Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 89
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Nơi Sở Dịch Lan ở là một cổng một tòa nhà, đây là trạm gác đầu tiên cho nên không có khả năng đối phương tìm những người khác.
Chiếc xe đó chặn trước cửa, Sở Dịch Lan bóp còi mấy cái.
Sau đó, trên xe có một người bước xuống.
Sở Dịch Lan không khách sáo, lập tức bật đèn pha.
Trịnh Ca vươn tay che chắn, sau khi cố gắng thích ứng mới lộ ra nụ cười đáng thương lại yếu ớt về phía bên này.
Đã một thời gian không thấy, người này lại tới nhắc nhở sự tồn tại của bản thân.
"Dựa vào kinh nghiệm đọc kịch bản của em, đêm nay có lẽ là đau tình." Giọng điệu Thẩm Liên không nghe ra cảm xúc.
Sở Dịch Lan vô cùng cảnh giác: "Cái gì?"
"Giận dỗi với Chu Đường Tư ấy." Thẩm Liên nói: "Hôm liên hoan, anh không nghe Phùng Duyệt Sơn nói sao? Bà Chu làm ầm lên, Chu Đường Tư không chịu nổi, đã ngừng cung cấp không ít tài nguyên cho Trịnh Ca. Mà anh ta không có tài, kỹ năng biểu diễn lại kém, không có ai ném tiền, chỉ dựa vào bản thân thì làm sao được?"
Sở Dịch Lan: "Không liên quan tới tôi!"
"Nhưng người ta xem anh là lốp xe dự phòng." Giọng điệu Thẩm Liên trở nên kỳ quái: "Khi trước người ta muốn gì anh cho nấy, nuông chiều ra một đống tật xấu, bây giờ gặp phải khó khăn, trừ tìm anh ra thì còn ai có bản lĩnh này."
Cái gì lốp xe dự phòng, Sở Dịch Lan không hề cảm xúc với cách hình dung này. Nhưng Thẩm Liên cáu kỉnh, thần kinh vốn đang căng chặt của anh lập tức giãn ra, thư thái.
Sợ nhất là Thẩm Liên giọng điệu lạnh nhạt, không cảm xúc.
Thẩm Liên: "Anh giải quyết hay em?"
Kết quả chưa đợi Sở Dịch Lan nói câu "tôi giải quyết" ra, Thẩm Liên đã mở cửa xe, lúc đóng lại còn phát ra một tiếng "rầm" chấn động.
Trái tim Sở tổng run rẩy theo.
Sở Dịch Lan tắt đèn pha, nhìn Thẩm Liên nghênh ngang đi qua.
Trịnh Ca thấy Thẩm Liên bước từ ghế phụ xe Sở Dịch Lan xuống, trên mặt vô cùng ngượng ngùng.
"Khiến anh phải thất vọng rồi." Thẩm Liên cười nhạo: "Nói nghe xem, muốn cái gì?"
Trịnh Ca suýt chút đã mất đi khả năng quản lý biểu cảm trên mặt.
Gã và Thẩm Liên như là đang đứng trên hai đầu của một cán cân vô hình. Thẩm Liên lụn bại, sa đọa là chất dinh dưỡng cung cấp cho Trịnh Ca. Nhưng một khi Thẩm Liên sức sống bừng bừng thì người suy bại lại thành Trịnh Ca.
"Tôi chỉ tới nhìn xem anh Dịch Lan thôi." Trịnh Ca cắn răng nhấn mạnh.
"Bớt mở miệng ra là gọi anh đi, lại gọi thêm tiếng nữa tôi tát xéo miệng anh đấy." Thẩm Liên nói: "Anh ấy phiền chán anh, anh không nhận ra sao?"
Làm sao không nhận ra được, chỉ là Trịnh Ca chưa muốn từ bỏ ý định thôi.
Hạt giống khi trước chôn trong lòng Sở Dịch Lan rõ ràng đã bén rễ nảy mầm, tại sao lại bị ngắt đứt chứ? Khiến sự cứu rỗi của gã dành cho Sở Dịch Lan chuyển hóa thành "thích" gã là một nước cờ cao minh nhất mà Trịnh Ca từng đi, gã không tin ván cờ vẫn còn mà quân cờ đã trở nên vô dụng.
Trịnh Ca hít sâu một hơi: "Sắp tới ngày giỗ của dì, tôi chỉ lo cho anh ấy thôi."
Cuộc sống gần đây của Trịnh Ca vô cùng hỗn loạn.
Phát ngôn bị bỏ vài cái, tài nguyên cũng giảm thấy đáy, gã biết đây là Chu Đường Tư đã thoả hiệp bà Chu rồi. Trong lúc sốt ruột nói ra lời nói nặng làm cho mối quan hệ giữa hai người vốn đã xuất hiện hiềm khích lại thêm nhiều vết nứt. Đã nhiều ngày Trịnh Ca không liên lạc được với Chu Đường Tư, buồn khổ trong lòng thật sự không thể xoá mất được.
Với tư cách là "thụ chính", đương nhiên bên người có không ít chó la liếm nhưng cùng cấp bậc với Chu Đường Tư cũng chỉ có Sở Dịch Lan. Càng đừng nói trong buổi hội nghị trước đó, thật ra Trịnh Ca cũng tới nhưng chưa kịp chào hỏi với Sở Dịch Lan thì đã thấy người đàn ông vội vàng rời đi.
Cho dù cách một đám đông, sự thay đổi của Sở Dịch Lan cũng vô cùng rõ ràng, thậm chí khiến Trịnh Ca hơi rung động.
Một linh hồn âm u lọt thỏm trong bóng tối đột nhiên bắt đầu sinh trưởng hướng về phía mặt trời, sức hấp dẫn toả ra là vô cùng chói mắt.
Gần đây Trịnh Ca nhiều lần nhớ tới những cái tốt của Sở Dịch Lan.
Chỉ có thể thuyết minh gã thật sự quá đói khát.
Cách Sở Dịch Lan đối xử với gã chỉ là nhắc tới yêu cầu không quá đáng sẽ gật đầu đồng ý, hoặc là cầu xin thả ai thì sẽ tiện tay thả người đó, như là trêu đùa một con chó con mèo còn có giá trị vậy. Cũng chỉ có Trịnh Ca là cho rằng bản thân khác biệt mà thôi.
Nhưng đối với Thẩm Liên, lúc chiều hai người ở phòng cách vách văn phòng đổ mồ hôi, Sở Dịch Lan ôm y, ngay cả làm đầu ngón chân của người trong lòng chạm đất cũng không nỡ. Từ đầu đến chân Thẩm Liên cũng là một tay Sở Dịch Lan tẩy rửa từng chút một.
"Ngày giỗ?" Ánh mắt Thẩm Liên trở nên lạnh lẽo: "Trịnh Ca, tôi không tài nào hiểu nổi, bản thân anh biết rõ trong thời gian này tâm tình Sở Dịch Lan sẽ yếu ớt không ổn định, vậy mà trong ngày giỗ mẹ Dịch Lan năm ngoái, anh đã làm cái gì?"
Hình như là tự chúc mừng Chu Đường Tư vì mới vừa bàn xong một vụ làm ăn.
Chẳng hiểu sao Trịnh Ca thấy mặt đau đớn, dường như ý đồ của gã đều bị Thẩm Liên nhìn thấu.
"Thẩm Liên, cho dù tôi và..." Trong ánh mắt nguy hiểm của Thẩm Liên, Trịnh Ca vẫn sửa miệng: "Tôi và Sở tổng có chút hiểu lầm thì cũng vẫn là bạn bè."
Thẩm Liên xoay người, vẫy tay.
Sở Dịch Lan bước từ trên xe xuống.
"Em phát hiện thứ này không nghe hiểu tiếng người, đêm nay em lười ra tay." Thẩm Liên ra hiệu: "Anh giải quyết đi."
Sở Dịch Lan vốn không nhìn Trịnh Ca, thậm chí anh cũng không ngờ tới Trịnh Ca còn có thể trở thành lịch sử đen của mình. Sở tổng cẩn thận tựa như đang chơi trò dò mìn: "Nói cái gì?"
"Bảo anh ta cút cho xa."
Sở Dịch Lan nhìn về phía Trịnh Ca, gằn từng tiếng: "Tôi không nợ cậu cái gì cả, về sau cút cho xa."
Trịnh Ca: "..."
"Anh Dịch Lan, có phải anh bị Thẩm Liên..."
"Tôi có từng nói đừng gọi anh ấy là anh chưa?" Thẩm Liên ngắt ngang, ra vẻ như thật sự muốn ra tay. Trịnh Ca sợ tới mức muốn trốn ra phía sau Sở Dịch Lan nhưng kết quả Sở Dịch Lan còn mau hơn gã, anh lập tức đứng ở phía sau Thẩm Liên.
Không thể lại dây dưa thêm nữa, Sở Dịch Lan thầm nghĩ, Trịnh Ca muốn chết cũng đừng kéo anh theo.
Bảo vệ trước cửa đã vào vị trí sẵn sàng vừa thấy động tác tay của Sở Dịch Lan đã lập tức tiến tới đuổi người đi.
Trịnh Ca không ngờ Sở Dịch Lan thật sự sẽ làm tới mức này, gã vô thức muốn hô to thì đã thấy người đàn ông nhìn sang, lạnh lẽo trong mắt bắn tới, tràn ngập cảnh cáo.
Cách vạch rõ giới hạn của Sở Dịch Lan rất đơn giản, không quan tâm cũng không nhìn, nói chuyện với Trịnh Ca thêm một chữ đều cảm thấy nguy hiểm.
Lỡ như Thẩm Liên hiểu lầm, ngay cả cơ hội xin giúp đỡ từ người ngoài anh cũng không có. Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân không có kinh nghiệm yêu đương, đám Phùng Duyệt Sơn lại không đáng tin cậy.
Từ Cảnh Ca?
Sở Dịch Lan lựa chọn bỏ qua, thứ này chỉ biết hố người.
Trịnh Ca là bị xách đi, xe do bảo vệ lái, tới quốc lộ mới trả lại cho gã: "Về sau nếu lại đến đây đừng trách chúng tôi không khách sáo."
Mãi đến khi bảo vệ đã đi xa, Trịnh Ca vẫn còn sững sờ.
Nửa giờ sau, Trịnh Ca đã bị người đại diện gọi điện thoại tới mắng một trận: "Tài nguyên đã rất ít, cậu lại đắc tội ai? Quảng cáo Cầm Hải tôi đã bàn xong, kết quả người phụ trách vừa mới gọi tới nói muốn đổi người, giữa những câu nói đều là châm biếm, nói cậu làm người ta ngứa mắt. Ba ruột của tôi ơi! Cậu tha cho tôi đi, gần đây vì tài nguyên của cậu, tôi sắp chạy gãy chân rồi!"
Lông mi Trịnh Ca khẽ run rẩy: "Tôi biết rồi."
Sở Dịch Lan không những cảnh cáo bằng mắt đơn giản như vậy, mà còn muốn bản thân gã đừng xuất hiện nữa.
Trong biệt thự...
Sở Dịch Lan lột quả quýt, đưa cho Thẩm Liên: "Ăn không?"
Thẩm Liên xoi mói nhận lấy hỏi: "Anh còn từng lột cho ai nữa?"
Sở Dịch Lan nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Phùng Duyệt Sơn. Nhưng là hồi nó còn mặc quần thủng đáy."
Thẩm Liên: "..."
Nơi Sở Dịch Lan ở là một cổng một tòa nhà, đây là trạm gác đầu tiên cho nên không có khả năng đối phương tìm những người khác.
Chiếc xe đó chặn trước cửa, Sở Dịch Lan bóp còi mấy cái.
Sau đó, trên xe có một người bước xuống.
Sở Dịch Lan không khách sáo, lập tức bật đèn pha.
Trịnh Ca vươn tay che chắn, sau khi cố gắng thích ứng mới lộ ra nụ cười đáng thương lại yếu ớt về phía bên này.
Đã một thời gian không thấy, người này lại tới nhắc nhở sự tồn tại của bản thân.
"Dựa vào kinh nghiệm đọc kịch bản của em, đêm nay có lẽ là đau tình." Giọng điệu Thẩm Liên không nghe ra cảm xúc.
Sở Dịch Lan vô cùng cảnh giác: "Cái gì?"
"Giận dỗi với Chu Đường Tư ấy." Thẩm Liên nói: "Hôm liên hoan, anh không nghe Phùng Duyệt Sơn nói sao? Bà Chu làm ầm lên, Chu Đường Tư không chịu nổi, đã ngừng cung cấp không ít tài nguyên cho Trịnh Ca. Mà anh ta không có tài, kỹ năng biểu diễn lại kém, không có ai ném tiền, chỉ dựa vào bản thân thì làm sao được?"
Sở Dịch Lan: "Không liên quan tới tôi!"
"Nhưng người ta xem anh là lốp xe dự phòng." Giọng điệu Thẩm Liên trở nên kỳ quái: "Khi trước người ta muốn gì anh cho nấy, nuông chiều ra một đống tật xấu, bây giờ gặp phải khó khăn, trừ tìm anh ra thì còn ai có bản lĩnh này."
Cái gì lốp xe dự phòng, Sở Dịch Lan không hề cảm xúc với cách hình dung này. Nhưng Thẩm Liên cáu kỉnh, thần kinh vốn đang căng chặt của anh lập tức giãn ra, thư thái.
Sợ nhất là Thẩm Liên giọng điệu lạnh nhạt, không cảm xúc.
Thẩm Liên: "Anh giải quyết hay em?"
Kết quả chưa đợi Sở Dịch Lan nói câu "tôi giải quyết" ra, Thẩm Liên đã mở cửa xe, lúc đóng lại còn phát ra một tiếng "rầm" chấn động.
Trái tim Sở tổng run rẩy theo.
Sở Dịch Lan tắt đèn pha, nhìn Thẩm Liên nghênh ngang đi qua.
Trịnh Ca thấy Thẩm Liên bước từ ghế phụ xe Sở Dịch Lan xuống, trên mặt vô cùng ngượng ngùng.
"Khiến anh phải thất vọng rồi." Thẩm Liên cười nhạo: "Nói nghe xem, muốn cái gì?"
Trịnh Ca suýt chút đã mất đi khả năng quản lý biểu cảm trên mặt.
Gã và Thẩm Liên như là đang đứng trên hai đầu của một cán cân vô hình. Thẩm Liên lụn bại, sa đọa là chất dinh dưỡng cung cấp cho Trịnh Ca. Nhưng một khi Thẩm Liên sức sống bừng bừng thì người suy bại lại thành Trịnh Ca.
"Tôi chỉ tới nhìn xem anh Dịch Lan thôi." Trịnh Ca cắn răng nhấn mạnh.
"Bớt mở miệng ra là gọi anh đi, lại gọi thêm tiếng nữa tôi tát xéo miệng anh đấy." Thẩm Liên nói: "Anh ấy phiền chán anh, anh không nhận ra sao?"
Làm sao không nhận ra được, chỉ là Trịnh Ca chưa muốn từ bỏ ý định thôi.
Hạt giống khi trước chôn trong lòng Sở Dịch Lan rõ ràng đã bén rễ nảy mầm, tại sao lại bị ngắt đứt chứ? Khiến sự cứu rỗi của gã dành cho Sở Dịch Lan chuyển hóa thành "thích" gã là một nước cờ cao minh nhất mà Trịnh Ca từng đi, gã không tin ván cờ vẫn còn mà quân cờ đã trở nên vô dụng.
Trịnh Ca hít sâu một hơi: "Sắp tới ngày giỗ của dì, tôi chỉ lo cho anh ấy thôi."
Cuộc sống gần đây của Trịnh Ca vô cùng hỗn loạn.
Phát ngôn bị bỏ vài cái, tài nguyên cũng giảm thấy đáy, gã biết đây là Chu Đường Tư đã thoả hiệp bà Chu rồi. Trong lúc sốt ruột nói ra lời nói nặng làm cho mối quan hệ giữa hai người vốn đã xuất hiện hiềm khích lại thêm nhiều vết nứt. Đã nhiều ngày Trịnh Ca không liên lạc được với Chu Đường Tư, buồn khổ trong lòng thật sự không thể xoá mất được.
Với tư cách là "thụ chính", đương nhiên bên người có không ít chó la liếm nhưng cùng cấp bậc với Chu Đường Tư cũng chỉ có Sở Dịch Lan. Càng đừng nói trong buổi hội nghị trước đó, thật ra Trịnh Ca cũng tới nhưng chưa kịp chào hỏi với Sở Dịch Lan thì đã thấy người đàn ông vội vàng rời đi.
Cho dù cách một đám đông, sự thay đổi của Sở Dịch Lan cũng vô cùng rõ ràng, thậm chí khiến Trịnh Ca hơi rung động.
Một linh hồn âm u lọt thỏm trong bóng tối đột nhiên bắt đầu sinh trưởng hướng về phía mặt trời, sức hấp dẫn toả ra là vô cùng chói mắt.
Gần đây Trịnh Ca nhiều lần nhớ tới những cái tốt của Sở Dịch Lan.
Chỉ có thể thuyết minh gã thật sự quá đói khát.
Cách Sở Dịch Lan đối xử với gã chỉ là nhắc tới yêu cầu không quá đáng sẽ gật đầu đồng ý, hoặc là cầu xin thả ai thì sẽ tiện tay thả người đó, như là trêu đùa một con chó con mèo còn có giá trị vậy. Cũng chỉ có Trịnh Ca là cho rằng bản thân khác biệt mà thôi.
Nhưng đối với Thẩm Liên, lúc chiều hai người ở phòng cách vách văn phòng đổ mồ hôi, Sở Dịch Lan ôm y, ngay cả làm đầu ngón chân của người trong lòng chạm đất cũng không nỡ. Từ đầu đến chân Thẩm Liên cũng là một tay Sở Dịch Lan tẩy rửa từng chút một.
"Ngày giỗ?" Ánh mắt Thẩm Liên trở nên lạnh lẽo: "Trịnh Ca, tôi không tài nào hiểu nổi, bản thân anh biết rõ trong thời gian này tâm tình Sở Dịch Lan sẽ yếu ớt không ổn định, vậy mà trong ngày giỗ mẹ Dịch Lan năm ngoái, anh đã làm cái gì?"
Hình như là tự chúc mừng Chu Đường Tư vì mới vừa bàn xong một vụ làm ăn.
Chẳng hiểu sao Trịnh Ca thấy mặt đau đớn, dường như ý đồ của gã đều bị Thẩm Liên nhìn thấu.
"Thẩm Liên, cho dù tôi và..." Trong ánh mắt nguy hiểm của Thẩm Liên, Trịnh Ca vẫn sửa miệng: "Tôi và Sở tổng có chút hiểu lầm thì cũng vẫn là bạn bè."
Thẩm Liên xoay người, vẫy tay.
Sở Dịch Lan bước từ trên xe xuống.
"Em phát hiện thứ này không nghe hiểu tiếng người, đêm nay em lười ra tay." Thẩm Liên ra hiệu: "Anh giải quyết đi."
Sở Dịch Lan vốn không nhìn Trịnh Ca, thậm chí anh cũng không ngờ tới Trịnh Ca còn có thể trở thành lịch sử đen của mình. Sở tổng cẩn thận tựa như đang chơi trò dò mìn: "Nói cái gì?"
"Bảo anh ta cút cho xa."
Sở Dịch Lan nhìn về phía Trịnh Ca, gằn từng tiếng: "Tôi không nợ cậu cái gì cả, về sau cút cho xa."
Trịnh Ca: "..."
"Anh Dịch Lan, có phải anh bị Thẩm Liên..."
"Tôi có từng nói đừng gọi anh ấy là anh chưa?" Thẩm Liên ngắt ngang, ra vẻ như thật sự muốn ra tay. Trịnh Ca sợ tới mức muốn trốn ra phía sau Sở Dịch Lan nhưng kết quả Sở Dịch Lan còn mau hơn gã, anh lập tức đứng ở phía sau Thẩm Liên.
Không thể lại dây dưa thêm nữa, Sở Dịch Lan thầm nghĩ, Trịnh Ca muốn chết cũng đừng kéo anh theo.
Bảo vệ trước cửa đã vào vị trí sẵn sàng vừa thấy động tác tay của Sở Dịch Lan đã lập tức tiến tới đuổi người đi.
Trịnh Ca không ngờ Sở Dịch Lan thật sự sẽ làm tới mức này, gã vô thức muốn hô to thì đã thấy người đàn ông nhìn sang, lạnh lẽo trong mắt bắn tới, tràn ngập cảnh cáo.
Cách vạch rõ giới hạn của Sở Dịch Lan rất đơn giản, không quan tâm cũng không nhìn, nói chuyện với Trịnh Ca thêm một chữ đều cảm thấy nguy hiểm.
Lỡ như Thẩm Liên hiểu lầm, ngay cả cơ hội xin giúp đỡ từ người ngoài anh cũng không có. Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân không có kinh nghiệm yêu đương, đám Phùng Duyệt Sơn lại không đáng tin cậy.
Từ Cảnh Ca?
Sở Dịch Lan lựa chọn bỏ qua, thứ này chỉ biết hố người.
Trịnh Ca là bị xách đi, xe do bảo vệ lái, tới quốc lộ mới trả lại cho gã: "Về sau nếu lại đến đây đừng trách chúng tôi không khách sáo."
Mãi đến khi bảo vệ đã đi xa, Trịnh Ca vẫn còn sững sờ.
Nửa giờ sau, Trịnh Ca đã bị người đại diện gọi điện thoại tới mắng một trận: "Tài nguyên đã rất ít, cậu lại đắc tội ai? Quảng cáo Cầm Hải tôi đã bàn xong, kết quả người phụ trách vừa mới gọi tới nói muốn đổi người, giữa những câu nói đều là châm biếm, nói cậu làm người ta ngứa mắt. Ba ruột của tôi ơi! Cậu tha cho tôi đi, gần đây vì tài nguyên của cậu, tôi sắp chạy gãy chân rồi!"
Lông mi Trịnh Ca khẽ run rẩy: "Tôi biết rồi."
Sở Dịch Lan không những cảnh cáo bằng mắt đơn giản như vậy, mà còn muốn bản thân gã đừng xuất hiện nữa.
Trong biệt thự...
Sở Dịch Lan lột quả quýt, đưa cho Thẩm Liên: "Ăn không?"
Thẩm Liên xoi mói nhận lấy hỏi: "Anh còn từng lột cho ai nữa?"
Sở Dịch Lan nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Phùng Duyệt Sơn. Nhưng là hồi nó còn mặc quần thủng đáy."
Thẩm Liên: "..."
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro