Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Chương 24

Lạc Vị Ương

2025-03-31 15:18:10

Những điều ấy, một hoàng tử được nuông chiều trong cấm cung sao có thể biết?

 

Trên đường hồi kinh, hắn càng trải qua bao gian khổ.

 

Và chính những gian nan, hiểm nguy đó khiến ta hiểu rõ, kẻ đang ngồi trước mặt ta đây là một kẻ bất tài vô dụng đến tận xương tủy.

 

Ấy vậy mà chỉ vì thân phận hoàng tử, giờ đây lại trở thành ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí thái tử.

 

Ta không cam lòng.

 

Một kẻ như vậy mà cũng có thể lên nắm đại quyền? Vậy thì tương lai của thiên hạ, còn bao nhiêu Phúc Châu nữa sẽ lặp lại?

 

Phụ hoàng thật sự không hiểu rõ sao?

 

Ta mỉm cười: 

 

“Chút chuyện nhỏ thôi, xem như ngươi giúp ta báo thù rồi đó.”

 

Nhị hoàng tử nghiêm sắc mặt:

 

“Hoàng tỷ, xin nén bi thương. Phò mã vì dân liều mình xả thân, dân chúng Phúc Châu mãi không quên ơn nghĩa của huynh ấy. Phụ hoàng đã quyết định sẽ hạ chiếu chính danh cho phò mã, rất nhanh thôi, tỷ sẽ thấy.”

 

“Vậy thì thật tốt quá. Sau này, nếu đệ cần ta giúp gì, cứ nói thẳng. Ta sẽ dốc lòng tương trợ.”

 

Hắn chớp chớp mắt: 

 

“Hiện tại, thật ra có một việc, không biết hoàng tỷ có tiện không?”

 

“Chuyện gì? Nói ta nghe xem!”

 

“Ta… ta nên thành thân rồi. Ta muốn cưới nữ nhi của đại tướng quân Trần gia, tên là Trần Cẩm Tú, làm chính phi. Nhưng không biết phụ hoàng có đồng ý không?”

 

Ánh mắt hắn sáng lấp lánh, đầy mong chờ.

 

Ta bật cười.

 

Quả nhiên, một khi con người đã nắm quyền, thì sẽ muốn thêm nhiều quyền lực nữa.

 

Nhị hoàng tử không ngoại lệ. Ta cũng không ngoại lệ.

 

Ta gật đầu:

 

“Tất nhiên là được. Ta và Trần tiểu thư trước kia từng có chút giao tình. Dù nàng xuất thân từ võ tướng thế gia, nhưng thật ra lại rất mến mộ những nam nhân tài hoa, phong nhã. Nếu đệ thật lòng muốn chiếm được trái tim nàng, thì hãy bắt đầu từ thi thư từ phú.”

 

“Ta hiểu rồi! Đa tạ hoàng tỷ chỉ dạy!”

 

32

 

Nhị hoàng tử vội vàng rời đi.

 

Ta hẹn gặp Trần Cẩm Tú, đem chuyện hôm nay kể lại như một trò đùa vui miệng.

 

Trần Cẩm Tú cất giọng lạnh lùng:

 

“Nam nhân thiên hạ đều như vậy. Muốn chiếm được trái tim nữ nhân, họ tưởng nữ nhân là món đồ sao? Bị bọn họ tranh giành, đoạt lấy, như thể không có ý chí riêng.”

 

Nàng nói đúng.

 

Nhưng khi ta khẽ đặt tay lên lưng nàng, nàng liền rụt lại vì đau.

 

Tướng quân Trần gia trọng nam khinh nữ. Mỗi khi đệ đệ làm sai, ông ta lại đánh nàng, để răn dạy con trai biết sợ mà nhớ đời.

 

Điều đó ta không sao lý giải nổi.

 

Ai sai, thì nên đánh người đó.

 

Cớ sao đệ đệ làm bậy, lại lấy roi trút lên tỷ tỷ?

 

Ta khẽ cười: 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

“Lại bị đánh nữa rồi sao? Cũng tại ngươi cứng đầu cứng miệng. Nếu là ta, ta đã sớm nhận lời nhị hoàng tử. Khi đó, có thù báo thù, có oán báo oán.”

 

“Nhưng… nhưng ta không thích hắn.”

Hồng Trần Vô Định

 

Trần Cẩm Tú tái mặt.

 

Nàng vẫn còn trong sáng, tinh khôi như nước suối đầu nguồn, không như ta, lòng đã đen như mực.

 

Ta mỉm cười:

 

“Chuyện hôn sự của hoàng tử, từ đính hôn tới thành thân, nhanh thì nửa năm, chậm thì hai ba năm. Thời gian dài như vậy, biến cố nào mà chẳng có thể xảy ra, phải không?”

 

“Biến cố gì cơ?” – Trần Cẩm Tú nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, mắt nhìn chằm chằm.

 

Ta nghiêng người, ghé tai nàng thì thầm:

 

“Làm một quý phu nhân quả phụ, ngươi thấy sao?”

 

Ánh mắt Trần Cẩm Tú lập tức sáng lên.

 

Nàng móc ngón tay ngoắc với ta:

 

“Một lời đã định! Nhưng người không được lừa ta. Ta tuy không giỏi văn chương, nhưng công chúa điện hạ, người đánh không lại ta đâu.”

 

Nàng thật kiêu ngạo.

 

Kiêu ngạo như Tạ Vô Dạng của ta năm xưa.

 

Ta bật cười: 

 

“Phải, ta không đánh lại ngươi đâu, tiểu tướng quân Trần Cẩm Tú.”

 

Nụ cười nàng rạng rỡ như hoa nở đầu xuân, khiến ta tràn đầy thương nhớ.

 

Tạ Vô Dạng của ta cũng từng kiêu ngạo như thế, hắn từng cười nói rằng ta đánh không lại hắn…

 

Nhưng giờ đây, hắn đã không còn nữa rồi…

 

Sau đó, nhị hoàng tử đến phủ tướng quân cầu hôn Trần Cẩm Tú, không ngờ lại chứng kiến nàng đang bị cha mình đánh roi. Cảnh tượng ấy khiến hắn sững sờ hồi lâu.

 

Ngay lập tức, hắn phẫn nộ đứng ra ngăn cản, và cũng nhờ thế, đoạt được trái tim của Trần Cẩm Tú.

 

Trần tướng quân thấy thế cũng thay đổi thái độ, chủ động nhận lỗi, còn cùng nhị hoàng tử uống rượu trò chuyện, rất lấy làm tâm đầu ý hợp.

 

Trần Cẩm Tú hoàn thành nhiệm vụ, thở phào nhẹ nhõm.

 

Nàng hứa hẹn cả đời với nhị hoàng tử.

 

Nhị hoàng tử tưởng mình đã cứu vớt được nàng, từ đó hết lòng thương yêu che chở.

 

Còn nàng vừa về nhà đã đánh cho đệ đệ mình một trận nên thân, rồi đối diện ánh mắt giận dữ của Trần tướng quân mà ngẩng đầu kiêu ngạo:

 

“Phụ thân, người luôn nói nữ nhi vô dụng. Nhưng nay, người leo được đến hoàng gia là nữ nhi chứ không phải nhi tử.”

 

“Nếu có một ngày, ta trở thành phi tử của nhị hoàng tử, trong bụng là long tôn, thì người được thơm lây chẳng phải là ta và con ta hay sao?

 

“Đệ đệ cứ thế lông bông gây họa, chẳng qua chỉ làm nhị hoàng tử mất mặt thêm thôi. Nếu người thật lòng muốn ta trèo lên nhánh cao kia thì hãy quản thúc đệ ấy cho tốt.”

 

Trần tướng quân giận run cả râu:

 

“Nực cười! Nếu không phải ta là đại tướng quân, nhị hoàng tử sao có thể nhìn trúng ngươi!”

 

Trần Cẩm Tú bật cười: 

 

“Phụ thân, người đâu biết mấy lời rót mật vào tai có bao nhiêu lợi hại? Ngày sau người còn muốn ngồi yên trên cái ghế đại tướng quân này, cũng chưa chắc đó. Nhìn nhà La Tể tướng mà xem, giờ thành ra cái dạng gì rồi?”

 

Nàng vừa nói xong, ngoài cửa vang lên giọng của chủ tiệm châu báu Trân Bảo Phường:

 

“Trần tiểu thư, có người nhờ tiểu nhân mang đến một chuỗi anh lạc (trang sức cổ) cho tiểu thư. Mời tiểu thư xem thử có vừa ý không. Nếu không ưng, tiểu nhân sẽ mang về chỉnh sửa rồi lại đem đến.”

 

Chuỗi ngọc ấy lấp lánh lạ thường, ngọc bích xanh biếc như nước suối đầu nguồn, khiến cả Trần tướng quân cũng phải giật mình kinh hãi.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Số ký tự: 0