Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Chương 26

Lạc Vị Ương

2025-03-31 15:18:10

Nhìn thì có vẻ êm xuôi, nhưng ta biết hắn đã hoàn toàn mất cơ hội tranh ngôi rồi.

 

Mà triều thần trong ngoài lập tức hành động. Ngày càng nhiều người dâng sớ thỉnh cầu phục vị thái tử.

 

Chính lúc ấy, ta đến gặp phế thái tử.

 

Khi ấy, Lý Thừa Trạch và Lý Thừa Ân cùng bị giam chung, cả hai đều tiều tụy, mất đi vẻ ngạo nghễ năm nào.

 

Thấy ta đến, cả hai mừng rỡ như chó thấy thịt.

 

Ta mớm cho Lý Thừa Trạch một tia hy vọng, ngầm ám chỉ chuyện phục vị đã có khả năng, hắn lập tức mừng như điên, vui đến phát cuồng.

 

“Hoàng huynh,” ta nói, “chỉ cần thêm chút lực đẩy nữa, phụ hoàng nhất định sẽ đưa huynh ra ngoài. Nhưng ta chỉ là nữ nhân, không đủ lực, nếu ta là nam nhân thì tốt biết bao. Nhưng huynh yên tâm, ta sẽ liều cả tính mạng, dù tan xương nát thịt.”

 

Ánh mắt ta kiên định.

 

Sắc mặt Lý Thừa Trạch biến đổi không ngừng.

 

Hắn run run nói:

 

“Ta còn một danh sách, là thứ cuối cùng ta giữ được. Nam Bình, nhất định phải dùng cho tốt. Nếu ta được phục vị, sau này nhất định phong muội làm Hộ quốc Trưởng công chúa, vinh hiển một đời.”

 

“Giờ muội mới hiểu câu ‘vinh cùng vinh, nhục cùng nhục’ của mẫu hậu. Không có huynh, những ngày qua của ta thật sự rất khổ. Huynh nhất định phải ra ngoài, mẫu hậu cũng chờ huynh ra cứu người khỏi lãnh cung.”

 

Lý Thừa Trạch rơi nước mắt, quyết tâm giao cho ta vị trí cất giấu danh sách.

 

Ta gật đầu rời đi, nhanh chóng đến nơi, quả nhiên tìm thấy danh sách, cùng toàn bộ bằng chứng phạm tội của những người nằm trong danh sách ấy.

 

Vạn sự đã đủ, chỉ thiếu gió đông.

 

Nhị hoàng tử đang trong lúc hoang mang tưởng rằng mình không còn cơ hội, bỗng nhiên được một nhóm triều thần hăng hái nâng đỡ, thề c.h.ế.t trung thành với hắn.

 

Hắn lại có được tiền bạc để chiêu binh mãi mã, còn có Trần đại tướng quân làm chỗ dựa.

 

Năm thứ hai mươi lăm phụ hoàng tại vị, một thánh chỉ từ trong cung truyền đến phủ nhị hoàng tử:

 

"Trong cung xuất hiện thích khách, mời nhị hoàng tử nhập cung dẹp loạn thích khách."

 

Hắn dẫn binh theo chỉ dụ mà vào cung, trong lòng ôm mộng lớn, định nhân lúc “bắt thích khách”, mượn gió làm cờ, cướp lấy ngôi vua.

 

Nhưng hắn không ngờ, người mà hắn luôn khắc cốt ghi tâm, vị hôn thê Trần Cẩm Tú ấy lại thân mặc giáp trụ, đích thân bắt hắn lại, giận dữ mắng to:

 

“Kẻ nghịch tặc tạo phản! Ngươi thật sự làm ta thất vọng!”

 

34

 

Một cuộc biến loạn trong cung, đến thì vội, mà đi cũng vội.

 

Khi ta mặc giáp bạc xông vào tẩm cung của phụ hoàng, ánh mắt người tràn đầy sửng sốt.

 

Chính khoảnh khắc đó, người chợt hiểu ra tất cả.

 

“Thì ra là vậy, ngươi đã sắp đặt nhiều đến thế, hóa ra chỉ là vì dã tâm này?”

 

Ta quỳ một gối xuống đất.

 

“Phụ hoàng, ba nhi tử của người đã mất, những kẻ còn lại thì còn quá nhỏ. Nhi thần không muốn tay mình vấy thêm m.á.u nữa. Nay, xin phụ hoàng hãy ra quyết định.”

 

“Ngươi đừng hòng! Ngươi là nữ nhi, sao có thể xưng đế?”

 

Người giận dữ quát lên.

 

Ta nhẹ nhàng nói:

 

“Phụ hoàng, người có biết vì sao thái tử bị phế lại tham ô không?”

 

Phụ hoàng mơ hồ, không sao hiểu nổi. Đó là điều suốt bao năm qua người luôn không thể lý giải. 

 

Người đã yêu thương, dạy dỗ hắn từ tấm bé, cớ sao hắn lại tham lam vô độ, còn dám đàn áp cả một thành dân chúng?

 

Ta bình thản nói:

 

“Bởi vì hắn sợ người. Hắn sợ người nghi kỵ, sợ người không tin, cho nên cố tình để bản thân có khuyết điểm, có vết nhơ để người nghĩ hắn không đủ giỏi, vẫn cần người chỉ dạy, như thế mới không bị đề phòng.”

Hồng Trần Vô Định

 

“Chỉ là, hắn không ngờ thái thú Phúc Châu lại mượn danh hắn mà vơ vét, hắn cũng không biết rằng thuế một phần từ triều đình, tới dân thì đã bị đè nén thành hai phần, ba phần, thậm chí bốn năm phần…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

“Thảm kịch Phúc Châu, xét cho cùng, cũng bắt nguồn từ người.”

 

“Phụ hoàng, người đã già rồi. Đã đến lúc nên làm Thái Thượng Hoàng.”

 

Phụ hoàng sững sờ rất lâu. Khi ta đã bắt đầu mất kiên nhẫn, định cưỡng ép thoái vị.

 

Bỗng người khàn giọng kêu lên một tiếng, rồi rầm một tiếng ngã lăn xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

 

Phụ hoàng trúng phong.

 

Mắt người mở trừng, ánh lên vẻ không cam tâm.

 

Ta truyền ngự y tận tình cứu chữa, còn mình thì bước ra ngoài, đối mặt với triều thần đang chờ đợi ngoài điện.

 

Phụ hoàng không biết, kỳ thực ta chưa hoàn toàn nắm được hoàng cung.

 

Những thị vệ trong cung vẫn tưởng ta nhập cung vì “phò giá cứu vua”, nên mới không ngăn cản.

 

Cấm vệ quân của người, vốn chưa từng phản bội. Chỉ cần người hạ lệnh, vẫn còn khả năng đánh một trận tử chiến.

 

Ta chỉ là đang đánh cược.

 

Không ngờ, thiên ý đứng về phía ta. Ta đã thắng cược.

 

Và ta cũng lừa phụ hoàng.

 

Ba vị hoàng tử của người vẫn sống khỏe. Chỉ là, cách cái c.h.ế.t không còn bao xa.

 

Trong sự ủng hộ của bách quan, ta đăng cơ xưng đế, tôn phụ hoàng làm Thái Thượng Hoàng.

 

Ta hạ chiếu ban hôn nhị hoàng tử với Trần Cẩm Tú.

 

Ngày hôm sau thành thân, nhị hoàng tử đột tử.

 

Trần Cẩm Tú như ý nguyện trở thành quý phu nhân quyền thế, như tâm nguyện bấy lâu, trở thành quả phụ quyền cao chức trọng.

 

Ta phong nàng làm Đại tướng quân Cấm Vệ Quân, ngang hàng với phụ thân nàng – Trần Đại tướng quân.

 

Từ nay, nàng không còn là đứa con gái bị cha đánh đập mắng nhiếc, mà là vương phi quyền quý, có thể buộc Trần tướng quân cúi người hành lễ, có thể thẳng tay đánh đệ đệ không nương tay.

 

Trước khi chết, nhị hoàng tử nghẹn ngào hỏi ta:

 

“Vì sao ngươi lại hận ta đến thế? Nhất định phải g.i.ế.c ta?”

 

Ta ghé tai hắn, thì thầm một câu.

 

Hắn mắt trợn tròn, không dám tin.

 

Mắng ta: “Độc phụ! Quái vật! Quốc gia gặp yêu nghiệt, ắt sẽ diệt vong!”

 

Ta mỉm cười.

 

Ta không bận tâm.

 

Người c.h.ế.t là kẻ giữ bí mật giỏi nhất.

 

Ta hạ chiếu ban c.h.ế.t cho phế thái tử.

 

Hắn không thể tin được.

 

“Triệu Nam Bình! Ta là ca ca ngươi! Ngươi dám g.i.ế.c ta? Đó là g.i.ế.c huynh, là đại nghịch bất đạo, bị thiên hạ phỉ nhổ muôn đời!”

 

Ta lạnh lùng hỏi lại:

 

“Khi các ngươi cùng mưu sát Tạ Vô Dạng, trong lòng có từng nghĩ hắn là phò mã, ta là muội muội ruột của ngươi không?”

 

“Chỉ vì một người ngoài mà ngươi báo thù? Ngươi điên rồi! Ta là ca ca ngươi, cùng mẹ sinh ra, m.á.u mủ ruột rà, trong người chúng ta đều chảy cùng một dòng máu!”

 

Ta nhìn hắn, không cảm xúc:

 

“Ngươi, không phải ca ca ta. Ta không có ca ca.”

 

Hắn tưởng ta nói dối.

 

Nhưng thực ra những điều ta nói đều là sự thật. Chân thật đến mức không thể chân thật hơn.

 

Phế thái tử bị ép uống rượu độc. Hắn trừng mắt dữ tợn, thân thể co giật, vặn vẹo đau đớn.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Số ký tự: 0