Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 84
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Thường Thanh không xào couple, vẻ ngoài đẹp lại có tác phẩm, độ nổi tiếng ngày càng cao, trong hơi thở lạnh lùng lại mang theo chút thuộc tính sợ đám đông, sinh ra loại tương phản khó hiểu. Đừng nói các cô gái trẻ, "sư tôn" trong bộ phim hot khi trước vừa ra mắt đã khiến một nhóm dì thím phải mê đắm như điếu đổ.
Từ Cảnh Ca vừa hận đến nghiến lợi, vừa cắn răng nện tài nguyên.
"Tình địch" mọc lên như nấm đương nhiên khiến anh ta khó chịu nhưng bảo Thường Thanh nhà mình vì tài nguyên mà phải đi ăn cơm hầu rượu thì không thể nào.
Từ Cảnh Ca bị Thẩm Liên thọc một dao lập tức yên tĩnh.
Sở Dịch Lan quay đầu dường như nở một nụ cười.
Trong sảnh tiệc rượu, tiếng đàn violin thong thả tao nhã, mọi người nói chuyện cũng giữ trong phạm vi ấm áp.
Thẩm Liên uống một ngụm nước lọc, thấy nhân viên phục vụ bưng bánh ngọt không khỏi lấy một miếng.
Sau đó cẳng chân bị người vòng lấy, vừa cúi đầu nhìn, là Tẫn Hoan.
Cô bé đã quay lại, trong đám người nhìn một cái đã bắt giữ được Thẩm Liên.
"Ăn bánh ngọt không?" Thẩm Liên hỏi.
Cô bé cười gật đầu.
Cô bé thừa hưởng nét xinh đẹp của Tô Nhã Ngưng cho nên xinh như một con búp bê.
Tẫn Hoan nắm lấy tay Thẩm Liên, ăn bánh ngọt rất từ tốn, thấy thứ gì muốn ăn cũng sẽ chỉ cho Thẩm Liên xem.
Thẩm Liên lột một quả quýt cho cô bé, Tẫn Hoan ăn sạch sành sanh.
Sở Dịch Lan đang nói chuyện với người khác, chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy họ.
Phùng Duyệt Sơn và Ninh Tư Hàm tới sau. Thấy Phùng Duyệt Sơn tuy ăn mặc lịch sự nhưng khoé mắt lại ửng đỏ, có thể thấy tối qua lại chơi cả đêm.
Tẫn Hoan ăn no buồn ngủ, Tô Nhã Ngưng bế con gái rời đi, vô cùng biết ơn nói: "Cảm ơn cậu Thẩm."
Thẩm Liên xua tay: "Không có gì."
Vẻ ngoài của Thẩm Liên quá nổi bật lại được Sở Dịch Lan che chở cho nên nét sắc bén nơi mặt mày lập tức lộ ra. Nhưng một đôi mắt lại như ẩn tình, loại mê hoặc người khi va phải ánh mắt gần như có thể nói là cụ thể hóa. Thẩm Liên không chủ động bắt chuyện nhưng y không nói lời nào ngồi nơi đó cũng đủ khiến người ta không dám tới gần. Không chỉ có bởi vì cảm giác xa cách tự bản thân sinh ra, mà còn vì có Sở Dịch Lan lạnh lùng lặng yên đứng ở cách đó vài bước.
Từ trường giữa hai người này mang tới cho người ta cảm giác chỉ hướng về nhau.
"Nói Thẩm Liên là công tử nhà ai cũng không có người nghi ngờ." Phùng Duyệt Sơn nhỏ giọng cảm khái.
Ninh Tư Hàm không hề nâng mí mắt lên: "Bây giờ công tử bình thường làm sao quý giá bằng cậu ấy."
"Chu Nguyên Lâm đâu? Khi nào tới?"
Ninh Tư Hàm: "Chắc còn phải một tiếng nữa."
Trong khoảng thời gian nói vài câu này, Thẩm Liên đã đi tới: "Hai người hay thật đấy, còn biết tránh lễ mở màn nữa."
