Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 98

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên kết thúc livestream, lúc đi ra, Sở Dịch Lan vừa khéo cất điện thoại đi.

Thẩm Liên không nghĩ nhiều, ghé vào lan can lầu hai cười hỏi: "Ăn đồ nướng không?"

Sở Dịch Lan: "Gì cũng được."

Thẩm Liên đặt cơm online để người ta đưa tới. Bởi vì gần đây đã khôi phục không tệ lắm cho nên lúc đề nghị uống một chút, Sở Dịch Lan phá lệ gật đầu.

Thêm đá, một ly nhỏ, Thẩm Liên vô cùng trân trọng mân mê.

Sở Dịch Lan vươn tay sờ mặt y: "Đợi về sau khỏe hẳn, muốn uống thế nào tôi đều sẽ uống cùng em."

Thẩm Liên chỉ cười.

Bệnh tim không tính là vấn đề nhỏ, không có khả năng chữa khỏi hoàn toàn nhưng ngày thường cẩn thận chú ý một chút là được. Không được uống rượu cũng chẳng sao, Thẩm Liên hoàn toàn chấp nhận được.

Sở Trư Mễ ở bên cạnh chơi đùa với quả bóng có bạc hà mèo, mệt rồi lại nằm ngửa ra tại chỗ, phát ra tiếng thở nặng nề.

Sở Dịch Lan thấy buồn cười, trước nay anh chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ nuôi một con thú cưng.

Thẩm Liên ăn được xiên nướng, đã thèm, cảm thấy thỏa mãn ngủ rồi.

Sở Dịch Lan xác định hơi thở y đều đều mới khoác áo ngủ ra ban công.

Nửa tiếng trước Tôn Bỉnh Hách gửi tin nhắn tới, nói bắt được hai người.

Đêm nay chắc chắn là một đêm không ngủ. Đối với ông chủ Kim đó, Tôn Bỉnh hách ôm tâm tình "Lão già dê chắc chắn phải chết".

Khi tư liệu cơ bản của Kim Lôi đập vào mắt, con ngươi Sở Dịch Lan chợt co lại.

Loại gương mặt con buôn này lẽ ra anh đã gặp không ít nhưng trong từng mảnh ký ức dài lâu đột nhiên xuất hiện mũi nhọn tựa như thúc giục anh nhớ lại gì đó.

Sở Dịch Lan dặn dò Tôn Bỉnh Hách, cẩn thận điều tra nửa đời trước của Kim Lôi.

Sở Dịch Lan biết không ngừng có thế lực muốn cắm vào "Dự án Lam Hải", mà Kim Lôi giấu quá sâu. Nhưng nếu đã xuất hiện thì sẽ không chấp nhận an toàn rút lui.

Thẩm Liên quay phim xong, tiếp tục ở nhà trải qua cuộc sống cá mặn trêu mèo.

Hôm nay y tính toán thời gian, Thường Thanh đã quay được hai tuần, trong lúc đó vẫn giữ liên lạc nhắn tin qua lại với nhau, buổi chiều Thẩm Liên hẹn anh ta ăn cơm, Thường Thanh nhìn tiến độ vui vẻ đồng ý.

Lúc Thẩm Liên mặc quần áo màu đen trông vô cùng giỏi giang, lại đeo thêm kính râm đi từ trên lầu xuống, dì Phân ngớ người ra.

"Ôi chao, lúc này dì mới có cảm giác chân thật."

Thẩm Liên: "Dạ?"

"Tiểu Liên là siêu sao đấy nhé!"

Thẩm Liên cười hì hì: "Dì Phân, buổi tối Dịch Lan tăng ca, cháu và bạn ra ngoài ăn cơm, dì tự ăn cơm chiều rồi cho Sở Trư Mễ ăn là được."

"Được được."

Thẩm Liên chọn một chiếc siêu xe màu đen trong gara của Sở Dịch Lan, đạp chân ga thẳng tiến tới trường quay.

Trên đường tới, Thẩm Liên đã gọi cho Thường Thanh hai cuộc điện thoại nhưng không ai bắt.

Sao vậy nhỉ? Thẩm Liên khẽ nhíu mày, lẽ ra lúc này phải xong rồi chứ? Thường Thanh cũng nói suất diễn hôm nay của mình không nhiều mà.

Con đường trước trường quay đang thi công, công nhân đã tan làm, bùn đất trộn lẫn cát đá chồng chất hai bên đường, khoảng trống ở giữa thì dùng tấm ván tạm bợ. Thẩm Liên chạy tới trước, vừa qua khỏi đã thấy một chiếc xe bánh mì bụi đất mù mịt chạy ngược xuống.

Tấm kính sau xe đối phương chậm rãi dâng lên. Thẩm Liên vốn chỉ nhìn thoáng qua, giây tiếp theo y lập tức đánh tay lái. Xe thể thao tính năng cao xoay chuyển tại chỗ, bụi đất dưới bánh xe bay lên như vẩy mực, Thẩm Liên dùng vận tốc ánh sáng xác định hình ảnh vừa nhìn thấy, sau đó không chút do dự đuổi theo.

Tuy người nọ bị chụp túi màu đen lên đầu nhưng thân hình gầy gò quen thuộc, còn có sợi dây chuyền đó. Thường Thanh từng cười khanh khách nói với Thẩm Liên: "Cảnh Ca tặng, bên trong còn có tên viết tắt tự anh ấy khắc."

Thẩm Liên vừa bám sát theo sau, vừa gọi điện cho Từ Cảnh Ca nhưng vẫn luôn đường dây bận. Y một tay cúp máy, lại gọi cho Sở Dịch Lan.

Bên kia nhắc nhở chuyển vào hộp thư thoại, có lẽ còn đang họp.

Đúng vậy, toàn bộ quản lý cấp cao của Hanh Thái đều đang trong phòng họp, bao gồm Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân.

Xe bánh mì rẽ vào con đường nhỏ, cảnh vật xung quanh lập tức trở về im lặng. Vừa rồi Thẩm Liên còn có thể lấy chiếc xe khác để che chắn, giờ phút này đã hoàn toàn bại lộ.

"ĐM! Đi theo chúng ta!"

"Gặp quỷ! Người này từ đâu xuất hiện vậy?!"

Xe bánh mì không chạy lại siêu xe nhưng dường như đối phương rất quen thuộc khu vực này. Chúng ý đồ dẫn Thẩm Liên đi vào mương rãnh nhưng Thẩm Liên phản ứng kinh người, có thể ở ngay lúc bọn họ chuyển tay lái cũng chuyển theo.

Lùm cây cùng nhánh cây bị đâm toạc, xe xóc nảy lăn bánh lên quốc lộ.

Thẩm Liên nhanh mắt nhìn lướt qua biển chỉ dẫn, chậm rãi đạp chân ga.

Điện thoại từ Từ Cảnh Ca gọi tới, chưa đợi Thẩm Liên mở miệng, giọng người đàn ông trầm thấp còn hàm chứa mưa bão kéo tới trước nay chưa từng có: "Bây giờ đang bận..."

"Cửa ra đường Hoài An, quốc lộ 145, xe bánh mì có biển số Cừ Đô A956Q12." Thẩm Liên ngắt ngang: "Nhìn ra có bốn người, Thường Thanh ở trên đó, tôi không dám đâm, anh mau lên."

Từ Cảnh Ca im lặng ước chừng hai giây.

"Đừng cúp điện thoại." Từ Cảnh Ca hít sâu một hơi: "Tôi định vị điện thoại của cậu."

"OK."

Mười lăm phút trước, trường quay.

Gần đây Thường Thanh vẫn ngắt quãng bị cảm lạnh, Từ Cảnh Ca vô cùng lo lắng nhưng công việc quấn thân, không thoải mái hơn Sở Dịch Lan đi sớm về trễ là bao, khó khăn lắm mới có thời gian rảnh. Nhưng khi trên đường tới Cừ Đô lại nhận được điện thoại từ trợ lý của Thường Thanh, khóc nức nở xin giúp đỡ: "Từ tổng... Xin, xin lỗi! Anh Thường đi toilet, vẫn không thấy ra, tôi đi vào tìm thì không thấy người đâu."

Từ Cảnh Ca còn tưởng rằng tai mình xuất hiện ảo giác, cái gì là đi toilet lại không tìm thấy người?

Sau đó, da đầu Từ Cảnh Ca nổ tung.

Anh ta tiếp nhận công việc liên quan tới bến cảng cũng có nghĩa là giành chén cơm với dân địa phương Khinh Hải. Đương nhiên làm ăn chỉ nói chuyện làm ăn, mỗi người làm chuyện của mình nhưng khó ngăn được đối phương cảm thấy khó chịu, hoặc là vốn không muốn để Từ Cảnh Ca ăn chén cơm này, mới chuyển mục tiêu lên người Thường Thanh.

Từ Cảnh Ca rất ít khi tự rối loạn, nhưng chuyện này liên quan Thường Thanh.

Vừa rồi Thẩm Liên gọi đến gặp đường dây bận cũng là Từ Cảnh Ca nổi trận lôi đình, sắp xếp người đi tìm kiếm điều tra. Anh ta biết gần đây Thẩm Liên đang nghỉ ngơi, vốn không muốn làm người ta lo lắng. Ai ngờ Thẩm Liên mở miệng lại là địa điểm chính xác khiến cho trái tim anh ta vẫn đang treo trên cao như được sống lại mà nhẹ nhàng thở ra.

Sau khi bị bại lộ, Thẩm Liên thản nhiên đi theo phía sau để bảo đảm chắc chắn tránh cho bị mất dấu vết.

Khi nhìn thấy chiếc xe rách nát của đối phương còn ở nơi đó phát khùng, muốn dắt y lên cây, Thẩm Liên cười lạnh một tiếng.

Trong bóng đêm có thứ gì lóe lên sau khi cửa sổ đối phương trượt xuống, ngay lúc vỏ xe sắp cán qua, Thẩm Liên lập tức đánh tay lái.

"ĐM! Không bị lừa!"

"Vèo" một tiếng, siêu xe từ một đường giao lướt qua nhanh như bay, từng làn gió bị vén lên khiến cỏ dại ngã rạp xuống đất.

Nhìn thấy đèn xe chợt sáng lên ở cách đó không xa, Thẩm Liên do dự, ai?

Trong chớp mắt vụt qua bên cạnh, Từ Cảnh Ca nghe thấy cấp dưới hô to: "Từ tổng, chính là chiếc này!"

Từ Cảnh Ca nghĩ thầm, tốc độ phản ứng của cậu có thể lao xuống sông rồi.

Tựa như một pha quay chậm, Từ Cảnh Ca nhìn thấy Thẩm Liên mở trần xe ra, kính chắn gió cản lại gió lớn dưới tốc độ cao nhưng vẫn khiến tóc người này bị thổi ngược ra phía sau. Sắc mặt Thẩm Liên bình tĩnh, sau khi nhìn thấy đó là Từ Cảnh Ca, hàng mày đang nhíu chặt rõ ràng đã giãn ra. Sau đó, không những không dừng lại mà còn...

Vù vù vù...

Gầm xe thể thao xé mở đêm tối, Thẩm Liên đạp chân ga, vượt qua bên thân xe bánh mì.

Da đầu Từ Cảnh Ca nổ tung lần hai.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0