Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 87

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Ba của Sở Dịch Lan, Sở Thường Thích, con riêng trong một gia đình giàu có đã dần xuống dốc, sau khi tốt nghiệp đại học vào tập đoàn Minh thị làm việc. Là một người đàn ông tuấn tú, nho nhã, rất có năng lực.

Nhưng dưới lớp da khiến người ta ái mộ này, lại là một linh hồn vẩn đục.

Năng lực ngụy trang của Sở Thường Thích, ngay cả ông Minh cũng không phát hiện kịp thời.

Minh Mị khi đó là nữ thần mà vô số công tử nhà giàu ở Cừ Đô giẫm nát bậc cửa cũng muốn lấy về nhà. Sở Thường Thích gần quan được ban lộc, ông ta dùng tràn ngập hư tình giả ý lừa lấy một trái tim chân thành của Minh Mị.

Ông Minh vợ qua đời sớm, lại lớn tuổi mới có đứa con gái, có thể tưởng được là yêu thương Minh Mị tới cỡ nào, chỉ cần con gái thích, nói muốn ngôi sao không đưa ánh trăng. Mà Sở Thường Thích ngay lúc đó, mặc dù không môn đăng hộ đối, lại có thể thắng một đám thiếu gia bao cỏ, ông Minh vẫn rất thích ông ta.

Cứ như vậy, Sở Thường Thích cưới được Minh Mị chỉ là vấn đề thời gian.

Không ít người sau lưng chê cười Sở Thường Thích ở rể, là phượng hoàng nam, Sở Thường Thích lại chỉ vui vẻ đón nhận, biểu hiện ra vô cùng tốt tính.

Đợi hai người lập gia đình, Minh Mị mang thai, ông Minh vì sức khỏe tạm thời không nhúng tay vào công ty.

Trước sau chỉ mới nửa năm, đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Sở Thường Thích đuổi tận giết tuyệt người nhà mình.

Lại khiến mấy xí nghiệp lâu năm có qua lại với Minh thị kề cận bờ vực phá sản. Ông ta giấu tin tức thật kín kẽ, mỗi ngày lấy hình tượng người chồng hoàn hảo về nhà nhưng lòng dạ sâu hiểm khiến người khác phải sợ hãi.

Đợi ông Minh biết chuyện, tập đoàn có một nửa tài sản đều đã bị Sở Thường Thích chiếm đoạt. Ông ta đã hạ ván cờ này từ khi bước chân vào Minh thị rồi.

Minh Mị dần dần nhận ra, người chồng bề ngoài trông thì hoàn hảo mẫu mực, lại là kẻ điên.

Ngày bà đưa ra quyết định ly hôn, trong vài giây ngắn ngủi, ý cười trên mặt Sở Thường Thích đóng băng, trong mắt tràn ngập dữ tợn, vươn tay bắt lấy những thứ bên cạnh ném vỡ nát.

Sở Thường Thích thoát khỏi thân phận con riêng, ông ta có thể hô mưa gọi gió, thay trời đổi đất, đương nhiên là ông ta muốn thế nào thì sẽ là thế ấy, trước khi nắm lấy toàn bộ tập đoàn Minh thị, Minh Mị đối với ông ta vẫn còn hữu dụng.

Sở Thường Thích giam cầm Minh Mị, lúc đó Minh Mị sắp sinh, mà ông Minh vì chịu kích thích nên đã phải nhập viện.

Sau đó, Sở Dịch Lan từ trong miệng dì Phân biết được, Sở Thường Thích đã nhiều lần bày tỏ muốn trở lại như xưa với Minh Mị. Nhưng làm sao mà được chứ?

Để mở rộng bản đồ thâu tóm của bản thân trong một thời gian ngắn nhất, trước sau ông ta đã qua lại với mười mấy người phụ nữ, chơi tới đa dạng đủ kiểu. Thế giới tinh thần của ông ta không giống người bình thường, ông ta không ngừng nhấn mạnh với Minh Mị rằng những người phụ nữ đó chỉ là công cụ, còn bản thân là thiệt tình đối với bà.

Phát triển tới về sau, Minh Mị nhìn thấy Sở Thường Thích đã muốn nôn.

Mà sự chán ghét của Minh Mị càng kích thích kẻ điên này hơn.

Sở Thường Thích bắt đầu đưa các loại phụ nữ khác nhau về nhà.

Nhưng cho dù có thế nào, người phụ nữ trong mắt tràn ngập niềm vui trước đây đã không còn nhìn thấy nữa.

Thậm chí Minh Mị còn nhường lại giường ngủ phòng chính để tiện cho Sở Thường Thích mây mưa cùng với những thứ mà ông ta gọi là "công cụ" này.

Dì Phân nói, nhìn thì tựa như Sở Thường Thích chiếm lợi thế nhưng yêu mà không có được cũng là một vũ khí sắc bén mà Minh Mị dùng để trả thù lại.

Phụ nữ nhà họ Minh, lúc nói không còn yêu thì cắt đứt sạch sẽ hơn ai hết.

Sở Thường Thích lập tức nổi điên.

Sau lại Sở Dịch Lan được sinh ra, Minh Mị không bế, thậm chí còn không thèm liếc mắt đã bảo người mang đi.

Lúc ấy dì Phân có từng khuyên Minh Mị, dù thế nào cũng là con của mình, nào có thể không thương được chứ?

Nhưng bởi vì sinh con ảnh hưởng tới sức khỏe cho nên Minh Mị phần lớn thời gian đều là một gương mặt trắng bệch nằm trên giường, ngắm cây ngô đồng trong sân tới ngây người.

Lúc sau theo dì Phân nhớ lại, khi ấy Sở Thường Thích như một con sói đói, nhìn chòng chọc Minh Mị và đứa trẻ, như là muốn xác định mối quan hệ thật sự giữa họ.

Cô tiểu thư nhà giàu từng ngây ngô cũng bắt đầu mưu mô. Bà dùng kỹ xảo biểu diễn càng tinh vi hơn để lừa gạt Sở Thường Thích, cho dù cái giá phải trả là đau đớn như xẻo tim gan.

Trước khi Sở Dịch Lan một tuổi đều do thím Nguyệt chăm sóc, cho dù Minh Mị có nhìn thấy cũng xoay người rời đi.

Sau đó chờ Sở Dịch Lan chậm rãi học được đi đường, sẽ mờ mịt gọi "ba" "mẹ",  Minh Mị cũng sẽ tránh không ôm đứa bé này.

Sở Dịch Lan lẻ loi, đứng tại chỗ không biết đã xảy ra chuyện gì.

Sau đó, Sở Thường Thích sẽ đi đến, không thế nào dịu dàng ôm lấy Sở Dịch Lan nho nhỏ, miệng giương ra như là muốn ăn thịt người: "Mẹ con không thích con, ta cũng không thích con, bởi vì con là một thứ tạp chủng."

Một đứa trẻ có lẽ không hiểu ý nghĩa những lời này, lại có thể cảm nhận được ác ý rõ ràng trong đó.

Tiếng khóc của trẻ con mỗi ngày đều vang lên trong biệt thự.

Sở Thường Thích tựa như đang so đấu với Minh Mị vậy, đứa con mà cô không yêu thương thì tôi cũng sẽ không yêu thương, cho dù đó là con ruột của tôi. Thời gian lâu rồi, bắt nạt một đứa bé cũng trở thành một trong những niềm vui của ông ta.

Bước ngoặt xuất hiện khi Sở Dịch Lan sắp hai tuổi, ông Minh bày mưu tính kế hồi lâu ra tay chớp nhoáng, liên hợp với bạn bè cũ khiến Sở Thường Thích ngã xuống. Tuy không giết chết ông ta nhưng thành công giành lại được con gái và cháu ngoại.

Ngày được tự do, Minh Mị lảo đảo chạy tới trước mặt Sở Dịch Lan, nước mắt giàn dụa, ôm chặt lấy đứa con vào lòng, run rẩy lặp đi lặp lại: "Mẹ yêu con, mẹ yêu con."

Để Sở Dịch Lan lớn lên trong hoàn cảnh không tình yêu thương và coi trọng như vậy sẽ tốt hơn trở thành một quân cờ trong tay Sở Thường Thích.

Trước bảy tuổi, Sở Dịch Lan sống trong ngày tháng vui vẻ hạnh phúc, tựa như quả bom Sở Thường Thích từng chôn trong cơ thể anh chỉ là một hồi ác mộng mà thôi.

Còn sau bảy tuổi thì sao, Thẩm Liên thầm nghĩ, nhưng Sở Dịch Lan cũng chưa nói.

"Người ba này của anh." Thẩm Liên cười nhạt: "Nếu rơi vào trong tay em, em sẽ lột da ông ta!"

Nghe ý của Sở Dịch Lan, không chừng Sở Thường Thích vẫn còn sống.

Lạnh lẽo tuôn ra nơi đáy mắt Sở Dịch Lan: "Chỉ cần ông ta còn dám xuất hiện trước mặt tôi."

Lúc ấy, Sở Thường Thích chạy trốn rất chật vật, bị Sở Dịch Lan nổ súng bắn trúng một chân, cả người rơi vào trong biển sâu sóng trào dữ dội, cuối cùng không tìm thấy tung tích.

Lời kể của Sở Dịch Lan không liên tục, rất nhiều chi tiết đều là tóm lược nhưng cũng đủ để Thẩm Liên chắp vá lại hoàn chỉnh.

Sau đó, Thẩm Liên cảm thấy không ổn, y rất đau lòng.

Mấy ngày hôm trước y không khỏe, Sở Dịch Lan không yên lòng, y đi đâu thì anh đi theo đó. Bây giờ y trở thành cái đuôi của Sở Dịch Lan, anh đi đâu thì y đi theo đó.

"Tôi đi công ty, em cũng đi?" Sở Dịch Lan thấy Thẩm Liên thay quần áo, hơi mang kinh ngạc.

"Đương nhiên." Thẩm Liên nói: "Em còn chưa tham quan tòa nhà Hanh Thái. Sao nào, em không đi được à?"

Sở Dịch Lan lập tức tiến tới ôm lấy eo y nhấc lên, bế theo ra cửa.

Thẩm Liên vòng lấy cổ anh, ngượng ngùng nhìn dì Phân: "Thả em xuống!"

"Không!"

Sở Dịch Lan dẫn Thẩm Liên đi bằng cửa dành riêng cho anh. Ra khỏi bãi đỗ xe quét thẻ vào thang máy, đi thẳng tới tầng có văn phòng giám đốc.

Thẩm Liên mặc quần áo thể thao trắng xanh đan xen cùng giày thể thao màu trắng, tựa như sinh viên đại học. Hiện giờ cũng đã có chút danh tiếng, để tránh phiền phức vẫn tượng trưng đeo thêm một cái kính râm.

Cửa thang máy vừa mở ra, đã đối diện với Tôn Bỉnh Hách đang ôm tài liệu.

Tôn Bỉnh Hách nhìn thấy Thẩm Liên hơi mang ngạc nhiên nhưng sau đó lập tức hỏi: "Cậu Thẩm muốn uống cà phê hay nước trà?"

"Pha cho em ấy nước trà đi." Sở Dịch Lan căn dặn.

Tôn Bỉnh Hách quyết đoán xoay người, tranh thủ báo cáo công việc với Sở Dịch Lan, tiện thể còn phàn nàn hiệu suất làm việc của mấy trưởng phòng, sau đó rẽ ngoặt đi vào phòng nghỉ.

Toàn bộ động tác lưu loát trôi chảy, Thẩm Liên tấm tắc khen ngợi.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0