"Chán lắm." Phùng Duyệt Sơn cười nói, tiếp đó tầm mắt nhìn chăm chú vào đâu đó, vẻ mặt trở nên khó coi: "Thằng chó đó còn có mặt mũi đến à."
Thẩm Liên nghe vậy quay đầu lại, nhìn thấy một người đứng trước cửa ra vào, gương mặt lạ, tuổi tác cũng khoảng tầm họ, mặt mày đứng đắn trắng nõn mang theo một chút ngoan ngoãn dè dặt.
Ninh Tư Hàm hừ lạnh một tiếng.
Thẩm Liên hơi kinh ngạc.
Ninh Tư Hàm thuộc loại hờ hững thờ ơ, không cách người khác xa ngàn dặm như Sở Dịch Lan, cũng không lanh lợi sinh động như Phùng Duyệt Sơn. Trong phần nhiều các buổi gặp mặt, anh ta đều im lặng ngồi một chỗ, thi thoảng nói vài câu, cho dù là bầu không khí đang sinh động thì vẫn không nhân nhượng bổ một đao.
Rất hiếm khi thấy anh ta ghét ai ra mặt như vậy.
Thanh niên đó đúng lúc nhìn thấy họ, sắc mặt lập tức thay đổi, hơi xấu hổ mất tự nhiên tránh đi.
Thẩm Liên tò mò: "Ai vậy?"
"Ngụy Mậu Bồng, nhà máy nguyên liệu ở ngoại thành chính là của nhà nó."
Thẩm Liên: "Có thù à?"
"Đâu chỉ vậy." Phùng Duyệt Sơn lạnh giọng: "Nếu không phải các cha chú ngăn cản, lại bởi vì ích lợi buộc phải thỏa hiệp thì ông đây đã đánh gãy chân nó rồi!"
Phùng Duyệt Sơn không đánh đố Thẩm Liên, nói thẳng Ngụy Mậu Bồng từng là người trong nhóm bọn họ, không phải chỉ khách sáo bề ngoài mà là bắt đầu từ mười hai mười ba tuổi, Phùng Duyệt Sơn và Chu Nguyên Lâm đã dẫn theo bên người chơi đùa, không phải đàn em, mà xem như là em trai.
Ngụy Mậu bồng là con trai nhỏ nhà họ Ngụy, phía trên có ba anh trai, nề nếp không tính tốt lắm cho nên từ nhỏ đến lớn bị bắt nạt rất nhiều. Nhưng nếu đã trở thành bạn bè, Phùng Duyệt Sơn chắc chắn sẽ bao che cho gã, cho nên bao gồm cả Sở Dịch Lan, mọi người đều rất che chở Ngụy Mậu Bồng.
Thẩm Liên nhìn thấy vẻ sợ hãi rụt rè từ trên người Ngụy Mậu Bồng, không phải giả vờ, có thể nói là bản sắc vốn có của gã.
Nhưng một người như thế, ông già nhà họ Ngụy vừa cho gã chút ngon ngọt, nói vài câu hợp lỗ tai khiến lỗ tai gã như ngâm trong mật ngọt trở nên mềm vô cùng.
Lúc ấy, trong việc làm ăn, nhà họ Chu và nhà họ Ngụy tranh giành rất dữ dội. Mà Chu Nguyên Lâm là con trai duy nhất của nhà họ Chu.
Tuy trên thương trường có rất nhiều thủ đoạn xấu xa nhưng Ngụy Mậu Bồng sai người động tay với thắng xe của Chu Nguyên Lâm, thì đó không phải chuyện người làm nữa.
Đây là đạp lên mặt của Phùng Duyệt Sơn, đẩy tình bạn này đi về hướng chết.
Kết quả, đêm đó Chu Nguyên Lâm ham chơi, lái xe của anh ta lại là Ninh Tư Hàm.
Mới vừa lên cao tốc, tốc độ xe lập tức tăng cao nhưng thắng xe lại không nhạy. Lúc Ninh Tư Hàm gọi điện thoại tới, Phùng Duyệt Sơn còn tưởng anh ta nói giỡn, sau đó sắc mặt Ngụy Mậu Bồng trắng bệch, lỡ tay làm rơi ly rượu.
Lúc ấy, Sở Dịch Lan lập tức khống chế người lại.
Xe bị cọ sát mất hai cánh cửa, đụng vào núi đá mới dừng lại, Ninh Tư Hàm không bị thương quá nặng nhưng ai gặp phải chuyện này mà không sợ hãi?
Lúc ấy sắc mặt Chu Nguyên Lâm vô cùng khó coi, nói muốn điều tra tận gốc rễ.
Ngụy Mậu Bồng là kẻ ngu ngốc, làm việc lại không dứt khoát, chuyện gã sai người động tay với xe của Chu Nguyên Lâm vẫn bị tra ra.
Sau đó, Ngụy Mậu Bồng từng giải thích, ông nội bảo gã cho nhà họ Chu một bài học, gã cho rằng không nghiêm trọng lắm.
Phùng Duyệt Sơn và Chu Nguyên Lâm lập tức cởi áo khoác đánh tên này một trận chết khiếp.
Ở trong nhà, Ngụy Mậu Bồng không được xem trọng, ông già mới nói một câu "Cháu phải trở thành trụ cột sau này" đã mê hoặc đến hoa cả mắt. Lúc ấy còn mạnh miệng cãi lại "vì lợi ích của dòng họ", đúng vậy, trong giới thượng lưu có không ít người nói trở mặt sẽ trở mặt ngay. Nhưng Phùng Duyệt Sơn lại đang vô cùng tức giận, mọi người thiệt tình với mày mà mày lại chơi xấu lại mọi người?
Ngụy Mậu Bồng bị đá bay ra ngoài. Người này khi ấy còn chưa thấy mình sai chỗ nào, quay đầu ôm chặt lấy nhà họ Ngụy, kết quả nhiệm vụ không hoàn thành bị ông Ngụy mắng không ra cái gì, lúc này gã mới hiểu bản thân bị lợi dụng.
Đợi tới khi muốn quay trở lại, còn chưa kịp há mồm đã bị Phùng Duyệt Sơn đè lại đánh thêm một trận.
Phùng Duyệt Sơn nói: "Trong những trường hợp không quan trọng, tao thấy mày một lần sẽ đánh mày một lần!"
Cho nên có thể nói quan hệ hiện giờ của Ngụy Mậu Bồng là hẻm cụt.
Thẩm Liên nghe xong này đó cũng ngứa ngáy theo: "Cậu Phùng, không đánh chết gã đã xem như cậu tốt tính lắm rồi."
Phùng Duyệt Sơn: "Sớm hay muộn thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, gã không được xem trọng ở nhà họ Ngụy, tại sao hôm nay lại tới đây?"
Ninh Tư Hàm: "Ngày nào cậu cũng lo ăn chơi thì biết cái gì. Anh cả họ Ngụy rượu chè cả ngày, anh hai họ Ngụy phạm tội kinh tế mới bị bắt đi rồi, anh ba thì khó làm nên trò trống. Sau khi chọn lựa, nó xem như có thể dùng được."
Phùng Duyệt Sơn vỗ lên bả vai Ninh Tư Hàm: "Nhà họ Ngụy chọn nó xem như kết thúc, hay là chúng ta hợp lại đối phó đi."
Ninh Tư Hàm không phản bác: "Chỉ cần có cơ hội, cậu cứ gọi anh."
Ây da, Thẩm Liên hận không thể cũng có một cái công ty, theo họ chơi đùa.
"Lại nói chuyện này, cậu đừng để ý." Phùng Duyệt Sơn nhìn về phía Thẩm Liên.
Thẩm Liên không hiểu: "Tôi để ý cái gì?"
"Ngụy Mậu Bồng từng có ý với Dịch Lan đó."
Sắc mặt Thẩm Liên lập tức sụp xuống.
Phùng Duyệt Sơn vừa thấy vậy đã vui vẻ: "Ha ha! Khi ấy, Dịch Lan biết được cũng là vẻ mặt này. Sau đó, Chu Nguyên Lâm đi chùa thắp nhang đuổi xui xẻo, Dịch Lan còn nhờ quyên chút tiền nhang đèn giúp anh ấy nữa."
