Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 88
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Văn phòng của Sở Dịch Lan rất lớn, lại sáng sủa sạch sẽ, vẫn là phong cách trắng đen, trong xa hoa lộ chút cảm giác nghiêm trang. Mà tủ thủy tinh ngay sau cửa lập tức thu hút sự chú ý của Thẩm Liên.
"Không phải..." Thẩm Liên cúi người ngồi xổm xuống, cách vách ngăn nhìn xuống. Nhìn một hồi lập tức nở nụ cười, quay đầu lại, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Dịch tràn ngập trêu ghẹo nhưng người ta không để ý tới y.
Ra vẻ bình tĩnh, Thẩm Liên thầm nghĩ.
Trong tủ thủy tinh không phải gì khác mà chính là hoa Thẩm Liên từng tặng. Đúng ra chúng đã sớm nên khô héo rồi nhưng lại được ngắt một hai nhánh xinh đẹp ra làm thành tiêu bản. Thậm chí trong góc còn bày đóa hoa tỉa từ cà rốt mà đêm y quay 《 Hải Thần giáng thế 》xong đã tặng cho Sở Dịch Lan nữa.
Tôn Bỉnh Hách tiến vào thấy cảnh này, đáy mắt lập tức hiện lên ý cười.
"Cậu Thẩm, nước trà có rồi đây."
"Cảm ơn." Thẩm Liên đứng dậy, ngồi xuống sofa. Y cười cười nhìn Sở Dịch Lan, sau đó chỉ vào tủ thủy tinh hỏi: "Đều là trợ lý Tôn tìm người làm phải không?"
Tôn Bỉnh Hách: "Sao cậu Thẩm biết?"
"Đoán." Thẩm Liên ngửa ra sau, một bàn tay khoác trên tựa lưng sofa, gõ nhịp: "Em tưởng chúng đã bị vứt từ lâu rồi, vậy mà lại được làm thành cái này. Không được, về sau em cách ngày lại tặng anh nhé, sợ cái tủ này của anh bị đầy mất."
Cuối cùng, Sở Dịch Lan cũng ngẩng đầu lên, trên mặt viết đầy mất hứng: "Đầy thì tôi lại mua thêm cái khác, đây không phải là chuyện em cần quan tâm."
"Được, được, được." Thẩm Liên kéo dài giọng: "Em phối hợp tặng cho anh, bảo đảm đẹp."
Sở Dịch Lan không thể nhịn được nữa: "Chuẩn bị mở họp."
Bị Thẩm Liên phát hiện cái này làm Sở Dịch Lan hơi mất tự nhiên, anh chỉ theo bản năng muốn lưu giữ những thứ quan trọng thôi.
Sở Dịch Lan đi họp, Thẩm Liên ở lại trong văn phòng. Người đàn ông không đặt ra lệnh cấm gì với y cho nên Thẩm Liên nghiên cứu tủ rượu của Sở Dịch Lan trong chốc lát rồi tìm quyển sách tựa vào sofa đọc.
Lúc cửa văn phòng vang lên, Thẩm Liên còn tưởng là Sở Dịch Lan đã về, thầm nghĩ nhanh vậy.
Cùng Dương Bân bốn mắt nhìn nhau, hai người đều sững sờ.
Nơi này là "cấm địa" của Hanh Thái, trừ khi có hẹn trước hoặc là báo cáo công việc, nếu không bình thường chỉ có hai trợ lý đặc biệt là Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân có quyền ra vào mà thôi.
"Cậu Thẩm?"
"À, họ đi họp rồi." Thẩm Liên thấy Dương Bân có vẻ phong trần mệt nhọc: "Anh mới đi công tác về à?"
"Vâng."
"Ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi, tôi pha cho anh ly cà phê?"
"Không cần, không cần!" Dương Bân liên tục xua tay: "Tự tôi làm là được."
Trong lúc pha cà phê, Dương Bân nhớ tới dáng vẻ thảnh thơi tự tại vừa rồi của Thẩm Liên, thầm nghĩ, Sở tổng thật sự đặt người ở đầu quả tim, không đề phòng một chút nào.
Thẩm Liên cũng không có chuyện gì để làm, chỉ là chờ đợi. Mà Sở Dịch Lan chỉ cần cảm thấy bực bội, vừa nghĩ đến Thẩm Liên đang ngồi ở cách vách là có thể bình tĩnh trở lại.
Lúc Sở Dịch Lan và Tôn Bỉnh Hách đẩy cửa đi vào, Thẩm Liên và Dương Bân đã nẻ hạt dưa đầy nửa cái bàn, câu "Sở tổng ghét nhất là ngày tuyết" của Dương Bân vẫn còn vang vọng đâu đây.
Thẩm Liên gật đầu, chuyện này y cũng vừa mới biết, bởi vì còn chưa bắt đầu mùa đông mà Sở Dịch Lan cũng chưa bao giờ nhắc tới chuyện này.
Sở Dịch Lan nheo mắt: "Sao cậu không nói mật khẩu ngân hàng của tôi cho em ấy luôn đi?"
Dương Bân: "..." Không phải vì trò chuyện nhập tâm quá sao?
Thẩm Liên cười nói: "Mật khẩu ngân hàng của anh là bao nhiêu?"
"Ngày sinh của em."
Thẩm Liên nghi hoặc: "Đổi khi nào?"
"Sau khi xác định quan hệ với em."
Thẩm Liên hài lòng.
Dương Bân vội vàng dọn dẹp cái bàn, sau đó theo Tôn Bỉnh Hách rời đi.
Sở Dịch Lan ngồi xuống trước bàn làm việc, bất đắc dĩ cười khẽ: "Tôi thấy hai người này sắp thành trợ lý của em rồi."
Thẩm Liên: "Anh không tỏ thái độ thì họ dám sao? Anh xem em là cục cưng thì đương nhiên người ta sẽ không qua loa với em." Nói xong, người đã ngồi lên đùi Sở Dịch Lan, y chưa thử play văn phòng, vẫn còn mới lạ. Sau một nụ hôn dài lâu, Thẩm Liên khàn giọng: "Phòng nghỉ của anh, lớn lắm nhé."
Sở Dịch Lan: "..."
Thẩm Liên: "Mỗi ngày em ăn một bữa chắc không thành vấn đề nhỉ?"
Sở tổng cảm thấy không thành vấn đề.
Sở Dịch Lan hiểu rõ, Thẩm Liên đang dùng hết khả năng để xoa dịu cảm xúc tiêu cực trong lòng anh. Ngày giỗ mỗi năm của mẹ, tâm trạng anh đều sẽ trở nên vô cùng không ổn định.
Năm ngoái trong một bữa tiệc rượu, có kẻ không có mắt trêu chọc anh, sau đó mọi chuyện làm ầm ĩ vô cùng khó coi. À phải rồi, người nọ còn là bạn của Chu Đường Tư, cuối cùng Trịnh Ca phải "ra mặt", dùng một loại giọng điệu thất vọng nói với Sở Dịch Lan: "Làm vậy là không đúng."
Cái gì mà đúng hay không, thứ Sở Dịch Lan để ý là cái này sao? Tại sao người khác trêu chọc trước là đúng, mà anh phản kích lại thì là sai? Thế giới này luôn đưa ra những đáp án lệch lạc khiến Sở Dịch Lan thất vọng hết lần này đến lần khác.
Nhưng bây giờ đã khác. Sở Dịch Lan đè lưng Thẩm Liên lại, ôm lấy y vào lòng, toàn bộ rét lạnh mờ mịt đều bị nhồi đầy, hô hấp giao nhau. Sở Dịch Lan trầm giọng: "Đi thăm mẹ với tôi."
Giọng Thẩm Liên mang theo nũng nịu: "Không phải đã hứa với anh rồi sao?"
.
Lúc hai người rời khỏi văn phòng, trời đã tối. Tóc Thẩm Liên ướt một nửa, mới vừa tắm rửa xong.
Tâm trạng Sở Dịch Lan không gợn sóng, thậm chí còn mang theo cười cùng một chút lấy lòng: "Mỏi không?"
"Cái gì mà mỏi không?" Thẩm Liên mạnh miệng: "Em là người yếu ớt vậy sao?"
Trở tay đeo kính râm lên, không để ý tới ai.
Kết quả vừa mới xuống lầu, gặp phải Tôn Bỉnh Hách đang đưa tiễn phía đối tác.
Nhìn thấy Sở Dịch Lan, đương nhiên những người đó sẽ không đi.
Thẩm Liên không đi qua, y dựng thẳng cổ áo lên che lấy non nửa gương mặt. Bảo vệ dưới lầu Hanh Thái tuần tra cẩn thận, paparazi sẽ không đi vào được, cho nên khi nhận thấy có một hai ánh mắt nhìn về phía mình, Thẩm Liên cũng không quan tâm.
Sở Dịch Lan qua loa trò chuyện vài câu. Bình thường những dự án do Tôn Bỉnh Hách toàn quyền phụ trách thì anh cũng không cần phải cân nhắc quyết định.
Buổi tối, nhiệt độ giảm xuống, vừa rồi Thẩm Liên nói muốn ăn lẩu, Sở Dịch Lan chỉ nghĩ đến chuyện này.
Sở Dịch Lan cùng Thẩm Liên vừa rời đi, có một người trong nhóm đối tác mở miệng: "Vị đó... Trông như là một nghệ sĩ trong giới giải trí."
"Không quan trọng." Tôn Bỉnh Hách tươi cười càng sâu hơn: "Ngài biết hiện giờ cái này là quan trọng nhất không?"
"Cái gì..."
"Tôi đã tăng ca một tiếng rồi." Có đôi khi Tôn Bỉnh Hách rất muốn báo cảnh sát, rốt cuộc những người này muốn lãng phí bao nhiêu thời gian trong việc kết giao quan hệ đây?
Đám người "phần phật" tản ra.
Sở Dịch Lan tìm một tiệm lẩu dê có không gian riêng tư, trang trí tao nhã, vị cũng không tệ lắm.
Thẩm Liên ăn được một nửa, điện thoại ong ong kêu. Là tin nhắn từ Hồ Khải Lam, nói 《 Im lặng không nói gì》 bắt đầu tuyên truyền, bảo y nhín thời gian chia sẻ bài viết của đoàn phim. Nếu có thời gian, lại đổi mới tin tức cho fan xem, bằng không một tháng này cũng chưa có mấy tin tức.
Thẩm Liên một tay thao tác, sau khi trả lời lại chụp một tấm hình nồi lẩu. Đương nhiên sẽ không để Sở Dịch Lan xuất hiện trong khung hình nhưng trên bàn vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người.
Thẩm Liên cũng không lo lắng, nếu có ai hỏi, chính là đầu năm nay ai không có bạn bè?
【 Ôi chao, ai đây? Tôi cho rằng cậu quên mật khẩu tài khoản rồi chứ.】
Thẩm Liên đáp lại bằng một icon cười nhe răng, sau đó rời khỏi Weibo.
Cơm nước xong về nhà, Sở Dịch Lan lái xe, Thẩm Liên ngồi ở ghế phụ, hai người nói nói cười cười mãi đến khi xe rẽ ngoặt lên sườn núi, một chiếc xe sáng đèn đang đậu nơi đó.
Văn phòng của Sở Dịch Lan rất lớn, lại sáng sủa sạch sẽ, vẫn là phong cách trắng đen, trong xa hoa lộ chút cảm giác nghiêm trang. Mà tủ thủy tinh ngay sau cửa lập tức thu hút sự chú ý của Thẩm Liên.
"Không phải..." Thẩm Liên cúi người ngồi xổm xuống, cách vách ngăn nhìn xuống. Nhìn một hồi lập tức nở nụ cười, quay đầu lại, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Dịch tràn ngập trêu ghẹo nhưng người ta không để ý tới y.
Ra vẻ bình tĩnh, Thẩm Liên thầm nghĩ.
Trong tủ thủy tinh không phải gì khác mà chính là hoa Thẩm Liên từng tặng. Đúng ra chúng đã sớm nên khô héo rồi nhưng lại được ngắt một hai nhánh xinh đẹp ra làm thành tiêu bản. Thậm chí trong góc còn bày đóa hoa tỉa từ cà rốt mà đêm y quay 《 Hải Thần giáng thế 》xong đã tặng cho Sở Dịch Lan nữa.
Tôn Bỉnh Hách tiến vào thấy cảnh này, đáy mắt lập tức hiện lên ý cười.
"Cậu Thẩm, nước trà có rồi đây."
"Cảm ơn." Thẩm Liên đứng dậy, ngồi xuống sofa. Y cười cười nhìn Sở Dịch Lan, sau đó chỉ vào tủ thủy tinh hỏi: "Đều là trợ lý Tôn tìm người làm phải không?"
Tôn Bỉnh Hách: "Sao cậu Thẩm biết?"
"Đoán." Thẩm Liên ngửa ra sau, một bàn tay khoác trên tựa lưng sofa, gõ nhịp: "Em tưởng chúng đã bị vứt từ lâu rồi, vậy mà lại được làm thành cái này. Không được, về sau em cách ngày lại tặng anh nhé, sợ cái tủ này của anh bị đầy mất."
Cuối cùng, Sở Dịch Lan cũng ngẩng đầu lên, trên mặt viết đầy mất hứng: "Đầy thì tôi lại mua thêm cái khác, đây không phải là chuyện em cần quan tâm."
"Được, được, được." Thẩm Liên kéo dài giọng: "Em phối hợp tặng cho anh, bảo đảm đẹp."
Sở Dịch Lan không thể nhịn được nữa: "Chuẩn bị mở họp."
Bị Thẩm Liên phát hiện cái này làm Sở Dịch Lan hơi mất tự nhiên, anh chỉ theo bản năng muốn lưu giữ những thứ quan trọng thôi.
Sở Dịch Lan đi họp, Thẩm Liên ở lại trong văn phòng. Người đàn ông không đặt ra lệnh cấm gì với y cho nên Thẩm Liên nghiên cứu tủ rượu của Sở Dịch Lan trong chốc lát rồi tìm quyển sách tựa vào sofa đọc.
Lúc cửa văn phòng vang lên, Thẩm Liên còn tưởng là Sở Dịch Lan đã về, thầm nghĩ nhanh vậy.
Cùng Dương Bân bốn mắt nhìn nhau, hai người đều sững sờ.
Nơi này là "cấm địa" của Hanh Thái, trừ khi có hẹn trước hoặc là báo cáo công việc, nếu không bình thường chỉ có hai trợ lý đặc biệt là Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân có quyền ra vào mà thôi.
"Cậu Thẩm?"
"À, họ đi họp rồi." Thẩm Liên thấy Dương Bân có vẻ phong trần mệt nhọc: "Anh mới đi công tác về à?"
"Vâng."
"Ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi, tôi pha cho anh ly cà phê?"
"Không cần, không cần!" Dương Bân liên tục xua tay: "Tự tôi làm là được."
Trong lúc pha cà phê, Dương Bân nhớ tới dáng vẻ thảnh thơi tự tại vừa rồi của Thẩm Liên, thầm nghĩ, Sở tổng thật sự đặt người ở đầu quả tim, không đề phòng một chút nào.
Thẩm Liên cũng không có chuyện gì để làm, chỉ là chờ đợi. Mà Sở Dịch Lan chỉ cần cảm thấy bực bội, vừa nghĩ đến Thẩm Liên đang ngồi ở cách vách là có thể bình tĩnh trở lại.
Lúc Sở Dịch Lan và Tôn Bỉnh Hách đẩy cửa đi vào, Thẩm Liên và Dương Bân đã nẻ hạt dưa đầy nửa cái bàn, câu "Sở tổng ghét nhất là ngày tuyết" của Dương Bân vẫn còn vang vọng đâu đây.
Thẩm Liên gật đầu, chuyện này y cũng vừa mới biết, bởi vì còn chưa bắt đầu mùa đông mà Sở Dịch Lan cũng chưa bao giờ nhắc tới chuyện này.
Sở Dịch Lan nheo mắt: "Sao cậu không nói mật khẩu ngân hàng của tôi cho em ấy luôn đi?"
Dương Bân: "..." Không phải vì trò chuyện nhập tâm quá sao?
Thẩm Liên cười nói: "Mật khẩu ngân hàng của anh là bao nhiêu?"
"Ngày sinh của em."
Thẩm Liên nghi hoặc: "Đổi khi nào?"
"Sau khi xác định quan hệ với em."
Thẩm Liên hài lòng.
Dương Bân vội vàng dọn dẹp cái bàn, sau đó theo Tôn Bỉnh Hách rời đi.
Sở Dịch Lan ngồi xuống trước bàn làm việc, bất đắc dĩ cười khẽ: "Tôi thấy hai người này sắp thành trợ lý của em rồi."
Thẩm Liên: "Anh không tỏ thái độ thì họ dám sao? Anh xem em là cục cưng thì đương nhiên người ta sẽ không qua loa với em." Nói xong, người đã ngồi lên đùi Sở Dịch Lan, y chưa thử play văn phòng, vẫn còn mới lạ. Sau một nụ hôn dài lâu, Thẩm Liên khàn giọng: "Phòng nghỉ của anh, lớn lắm nhé."
Sở Dịch Lan: "..."
Thẩm Liên: "Mỗi ngày em ăn một bữa chắc không thành vấn đề nhỉ?"
Sở tổng cảm thấy không thành vấn đề.
Sở Dịch Lan hiểu rõ, Thẩm Liên đang dùng hết khả năng để xoa dịu cảm xúc tiêu cực trong lòng anh. Ngày giỗ mỗi năm của mẹ, tâm trạng anh đều sẽ trở nên vô cùng không ổn định.
Năm ngoái trong một bữa tiệc rượu, có kẻ không có mắt trêu chọc anh, sau đó mọi chuyện làm ầm ĩ vô cùng khó coi. À phải rồi, người nọ còn là bạn của Chu Đường Tư, cuối cùng Trịnh Ca phải "ra mặt", dùng một loại giọng điệu thất vọng nói với Sở Dịch Lan: "Làm vậy là không đúng."
Cái gì mà đúng hay không, thứ Sở Dịch Lan để ý là cái này sao? Tại sao người khác trêu chọc trước là đúng, mà anh phản kích lại thì là sai? Thế giới này luôn đưa ra những đáp án lệch lạc khiến Sở Dịch Lan thất vọng hết lần này đến lần khác.
Nhưng bây giờ đã khác. Sở Dịch Lan đè lưng Thẩm Liên lại, ôm lấy y vào lòng, toàn bộ rét lạnh mờ mịt đều bị nhồi đầy, hô hấp giao nhau. Sở Dịch Lan trầm giọng: "Đi thăm mẹ với tôi."
Giọng Thẩm Liên mang theo nũng nịu: "Không phải đã hứa với anh rồi sao?"
.
Lúc hai người rời khỏi văn phòng, trời đã tối. Tóc Thẩm Liên ướt một nửa, mới vừa tắm rửa xong.
Tâm trạng Sở Dịch Lan không gợn sóng, thậm chí còn mang theo cười cùng một chút lấy lòng: "Mỏi không?"
"Cái gì mà mỏi không?" Thẩm Liên mạnh miệng: "Em là người yếu ớt vậy sao?"
Trở tay đeo kính râm lên, không để ý tới ai.
Kết quả vừa mới xuống lầu, gặp phải Tôn Bỉnh Hách đang đưa tiễn phía đối tác.
Nhìn thấy Sở Dịch Lan, đương nhiên những người đó sẽ không đi.
Thẩm Liên không đi qua, y dựng thẳng cổ áo lên che lấy non nửa gương mặt. Bảo vệ dưới lầu Hanh Thái tuần tra cẩn thận, paparazi sẽ không đi vào được, cho nên khi nhận thấy có một hai ánh mắt nhìn về phía mình, Thẩm Liên cũng không quan tâm.
Sở Dịch Lan qua loa trò chuyện vài câu. Bình thường những dự án do Tôn Bỉnh Hách toàn quyền phụ trách thì anh cũng không cần phải cân nhắc quyết định.
Buổi tối, nhiệt độ giảm xuống, vừa rồi Thẩm Liên nói muốn ăn lẩu, Sở Dịch Lan chỉ nghĩ đến chuyện này.
Sở Dịch Lan cùng Thẩm Liên vừa rời đi, có một người trong nhóm đối tác mở miệng: "Vị đó... Trông như là một nghệ sĩ trong giới giải trí."
"Không quan trọng." Tôn Bỉnh Hách tươi cười càng sâu hơn: "Ngài biết hiện giờ cái này là quan trọng nhất không?"
"Cái gì..."
"Tôi đã tăng ca một tiếng rồi." Có đôi khi Tôn Bỉnh Hách rất muốn báo cảnh sát, rốt cuộc những người này muốn lãng phí bao nhiêu thời gian trong việc kết giao quan hệ đây?
Đám người "phần phật" tản ra.
Sở Dịch Lan tìm một tiệm lẩu dê có không gian riêng tư, trang trí tao nhã, vị cũng không tệ lắm.
Thẩm Liên ăn được một nửa, điện thoại ong ong kêu. Là tin nhắn từ Hồ Khải Lam, nói 《 Im lặng không nói gì》 bắt đầu tuyên truyền, bảo y nhín thời gian chia sẻ bài viết của đoàn phim. Nếu có thời gian, lại đổi mới tin tức cho fan xem, bằng không một tháng này cũng chưa có mấy tin tức.
Thẩm Liên một tay thao tác, sau khi trả lời lại chụp một tấm hình nồi lẩu. Đương nhiên sẽ không để Sở Dịch Lan xuất hiện trong khung hình nhưng trên bàn vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người.
Thẩm Liên cũng không lo lắng, nếu có ai hỏi, chính là đầu năm nay ai không có bạn bè?
【 Ôi chao, ai đây? Tôi cho rằng cậu quên mật khẩu tài khoản rồi chứ.】
Thẩm Liên đáp lại bằng một icon cười nhe răng, sau đó rời khỏi Weibo.
Cơm nước xong về nhà, Sở Dịch Lan lái xe, Thẩm Liên ngồi ở ghế phụ, hai người nói nói cười cười mãi đến khi xe rẽ ngoặt lên sườn núi, một chiếc xe sáng đèn đang đậu nơi đó.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro