Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 85
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Sau khi bị Phùng Duyệt Sơn đe doạ, Ngụy Mậu Bồng mất tăm một thời gian rất dài. Gã tự hiểu không thể lại tiến vào vòng tròn đó nữa nhưng khi nhìn thấy Sở Dịch Lan đút bánh ngọt cho Thẩm Liên, Ngụy Mậu Bồng vẫn sửng sốt.
Khi ấy, trên tay Thẩm Liên đang cầm nước trái cây, Sở Dịch Lan không để y vươn tay lấy mà là vô cùng thuần thục đút cho y.
"Đó là ai?" Ngụy Mậu Bồng hỏi người bên cạnh.
"Nghe nói là bạn trai của Sở tổng."
Không phải "Người tình", "Chim sẻ", mà là bạn trai.
Ngụy Mậu Bồng không để ý tới giới giải trí cho nên không hiểu biết nhiều về Thẩm Liên.
Trong hội nghị hôm nay có không ít ngôi sao theo thương nhân tới, thậm chí còn có diễn viên đã tránh bóng. Nhưng mọi người đều hiểu ngầm với nhau, trừ Thẩm Liên và Thường Thanh thường thường tán gẫu mấy câu, mọi người gặp mặt cũng gật đầu cười một cái. Tuy nhiên, sau khi ra khỏi cánh cửa này, cái gì nên nói, cái gì không nên nói đều trong lòng tự biết.
Từ Cảnh Ca thật sự "trèo lên" Sở Dịch Lan, đã gặm được một dấu răng tới bến cảng cho nên hết đợt này tới đợt khác lại có người tới làm quen, nói chuyện .
Thường Thanh không thích bầu không khí này bèn cùng Thẩm Liên tránh ra ban công lộ thiên bên ngoài. Ánh sáng chiều ngày mùa thu cũng trở nên uể oải nhưng gió thổi lại ấm áp.
Thẩm Liên lấy hai viên thuốc uống cùng nước lọc. Thường Thanh thấy được, nhíu mày hỏi: "Uống gì vậy?"
Thẩm Liên nở nụ cười: "Vitamin."
Vẻ mặt Thường Thanh lộ ra nghi hoặc.
Không phải không tin Thường Thanh, mà là rời khỏi Sở Dịch Lan, Thẩm Liên không muốn phơi bày nhược điểm của bản thân ra ngoài, không có ý nghĩa, cũng không cần thiết. Tất cả mọi người đều có chuyện mình phải làm, nếu cứ vây quanh một người thì ra dáng vẻ gì nữa.
"Đúng rồi, trong tay tôi có một bộ phim cần một vai diễn khách mời, cậu tới không?" Thường Thanh hỏi.
Ý nghĩ đầu tiên của Thẩm Liên, tới chứ! Nhưng vừa nhớ tới mỗi buổi tối tỉnh dậy, phát hiện Sở Dịch Lan không ngủ, vây quanh chính mình tựa như một con chó to, lại không nỡ lòng nào: "Quay ở nơi nào? Suất diễn nhiều không? Gần đây tôi đang nghỉ ngơi."
Thường Thanh hiểu hai người là cùng thế giới cho nên cũng không thấy Thẩm Liên có chỗ nào kỳ lạ. Bởi vì vào thời gian anh ta nghỉ ngơi, Từ Cảnh Ca cũng là một bước không rời, người đại diện gọi điện tới hỏi thăm cũng bị nói bóng nói gió vài câu.
"Không nhiều lắm nhưng thiết lập nhân vật rất được yêu thích." Thường Thanh nói: "Vừa xuất hiện đã chết rồi."
Ánh mắt Thẩm Liên sáng ngời: "Được, đợi trở về tôi bàn thêm với Dịch Lan đã."
Thường Thanh gật đầu.
Lúc này, Ngụy Mậu Bồng bưng một ly champagne tiến vào.
Ban công ngoài trời đủ lớn, khách mời có thể ra vào tùy ý. Nhưng phải nói thế nào đây? Ngụy Mậu Bồng thật sự khá ngốc. Bộ dạng làm như vô tình quan sát y lại muốn giả vờ như đang ngắm cảnh khiến Thẩm Liên cảm thấy không khác trộm cướp là mấy.
Thẩm Liên không lên tiếng, lại hỏi Thường Thanh thời gian khởi động máy, đội hình diễn viên vân vân.
Y bình tĩnh được nhưng Ngụy Mậu Bồng thì không.
Cuối cùng, người này vẫn là bưng champagne đi tới: "Cậu Thẩm."
Thường Thanh đưa một ánh mắt cho Thẩm Liên, ý là cần tôi tránh đi không?
Thẩm Liên khẽ lắc đầu.
Thẩm Liên cũng không xoay người: "Có việc?"
Ngụy Mậu Bồng cười như người không có việc gì: "Tôi là bạn của Sở... Mấy người Dịch Lan..."
"Nói vậy cũng không đúng lắm nhỉ?" Thẩm Liên thản nhiên ngắt lời, một tay chống cằm, nở nụ cười nhạt: "Bạn bè sẽ sai người ra tay với thắng xe của người ta sao?"
Máu huyết trên mặt Ngụy Mậu Bồng lập tức rút đi hết.
"Anh đừng làm ra vẻ như tôi bắt nạt anh." Thẩm Liên nói tiếp: "Nếu trong chuyện này có gì hiểu lầm thì anh có thể nói với tôi, nếu hợp tình hợp lý thì tôi sẽ giúp anh làm rõ với bên kia."
Không cần làm rõ. Ngụy Mậu Bồng đuối lý mấy năm nay, rắm cũng không dám phóng. Chỉ là gã tra được Thẩm Liên chỉ là một nghệ sĩ vừa mới bị cả giới mạng mắng chửi cho nên không coi trọng y lắm, lại không ngờ cái gì Thẩm Liên cũng biết.
Sở Dịch Lan và Phùng Duyệt Sơn sẽ nói những chuyện này với y, chính là xem y như người một nhà.
Bóng dáng Ngụy Mậu Bồng đè xuống trên người Thẩm Liên cũng không thể cản được vẻ rực rỡ chói mắt của y. Mà Ngụy Mậu Bồng lại không có mấy thứ này, tình bạn từng dùng sự thương cảm và một ít thật tình đổi lấy cũng đều không còn.
Trong lòng hỗn loạn, sau một lúc lâu, Ngụy Mậu Bồng lại bật ra một câu: "Sau này Sở Dịch Lan muốn kết hôn, nhất định cũng là thiên kim nhà giàu."
"Cũng có thể là sao hạng S của giới giải trí trong tương lai." Thẩm Liên nghiêm trang: "Ví như tôi."
Thường Thanh đứng bên cạnh giật giật khóe miệng.
"Anh tìm tới tôi là vô dụng, cho rằng có thể kích thích được tôi?" Thẩm Liên thản nhiên: "Chỉ với đầu óc của anh... Thôi bỏ đi."
"Dựa vào cái gì bỏ đi?" Đột nhiên Ngụy Mậu Bồng trở nên quyết liệt hơn: "Sao lại bỏ đi?"
"Ấy ấy ấy?" Phùng Duyệt Sơn bước lên bậc thang, thấy một màn như vậy, động tác đầu tiên chính là nhìn xung quanh, sau đó cởi áo khoác. Ninh Tư Hàm tiện tay nhận lấy, sau đó nhìn thấy Phùng Duyệt Sơn từ năm mét xa bay lên đá một cước.
Thẩm Liên và Thường Thanh cùng lùi về phía sau.
Làm sao Ngụy Mậu Bồng có thể là đối thủ của Phùng Duyệt Sơn được. Gã vừa sợ hãi lại hổ thẹn, chỉ có thể ôm đầu liên tục tránh né cầu xin tha thứ, không ngừng hô "anh Duyệt Sơn", cuối cùng khóc nức nở làm như ấm ức lắm vậy.
Trái tim Phùng Duyệt Sơn lạnh như sắt đá: "Khóc con mẹ mày! Đợi Chu Nguyên Lâm tới rồi khóc cũng không muộn!"
Vành mắt Ngụy Mậu Bồng ửng hồng: "Chẳng lẽ sai một lần cũng không có cả cơ hội sửa sao?"
Thẩm Liên nghe một câu như thế lập tức giương giọng: "Đánh tiếp!"
Luận điệu rác rưởi gì đây? Thắng xe không nhạy đó là muốn lấy mạng người, cho nên mấy người Chu Nguyên Lâm có tức giận thế nào cũng không quá đáng. Nếu thật sự muốn xin lỗi, ít nhất cũng phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng gánh toàn bộ lửa giận của đối phương chứ không phải miệng nói xin lỗi mà lại muốn trốn tránh trách nhiệm.
Ngụy Mậu Bồng bị Phùng Duyệt Sơn đá vào góc tường.
Mấy ông chủ hoặc là bạn gái của họ đứng trên ban công đều đã rời đi. Chuyện này không thể giấu được, thường thường có người từ bên ngoài đi ngang qua, tầm mắt nhìn về bên này. Nhà họ Ngụy không thể nào không nghe thấy tiếng gió, năm đó tranh giành việc làm ăn có thể ra tay tàn nhẫn, bây giờ không đắc thế lại muốn nối lại quan hệ xưa, mà Ngụy Mậu Bồng vừa thấy chính là quả trứng xui xẻo bị nhà họ đẩy ra.
Một khi đã như vậy, còn khách sáo cái gì?
Sau khi Chu Nguyên Lâm tới, anh ta không nói lời nào lại đánh Ngụy Mậu Bồng một trận.
Con mẹ nó, nhớ lại năm đó thấy thương Ngụy Mậu Bồng, đồng hồ hiệu rồi lại xe hơi đắt tiền tựa như không cần tiền tặng cho gã, Chu Nguyên Lâm đã cảm thấy buồn nôn rồi.
Bên kia bàn bạc xong, Sở Dịch Lan cùng Từ Cảnh Ca mới lại đây.
Nhìn Ngụy Mậu Bồng run bần bật trong góc, Sở Dịch Lan không thèm để ý. Anh cởi áo khoác choàng lên vai Thẩm Liên, nắm lấy tay thanh niên mới nhận ra đầu ngón tay y lành lạnh.
Sở Dịch Lan nhíu mày: "Khó chịu?"
"Không có." Thẩm Liên nói: "Chẳng phải là do nhiệt độ giảm xuống sao?"
"Buổi tối chúng ta ra ngoài ăn?" Từ Cảnh Ca tiếp lời: "Sở Dịch Lan nói muốn mời khách."
"Được, tôi mời."
Một đám họ, người nào người nấy đẹp đẽ cao quý cùng đứng trong một thế giới tạo ra ranh giới rõ ràng với người bên ngoài, lại không ai quan tâm tới sống chết của gã. Chênh lệch dữ dội đó làm trong lòng Ngụy Mậu Bồng trở nên hỗn loạn. Gã không nghĩ Phùng Duyệt Sơn sẽ thật sự giết mình, khi trước cũng từng muốn gì được nấy cho nên tưởng là bản thân vẫn còn có giá trị, vì thế đứng lên rống một câu: "Các người thà nhận một người ngoài cũng không bằng lòng tin tưởng tôi! Các người có dám chắc, cậu ta sẽ không vì lợi ích mà phản bội các người không?"
Thẩm Liên sững người, mới hiểu ra "cậu ta" này là chỉ chính mình.
Sắc mặt Phùng Duyệt Sơn lập tức thay đổi, thằng nhóc mày là không muốn sống nữa.
Hơi thở quanh thân Sở Dịch Lan đột nhiên thay đổi, vẫn là vẻ lạnh lẽo hờ hững đó nhưng cảm giác áp bức lại theo không khí áp sát từng chút tới cổ họng.
Ngụy Mậu Bồng không dám nhúc nhích, gã trơ mắt nhìn Sở Dịch Lan bước tới gần.
Sở Dịch Lan đứng lại mới nhẹ nhàng hỏi một câu: "Cái gì?"
Ngụy Mậu Bồng nói không ra một chữ nào.
Thẩm Liên: "Này?"
Y bước hai bước về phía trước nhưng Sở Dịch Lan đã xách lấy áo Ngụy Mậu Bồng tựa như xách một con gà con, cánh tay anh dùng sức ném người qua tay vịn ban công xuống dưới.
"Bùm bùm" phát ra tiếng nước. Nơi họ đang đứng là lầu một nên sẽ không xảy ra vấn đề gì nhưng đợi Ngụy Mậu Bồng ướt đẫm cả người leo lên bờ lại cất cao giọng khóc thật lớn.
Sau khi bị Phùng Duyệt Sơn đe doạ, Ngụy Mậu Bồng mất tăm một thời gian rất dài. Gã tự hiểu không thể lại tiến vào vòng tròn đó nữa nhưng khi nhìn thấy Sở Dịch Lan đút bánh ngọt cho Thẩm Liên, Ngụy Mậu Bồng vẫn sửng sốt.
Khi ấy, trên tay Thẩm Liên đang cầm nước trái cây, Sở Dịch Lan không để y vươn tay lấy mà là vô cùng thuần thục đút cho y.
"Đó là ai?" Ngụy Mậu Bồng hỏi người bên cạnh.
"Nghe nói là bạn trai của Sở tổng."
Không phải "Người tình", "Chim sẻ", mà là bạn trai.
Ngụy Mậu Bồng không để ý tới giới giải trí cho nên không hiểu biết nhiều về Thẩm Liên.
Trong hội nghị hôm nay có không ít ngôi sao theo thương nhân tới, thậm chí còn có diễn viên đã tránh bóng. Nhưng mọi người đều hiểu ngầm với nhau, trừ Thẩm Liên và Thường Thanh thường thường tán gẫu mấy câu, mọi người gặp mặt cũng gật đầu cười một cái. Tuy nhiên, sau khi ra khỏi cánh cửa này, cái gì nên nói, cái gì không nên nói đều trong lòng tự biết.
Từ Cảnh Ca thật sự "trèo lên" Sở Dịch Lan, đã gặm được một dấu răng tới bến cảng cho nên hết đợt này tới đợt khác lại có người tới làm quen, nói chuyện .
Thường Thanh không thích bầu không khí này bèn cùng Thẩm Liên tránh ra ban công lộ thiên bên ngoài. Ánh sáng chiều ngày mùa thu cũng trở nên uể oải nhưng gió thổi lại ấm áp.
Thẩm Liên lấy hai viên thuốc uống cùng nước lọc. Thường Thanh thấy được, nhíu mày hỏi: "Uống gì vậy?"
Thẩm Liên nở nụ cười: "Vitamin."
Vẻ mặt Thường Thanh lộ ra nghi hoặc.
Không phải không tin Thường Thanh, mà là rời khỏi Sở Dịch Lan, Thẩm Liên không muốn phơi bày nhược điểm của bản thân ra ngoài, không có ý nghĩa, cũng không cần thiết. Tất cả mọi người đều có chuyện mình phải làm, nếu cứ vây quanh một người thì ra dáng vẻ gì nữa.
"Đúng rồi, trong tay tôi có một bộ phim cần một vai diễn khách mời, cậu tới không?" Thường Thanh hỏi.
Ý nghĩ đầu tiên của Thẩm Liên, tới chứ! Nhưng vừa nhớ tới mỗi buổi tối tỉnh dậy, phát hiện Sở Dịch Lan không ngủ, vây quanh chính mình tựa như một con chó to, lại không nỡ lòng nào: "Quay ở nơi nào? Suất diễn nhiều không? Gần đây tôi đang nghỉ ngơi."
Thường Thanh hiểu hai người là cùng thế giới cho nên cũng không thấy Thẩm Liên có chỗ nào kỳ lạ. Bởi vì vào thời gian anh ta nghỉ ngơi, Từ Cảnh Ca cũng là một bước không rời, người đại diện gọi điện tới hỏi thăm cũng bị nói bóng nói gió vài câu.
"Không nhiều lắm nhưng thiết lập nhân vật rất được yêu thích." Thường Thanh nói: "Vừa xuất hiện đã chết rồi."
Ánh mắt Thẩm Liên sáng ngời: "Được, đợi trở về tôi bàn thêm với Dịch Lan đã."
Thường Thanh gật đầu.
Lúc này, Ngụy Mậu Bồng bưng một ly champagne tiến vào.
Ban công ngoài trời đủ lớn, khách mời có thể ra vào tùy ý. Nhưng phải nói thế nào đây? Ngụy Mậu Bồng thật sự khá ngốc. Bộ dạng làm như vô tình quan sát y lại muốn giả vờ như đang ngắm cảnh khiến Thẩm Liên cảm thấy không khác trộm cướp là mấy.
Thẩm Liên không lên tiếng, lại hỏi Thường Thanh thời gian khởi động máy, đội hình diễn viên vân vân.
Y bình tĩnh được nhưng Ngụy Mậu Bồng thì không.
Cuối cùng, người này vẫn là bưng champagne đi tới: "Cậu Thẩm."
Thường Thanh đưa một ánh mắt cho Thẩm Liên, ý là cần tôi tránh đi không?
Thẩm Liên khẽ lắc đầu.
Thẩm Liên cũng không xoay người: "Có việc?"
Ngụy Mậu Bồng cười như người không có việc gì: "Tôi là bạn của Sở... Mấy người Dịch Lan..."
"Nói vậy cũng không đúng lắm nhỉ?" Thẩm Liên thản nhiên ngắt lời, một tay chống cằm, nở nụ cười nhạt: "Bạn bè sẽ sai người ra tay với thắng xe của người ta sao?"
Máu huyết trên mặt Ngụy Mậu Bồng lập tức rút đi hết.
"Anh đừng làm ra vẻ như tôi bắt nạt anh." Thẩm Liên nói tiếp: "Nếu trong chuyện này có gì hiểu lầm thì anh có thể nói với tôi, nếu hợp tình hợp lý thì tôi sẽ giúp anh làm rõ với bên kia."
Không cần làm rõ. Ngụy Mậu Bồng đuối lý mấy năm nay, rắm cũng không dám phóng. Chỉ là gã tra được Thẩm Liên chỉ là một nghệ sĩ vừa mới bị cả giới mạng mắng chửi cho nên không coi trọng y lắm, lại không ngờ cái gì Thẩm Liên cũng biết.
Sở Dịch Lan và Phùng Duyệt Sơn sẽ nói những chuyện này với y, chính là xem y như người một nhà.
Bóng dáng Ngụy Mậu Bồng đè xuống trên người Thẩm Liên cũng không thể cản được vẻ rực rỡ chói mắt của y. Mà Ngụy Mậu Bồng lại không có mấy thứ này, tình bạn từng dùng sự thương cảm và một ít thật tình đổi lấy cũng đều không còn.
Trong lòng hỗn loạn, sau một lúc lâu, Ngụy Mậu Bồng lại bật ra một câu: "Sau này Sở Dịch Lan muốn kết hôn, nhất định cũng là thiên kim nhà giàu."
"Cũng có thể là sao hạng S của giới giải trí trong tương lai." Thẩm Liên nghiêm trang: "Ví như tôi."
Thường Thanh đứng bên cạnh giật giật khóe miệng.
"Anh tìm tới tôi là vô dụng, cho rằng có thể kích thích được tôi?" Thẩm Liên thản nhiên: "Chỉ với đầu óc của anh... Thôi bỏ đi."
"Dựa vào cái gì bỏ đi?" Đột nhiên Ngụy Mậu Bồng trở nên quyết liệt hơn: "Sao lại bỏ đi?"
"Ấy ấy ấy?" Phùng Duyệt Sơn bước lên bậc thang, thấy một màn như vậy, động tác đầu tiên chính là nhìn xung quanh, sau đó cởi áo khoác. Ninh Tư Hàm tiện tay nhận lấy, sau đó nhìn thấy Phùng Duyệt Sơn từ năm mét xa bay lên đá một cước.
Thẩm Liên và Thường Thanh cùng lùi về phía sau.
Làm sao Ngụy Mậu Bồng có thể là đối thủ của Phùng Duyệt Sơn được. Gã vừa sợ hãi lại hổ thẹn, chỉ có thể ôm đầu liên tục tránh né cầu xin tha thứ, không ngừng hô "anh Duyệt Sơn", cuối cùng khóc nức nở làm như ấm ức lắm vậy.
Trái tim Phùng Duyệt Sơn lạnh như sắt đá: "Khóc con mẹ mày! Đợi Chu Nguyên Lâm tới rồi khóc cũng không muộn!"
Vành mắt Ngụy Mậu Bồng ửng hồng: "Chẳng lẽ sai một lần cũng không có cả cơ hội sửa sao?"
Thẩm Liên nghe một câu như thế lập tức giương giọng: "Đánh tiếp!"
Luận điệu rác rưởi gì đây? Thắng xe không nhạy đó là muốn lấy mạng người, cho nên mấy người Chu Nguyên Lâm có tức giận thế nào cũng không quá đáng. Nếu thật sự muốn xin lỗi, ít nhất cũng phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng gánh toàn bộ lửa giận của đối phương chứ không phải miệng nói xin lỗi mà lại muốn trốn tránh trách nhiệm.
Ngụy Mậu Bồng bị Phùng Duyệt Sơn đá vào góc tường.
Mấy ông chủ hoặc là bạn gái của họ đứng trên ban công đều đã rời đi. Chuyện này không thể giấu được, thường thường có người từ bên ngoài đi ngang qua, tầm mắt nhìn về bên này. Nhà họ Ngụy không thể nào không nghe thấy tiếng gió, năm đó tranh giành việc làm ăn có thể ra tay tàn nhẫn, bây giờ không đắc thế lại muốn nối lại quan hệ xưa, mà Ngụy Mậu Bồng vừa thấy chính là quả trứng xui xẻo bị nhà họ đẩy ra.
Một khi đã như vậy, còn khách sáo cái gì?
Sau khi Chu Nguyên Lâm tới, anh ta không nói lời nào lại đánh Ngụy Mậu Bồng một trận.
Con mẹ nó, nhớ lại năm đó thấy thương Ngụy Mậu Bồng, đồng hồ hiệu rồi lại xe hơi đắt tiền tựa như không cần tiền tặng cho gã, Chu Nguyên Lâm đã cảm thấy buồn nôn rồi.
Bên kia bàn bạc xong, Sở Dịch Lan cùng Từ Cảnh Ca mới lại đây.
Nhìn Ngụy Mậu Bồng run bần bật trong góc, Sở Dịch Lan không thèm để ý. Anh cởi áo khoác choàng lên vai Thẩm Liên, nắm lấy tay thanh niên mới nhận ra đầu ngón tay y lành lạnh.
Sở Dịch Lan nhíu mày: "Khó chịu?"
"Không có." Thẩm Liên nói: "Chẳng phải là do nhiệt độ giảm xuống sao?"
"Buổi tối chúng ta ra ngoài ăn?" Từ Cảnh Ca tiếp lời: "Sở Dịch Lan nói muốn mời khách."
"Được, tôi mời."
Một đám họ, người nào người nấy đẹp đẽ cao quý cùng đứng trong một thế giới tạo ra ranh giới rõ ràng với người bên ngoài, lại không ai quan tâm tới sống chết của gã. Chênh lệch dữ dội đó làm trong lòng Ngụy Mậu Bồng trở nên hỗn loạn. Gã không nghĩ Phùng Duyệt Sơn sẽ thật sự giết mình, khi trước cũng từng muốn gì được nấy cho nên tưởng là bản thân vẫn còn có giá trị, vì thế đứng lên rống một câu: "Các người thà nhận một người ngoài cũng không bằng lòng tin tưởng tôi! Các người có dám chắc, cậu ta sẽ không vì lợi ích mà phản bội các người không?"
Thẩm Liên sững người, mới hiểu ra "cậu ta" này là chỉ chính mình.
Sắc mặt Phùng Duyệt Sơn lập tức thay đổi, thằng nhóc mày là không muốn sống nữa.
Hơi thở quanh thân Sở Dịch Lan đột nhiên thay đổi, vẫn là vẻ lạnh lẽo hờ hững đó nhưng cảm giác áp bức lại theo không khí áp sát từng chút tới cổ họng.
Ngụy Mậu Bồng không dám nhúc nhích, gã trơ mắt nhìn Sở Dịch Lan bước tới gần.
Sở Dịch Lan đứng lại mới nhẹ nhàng hỏi một câu: "Cái gì?"
Ngụy Mậu Bồng nói không ra một chữ nào.
Thẩm Liên: "Này?"
Y bước hai bước về phía trước nhưng Sở Dịch Lan đã xách lấy áo Ngụy Mậu Bồng tựa như xách một con gà con, cánh tay anh dùng sức ném người qua tay vịn ban công xuống dưới.
"Bùm bùm" phát ra tiếng nước. Nơi họ đang đứng là lầu một nên sẽ không xảy ra vấn đề gì nhưng đợi Ngụy Mậu Bồng ướt đẫm cả người leo lên bờ lại cất cao giọng khóc thật lớn.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro