Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 83

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Ngồi trên xe, Tôn Bỉnh Hách hơi liếc mắt: "Sếp, có lẽ phải mất khoảng bốn mươi phút."

Sở Dịch Lan: "Ừ."

Tôn Bỉnh Hách nói rồi nâng tấm chắn ở giữa lên, im lặng lại chuyên nghiệp.

Thẩm Liên tò mò, nhỏ giọng hỏi Sở Dịch Lan: "Trợ lý Tôn có từng yêu đương chưa?"

Sở Dịch Lan lắc đầu: "Chưa từng nghe nói."

"Em cũng đoán vậy." Thẩm Liên nói tiếp: "Toàn bộ đầu óc đều đặt ở công việc."

Sở Dịch Lan không hề cảm thấy tội lỗi khi bàn tán chuyện riêng tư của trợ lý sau lưng người ta, thậm chí còn không muốn giấu giếm gì cả: "Nhưng từ khi Bỉnh Hách làm trợ lý cho tôi tới nay có không ít người theo đuổi cậu ấy. Trong công ty không cần phải nói, mà Chu Nguyên Lâm bạn tôi, em từng gặp rồi, cũng từng ngỏ ý với cậu ấy."

Thẩm Liên đột nhiên trừng to mắt, níu lấy tay áo Sở Dịch Lan bảo anh nói tiếp.

"Tôi không có ý kiến gì với chuyện này, không ảnh hưởng công việc trong công ty là được." Sở Dịch Lan chậm rãi nhớ lại: "Khi đó, Chu Nguyên Lâm nhiều lần lấy cớ hợp tác để đi ăn với Bỉnh Hách. Nhưng sau lại có một lần, hai người cơm nước xong, Chu Nguyên Lâm lập tức mất hết hy vọng."

Thẩm Liên nhớ lại điệu bộ ngày thường của Chu Nguyên Lâm: "Người nọ quá ăn chơi."

"Không phải." Sở Dịch Lan lắc đầu: "Là bởi vì Bỉnh Hách nói: 'Xin lỗi Chu tổng, tôi không muốn phát triển quan hệ sâu hơn với một người mà điểm ngữ văn chỉ vừa đủ. Đương nhiên là tôi không nghi ngờ chỉ số thông minh của anh nhưng chuyện các môn tự nhiên không đạt yêu cầu rất có lực công kích với tôi."

Mà câu nói này cũng có lực công kích tương tự với Chu Nguyên Lâm.

Theo như Chu Nguyên Lâm kể lại, cho dù khi ấy Tôn Bỉnh Hách rất cố gắng nói tránh đi nhưng hắn vẫn từ trong mắt đối phương thấy được một sự xem thường nhàn nhạt cùng loại với "sinh vật cấp cao" nhìn "sâu bọ trong cây cỏ".

Tôn Bỉnh Hách không phải người nói giỡn, trong mắt hắn, thành tích cùng với trường học là nền móng có thể đánh giá đạt tiêu chuẩn hay không. Trước nay, Chu Nguyên Lâm không để ý thành tích, lại trong bữa cơm lần đó cảm nhận được nhục nhã và xấu hổ tới trễ từ thời kỳ học sinh của mình.

Trong một cái chớp mắt đó, lớp filter cùng với cảm tình của Chu Nguyên Lâm dành cho Tôn Bỉnh Hách đã tan thành mây khói.

Bởi vì hắn cảm thấy lúc Tôn Bỉnh Hách nhận xét thành tích của hắn rất giống ông nội của hắn.

Lúc ấy trên bàn rượu, Phùng Duyệt Sơn nghe thế thiếu chút cười té ngã xuống bàn.

Ninh Tư Hàm cũng che miệng nhịn cười, rồi trêu ghẹo Phùng Duyệt Sơn: "Cậu cười cái rắm, thành tích của cậu trong mắt trợ lý Tôn cũng là rác rưởi thôi."

