Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 86
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Ngụy Mậu Bồng khóc như là bị người vứt bỏ vậy.
Chu Nguyên Lâm nghe tiếng cắm một tay trong túi, lắc lư tựa vào trên lan can, cười giương cằm: "To hơn chút nữa."
Ngụy Mậu Bồng khựng lại.
Thứ khốn nạn, dưới đáy mắt Chu Nguyên Lâm toàn là lạnh lẽo. Lúc ấy, Ninh Tư Hàm phanh xe lại ngay trước vách núi, từ trong xe bước ra trên đầu đều là máu, một chân cũng khập khiễng, khiến mọi người nhìn thấy mà sau lưng đều là mồ hôi lạnh. Ngụy Mậu Bồng có từng khóc như vậy sao?
Một người trông thì hướng nội, thận trọng tựa như không dám làm gì cả, thật ra trong xương cốt lại vô cùng "ích kỷ".
"Đi thôi." Phùng Duyệt Sơn hô.
Họ không thèm quan tâm tới Ngụy Mậu Bồng nữa. Nhưng khi ra ban công lại gặp người nhà họ Ngụy.
Chu Nguyên Lâm nghiến chặt răng.
Không cho người nhà họ Ngụy có cơ hội mở miệng, đoàn người đã ra khỏi cửa chính.
"Sếp, Dương Bân về công ty trước rồi, hành trình kế tiếp do em phụ trách." Tôn Bỉnh Hách quần áo chỉn chu đứng thẳng tắp, lời nói ra tự nhiên thong dong.
"Làm gì?" Phùng Duyệt Sơn dở khóc dở cười nhìn về phía Chu Nguyên Lâm đang trốn phía sau lưng mình, khí phách ban nãy đi đâu cả rồi?
Chu Nguyên Lam cũng không phải xấu hổ, mà chỉ là vừa nhìn thấy Tôn Bỉnh Hách đã lập tức nhớ tới những lời người này nói trên bàn cơm khi ấy, tim gan phèo phổi cũng trào dâng hổ thẹn.
Thẩm Liên kiềm chế khóe miệng, buộc bản thân nghĩ tới những chuyện buồn bực gần đây.
Tôn Bỉnh Hách vẫn thản nhiên. Đối với hắn, từ chối Chu Nguyên Lâm cũng không có gì khác với việc từ chối những người theo đuổi bình thường khác.
Đợi ngồi lên xe, Thẩm Liên mới nói với Sở Dịch Lan: "Không phải hội nghị hôm nay quan trọng lắm sao? Anh ra tay như vậy có được không?"
"Không có gì là không được cả." Sở Dịch Lan bảo Tôn Bỉnh Hách tăng nhiệt độ trong xe lên.
Sở Dịch Lan mời khách ăn cơm, địa điểm do Từ Cảnh Ca chọn. Người này đúng là sẽ không khách sáo, anh ta chọn ngay nhà hàng xa hoa số một số hai Cừ Đô.
Trên bàn cơm đều là người một nhà, có một số việc đều có thể nói ra.
Chuyện làm ăn kinh doanh, Thẩm Liên cái hiểu cái không, chỉ cảm thấy Từ Cảnh Ca đắc ý tới cái đuôi cũng sắp vung lên trời.
Tới lui như vậy cũng mất cả ngày. Lúc chia tay, Từ Cảnh Ca từ chối lời mời lịch sự của Sở Dịch Lan, dẫn Thường Thanh ở khách sạn, sáng mai bay về.
Lúc về đến nhà đã là mười giờ đêm, Thẩm Liên cũng mệt mỏi bèn đi tắm trước. Có lẽ là Sở Dịch Lan không đóng cửa, không bao lâu đã nghe tiếng Sở Trư Mễ cào lên tấm kính thủy tinh cùng với tiếng mèo kêu meo meo.
"Đừng hối, đừng hối, đi ra xoa mày ngay đây." Thẩm Liên bắt lấy khăn tắm bên cạnh.