Thường Thanh không xào couple, vẻ ngoài đẹp lại có tác phẩm, độ nổi tiếng ngày càng cao, trong hơi thở lạnh lùng lại mang theo chút thuộc tính sợ đám đông, sinh ra loại tương phản khó hiểu. Đừng nói các cô gái trẻ, "sư tôn" trong bộ phim hot khi trước vừa ra mắt đã khiến một nhóm dì thím phải mê đắm như điếu đổ.
Từ Cảnh Ca vừa hận đến nghiến lợi, vừa cắn răng nện tài nguyên.
"Tình địch" mọc lên như nấm đương nhiên khiến anh ta khó chịu nhưng bảo Thường Thanh nhà mình vì tài nguyên mà phải đi ăn cơm hầu rượu thì không thể nào.
Từ Cảnh Ca bị Thẩm Liên thọc một dao lập tức yên tĩnh.
Sở Dịch Lan quay đầu dường như nở một nụ cười.
Trong sảnh tiệc rượu, tiếng đàn violin thong thả tao nhã, mọi người nói chuyện cũng giữ trong phạm vi ấm áp.
Thẩm Liên uống một ngụm nước lọc, thấy nhân viên phục vụ bưng bánh ngọt không khỏi lấy một miếng.
Sau đó cẳng chân bị người vòng lấy, vừa cúi đầu nhìn, là Tẫn Hoan.
Cô bé đã quay lại, trong đám người nhìn một cái đã bắt giữ được Thẩm Liên.
"Ăn bánh ngọt không?" Thẩm Liên hỏi.
Cô bé cười gật đầu.
Cô bé thừa hưởng nét xinh đẹp của Tô Nhã Ngưng cho nên xinh như một con búp bê.
Tẫn Hoan nắm lấy tay Thẩm Liên, ăn bánh ngọt rất từ tốn, thấy thứ gì muốn ăn cũng sẽ chỉ cho Thẩm Liên xem.
Thẩm Liên lột một quả quýt cho cô bé, Tẫn Hoan ăn sạch sành sanh.
Sở Dịch Lan đang nói chuyện với người khác, chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy họ.
Phùng Duyệt Sơn và Ninh Tư Hàm tới sau. Thấy Phùng Duyệt Sơn tuy ăn mặc lịch sự nhưng khoé mắt lại ửng đỏ, có thể thấy tối qua lại chơi cả đêm.
Tẫn Hoan ăn no buồn ngủ, Tô Nhã Ngưng bế con gái rời đi, vô cùng biết ơn nói: "Cảm ơn cậu Thẩm."
Thẩm Liên xua tay: "Không có gì."
Vẻ ngoài của Thẩm Liên quá nổi bật lại được Sở Dịch Lan che chở cho nên nét sắc bén nơi mặt mày lập tức lộ ra. Nhưng một đôi mắt lại như ẩn tình, loại mê hoặc người khi va phải ánh mắt gần như có thể nói là cụ thể hóa. Thẩm Liên không chủ động bắt chuyện nhưng y không nói lời nào ngồi nơi đó cũng đủ khiến người ta không dám tới gần. Không chỉ có bởi vì cảm giác xa cách tự bản thân sinh ra, mà còn vì có Sở Dịch Lan lạnh lùng lặng yên đứng ở cách đó vài bước.
Từ trường giữa hai người này mang tới cho người ta cảm giác chỉ hướng về nhau.
"Nói Thẩm Liên là công tử nhà ai cũng không có người nghi ngờ." Phùng Duyệt Sơn nhỏ giọng cảm khái.
Ninh Tư Hàm không hề nâng mí mắt lên: "Bây giờ công tử bình thường làm sao quý giá bằng cậu ấy."
"Chu Nguyên Lâm đâu? Khi nào tới?"
Ninh Tư Hàm: "Chắc còn phải một tiếng nữa."
Trong khoảng thời gian nói vài câu này, Thẩm Liên đã đi tới: "Hai người hay thật đấy, còn biết tránh lễ mở màn nữa."
"Chán lắm." Phùng Duyệt Sơn cười nói, tiếp đó tầm mắt nhìn chăm chú vào đâu đó, vẻ mặt trở nên khó coi: "Thằng chó đó còn có mặt mũi đến à."
Thẩm Liên nghe vậy quay đầu lại, nhìn thấy một người đứng trước cửa ra vào, gương mặt lạ, tuổi tác cũng khoảng tầm họ, mặt mày đứng đắn trắng nõn mang theo một chút ngoan ngoãn dè dặt.
Ninh Tư Hàm hừ lạnh một tiếng.
Thẩm Liên hơi kinh ngạc.
Ninh Tư Hàm thuộc loại hờ hững thờ ơ, không cách người khác xa ngàn dặm như Sở Dịch Lan, cũng không lanh lợi sinh động như Phùng Duyệt Sơn. Trong phần nhiều các buổi gặp mặt, anh ta đều im lặng ngồi một chỗ, thi thoảng nói vài câu, cho dù là bầu không khí đang sinh động thì vẫn không nhân nhượng bổ một đao.
Rất hiếm khi thấy anh ta ghét ai ra mặt như vậy.
Thanh niên đó đúng lúc nhìn thấy họ, sắc mặt lập tức thay đổi, hơi xấu hổ mất tự nhiên tránh đi.
Thẩm Liên tò mò: "Ai vậy?"
"Ngụy Mậu Bồng, nhà máy nguyên liệu ở ngoại thành chính là của nhà nó."
Thẩm Liên: "Có thù à?"
"Đâu chỉ vậy." Phùng Duyệt Sơn lạnh giọng: "Nếu không phải các cha chú ngăn cản, lại bởi vì ích lợi buộc phải thỏa hiệp thì ông đây đã đánh gãy chân nó rồi!"
Phùng Duyệt Sơn không đánh đố Thẩm Liên, nói thẳng Ngụy Mậu Bồng từng là người trong nhóm bọn họ, không phải chỉ khách sáo bề ngoài mà là bắt đầu từ mười hai mười ba tuổi, Phùng Duyệt Sơn và Chu Nguyên Lâm đã dẫn theo bên người chơi đùa, không phải đàn em, mà xem như là em trai.
Ngụy Mậu bồng là con trai nhỏ nhà họ Ngụy, phía trên có ba anh trai, nề nếp không tính tốt lắm cho nên từ nhỏ đến lớn bị bắt nạt rất nhiều. Nhưng nếu đã trở thành bạn bè, Phùng Duyệt Sơn chắc chắn sẽ bao che cho gã, cho nên bao gồm cả Sở Dịch Lan, mọi người đều rất che chở Ngụy Mậu Bồng.
Thẩm Liên nhìn thấy vẻ sợ hãi rụt rè từ trên người Ngụy Mậu Bồng, không phải giả vờ, có thể nói là bản sắc vốn có của gã.
Nhưng một người như thế, ông già nhà họ Ngụy vừa cho gã chút ngon ngọt, nói vài câu hợp lỗ tai khiến lỗ tai gã như ngâm trong mật ngọt trở nên mềm vô cùng.
Lúc ấy, trong việc làm ăn, nhà họ Chu và nhà họ Ngụy tranh giành rất dữ dội. Mà Chu Nguyên Lâm là con trai duy nhất của nhà họ Chu.
Tuy trên thương trường có rất nhiều thủ đoạn xấu xa nhưng Ngụy Mậu Bồng sai người động tay với thắng xe của Chu Nguyên Lâm, thì đó không phải chuyện người làm nữa.
Đây là đạp lên mặt của Phùng Duyệt Sơn, đẩy tình bạn này đi về hướng chết.
Kết quả, đêm đó Chu Nguyên Lâm ham chơi, lái xe của anh ta lại là Ninh Tư Hàm.
Mới vừa lên cao tốc, tốc độ xe lập tức tăng cao nhưng thắng xe lại không nhạy. Lúc Ninh Tư Hàm gọi điện thoại tới, Phùng Duyệt Sơn còn tưởng anh ta nói giỡn, sau đó sắc mặt Ngụy Mậu Bồng trắng bệch, lỡ tay làm rơi ly rượu.
Lúc ấy, Sở Dịch Lan lập tức khống chế người lại.
Xe bị cọ sát mất hai cánh cửa, đụng vào núi đá mới dừng lại, Ninh Tư Hàm không bị thương quá nặng nhưng ai gặp phải chuyện này mà không sợ hãi?
Lúc ấy sắc mặt Chu Nguyên Lâm vô cùng khó coi, nói muốn điều tra tận gốc rễ.
Ngụy Mậu Bồng là kẻ ngu ngốc, làm việc lại không dứt khoát, chuyện gã sai người động tay với xe của Chu Nguyên Lâm vẫn bị tra ra.
Sau đó, Ngụy Mậu Bồng từng giải thích, ông nội bảo gã cho nhà họ Chu một bài học, gã cho rằng không nghiêm trọng lắm.
Phùng Duyệt Sơn và Chu Nguyên Lâm lập tức cởi áo khoác đánh tên này một trận chết khiếp.
Ở trong nhà, Ngụy Mậu Bồng không được xem trọng, ông già mới nói một câu "Cháu phải trở thành trụ cột sau này" đã mê hoặc đến hoa cả mắt. Lúc ấy còn mạnh miệng cãi lại "vì lợi ích của dòng họ", đúng vậy, trong giới thượng lưu có không ít người nói trở mặt sẽ trở mặt ngay. Nhưng Phùng Duyệt Sơn lại đang vô cùng tức giận, mọi người thiệt tình với mày mà mày lại chơi xấu lại mọi người?
Ngụy Mậu Bồng bị đá bay ra ngoài. Người này khi ấy còn chưa thấy mình sai chỗ nào, quay đầu ôm chặt lấy nhà họ Ngụy, kết quả nhiệm vụ không hoàn thành bị ông Ngụy mắng không ra cái gì, lúc này gã mới hiểu bản thân bị lợi dụng.
Đợi tới khi muốn quay trở lại, còn chưa kịp há mồm đã bị Phùng Duyệt Sơn đè lại đánh thêm một trận.
Phùng Duyệt Sơn nói: "Trong những trường hợp không quan trọng, tao thấy mày một lần sẽ đánh mày một lần!"
Cho nên có thể nói quan hệ hiện giờ của Ngụy Mậu Bồng là hẻm cụt.
Thẩm Liên nghe xong này đó cũng ngứa ngáy theo: "Cậu Phùng, không đánh chết gã đã xem như cậu tốt tính lắm rồi."
Phùng Duyệt Sơn: "Sớm hay muộn thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, gã không được xem trọng ở nhà họ Ngụy, tại sao hôm nay lại tới đây?"
Ninh Tư Hàm: "Ngày nào cậu cũng lo ăn chơi thì biết cái gì. Anh cả họ Ngụy rượu chè cả ngày, anh hai họ Ngụy phạm tội kinh tế mới bị bắt đi rồi, anh ba thì khó làm nên trò trống. Sau khi chọn lựa, nó xem như có thể dùng được."
Phùng Duyệt Sơn vỗ lên bả vai Ninh Tư Hàm: "Nhà họ Ngụy chọn nó xem như kết thúc, hay là chúng ta hợp lại đối phó đi."
Ninh Tư Hàm không phản bác: "Chỉ cần có cơ hội, cậu cứ gọi anh."
Ây da, Thẩm Liên hận không thể cũng có một cái công ty, theo họ chơi đùa.
"Lại nói chuyện này, cậu đừng để ý." Phùng Duyệt Sơn nhìn về phía Thẩm Liên.
Thẩm Liên không hiểu: "Tôi để ý cái gì?"
"Ngụy Mậu Bồng từng có ý với Dịch Lan đó."
Sắc mặt Thẩm Liên lập tức sụp xuống.
Phùng Duyệt Sơn vừa thấy vậy đã vui vẻ: "Ha ha! Khi ấy, Dịch Lan biết được cũng là vẻ mặt này. Sau đó, Chu Nguyên Lâm đi chùa thắp nhang đuổi xui xẻo, Dịch Lan còn nhờ quyên chút tiền nhang đèn giúp anh ấy nữa."
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro