Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 97
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Chuyện đầu tiên Thẩm Liên làm chính là tắm rửa.
Cảm giác cách quá gần Kim Lôi cũng bị lây dính mùi tanh hôi.
Y cả người nhẹ nhàng thoải mái đi ra, tóc hơi ướt, cầm lấy điện thoại nhìn xem, có tin nhắn từ Hồ Khải Lam: 【Thẩm Liên, tôi nghĩ đi nghĩ lại, có rảnh cậu livestream một bữa để tương tác với fan đi, bây giờ cậu đang có độ thảo luận không thể cứ im bặt như thế được.】
Chọn ngày không bằng gặp ngày.
Thẩm Liên ngồi xuống trước bàn, nghĩ đến chủ cũ của thân xác lúc mới vừa ra mắt có tài khoản livestream ở một nền tảng nào đó, vì thế y lập tức online.
Xong xuôi chia sẻ link lên Wechat rồi đứng dậy đi rót nước.
Thẩm Liên nghĩ có lẽ sẽ không có bao nhiêu người, trong phòng ấm áp, y chỉ mặc áo sơ mi trắng cùng quần đùi màu nâu, thả lỏng thoải mái, đặt cái ly "cạch" lên bàn, sau đó lười biếng ngồi xuống.
Khu bình luận góc bên phải tràn ngập dấu chấm than.
Thẩm Liên nheo mắt nhìn, sau đó không thể tin nổi kề sát vào: "Không phải chứ..." Y thấp giọng, sao có nhiều người tới quá vậy?!
Số người xem đã đột phá ba trăm nghìn, lại còn đang tăng lên chóng mặt.
Thẩm Liên vội vàng điều chỉnh tư thế ngồi.
【Không kịp nữa rồi! Chúng tôi đã quay lại!】
【Quá đẹp! Đẹp đến hoa mắt rồi các chị em ơi! Không dùng filter, thậm chí anh ấy còn vì tôi mà vừa đi tắm rửa một phen nữa.】
Thẩm Liên cười khẽ: "Tôi tắm mà mọi người cũng có thể nhìn ra được?"
Bình luận cùng một câu "Được!!!"
"Hửm? Tại sao bây giờ mới live? Bận nè, mới vừa làm khách mời cho bộ phim của Thường Thanh xong."
"Này này này, bớt gặm CP sai trái đi nha, tôi với Thường Thanh chỉ là bạn bè bình thường thôi."
"Người mới tặng cho tôi quà năm nghìn đồng kia..." Thẩm Liên dựa vào hậu tố màu sắc rực rỡ sau khi bơm tiền mà tóm lấy đối phương từ giữa đám người. Sau đó thăng cho người ta lên làm quản lý: "Đá hết antifan ra, nhìn thấy mà đau cả mắt."
Quà tặng lại càng hăng say nện trên màn hình.
"Tại sao cho em gái đó làm quản lý mà không cho mọi người? ID của người ta, 'Thỏ yêu yêu' là chủ super topic của tôi, là fansite lớn."
Đối phương yếu ớt gõ chữ trên màn hình: 【Thật ra tôi là fanboy [Thẹn thùng]】
Thẩm Liên ngẩn ra, sau đó gật gù: "Cũng được."
Tốc độ đá antifan của đối phương phải gọi là rất mượt, lại gọi thêm bảy tám fan trung thành quen biết tới. Sau khi có quản lý, trật tự và bầu không khí trong buổi livestream lập tức được khống chế.
Thẩm Liên thấy thế nghĩ thầm, fan của mình có năng lực chấp hành và sự gắn kết khá là ổn áp.
Thẩm Liên dùng điện thoại để live, còn phần mềm nhắn tin thì đăng nhập trên máy tính của Sở Dịch Lan.
Hồ Khải Lam gửi một đống dấu chấm than đến, có thể nhìn ra vô cùng hỏng mất, 【Ba ruột của tôi, anh trai của tôi! Sao cậu không nói với tôi tiếng nào? Lưu lượng tốt như vậy, thế nào tôi cũng phải tìm cho cậu một diễn đàn!】
Thẩm Liên: 【... Lần sau sẽ.】
Đã rất lâu rồi y không cần phải livestream để duy trì lượng fan nữa. Trước đây chỉ tranh thủ lúc rảnh rỗi nhín thời gian tâm sự với fan, còn sẽ tắt các chức năng tặng quà đi.