Sở Dịch Lan tắm rửa xong mang một đầu tóc còn ẩm ướt đi ra, mèo con đã bị Thẩm Liên xoa tới nhắm mắt ngủ say, còn có thể nghe thấy tiếng ngáy.
Dưới đáy mắt Sở Dịch Lan thoáng qua bất đắc dĩ.
Thẩm Liên cảm nhận được tâm trạng anh không tệ, bèn nhắc tới chuyện làm diễn viên khách mời.
Không có gì bất ngờ xảy ra, Sở Dịch Lan từ chối ngay lập tức, còn hỏi ngược lại: "Em mới nghỉ ngơi mấy ngày?"
Thẩm Liên không lời nào phản bác. Không phải y sốt ruột, mà con người sống trên đời đều phải có chút yêu thích, mà y thích đóng phim.
Nhưng đợi Sở Dịch Lan tựa vào đầu giường, trong bầu không khí yên tĩnh, anh lại nhắc tới đề tài này: "Suất diễn có nhiều không? Có mệt không?"
Thẩm Liên vội vàng nói: "Không mệt! Thường Thanh nói nhiều lắm ba ngày, ở ngay Cừ Đô, với lại thời gian khởi động máy còn tới nửa tháng nữa."
Nét mặt Sở Dịch Lan hơi dịu lại.
Nói tới đóng phim, vẻ mặt Thẩm Liên lập tức sáng lên, mà anh lại không đành lòng dập tắt sự hăng hái đó của y.
"Vậy thế này đi, tôi bảo Bỉnh Hách đi xác nhận với Hồ Khải Lam rồi bàn lại."
"Được, được, được! Thật sự không mệt. Đến lúc đó anh cứ xem, nếu vẫn cảm thấy không được thì em sẽ không đi."
Đáy mắt Sở Dịch Lan trong nháy mắt tràn ra ý cười: "Ngoan vậy?"
Thẩm Liên cười vô cùng tiêu chuẩn, thuộc loại sạch sẽ trong suốt lại mang chút quyến rũ. Y nói chuyện, ngón tay còn khẽ khàng khoanh vòng tròn lên bên eo Sở Dịch Lan: "Chẳng thế còn gì?"
Sở Dịch Lan biết rõ đây là mỹ nam kế nhưng vẫn tỉnh táo rơi vào tay giặc.
Chăn lông bị rút đi, Sở Trư Mễ đang ngủ chợt rơi xuống đất. Không bị ngã nhưng là mất hứng, nó nghiêng đầu nhìn lên giường, ngáp một cái rồi vểnh cái đuôi, tao nhã ra phòng ngủ.
Thẩm Liên "đói" vài ngày, đêm nay khó lắm mới ăn được một chút, mà chỉ mới lửng dạ.
Y rất khâm phục sự tự chủ của Sở Dịch Lan, anh nói dừng là dừng, lập tức bọc chăn kiên quyết bảo vệ "trong sạch".
Thẩm Liên nằm trở về, chưa đã thèm nhưng vẫn phải chấp nhận.
.
Một tuần kế tiếp, Thẩm Liên nghỉ ngơi hợp lý, ba bữa cơm ăn đúng giờ lại dinh dưỡng, cuối cùng đã béo lên được một ít. Đương nhiên là chỉ có thể nhận ra từ hai gò má và cân nặng, nhìn tổng thể vẫn là gầy, khiến dì Phân mỗi ngày phải thay đổi đủ cách nấu ăn cho y.
Hôm nay, Sở Dịch Lan khó được tới công ty, Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách hận không thể quỳ xuống nghênh đón.
Tuy nói công ty không thiếu nhân tài nhưng người tựa một bộ máy móc vận hành tinh vi nhất, chắc chắn là Sở tổng.
Anh không có mặt ở công ty, có vài quyết sách quan trọng mà mọi người không dám đưa ra quyết định.
Thẩm Liên thì ở nhà hưởng thụ cuộc sống dưỡng lão.
Lúc này y đang tưới nước cho hoa cỏ thì đột nhiên ngửi thấy mùi hoa nhài nồng đậm.
Thẩm Liên đi đến cửa phòng bếp: "Dì Phân, bánh hoa nhài ạ?"
"Đúng rồi." Dì Phân cười nói: "Bánh bông tuyết hoa nhài."
Thấy dì Phân rắc một lớp đường trắng lên bề mặt, Thẩm Liên không nhịn được nói: "Có ngọt quá không dì? Dịch Lan không thích ăn."
Động tác của dì Phân hơi khựng lại, sau đó khẽ thở dài: "Thật ra trước đây Tiểu Lan thích ăn, sau lại bà chủ đi rồi thì nó cũnh không ăn nữa."
Thẩm Liên lập tức hiểu ra, bánh bông tuyết hoa nhài là món ăn mà mẹ Sở Dịch Lan thích.
"Là sắp tới ngày giỗ sao?" Thẩm Liên thả nhẹ giọng hỏi.
"Thông minh quá." Dì Phân cảm thán: "Ngày giỗ của bà chủ và ông cụ hàng năm, dì đều sẽ chuẩn bị trước một ít món họ thích ăn."
Thẩm Liên không hỏi thêm, dì Phân bận rộn với thứ mình đang làm cũng ném chuyện này ra sau đầu.
Nhưng là Thẩm Liên càng cẩn thận hơn, y phát hiện mấy ngày kế tiếp, Sở Dịch Lan ngày càng trầm lặng hơn.
Thật nhiều lá cây màu vàng rơi xuống, cây ngô đồng trong sân dần trơ trụi.
Thẩm Liên ngủ trưa tỉnh dậy đi xuống lầu, qua ô cửa sổ sát đất nhìn thấy Sở Dịch Lan ngồi trên ghế đá bên cạnh cây ngô đồng.
Người đàn ông tựa như điêu khắc, lẳng lặng nhìn chằm chằm nơi nào đó, sắc mặt bình thản lạnh nhạt.
Sở Dịch Lan nghe thấy tiếng chân giẫm lên lá rụng, ngẩng đầu: "Tỉnh rồi?"
Vừa dứt lời, Thẩm Liên đã ngồi xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng ôm lấy đầu Sở Dịch Lan, sau đó kéo cả người anh vào trong lồng ngực mình.
Loại tư thế được bảo vệ này không hợp với Sở Dịch Lan.
Nhưng Sở Dịch Lan nghe tiếng tim đập vững vàng của Thẩm Liên cũng không có động tác, hai tay anh đặt trên đầu gối thật lâu, cuối cùng chậm rãi nâng lên, ôm lấy eo Thẩm Liên.
"Đến lúc đó em đi cùng anh nhé?" Giọng Thẩm Liên nhẹ nhàng, xen lẫn trong ánh sáng ấm áp ngày mùa thu rơi vào trong đáy lòng cũng như được lây dính thêm ánh sáng.
Sở Dịch Lan cũng không để ý làm sao Thẩm Liên biết được, hỏi ngược lại: "Em đi cùng tôi?"
"Vâng. Con dâu xấu cũng phải gặp ba mẹ chồng thôi."
Sở Dịch Lan không khỏi cười khẽ ra tiếng.
Thẩm Liên theo thói quen vuốt ve mái tóc ngắn hơi đâm tay của anh. Sau một lúc lâu, y nghe thấy Sở Dịch Lan nói: "Tiền thân của Hanh Thái là tập đoàn Minh thị, mà mẹ của tôi là thiên kim nhà họ Minh. Bà ấy tên là Minh Mị."
Trong đầu Thẩm Liên nháy mắt hiện ra một hình ảnh tự do sôi nổi.
Nhưng đóa hoa lại xinh đẹp, cuối cùng cũng bị vùi vào trong bùn đất.
Ngụy Mậu Bồng khóc như là bị người vứt bỏ vậy.
Chu Nguyên Lâm nghe tiếng cắm một tay trong túi, lắc lư tựa vào trên lan can, cười giương cằm: "To hơn chút nữa."
Ngụy Mậu Bồng khựng lại.
Thứ khốn nạn, dưới đáy mắt Chu Nguyên Lâm toàn là lạnh lẽo. Lúc ấy, Ninh Tư Hàm phanh xe lại ngay trước vách núi, từ trong xe bước ra trên đầu đều là máu, một chân cũng khập khiễng, khiến mọi người nhìn thấy mà sau lưng đều là mồ hôi lạnh. Ngụy Mậu Bồng có từng khóc như vậy sao?
Một người trông thì hướng nội, thận trọng tựa như không dám làm gì cả, thật ra trong xương cốt lại vô cùng "ích kỷ".
"Đi thôi." Phùng Duyệt Sơn hô.
Họ không thèm quan tâm tới Ngụy Mậu Bồng nữa. Nhưng khi ra ban công lại gặp người nhà họ Ngụy.
Chu Nguyên Lâm nghiến chặt răng.
Không cho người nhà họ Ngụy có cơ hội mở miệng, đoàn người đã ra khỏi cửa chính.
"Sếp, Dương Bân về công ty trước rồi, hành trình kế tiếp do em phụ trách." Tôn Bỉnh Hách quần áo chỉn chu đứng thẳng tắp, lời nói ra tự nhiên thong dong.
"Làm gì?" Phùng Duyệt Sơn dở khóc dở cười nhìn về phía Chu Nguyên Lâm đang trốn phía sau lưng mình, khí phách ban nãy đi đâu cả rồi?
Chu Nguyên Lam cũng không phải xấu hổ, mà chỉ là vừa nhìn thấy Tôn Bỉnh Hách đã lập tức nhớ tới những lời người này nói trên bàn cơm khi ấy, tim gan phèo phổi cũng trào dâng hổ thẹn.
Thẩm Liên kiềm chế khóe miệng, buộc bản thân nghĩ tới những chuyện buồn bực gần đây.
Tôn Bỉnh Hách vẫn thản nhiên. Đối với hắn, từ chối Chu Nguyên Lâm cũng không có gì khác với việc từ chối những người theo đuổi bình thường khác.
Đợi ngồi lên xe, Thẩm Liên mới nói với Sở Dịch Lan: "Không phải hội nghị hôm nay quan trọng lắm sao? Anh ra tay như vậy có được không?"
"Không có gì là không được cả." Sở Dịch Lan bảo Tôn Bỉnh Hách tăng nhiệt độ trong xe lên.
Sở Dịch Lan mời khách ăn cơm, địa điểm do Từ Cảnh Ca chọn. Người này đúng là sẽ không khách sáo, anh ta chọn ngay nhà hàng xa hoa số một số hai Cừ Đô.
Trên bàn cơm đều là người một nhà, có một số việc đều có thể nói ra.
Chuyện làm ăn kinh doanh, Thẩm Liên cái hiểu cái không, chỉ cảm thấy Từ Cảnh Ca đắc ý tới cái đuôi cũng sắp vung lên trời.
Tới lui như vậy cũng mất cả ngày. Lúc chia tay, Từ Cảnh Ca từ chối lời mời lịch sự của Sở Dịch Lan, dẫn Thường Thanh ở khách sạn, sáng mai bay về.
Lúc về đến nhà đã là mười giờ đêm, Thẩm Liên cũng mệt mỏi bèn đi tắm trước. Có lẽ là Sở Dịch Lan không đóng cửa, không bao lâu đã nghe tiếng Sở Trư Mễ cào lên tấm kính thủy tinh cùng với tiếng mèo kêu meo meo.
"Đừng hối, đừng hối, đi ra xoa mày ngay đây." Thẩm Liên bắt lấy khăn tắm bên cạnh.
Sở Dịch Lan tắm rửa xong mang một đầu tóc còn ẩm ướt đi ra, mèo con đã bị Thẩm Liên xoa tới nhắm mắt ngủ say, còn có thể nghe thấy tiếng ngáy.
Dưới đáy mắt Sở Dịch Lan thoáng qua bất đắc dĩ.
Thẩm Liên cảm nhận được tâm trạng anh không tệ, bèn nhắc tới chuyện làm diễn viên khách mời.
Không có gì bất ngờ xảy ra, Sở Dịch Lan từ chối ngay lập tức, còn hỏi ngược lại: "Em mới nghỉ ngơi mấy ngày?"
Thẩm Liên không lời nào phản bác. Không phải y sốt ruột, mà con người sống trên đời đều phải có chút yêu thích, mà y thích đóng phim.
Nhưng đợi Sở Dịch Lan tựa vào đầu giường, trong bầu không khí yên tĩnh, anh lại nhắc tới đề tài này: "Suất diễn có nhiều không? Có mệt không?"
Thẩm Liên vội vàng nói: "Không mệt! Thường Thanh nói nhiều lắm ba ngày, ở ngay Cừ Đô, với lại thời gian khởi động máy còn tới nửa tháng nữa."
Nét mặt Sở Dịch Lan hơi dịu lại.
Nói tới đóng phim, vẻ mặt Thẩm Liên lập tức sáng lên, mà anh lại không đành lòng dập tắt sự hăng hái đó của y.
"Vậy thế này đi, tôi bảo Bỉnh Hách đi xác nhận với Hồ Khải Lam rồi bàn lại."
"Được, được, được! Thật sự không mệt. Đến lúc đó anh cứ xem, nếu vẫn cảm thấy không được thì em sẽ không đi."
Đáy mắt Sở Dịch Lan trong nháy mắt tràn ra ý cười: "Ngoan vậy?"
Thẩm Liên cười vô cùng tiêu chuẩn, thuộc loại sạch sẽ trong suốt lại mang chút quyến rũ. Y nói chuyện, ngón tay còn khẽ khàng khoanh vòng tròn lên bên eo Sở Dịch Lan: "Chẳng thế còn gì?"
Sở Dịch Lan biết rõ đây là mỹ nam kế nhưng vẫn tỉnh táo rơi vào tay giặc.
Chăn lông bị rút đi, Sở Trư Mễ đang ngủ chợt rơi xuống đất. Không bị ngã nhưng là mất hứng, nó nghiêng đầu nhìn lên giường, ngáp một cái rồi vểnh cái đuôi, tao nhã ra phòng ngủ.
Thẩm Liên "đói" vài ngày, đêm nay khó lắm mới ăn được một chút, mà chỉ mới lửng dạ.
Y rất khâm phục sự tự chủ của Sở Dịch Lan, anh nói dừng là dừng, lập tức bọc chăn kiên quyết bảo vệ "trong sạch".
Thẩm Liên nằm trở về, chưa đã thèm nhưng vẫn phải chấp nhận.
.
Một tuần kế tiếp, Thẩm Liên nghỉ ngơi hợp lý, ba bữa cơm ăn đúng giờ lại dinh dưỡng, cuối cùng đã béo lên được một ít. Đương nhiên là chỉ có thể nhận ra từ hai gò má và cân nặng, nhìn tổng thể vẫn là gầy, khiến dì Phân mỗi ngày phải thay đổi đủ cách nấu ăn cho y.
Hôm nay, Sở Dịch Lan khó được tới công ty, Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách hận không thể quỳ xuống nghênh đón.
Tuy nói công ty không thiếu nhân tài nhưng người tựa một bộ máy móc vận hành tinh vi nhất, chắc chắn là Sở tổng.
Anh không có mặt ở công ty, có vài quyết sách quan trọng mà mọi người không dám đưa ra quyết định.
Thẩm Liên thì ở nhà hưởng thụ cuộc sống dưỡng lão.
Lúc này y đang tưới nước cho hoa cỏ thì đột nhiên ngửi thấy mùi hoa nhài nồng đậm.
Thẩm Liên đi đến cửa phòng bếp: "Dì Phân, bánh hoa nhài ạ?"
"Đúng rồi." Dì Phân cười nói: "Bánh bông tuyết hoa nhài."
Thấy dì Phân rắc một lớp đường trắng lên bề mặt, Thẩm Liên không nhịn được nói: "Có ngọt quá không dì? Dịch Lan không thích ăn."
Động tác của dì Phân hơi khựng lại, sau đó khẽ thở dài: "Thật ra trước đây Tiểu Lan thích ăn, sau lại bà chủ đi rồi thì nó cũnh không ăn nữa."
Thẩm Liên lập tức hiểu ra, bánh bông tuyết hoa nhài là món ăn mà mẹ Sở Dịch Lan thích.
"Là sắp tới ngày giỗ sao?" Thẩm Liên thả nhẹ giọng hỏi.
"Thông minh quá." Dì Phân cảm thán: "Ngày giỗ của bà chủ và ông cụ hàng năm, dì đều sẽ chuẩn bị trước một ít món họ thích ăn."
Thẩm Liên không hỏi thêm, dì Phân bận rộn với thứ mình đang làm cũng ném chuyện này ra sau đầu.
Nhưng là Thẩm Liên càng cẩn thận hơn, y phát hiện mấy ngày kế tiếp, Sở Dịch Lan ngày càng trầm lặng hơn.
Thật nhiều lá cây màu vàng rơi xuống, cây ngô đồng trong sân dần trơ trụi.
Thẩm Liên ngủ trưa tỉnh dậy đi xuống lầu, qua ô cửa sổ sát đất nhìn thấy Sở Dịch Lan ngồi trên ghế đá bên cạnh cây ngô đồng.
Người đàn ông tựa như điêu khắc, lẳng lặng nhìn chằm chằm nơi nào đó, sắc mặt bình thản lạnh nhạt.
Sở Dịch Lan nghe thấy tiếng chân giẫm lên lá rụng, ngẩng đầu: "Tỉnh rồi?"
Vừa dứt lời, Thẩm Liên đã ngồi xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng ôm lấy đầu Sở Dịch Lan, sau đó kéo cả người anh vào trong lồng ngực mình.
Loại tư thế được bảo vệ này không hợp với Sở Dịch Lan.
Nhưng Sở Dịch Lan nghe tiếng tim đập vững vàng của Thẩm Liên cũng không có động tác, hai tay anh đặt trên đầu gối thật lâu, cuối cùng chậm rãi nâng lên, ôm lấy eo Thẩm Liên.
"Đến lúc đó em đi cùng anh nhé?" Giọng Thẩm Liên nhẹ nhàng, xen lẫn trong ánh sáng ấm áp ngày mùa thu rơi vào trong đáy lòng cũng như được lây dính thêm ánh sáng.
Sở Dịch Lan cũng không để ý làm sao Thẩm Liên biết được, hỏi ngược lại: "Em đi cùng tôi?"
"Vâng. Con dâu xấu cũng phải gặp ba mẹ chồng thôi."
Sở Dịch Lan không khỏi cười khẽ ra tiếng.
Thẩm Liên theo thói quen vuốt ve mái tóc ngắn hơi đâm tay của anh. Sau một lúc lâu, y nghe thấy Sở Dịch Lan nói: "Tiền thân của Hanh Thái là tập đoàn Minh thị, mà mẹ của tôi là thiên kim nhà họ Minh. Bà ấy tên là Minh Mị."
Trong đầu Thẩm Liên nháy mắt hiện ra một hình ảnh tự do sôi nổi.
Nhưng đóa hoa lại xinh đẹp, cuối cùng cũng bị vùi vào trong bùn đất.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro