Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 96

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Mắt Tôn Bỉnh Hách lộ sắc bén lạnh lẽo, bề ngoài lại cười như gió mùa xuân: "Anh Lục, anh cũng ở đây à."

Thân thể đối phương cương cứng, từ từ xoay người lại.

Lục Thanh rất muốn báo cảnh sát.

Lẽ ra ban nãy khi nhận ra Thẩm Liên thì phải xoay người đi rồi, chủ yếu là có bóng người che chắn, lại muốn xem tình hình, cho nên không chú ý tới Tôn Bỉnh Hách đầy người sát khí đi tới.

Đương nhiên, gã hoàn toàn có thể tìm lý do để thoái thác, dù có thế nào cũng nói chỉ là bạn bè tụ họp mà thôi.

Nhưng Kim Lôi làm khó dễ Thẩm Liên bị Tôn Bỉnh Hách bắt ngay tại trận, có phải là tụ họp bạn bè không đã không còn quan trọng nữa. Càng khó giải quyết hơn chính là, rõ ràng Tôn Bỉnh Hách đã nổi lên nghi ngờ, trở về nhất định sẽ tập trung điều tra, một ít hoạt động của mình và Kim Lôi không thể nào giấu diếm được.

Da đầu Lục Thanh tê dại. Nhưng sau khi nói xong câu kia, hình như Tôn Bỉnh Hách đã hoàn toàn không còn hứng thú với ông ta nữa.

"Cậu Thẩm." Tôn Bỉnh Hách nhẹ giọng: "Nếu không còn việc gì, tôi đưa cậu về trước."

"Được." Thẩm Liên đáp. Kim Lôi cũng vội vàng đứng lên theo.

"Khoan đã."

Trên người người này có loại hơi thở như một thanh đao không thấy máu, có thể đâm bạn bất kỳ lúc nào. Một khi ý cười tan biến, khe rãnh từ những nếp gấp trên gương mặt thịt mỡ sẽ lộ ra âm u lạnh lẽo. Đôi mắt hơi khép hờ kia khi mở ra hoàn toàn cũng không lớn nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác ác quỷ dữ tợn.

"Cậu Thẩm, chuyện hôm này là tôi không chu đáo, tôi xin lỗi cậu." Giọng điệu Kim Lôi vẫn hiền hòa nhưng lúc nhìn về phía Tôn Bỉnh Hách lại thay đổi: "Người trẻ tuổi, làm việc đừng quá xúc động."

Độ cong khóe môi Tôn Bỉnh Hách giương lên với biên độ rất nhỏ. Kim Lôi để lộ toàn bộ khí thế cũng không đủ khiến hắn sợ hãi: "Lão già."

Mọi người: "..."

Quào! Chính là cảm giác này! Nhiệt huyết!

Khuông Thành Hải điên cuồng vui sướng khi người gặp họa, cảm giác ngột ngạt chỉ vì một chữ ký mà bị Tôn Bỉnh Hách mắng hơn mười lần lập tức trút ra hết sạch. Một loại nghệ thuật để cân bằng tâm lý chính là sau khi bản thân gặp xúi quẩy, nhìn thấy có người còn xúi quẩy hơn mình.

Mặc kệ đối phương có thân phận gì, Tôn Bỉnh Hách cũng không sợ hãi một chút nào.

Thẩm Liên không nhịn cười ra tiếng, sau đó nói với Kim Lôi: "Độ tuổi nào nên làm chuyện của độ tuổi đó, còn những cái khác cũng đừng nghĩ tới."

Ánh mắt Tôn Bỉnh Hách khẽ biến. Hắn vốn cho rằng Kim Lôi là con chó nhà ai, sau khi biết được thân phận của Thẩm Liên mới cố ý làm khó dễ y. Hắn còn đang suy nghĩ ai to gan đến vậy, thế nhưng lão già này lại thèm muốn Thẩm Liên?!

Cũng vì thế mà ấn tượng của Tôn Bỉnh Hách dành chk Kim Lôi càng khắc sâu đến cực điểm, đã tới mức chỉ cần đưa một cây bút là hắn có thể vẽ ra tranh chân dung rồi.

Thẩm Liên xô một vệ sĩ của Kim Lôi ra, tựa như xung quanh không ai, thong dong bước tới bên cạnh Tôn Bỉnh Hách.

Tôn Bỉnh Hách dùng ánh mắt hỏi Thẩm Liên có bị thương hay không, Thẩm Liên khẽ lắc đầu.

Tôn Bỉnh Hách thấy tuy rằng vệ sĩ của đối phương ít nhưng bên hông đều có đồ chơi, lại xem dáng vẻ của lão già đó, một khi phát sinh xung đột ắt sẽ cá chết lưới rách. Không cần thiết, Tôn Bỉnh Hách có biện pháp không đánh cũng thắng. Chỉ cần đối phương còn ở trong khu vực Cừ Đô thì sớm muộn gì cũng lôi được tổ tiên mười tám đời của gã này ra thôi.

An toàn của Thẩm Liên mới là trên hết.

Lúc gần đi, Khuông Thành Hải cáo mượn oai hùm, vươn tay chỉ vào mặt từng người một rồi mới đắc ý rời đi.

Một đám người đi xa, Kim Lôi xoay lại, tung một chân về phía người trẻ tuổi mới vừa đứng lên. Hành động kế tiếp không hề có báo trước, tay chân phối hợp, một cái tát nối tiếp một cái tát. Người trẻ tuổi chính là bao cát sống, ban đầu còn sẽ xin tha vài tiếng nhưng sau một tiếng như mèo kêu thì hoàn toàn im bặt, chỉ còn lại có tiếng nặng nề phát ra khi thân thể bị đấm đá.

Xong việc, trên tay Kim Lôi đều là máu, trên mặt cũng bắn dính không ít, gã thở ra một hơi như là đã thoải mái hơn chút.

Người trẻ tuổi nằm dưới đất không biết sống chết, bị vệ sĩ lôi đi.

"Lục Thanh." Kim Lôi lạnh giọng: "Nếu cậu đã gặp Thẩm Liên, sao còn không tránh đi?"

Nếu như Kim Lôi biết có chuyện này nhất định đã nhét Lục Thanh vào trong vách tường, không để Thẩm Liên nhìn thấy.

Sắc mặt Lục Thanh trắng bệch, môi run rẩy, lại không biết phải nói gì.

"Thằng nhóc khi nãy mắng tôi lão già." Tốc độ nói của Kim Lôi thong thả như là ngắm trúng một con mồi: "Là người phụ trách dự án của Hanh Thái?"

Người phụ trách gì đó, chỉ cần thủ đoạn cùng tiền tài thích hợp là đổi được thôi.

Lục Thanh nhắm mắt lại, giọng nói run rẩy: "Không, không phải."

"Cậu ta là trợ lý riêng của Sở Dịch Lan."

Ý cười cuối cùng trên mặt Kim Lôi cũng tan biến sạch sẽ.

Cho dù bảo Kim Lôi tưởng tượng thế nào, gã cũng sẽ không nghĩ tới ngoài ý muốn gặp được Thẩm Liên, nảy sinh ham muốn, dùng một ít thủ đoạn như trêu chọc chó mèo rồi bị Thẩm Liên chọc thủng, cũng không là gì, Kim Lôi sẽ không cho rằng Thẩm Liên sẽ cam tâm tình nguyện đi theo gã. Nhưng "Dự án Lam Hải" mà gã trù tính bao lâu nay, định lặng yên không một tiếng động nhúng tay vào lại bị thân tín của Sở Dịch Lan bắt gặp.

"Lục Thanh à." Giọng Kim Lôi không chút cảm xúc: "Cậu làm hỏng chuyện của tôi rồi."

"Chỉ là một thằng nhóc ranh, nó có năng lực đó sao?" Một cấp dưới của Kim Lôi nhíu mày, mở miệng: "Nếu không ổn, tôi tìm người dạy nó một bài học là sẽ câm miệng ngay thôi."

Kim Lôi không hé răng. Khi trước bọn họ ở nước A, nơi đó rối loạn, nhiều thế lực, những chuyện đã làm vốn không thể đưa ra ánh sáng, chủ yếu là câu "lão già" của Tôn Bỉnh Hách khiến gã rất mất hứng.

"Họ Kim, đều gọi ông ta là Kim tổng." Thẩm Liên thấp giọng: "Trông gã kiểu đó chắc sẽ nhìn chằm chằm anh, anh phải chú ý hơn đấy."

"Chỉ sợ ông ta không nhìn chằm chằm thôi." Tôn Bỉnh Hách không thèm để ý, thậm chí trên mặt còn hơi lộ ra chờ mong.

Thẩm Liên kết thúc buổi họp mặt này trước một tiếng, lúc đến Hanh Thái, Sở Dịch Lan vừa mới giải quyết công việc xong.

"Sớm vậy?" Sở Dịch Lan kinh ngạc.

Tôn Bỉnh Hách nhẹ nhàng đóng cửa văn phòng lại.

Thẩm Liên ngồi trên sô pha, nghe Tôn Bỉnh Hách báo cáo mọi chuyện từ đâu tới đuôi lại cho Sở Dịch Lan nghe.

Có thể đá Lục Thanh khỏi bàn cờ. Mà quan trọng ở chỗ, Lục Thanh cũng xem như là một nhân vật hết sức quan trọng trong một mắc xích nào đó, nếu thật sự phản bội Hanh Thái để hợp tác với ông chủ Kim thì có thể nhìn ra được lai lịch của đối phương không nhỏ.

Thẩm Liên ngáp một cái, đứng dậy đi toilet.

Nhân lúc này, Tôn Bỉnh Hách nhỏ giọng: "Sở tổng, ông chủ Kim đó tự xưng là fan của cậu Thẩm."

Sở Dịch Lan nhấc mí mắt lên, Tôn Bỉnh Hách gật đầu.

Sở Dịch Lan: "Cậu biết phải làm thế nào."

"Đã biết."

Những chuyện này không cần Thẩm Liên tham dự vào. Lúc y đi ra, Tôn Bỉnh Hách đã đi rồi.

"Ấy? Em còn nói mời trợ lý Tôn ăn cơm mà."

"Hôm nào mời cũng được." Sở Dịch Lan giang hai cánh tay, ý bảo Thẩm Liên tới đây. Sau khi ôm lấy người, anh mới nói: "Bây giờ không được yên ổn, tôi tìm cho em mấy vệ sĩ, em thấy được không?"

"Được chứ, sao lại không được?" Thẩm Liên cười cười: "Em còn có thể tự thể nghiệm đãi ngộ của siêu sao mà."

Sở Dịch Lan cọ nhẹ lên cổ Thẩm Liên, ở nơi thanh niên không nhìn tới, màu đen sâu thẳm nơi đáy mắt người đàn ông chảy tràn ra. Hình như thời gian gần đây anh quá hiền rồi, con chó con mèo nào cũng có thể mò mẫm vào Cừ Đô, động tay động chân tới người của anh.

Hai người về đến nhà, chào đón họ vẫn là tư thế nhiệt liệt lại kỳ quái của Sở Trư Mễ. Vật nhỏ này một khi sống sót, sức sống tựa như cỏ dại. Dì Phân nói nó ngủ nhiều lắm hai ba tiếng đồng hồ, thời gian còn lại không phải chạy nhảy chính là trên đường bổ nhào vào đám hoa cỏ, thể lực tràn đầy tới dọa người.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0