Cửa phòng bị đẩy ra, Thẩm Liên giật bắn người, vội vàng úp điện thoại lên trên bàn, sau đó làm khẩu hình với Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan hiểu ra, nhỏ giọng nói câu: "Em bận tiếp đi."
Đợi Thẩm Liên lại dựng điện thoại lên, khung bình luận đã nhảy nhót kịch liệt suýt khiến y hoa cả mắt!
【Tuy là giọng rất thấp nhưng quá êm tai.】
【Quả nhiên, vẻ đẹp trai của đàn ông là đến từ sức tưởng tượng của phụ nữ.】
【Thẩm Liên, anh giấu người trong phòng!】
"Đó gọi là giấu?" Thẩm Liên cười khẽ: "Bạn."
Bạn trai, y âm thầm bổ sung.
Bên ngoài phòng khách, Sở Dịch Lan ấn mở livestream.
Anh nhìn một dãy người trên ghế khách quý, khẽ nhíu mày.
Sở tổng giơ tay nện quà tặng lên đầu bảng.
'Thỏ yêu yêu' không cam lòng yếu thế, nhưng trên phương diện tiền tài, Sở tổng lại không ngán, hỏa tiễn mười ngàn đồng một cái, anh ấn như muốn thu mua luôn nền tảng này vậy.
Cuối cùng 'Thỏ yêu yêu' yên tĩnh. Sở Dịch Lan nhìn avatar ánh vàng rực rỡ nhíu mày, sau đó gõ chữ: 【Cho tôi quản lý được không?】
【Không được nè.】 Có người tag Sở Dịch Lan, có lẽ thấy anh tiêu tiền như nước cũng không giống antifan, vì thế kiên nhẫn giải đáp: 【Quản lý đều là fan ruột của Liên cục cưng.】
Sở Dịch Lan quyết đoán xem nhẹ ba chữ "Liên cục cưng", sau đó chụp lại chia sẻ cho Tôn Bỉnh Hách.
Trợ lý Tôn online hai mươi bốn trên hai mươi bốn: 【Sếp, anh đổi ID thành "Thuyết Yêu Liên" (*) đi.】
(*Thuyết 说: một thể tài văn nghị luận thời cổ, trực tiếp nói rõ sự vật hoặc luận thuật đạo lí, mượn vật hoặc mượn việc để luận về đạo lí.
Có một tác phẩm tên 'Ái Liên Thuyết' (Thuyết yêu hoa sen) của Chu Đôn Di. Chữ Liên trong tên Thẩm Liên có nghĩa liên tiếp, nối tiếp, chứ không phải hoa sen. Kiểu đồng âm ấy :))))
Dì Phân từ trong phòng bếp đi ra, nhìn thấy sắc mặt cậu chủ hình như hơi vặn vẹo.
Sở Dịch Lan bất chấp tất cả thay đổi.
Giây tiếp theo, "Thỏ yêu yêu" tự mình nâng anh thành quản lý.
Tuy không thắng được phương diện tiền bạc ban nãy nhưng đối với một số fan ruột có đóng góp to lớn thì "Thỏ yêu yêu" có thể nói là liếc mắt một cái đã nhận ra. Tuy "Thuyết Yêu Liên" không giao lưu với họ, cũng không tham gia nhóm nhưng không vắng mặt ngày nào, vật phẩm của Thẩm Liên cũng mua một đống lớn, có thể nói là vô cùng trung thành.
Vô nghĩa, trợ lý Tôn lấy ra thái độ nghiêm túc như đang xử lý công việc thì có thể không trung thành sao?
Bên này, Sở Dịch Lan đã cảm thấy thẹn thùng tới sắp nổ mạnh.
Anh nhịn lại nhịn, không nhịn nổi, gửi tin nhắn cho Tôn Bỉnh Hách: 【Tôi có thể hỏi một chút được không, với thẩm mỹ của cậu thì làm sao nghĩ ra được ID như vậy?】
Tôn Bỉnh Hách lời lẽ nghiêm túc: 【Sếp, hình tượng chuẩn xác, có vấn đề gì sao?】
Sở Dịch Lan: "..."
Sở Dịch Lan thật sự không nhìn kỹ ID tài khoản của mình, bởi vì sau khi giao cho Tôn Bỉnh Hách quản lý, ảnh chụp video đều được người này gửi vô cùng rõ ràng đúng lúc. Quả nhiên, trợ thủ đắc lực là sẽ khiến người ta sinh ra 'tính trơ'. (*)
(*Tính trơ: Có khả năng không biến đổi hình dạng, trạng thái, tính chất trước mọi tác động mạnh từ bên ngoài.
Hiểu đại loại ở đây là quen rồi nên trơ, không có gì bất ngờ.)
Cùng lúc đó, Tôn Bỉnh Hách cất điện thoại vào, mặc áo khoác màu đen đứng giữa gió đêm.
"Giải quyết xong rồi?" Dương Bân tiến lên, nhìn hai gã đàn ông bị xách đi.
Tôn Bỉnh Hách: "Hẳn là ngày mai sẽ cạy được chút tin tức thôi."
"CMN." Dương Bân dở khóc dở cười: "Cậu đúng là không sợ một chút nào."
"Sợ cái gì?" Tôn Bỉnh Hách thản nhiên, chỉ là bị người theo đuôi, lấy đồ vật hù dọa vài câu thôi. Nếu Tôn Bỉnh Hách dễ dàng khom lưng như vậy thì cũng sẽ không ở bên cạnh Sở Dịch Lan mấy năm nay.
Dương Bân: "Thôi bỏ đi, mấy ngày nay cậu tạm dọn tới chỗ tôi trước đi."
"Không cần."
"Tôi chia sẻ một nửa lượng công việc với cậu?"
Tôn Bỉnh Hách: "Bây giờ xuất phát ngay!"
Nếu đổi thành người khác nói lời này, Tôn Bỉnh Hách chắc chắn sẽ trào phúng: "Với trình độ của anh/cô mà còn muốn chia sẻ lượng công việc với tôi, nhìn có hiểu không?" Nhưng Dương Bân thì khác, là người này dẫn hắn học thành tài.
Đón gió lạnh, Dương Bân tiến lên, nhẹ nhàng xoa đầu Tôn Bỉnh Hách.
Như là về tới năm năm trước, lần đầu gặp người này.
Tôn Bỉnh Hách: "Cút!"
Có lẽ công kích từ bất kỳ kẻ nào cũng chẳng là gì với Sở Dịch Lan, nhưng nếu một trong Dương Bân hoặc Tôn Bỉnh Hách phản bội thì ắt hẳn anh sẽ đại thương nguyên khí.
Nhưng vĩnh viễn không tồn tại loại khả năng này.
Sở Dịch Lan là người có ơn với hai người họ.
Năm mười bảy tuổi, mặt mũi Sở Dịch Lan vẫn còn ngây ngô nhưng đôi mắt lại như trải qua ngàn vạn hiểm nguy. Anh lẻ loi đứng giữa một đám vệ sĩ áo đen, nói với Dương Bân hai bàn tay trắng: "Về sau đi theo tôi không?"
Dương Bân không hiểu những cái khác nhưng khi đối diện với ánh mắt của Sở Dịch Lan, bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác muốn đi theo rất mãnh liệt.
Lúc đó, ba mẹ Dương Bân vì thiết bị ở công trường có vấn đề mà song song rời đi nhân thế. Nhà nghèo không thể mưu cầu công bằng, là Sở Dịch lan giúp anh thu xếp hết thảy, lấy cho bằng được một kết quả. Dương Bân thấy được cái tốt của quyền lực, cũng biết ơn tất cả những gì Sở Dịch Lan đã làm.
Sau lại gặp được Tôn Bỉnh Hách, hắn học theo câu nói của Sở Dịch Lan, hỏi: "Về sau đi theo bọn tôi chứ?"
Tôn Bỉnh Hách nhìn chăm chú Dương Bân, sau hồi lâu nhẹ nhàng gật đầu.
Trải qua mấy năm nay, bọn họ trên danh nghĩa là trợ lý riêng, thực tế lại là anh em của Sở Dịch Lan, là anh em của lẫn nhau.
Chuyện đầu tiên Thẩm Liên làm chính là tắm rửa.
Cảm giác cách quá gần Kim Lôi cũng bị lây dính mùi tanh hôi.
Y cả người nhẹ nhàng thoải mái đi ra, tóc hơi ướt, cầm lấy điện thoại nhìn xem, có tin nhắn từ Hồ Khải Lam: 【Thẩm Liên, tôi nghĩ đi nghĩ lại, có rảnh cậu livestream một bữa để tương tác với fan đi, bây giờ cậu đang có độ thảo luận không thể cứ im bặt như thế được.】
Chọn ngày không bằng gặp ngày.
Thẩm Liên ngồi xuống trước bàn, nghĩ đến chủ cũ của thân xác lúc mới vừa ra mắt có tài khoản livestream ở một nền tảng nào đó, vì thế y lập tức online.
Xong xuôi chia sẻ link lên Wechat rồi đứng dậy đi rót nước.
Thẩm Liên nghĩ có lẽ sẽ không có bao nhiêu người, trong phòng ấm áp, y chỉ mặc áo sơ mi trắng cùng quần đùi màu nâu, thả lỏng thoải mái, đặt cái ly "cạch" lên bàn, sau đó lười biếng ngồi xuống.
Khu bình luận góc bên phải tràn ngập dấu chấm than.
Thẩm Liên nheo mắt nhìn, sau đó không thể tin nổi kề sát vào: "Không phải chứ..." Y thấp giọng, sao có nhiều người tới quá vậy?!
Số người xem đã đột phá ba trăm nghìn, lại còn đang tăng lên chóng mặt.
Thẩm Liên vội vàng điều chỉnh tư thế ngồi.
【Không kịp nữa rồi! Chúng tôi đã quay lại!】
【Quá đẹp! Đẹp đến hoa mắt rồi các chị em ơi! Không dùng filter, thậm chí anh ấy còn vì tôi mà vừa đi tắm rửa một phen nữa.】
Thẩm Liên cười khẽ: "Tôi tắm mà mọi người cũng có thể nhìn ra được?"
Bình luận cùng một câu "Được!!!"
"Hửm? Tại sao bây giờ mới live? Bận nè, mới vừa làm khách mời cho bộ phim của Thường Thanh xong."
"Này này này, bớt gặm CP sai trái đi nha, tôi với Thường Thanh chỉ là bạn bè bình thường thôi."
"Người mới tặng cho tôi quà năm nghìn đồng kia..." Thẩm Liên dựa vào hậu tố màu sắc rực rỡ sau khi bơm tiền mà tóm lấy đối phương từ giữa đám người. Sau đó thăng cho người ta lên làm quản lý: "Đá hết antifan ra, nhìn thấy mà đau cả mắt."
Quà tặng lại càng hăng say nện trên màn hình.
"Tại sao cho em gái đó làm quản lý mà không cho mọi người? ID của người ta, 'Thỏ yêu yêu' là chủ super topic của tôi, là fansite lớn."
Đối phương yếu ớt gõ chữ trên màn hình: 【Thật ra tôi là fanboy [Thẹn thùng]】
Thẩm Liên ngẩn ra, sau đó gật gù: "Cũng được."
Tốc độ đá antifan của đối phương phải gọi là rất mượt, lại gọi thêm bảy tám fan trung thành quen biết tới. Sau khi có quản lý, trật tự và bầu không khí trong buổi livestream lập tức được khống chế.
Thẩm Liên thấy thế nghĩ thầm, fan của mình có năng lực chấp hành và sự gắn kết khá là ổn áp.
Thẩm Liên dùng điện thoại để live, còn phần mềm nhắn tin thì đăng nhập trên máy tính của Sở Dịch Lan.
Hồ Khải Lam gửi một đống dấu chấm than đến, có thể nhìn ra vô cùng hỏng mất, 【Ba ruột của tôi, anh trai của tôi! Sao cậu không nói với tôi tiếng nào? Lưu lượng tốt như vậy, thế nào tôi cũng phải tìm cho cậu một diễn đàn!】
Thẩm Liên: 【... Lần sau sẽ.】
Đã rất lâu rồi y không cần phải livestream để duy trì lượng fan nữa. Trước đây chỉ tranh thủ lúc rảnh rỗi nhín thời gian tâm sự với fan, còn sẽ tắt các chức năng tặng quà đi.
Cửa phòng bị đẩy ra, Thẩm Liên giật bắn người, vội vàng úp điện thoại lên trên bàn, sau đó làm khẩu hình với Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan hiểu ra, nhỏ giọng nói câu: "Em bận tiếp đi."
Đợi Thẩm Liên lại dựng điện thoại lên, khung bình luận đã nhảy nhót kịch liệt suýt khiến y hoa cả mắt!
【Tuy là giọng rất thấp nhưng quá êm tai.】
【Quả nhiên, vẻ đẹp trai của đàn ông là đến từ sức tưởng tượng của phụ nữ.】
【Thẩm Liên, anh giấu người trong phòng!】
"Đó gọi là giấu?" Thẩm Liên cười khẽ: "Bạn."
Bạn trai, y âm thầm bổ sung.
Bên ngoài phòng khách, Sở Dịch Lan ấn mở livestream.
Anh nhìn một dãy người trên ghế khách quý, khẽ nhíu mày.
Sở tổng giơ tay nện quà tặng lên đầu bảng.
'Thỏ yêu yêu' không cam lòng yếu thế, nhưng trên phương diện tiền tài, Sở tổng lại không ngán, hỏa tiễn mười ngàn đồng một cái, anh ấn như muốn thu mua luôn nền tảng này vậy.
Cuối cùng 'Thỏ yêu yêu' yên tĩnh. Sở Dịch Lan nhìn avatar ánh vàng rực rỡ nhíu mày, sau đó gõ chữ: 【Cho tôi quản lý được không?】
【Không được nè.】 Có người tag Sở Dịch Lan, có lẽ thấy anh tiêu tiền như nước cũng không giống antifan, vì thế kiên nhẫn giải đáp: 【Quản lý đều là fan ruột của Liên cục cưng.】
Sở Dịch Lan quyết đoán xem nhẹ ba chữ "Liên cục cưng", sau đó chụp lại chia sẻ cho Tôn Bỉnh Hách.
Trợ lý Tôn online hai mươi bốn trên hai mươi bốn: 【Sếp, anh đổi ID thành "Thuyết Yêu Liên" (*) đi.】
(*Thuyết 说: một thể tài văn nghị luận thời cổ, trực tiếp nói rõ sự vật hoặc luận thuật đạo lí, mượn vật hoặc mượn việc để luận về đạo lí.
Có một tác phẩm tên 'Ái Liên Thuyết' (Thuyết yêu hoa sen) của Chu Đôn Di. Chữ Liên trong tên Thẩm Liên có nghĩa liên tiếp, nối tiếp, chứ không phải hoa sen. Kiểu đồng âm ấy :))))
Dì Phân từ trong phòng bếp đi ra, nhìn thấy sắc mặt cậu chủ hình như hơi vặn vẹo.
Sở Dịch Lan bất chấp tất cả thay đổi.
Giây tiếp theo, "Thỏ yêu yêu" tự mình nâng anh thành quản lý.
Tuy không thắng được phương diện tiền bạc ban nãy nhưng đối với một số fan ruột có đóng góp to lớn thì "Thỏ yêu yêu" có thể nói là liếc mắt một cái đã nhận ra. Tuy "Thuyết Yêu Liên" không giao lưu với họ, cũng không tham gia nhóm nhưng không vắng mặt ngày nào, vật phẩm của Thẩm Liên cũng mua một đống lớn, có thể nói là vô cùng trung thành.
Vô nghĩa, trợ lý Tôn lấy ra thái độ nghiêm túc như đang xử lý công việc thì có thể không trung thành sao?
Bên này, Sở Dịch Lan đã cảm thấy thẹn thùng tới sắp nổ mạnh.
Anh nhịn lại nhịn, không nhịn nổi, gửi tin nhắn cho Tôn Bỉnh Hách: 【Tôi có thể hỏi một chút được không, với thẩm mỹ của cậu thì làm sao nghĩ ra được ID như vậy?】
Tôn Bỉnh Hách lời lẽ nghiêm túc: 【Sếp, hình tượng chuẩn xác, có vấn đề gì sao?】
Sở Dịch Lan: "..."
Sở Dịch Lan thật sự không nhìn kỹ ID tài khoản của mình, bởi vì sau khi giao cho Tôn Bỉnh Hách quản lý, ảnh chụp video đều được người này gửi vô cùng rõ ràng đúng lúc. Quả nhiên, trợ thủ đắc lực là sẽ khiến người ta sinh ra 'tính trơ'. (*)
(*Tính trơ: Có khả năng không biến đổi hình dạng, trạng thái, tính chất trước mọi tác động mạnh từ bên ngoài.
Hiểu đại loại ở đây là quen rồi nên trơ, không có gì bất ngờ.)
Cùng lúc đó, Tôn Bỉnh Hách cất điện thoại vào, mặc áo khoác màu đen đứng giữa gió đêm.
"Giải quyết xong rồi?" Dương Bân tiến lên, nhìn hai gã đàn ông bị xách đi.
Tôn Bỉnh Hách: "Hẳn là ngày mai sẽ cạy được chút tin tức thôi."
"CMN." Dương Bân dở khóc dở cười: "Cậu đúng là không sợ một chút nào."
"Sợ cái gì?" Tôn Bỉnh Hách thản nhiên, chỉ là bị người theo đuôi, lấy đồ vật hù dọa vài câu thôi. Nếu Tôn Bỉnh Hách dễ dàng khom lưng như vậy thì cũng sẽ không ở bên cạnh Sở Dịch Lan mấy năm nay.
Dương Bân: "Thôi bỏ đi, mấy ngày nay cậu tạm dọn tới chỗ tôi trước đi."
"Không cần."
"Tôi chia sẻ một nửa lượng công việc với cậu?"
Tôn Bỉnh Hách: "Bây giờ xuất phát ngay!"
Nếu đổi thành người khác nói lời này, Tôn Bỉnh Hách chắc chắn sẽ trào phúng: "Với trình độ của anh/cô mà còn muốn chia sẻ lượng công việc với tôi, nhìn có hiểu không?" Nhưng Dương Bân thì khác, là người này dẫn hắn học thành tài.
Đón gió lạnh, Dương Bân tiến lên, nhẹ nhàng xoa đầu Tôn Bỉnh Hách.
Như là về tới năm năm trước, lần đầu gặp người này.
Tôn Bỉnh Hách: "Cút!"
Có lẽ công kích từ bất kỳ kẻ nào cũng chẳng là gì với Sở Dịch Lan, nhưng nếu một trong Dương Bân hoặc Tôn Bỉnh Hách phản bội thì ắt hẳn anh sẽ đại thương nguyên khí.
Nhưng vĩnh viễn không tồn tại loại khả năng này.
Sở Dịch Lan là người có ơn với hai người họ.
Năm mười bảy tuổi, mặt mũi Sở Dịch Lan vẫn còn ngây ngô nhưng đôi mắt lại như trải qua ngàn vạn hiểm nguy. Anh lẻ loi đứng giữa một đám vệ sĩ áo đen, nói với Dương Bân hai bàn tay trắng: "Về sau đi theo tôi không?"
Dương Bân không hiểu những cái khác nhưng khi đối diện với ánh mắt của Sở Dịch Lan, bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác muốn đi theo rất mãnh liệt.
Lúc đó, ba mẹ Dương Bân vì thiết bị ở công trường có vấn đề mà song song rời đi nhân thế. Nhà nghèo không thể mưu cầu công bằng, là Sở Dịch lan giúp anh thu xếp hết thảy, lấy cho bằng được một kết quả. Dương Bân thấy được cái tốt của quyền lực, cũng biết ơn tất cả những gì Sở Dịch Lan đã làm.
Sau lại gặp được Tôn Bỉnh Hách, hắn học theo câu nói của Sở Dịch Lan, hỏi: "Về sau đi theo bọn tôi chứ?"
Tôn Bỉnh Hách nhìn chăm chú Dương Bân, sau hồi lâu nhẹ nhàng gật đầu.
Trải qua mấy năm nay, bọn họ trên danh nghĩa là trợ lý riêng, thực tế lại là anh em của Sở Dịch Lan, là anh em của lẫn nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro