Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?
Chương 1
Lạc Vị Ương
2025-03-31 15:18:10
1
Ta quỳ suốt ba ngày ba đêm, dập đầu khẩn cầu phụ hoàng tra rõ án s.á.t h.ạ.i phò mã.
Đến ngày thứ ba, điều ta đợi được, chỉ là một câu nói của thái giám thân cận bên cạnh phụ hoàng – Hỉ công công.
“Điện hạ, vụ án này đã tra rõ ràng. Phò mã bất hạnh gặp phải sơn tặc. Đám sơn tặc kia đã trốn chạy, Kinh Triệu Doãn đang khắp nơi truy bắt hung thủ. Sự việc đã đến nước này, xin công chúa nén bi thương. Bệ hạ quốc sự bận rộn, mời điện hạ hồi phủ nghỉ ngơi.”
“Không phải sơn tặc! Chàng bị đ.â.m hơn ba mươi nhát, rõ ràng là bị thù oán g.i.ế.t người!”
“Điện hạ, bệ hạ nói là sơn tặc.”
Hỉ công công nói chắc như đinh đóng cột.
Ta nghẹn nơi cổ họng, nước mắt lẫn mưa, chảy từ miệng mà thấm vào tận tim.
Một hồi lâu, ta khẽ nói: “Phụ hoàng nói phải... là nhi nữ quá cố chấp, khiến phụ hoàng bận lòng rồi.”
Ta dập đầu về phía Càn Thanh điện, rồi từ từ đứng dậy rời đi.
Về đến phủ công chúa, ta ngã gục xuống.
Khi tỉnh lại, đã là ba ngày sau.
Lục Ngạc đôi mắt hoe đỏ, nhưng vẫn gắng gượng nở nụ cười:
“Hoàng hậu nương nương lo lắng cho điện hạ, sai người đưa tới rất nhiều thuốc bổ. Điện hạ xin nén đau buồn, phò mã lúc sinh thời lo lắng cho người nhất. Nếu người vì thương tâm mà hao tổn thân thể, phò mã dưới suối vàng biết được, chỉ e rằng cũng không thể yên lòng.”
“Ồ!”
Bên ngoài vang lên tiếng trống chiêng tưng bừng náo nhiệt.
“Bên ngoài có chuyện gì vậy?”
“Không có gì đâu ạ, điện hạ thân thể chưa khoẻ, nên nghỉ ngơi thêm một chút.”
Ta khoác áo bước ra ngoài.
“Điện hạ, xin đừng ra ngoài!”
Lục Ngạc vội vàng chạy tới, va đổ cả đồ vật.
Nàng là cung nữ theo hầu ta nhiều năm, từ trước đến nay luôn điềm tĩnh chững chạc, hôm nay lại hoảng loạn đến thế.
Xem ra bên ngoài đã xảy ra chuyện lớn.
Ta mở cửa phủ công chúa, lại bị thị vệ canh cửa ngăn lại.
“Công chúa điện hạ, hoàng hậu nương nương có lệnh, mời người ở yên trong phủ, không được xuất môn.”
Thì ra, ta đã bị cấm túc rồi.
“Bên ngoài rốt cuộc có chuyện gì?”
“Hôm nay là ngày Đoan Hoa quận chúa thành thân với công tử nhà họ La.”
Cuối cùng bọn họ cũng thành thân rồi, cớ sao lại chọn đúng ngày hôm nay?
“Lễ nghi như vậy, chỉ e chẳng kém gì đại hôn của công chúa.”
Trong mắt thị vệ thoáng hiện lên một tia xót xa, nhưng rồi nhanh chóng cúi đầu, không nói thêm lời nào.
Lục Ngạc kéo nhẹ tay áo ta.
“Điện hạ, xin quay vào thôi.”
2
Về sau, ta đương nhiên biết được, hôn lễ của Đoan Hoa quả thật được cử hành theo nghi lễ của một vị công chúa.
Phủ Tể tướng cũng vô cùng phối hợp, phô trương đến cực điểm. Mẫu hậu ban cho Đoan Hoa vô số của hồi môn, lại còn ban cả màn trướng kết châu năm xưa khi người đại hôn.
Hai người họ được khen là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi.
Bọn họ.. e là đã sớm quên cả rồi.
La Thần từng là vị hôn phu của ta, còn Đoan Hoa quận chúa năm xưa chỉ là nữ nhi của một vị Thái thú.
Phụ mẫu nàng đều mất sớm, chịu đủ gian khổ mới tìm đến được kinh thành, nương nhờ vào mẫu hậu.
Mẫu hậu nghe xong chuyện đời nàng, vừa thương tiếc cho số phận muội muội và muội phu, vừa lập tức thỉnh cầu phụ hoàng sắc phong Đoan Hoa làm quận chúa, đối đãi nàng vô cùng yêu thương, như thể chỉ có vậy mới có thể bù đắp hết những khổ đau nàng từng trải.
Khi ấy, ta cũng từng xót thương nàng, từ ăn mặc đến sinh hoạt, việc gì cũng nhường nàng chọn trước.
Nhưng về sau, có vài thứ dường như đã đổi thay.
Ta cài cây trâm nàng tặng, tưởng là tình thâm giữa tỷ muội, ai ngờ lại bị mẫu hậu quở trách là không hiểu chuyện, đi tranh đoạt di vật mà di mẫu để lại cho biểu muội.
Ta vội vàng phân trần rằng không phải ta cướp, là Đoan Hoa tặng cho ta.
Đoan Hoa lại chỉ mím môi, đôi mắt ngấn lệ, không nói nửa lời.
Về sau nàng mới nói với ta, rằng nàng quá sợ hãi, nàng mới chân ướt chân ráo đến đây, không dám trái lời bất kỳ ai, càng không dám cãi lại hoàng hậu nương nương.
“Nương nương tuy là di mẫu của ta, nhưng lại là mẫu thân của tỷ. Tỷ có thể cãi lại người, nhưng nếu ta cãi lại, sẽ bị người ghét bỏ mất. Tỷ tỷ, xin lỗi… ta thật sự rất sợ. Nếu mẫu thân ta còn sống thì hay biết mấy…”
Nàng bật khóc, như thể vừa chịu uất ức lớn lao đến mức trời đất sụp đổ.
“Nam Bình! Muội đang làm gì vậy?!”
Thái tử ca ca quát lớn một tiếng, sải bước tiến đến, đẩy mạnh ta ra.
Đệ đệ Lý Thừa Ân thì vội vàng chắn trước mặt Đoan Hoa, vừa nhẹ giọng dỗ dành nàng:
“Đừng khóc nữa, ta dẫn tỷ ra ngoài cung chơi có được không?”, vừa trừng mắt trách móc ta như thể ta phạm phải đại tội.
Hôm ấy, ta chẳng những không được một lời xin lỗi, mà còn bị mắng cho một trận.
Thái tử ca ca nói ta ích kỷ, lạnh nhạt vô tình.
Lý Thừa Ân thì bảo từ nay không muốn nói chuyện với ta nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Bọn họ vây quanh Đoan Hoa, rối rít nói sẽ đưa nàng ra ngoài cung tìm chỗ vui chơi.
“Yên tâm đi, chỉ dẫn mình tỷ đi thôi. Nơi đó đến cả hoàng tỷ cũng không biết đâu. Giờ nói cho tỷ biết rồi, tỷ không được khóc nữa đấy nhé.”
Lý Thừa Ân cố ý nói thật to, sợ ta không nghe thấy.
Ta nghẹn một bụng tức, muốn phản bác mà không biết phải nói từ đâu.
Năm đó, ta mười lăm tuổi.
Lý Nam Bình mười lăm tuổi, thật sự là miệng lưỡi vụng về, rõ ràng thấy có điều không đúng, mà lại chẳng biết sai ở chỗ nào.
3
Ta xuất cung đi tìm La Thần, ấm ức kể lại ngọn ngành mọi chuyện.
La Thần tức giận đến phồng má, nói sẽ đích thân thay ta đi hỏi cho rõ, nhất định phải để Triệu Đoan Hoa đến xin lỗi ta.
Lòng ta ấm áp vô cùng, vội vàng ngăn lại, nói không cần đâu, sau này ta không để ý tới nàng là được rồi.
Ta không muốn lại khơi mào tranh chấp, càng không muốn khiến La Thần rơi vào cái vòng xoáy rối ren ấy.
Có lẽ trong tiềm thức, ta cũng không muốn La Thần tiếp xúc với Đoan Hoa.
La Thần khen ta thiện lương:
“Nam Bình, muội chính là quá hiền lành, phải sửa đi một chút. Bằng không, sau này ta thật sự sợ muội sẽ bị người ta bắt nạt.”
“Sẽ không đâu, chỉ cần huynh vẫn như bây giờ, ta sẽ không cảm thấy khổ sở.”
Lý Nam Bình năm mười lăm tuổi, thật sự quá biết nghĩ cho người khác, đến mức quên cả buồn vui của chính mình.
Năm ta mười sáu tuổi, sinh thần lại trùng đúng ngày lễ cập kê của Triệu Đoan Hoa.
Mẫu hậu liền gộp hai yến tiệc làm một.
Rõ ràng ta và Đoan Hoa đều là nhân vật chính, vậy mà toàn bộ mọi người lại chỉ vây quanh nàng.
Mẫu hậu tặng nàng một bộ trang sức vô giá, Thái tử ca ca tặng nàng xiêm y dệt từ vân cẩm, còn Lý Thừa Ân thì tặng nàng một cây cổ cầm.
Đệ đệ đắc ý khoe:
“Cây cầm này tên là ‘Cửu Tiêu Hoàn Bội’, từng do Tô Thức sử dụng đó. Tỷ tỷ mau xem thử, có hợp dùng không?”
Không biết từ bao giờ, Lý Thừa Ân đã gọi thẳng tên ta, còn gọi Triệu Đoan Hoa là tỷ tỷ.
Đoan Hoa đưa ngón tay trắng trẻo thon dài nhẹ nhàng gảy lên dây đàn, khóe môi hé nụ cười hồn nhiên thuần khiết.
Khoảnh khắc ấy, cuối cùng ta đã hiểu câu “thiếu nữ khẽ mỉm cười, đã thành phong lưu” là ý gì.
Hiểu được thế nào là “mỹ nhân cười nhẹ, ánh mắt lay động tinh tú.”
Mới mười bốn tuổi, nàng đã lộ rõ phong thái khuynh thành.
Nàng rạng ngời, tỏa sáng.
Còn ta đơn độc, lặng lẽ.
Rõ ràng lòng ta chua xót như biển, vậy mà gương mặt lại tỏ ra hững hờ như mây khói.
Không sao cả, ta còn có La Thần.
Cuối cùng ta cũng đợi được lễ vật của La Thần.
Hắn tặng ta một cây trâm ngọc, chất ngọc trong suốt xanh biếc, mát lạnh như nước.
Ta cài lên đầu, lòng đầy thỏa mãn.
Triệu Đoan Hoa cứ nhìn chằm chằm vào cây trâm của ta, ánh mắt lấp lánh, tựa hồ có điều muốn nói lại thôi.
Ta thấy phiền vô cùng.
Đợi yến tiệc kết thúc, ta vội vã xuất cung đi tìm La Thần.
Không ngờ lại không gặp được người.
Ta mang theo tiếc nuối quay về cung, sớm đã chìm vào giấc mộng.
Nửa đêm, lại bị đánh thức.
Bên ngoài một trận ồn ào.
Ta hỏi Lục Ngạc có chuyện gì?
Lục Ngạc tức giận nói:
Hồng Trần Vô Định
“Còn không phải vì vị ấy sao! Ra ngoài uống rượu với người ta, uống đến tận giờ mới về, vừa khóc vừa nôn, làm ai nấy đều chẳng yên ổn. Nàng ta thì có thể ngủ đến trưa, còn đám hầu hạ thì xui xẻo, gặp phải chủ tử như thế này…”
Thì ra là Triệu Đoan Hoa về muộn.
Ta nhịn không được mà hỏi: “Mẫu hậu không quản nàng ta sao?”
“Bởi vì hôm nay là ngày nàng cập kê, nương nương nói cứ để nàng ta vui vẻ hết mình, có chuyện gì người sẽ gánh thay.”
Trong lòng ta dâng lên một nỗi đau âm ỉ.
Không phải như vậy. Không thể như vậy.
Năm ta mười bốn tuổi, mẫu hậu dạy ta rằng đã trưởng thành, thì phải cẩn trọng từng hành vi, không được sai lệch, để tránh làm mất thể diện hoàng gia.
Hôm nay là sinh thần của ta, mẫu hậu càng dặn dò nghiêm khắc: từ nay phải tuân theo lễ nghi, không được tùy hứng hồ đồ.
Ta rõ ràng rất nhớ La Thần, vậy mà đến cả việc chờ hắn đến tối cũng không dám, chỉ sợ lỡ giờ cấm cung, khiến mẫu hậu khó xử.
Nhưng mẫu hậu lại bảo với Đoan Hoa rằng: cứ để nàng vui, mọi hậu quả cứ để người lo.
Cớ sao lại khác nhau đến thế?
Trời trở lạnh rồi.
Ta cảm thấy lạnh buốt tận tim.
Ta quỳ suốt ba ngày ba đêm, dập đầu khẩn cầu phụ hoàng tra rõ án s.á.t h.ạ.i phò mã.
Đến ngày thứ ba, điều ta đợi được, chỉ là một câu nói của thái giám thân cận bên cạnh phụ hoàng – Hỉ công công.
“Điện hạ, vụ án này đã tra rõ ràng. Phò mã bất hạnh gặp phải sơn tặc. Đám sơn tặc kia đã trốn chạy, Kinh Triệu Doãn đang khắp nơi truy bắt hung thủ. Sự việc đã đến nước này, xin công chúa nén bi thương. Bệ hạ quốc sự bận rộn, mời điện hạ hồi phủ nghỉ ngơi.”
“Không phải sơn tặc! Chàng bị đ.â.m hơn ba mươi nhát, rõ ràng là bị thù oán g.i.ế.t người!”
“Điện hạ, bệ hạ nói là sơn tặc.”
Hỉ công công nói chắc như đinh đóng cột.
Ta nghẹn nơi cổ họng, nước mắt lẫn mưa, chảy từ miệng mà thấm vào tận tim.
Một hồi lâu, ta khẽ nói: “Phụ hoàng nói phải... là nhi nữ quá cố chấp, khiến phụ hoàng bận lòng rồi.”
Ta dập đầu về phía Càn Thanh điện, rồi từ từ đứng dậy rời đi.
Về đến phủ công chúa, ta ngã gục xuống.
Khi tỉnh lại, đã là ba ngày sau.
Lục Ngạc đôi mắt hoe đỏ, nhưng vẫn gắng gượng nở nụ cười:
“Hoàng hậu nương nương lo lắng cho điện hạ, sai người đưa tới rất nhiều thuốc bổ. Điện hạ xin nén đau buồn, phò mã lúc sinh thời lo lắng cho người nhất. Nếu người vì thương tâm mà hao tổn thân thể, phò mã dưới suối vàng biết được, chỉ e rằng cũng không thể yên lòng.”
“Ồ!”
Bên ngoài vang lên tiếng trống chiêng tưng bừng náo nhiệt.
“Bên ngoài có chuyện gì vậy?”
“Không có gì đâu ạ, điện hạ thân thể chưa khoẻ, nên nghỉ ngơi thêm một chút.”
Ta khoác áo bước ra ngoài.
“Điện hạ, xin đừng ra ngoài!”
Lục Ngạc vội vàng chạy tới, va đổ cả đồ vật.
Nàng là cung nữ theo hầu ta nhiều năm, từ trước đến nay luôn điềm tĩnh chững chạc, hôm nay lại hoảng loạn đến thế.
Xem ra bên ngoài đã xảy ra chuyện lớn.
Ta mở cửa phủ công chúa, lại bị thị vệ canh cửa ngăn lại.
“Công chúa điện hạ, hoàng hậu nương nương có lệnh, mời người ở yên trong phủ, không được xuất môn.”
Thì ra, ta đã bị cấm túc rồi.
“Bên ngoài rốt cuộc có chuyện gì?”
“Hôm nay là ngày Đoan Hoa quận chúa thành thân với công tử nhà họ La.”
Cuối cùng bọn họ cũng thành thân rồi, cớ sao lại chọn đúng ngày hôm nay?
“Lễ nghi như vậy, chỉ e chẳng kém gì đại hôn của công chúa.”
Trong mắt thị vệ thoáng hiện lên một tia xót xa, nhưng rồi nhanh chóng cúi đầu, không nói thêm lời nào.
Lục Ngạc kéo nhẹ tay áo ta.
“Điện hạ, xin quay vào thôi.”
2
Về sau, ta đương nhiên biết được, hôn lễ của Đoan Hoa quả thật được cử hành theo nghi lễ của một vị công chúa.
Phủ Tể tướng cũng vô cùng phối hợp, phô trương đến cực điểm. Mẫu hậu ban cho Đoan Hoa vô số của hồi môn, lại còn ban cả màn trướng kết châu năm xưa khi người đại hôn.
Hai người họ được khen là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi.
Bọn họ.. e là đã sớm quên cả rồi.
La Thần từng là vị hôn phu của ta, còn Đoan Hoa quận chúa năm xưa chỉ là nữ nhi của một vị Thái thú.
Phụ mẫu nàng đều mất sớm, chịu đủ gian khổ mới tìm đến được kinh thành, nương nhờ vào mẫu hậu.
Mẫu hậu nghe xong chuyện đời nàng, vừa thương tiếc cho số phận muội muội và muội phu, vừa lập tức thỉnh cầu phụ hoàng sắc phong Đoan Hoa làm quận chúa, đối đãi nàng vô cùng yêu thương, như thể chỉ có vậy mới có thể bù đắp hết những khổ đau nàng từng trải.
Khi ấy, ta cũng từng xót thương nàng, từ ăn mặc đến sinh hoạt, việc gì cũng nhường nàng chọn trước.
Nhưng về sau, có vài thứ dường như đã đổi thay.
Ta cài cây trâm nàng tặng, tưởng là tình thâm giữa tỷ muội, ai ngờ lại bị mẫu hậu quở trách là không hiểu chuyện, đi tranh đoạt di vật mà di mẫu để lại cho biểu muội.
Ta vội vàng phân trần rằng không phải ta cướp, là Đoan Hoa tặng cho ta.
Đoan Hoa lại chỉ mím môi, đôi mắt ngấn lệ, không nói nửa lời.
Về sau nàng mới nói với ta, rằng nàng quá sợ hãi, nàng mới chân ướt chân ráo đến đây, không dám trái lời bất kỳ ai, càng không dám cãi lại hoàng hậu nương nương.
“Nương nương tuy là di mẫu của ta, nhưng lại là mẫu thân của tỷ. Tỷ có thể cãi lại người, nhưng nếu ta cãi lại, sẽ bị người ghét bỏ mất. Tỷ tỷ, xin lỗi… ta thật sự rất sợ. Nếu mẫu thân ta còn sống thì hay biết mấy…”
Nàng bật khóc, như thể vừa chịu uất ức lớn lao đến mức trời đất sụp đổ.
“Nam Bình! Muội đang làm gì vậy?!”
Thái tử ca ca quát lớn một tiếng, sải bước tiến đến, đẩy mạnh ta ra.
Đệ đệ Lý Thừa Ân thì vội vàng chắn trước mặt Đoan Hoa, vừa nhẹ giọng dỗ dành nàng:
“Đừng khóc nữa, ta dẫn tỷ ra ngoài cung chơi có được không?”, vừa trừng mắt trách móc ta như thể ta phạm phải đại tội.
Hôm ấy, ta chẳng những không được một lời xin lỗi, mà còn bị mắng cho một trận.
Thái tử ca ca nói ta ích kỷ, lạnh nhạt vô tình.
Lý Thừa Ân thì bảo từ nay không muốn nói chuyện với ta nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Bọn họ vây quanh Đoan Hoa, rối rít nói sẽ đưa nàng ra ngoài cung tìm chỗ vui chơi.
“Yên tâm đi, chỉ dẫn mình tỷ đi thôi. Nơi đó đến cả hoàng tỷ cũng không biết đâu. Giờ nói cho tỷ biết rồi, tỷ không được khóc nữa đấy nhé.”
Lý Thừa Ân cố ý nói thật to, sợ ta không nghe thấy.
Ta nghẹn một bụng tức, muốn phản bác mà không biết phải nói từ đâu.
Năm đó, ta mười lăm tuổi.
Lý Nam Bình mười lăm tuổi, thật sự là miệng lưỡi vụng về, rõ ràng thấy có điều không đúng, mà lại chẳng biết sai ở chỗ nào.
3
Ta xuất cung đi tìm La Thần, ấm ức kể lại ngọn ngành mọi chuyện.
La Thần tức giận đến phồng má, nói sẽ đích thân thay ta đi hỏi cho rõ, nhất định phải để Triệu Đoan Hoa đến xin lỗi ta.
Lòng ta ấm áp vô cùng, vội vàng ngăn lại, nói không cần đâu, sau này ta không để ý tới nàng là được rồi.
Ta không muốn lại khơi mào tranh chấp, càng không muốn khiến La Thần rơi vào cái vòng xoáy rối ren ấy.
Có lẽ trong tiềm thức, ta cũng không muốn La Thần tiếp xúc với Đoan Hoa.
La Thần khen ta thiện lương:
“Nam Bình, muội chính là quá hiền lành, phải sửa đi một chút. Bằng không, sau này ta thật sự sợ muội sẽ bị người ta bắt nạt.”
“Sẽ không đâu, chỉ cần huynh vẫn như bây giờ, ta sẽ không cảm thấy khổ sở.”
Lý Nam Bình năm mười lăm tuổi, thật sự quá biết nghĩ cho người khác, đến mức quên cả buồn vui của chính mình.
Năm ta mười sáu tuổi, sinh thần lại trùng đúng ngày lễ cập kê của Triệu Đoan Hoa.
Mẫu hậu liền gộp hai yến tiệc làm một.
Rõ ràng ta và Đoan Hoa đều là nhân vật chính, vậy mà toàn bộ mọi người lại chỉ vây quanh nàng.
Mẫu hậu tặng nàng một bộ trang sức vô giá, Thái tử ca ca tặng nàng xiêm y dệt từ vân cẩm, còn Lý Thừa Ân thì tặng nàng một cây cổ cầm.
Đệ đệ đắc ý khoe:
“Cây cầm này tên là ‘Cửu Tiêu Hoàn Bội’, từng do Tô Thức sử dụng đó. Tỷ tỷ mau xem thử, có hợp dùng không?”
Không biết từ bao giờ, Lý Thừa Ân đã gọi thẳng tên ta, còn gọi Triệu Đoan Hoa là tỷ tỷ.
Đoan Hoa đưa ngón tay trắng trẻo thon dài nhẹ nhàng gảy lên dây đàn, khóe môi hé nụ cười hồn nhiên thuần khiết.
Khoảnh khắc ấy, cuối cùng ta đã hiểu câu “thiếu nữ khẽ mỉm cười, đã thành phong lưu” là ý gì.
Hiểu được thế nào là “mỹ nhân cười nhẹ, ánh mắt lay động tinh tú.”
Mới mười bốn tuổi, nàng đã lộ rõ phong thái khuynh thành.
Nàng rạng ngời, tỏa sáng.
Còn ta đơn độc, lặng lẽ.
Rõ ràng lòng ta chua xót như biển, vậy mà gương mặt lại tỏ ra hững hờ như mây khói.
Không sao cả, ta còn có La Thần.
Cuối cùng ta cũng đợi được lễ vật của La Thần.
Hắn tặng ta một cây trâm ngọc, chất ngọc trong suốt xanh biếc, mát lạnh như nước.
Ta cài lên đầu, lòng đầy thỏa mãn.
Triệu Đoan Hoa cứ nhìn chằm chằm vào cây trâm của ta, ánh mắt lấp lánh, tựa hồ có điều muốn nói lại thôi.
Ta thấy phiền vô cùng.
Đợi yến tiệc kết thúc, ta vội vã xuất cung đi tìm La Thần.
Không ngờ lại không gặp được người.
Ta mang theo tiếc nuối quay về cung, sớm đã chìm vào giấc mộng.
Nửa đêm, lại bị đánh thức.
Bên ngoài một trận ồn ào.
Ta hỏi Lục Ngạc có chuyện gì?
Lục Ngạc tức giận nói:
Hồng Trần Vô Định
“Còn không phải vì vị ấy sao! Ra ngoài uống rượu với người ta, uống đến tận giờ mới về, vừa khóc vừa nôn, làm ai nấy đều chẳng yên ổn. Nàng ta thì có thể ngủ đến trưa, còn đám hầu hạ thì xui xẻo, gặp phải chủ tử như thế này…”
Thì ra là Triệu Đoan Hoa về muộn.
Ta nhịn không được mà hỏi: “Mẫu hậu không quản nàng ta sao?”
“Bởi vì hôm nay là ngày nàng cập kê, nương nương nói cứ để nàng ta vui vẻ hết mình, có chuyện gì người sẽ gánh thay.”
Trong lòng ta dâng lên một nỗi đau âm ỉ.
Không phải như vậy. Không thể như vậy.
Năm ta mười bốn tuổi, mẫu hậu dạy ta rằng đã trưởng thành, thì phải cẩn trọng từng hành vi, không được sai lệch, để tránh làm mất thể diện hoàng gia.
Hôm nay là sinh thần của ta, mẫu hậu càng dặn dò nghiêm khắc: từ nay phải tuân theo lễ nghi, không được tùy hứng hồ đồ.
Ta rõ ràng rất nhớ La Thần, vậy mà đến cả việc chờ hắn đến tối cũng không dám, chỉ sợ lỡ giờ cấm cung, khiến mẫu hậu khó xử.
Nhưng mẫu hậu lại bảo với Đoan Hoa rằng: cứ để nàng vui, mọi hậu quả cứ để người lo.
Cớ sao lại khác nhau đến thế?
Trời trở lạnh rồi.
Ta cảm thấy lạnh buốt tận tim.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro