kia tại tiệm may, ép nàng thay một bộ nam trang rồi thả cho về.

 

Đại thần kia tức giận đến tím tái cả mặt, nhưng cuối cùng, cũng biết câm miệng.

 

Không biết vì cớ gì, phong trào nữ nhân mặc nam trang ra phố bắt đầu lan rộng trong kinh thành.

 

Càng kỳ lạ hơn là những đại thần vốn khắt khe cũng không còn kêu ca về “phong hóa bại hoại” nữa.

 

Ừm…

 

Ta thật sự không hiểu nổi.

 

Khi đến đốt giấy tiền cho Tạ Vô Dạng, ta thì thầm hỏi hắn:

 

“Vì sao lại thế nhỉ? Có phải con người luôn ngưỡng mộ kẻ mạnh không?”

 

Sau đó không lâu, một vị đại thần bất ngờ hôn mê trên đường vào triều. Mà đúng hôm ấy, ông ta lại mang theo một bản tấu cực kỳ quan trọng.

 

Ta cố gắng cứu sống ông ấy.

 

Vừa tỉnh lại, việc đầu tiên ông làm là nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, cầu xin: 

 

“Công chúa, mau… mau đem bản tấu này dâng lên phụ hoàng…”

 

Lần đầu tiên trong đời, ta bước vào Kim Loan điện, đưa bản tấu cho phụ hoàng, rồi lặng lẽ lui ra.

 

Chỉ thoáng chốc ngắn ngủi, nhưng hình ảnh nơi ấy từ đó in sâu vào lòng ta, không thể xóa mờ.

 

Năm thứ hai kể từ khi ta mặc nam trang, nhị hoàng tử gây đại họa.

 

Hắn có mối tư tình với một tiểu thư thứ xuất trong phủ Thị lang, lại bị người bắt tại trận.

 

Chuyện truyền đến tai phụ hoàng.

 

Người giận dữ, quát lớn:

 

“Ngươi tưởng trẫm chỉ có một đứa con là ngươi sao? Đồ ngu! Ngươi dám coi nữ nhi quan gia như phi tần hậu cung của mình mà tùy tiện hái hái ngắt ngắt! Ngươi từng hỏi qua ý trẫm chưa?!”

 

Nhị hoàng tử run rẩy quỳ gối nhận tội.

 

Phụ hoàng liền ban hôn cho tiểu thư thứ xuất kia làm trắc phi, đồng thời phạt nhị hoàng tử bổng lộc và giam lỏng.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Số ký tự: 0