Bây giờ đến lượt Thẩm Liên nhịn cười, y tựa lên vai Sở Dịch Lan che mặt lại.

Bốn mươi phút sau, Maybach màu đen đến nơi.

Hôm nay có rất nhiều người tham dự nhưng bầu không khí lại nghiêm túc hơn những bữa tiệc rượu khác nhiều.

Thẩm Liên và Sở Dịch Lan một trước một sau bước từ trên xe xuống.

Không phải toàn bộ người làm kinh doanh ở Cừ Đô đều có cơ hội nhìn thấy Sở Dịch Lan. Nhưng những người từng gặp Sở Dịch Lan thì giờ phút này đều như vô tình đi tới gần, chờ một cơ hội bắt chuyện.

Thẩm Liên đi sau Sở Dịch Lan nửa bước, song song với Tôn Bỉnh Hách đi vào trong.

Từ Cảnh Ca đến từ sớm, bên cạnh có Thường Thanh bầu bạn, đang uống trà trò chuyện với Tô Nhã Ngưng, khi nhìn thấy nhóm Sở Dịch Lan, ba người họ đều đứng lên.

"Tôi đến sớm thế này đã đủ thành ý chưa?" Từ Cảnh Ca vươn tay.

Sở Dịch Lan bắt tay với anh ta: "Cũng tạm."

"Sở tổng." Tô Nhã Ngưng ăn mặc khéo léo, khí chất sang trọng quý phái, chào hỏi xong mới nhìn về phía Thẩm Liên: "Cậu Thẩm, đã lâu không gặp."

Tô Nhã Ngưng còn khách sáo với Thẩm Liên hơn Sở Dịch Lan. Không còn cách nào, con gái chính là mạng sống của bà, Thẩm Liên cứu Tẫn Hoan cho nên có quyền lên tiếng tuyệt đối với Tô Nhã Ngưng. Càng đừng nói Thẩm Liên là một người vô cùng có chừng mực, y chưa từng đòi hỏi báo đáp.

<Hải Thần giáng thế> đúng là món quà cảm ơn Tô Nhã Ngưng tặng cho Thẩm Liên. Thanh Qua có cổ phần của công ty bà, Tô Nhã Ngưng cũng đã chuẩn bị tinh thần lỡ như Thẩm Liên làm hỏng, đánh mất danh tiếng phải bồi thường tiền rồi. Nhưng sự thật là mùa có Thẩm Liên tham gia lại giúp độ hot tăng lên một mức độ mới, thảo luận trên mạng về y vô cùng sôi nổi.

"Tô tổng." Thẩm Liên nhìn xung quanh: "Không dẫn Tẫn Hoan theo sao?"

"Có dẫn theo nhưng con bé không thích, đã ra ngoài chơi với trợ lý rồi."

Thẩm Liên: "Vậy à?"

Thường Thanh buông ly nước, tiến tới vỗ bả vai Thẩm Liên, hai người sang bên cạnh nói chuyện.

Trước khi hội nghị bắt đầu có một buổi lễ mở màn. Vị trí chỗ ngồi của Sở Dịch Lan ở chính giữa hàng thứ nhất, Thẩm Liên không muốn quá gây chú ý cho nên từ chối chỗ ngồi bên cạnh người đàn ông mà ngồi xuống hàng phía sau, bên phải là Dương Bân, xem như cũng có người nói chuyện.

Theo người phía trên bắt đầu thuyết trình, Dương Bân cũng bắt đầu ghi chú vào sổ tay.

Thẩm Liên nhỏ giọng: "Không được dùng laptop sao?"

"Quen rồi." Dương Bân giải thích: "Với lại, viết một lần là tôi có thể nhớ kỹ."

Thẩm Liên nhướng mày: "Trí nhớ hơn người."

Thân thể thẳng tắp của Sở Dịch Lan hơi đè lên ghế dựa.

Lúc này, Tôn Bỉnh Hách quay đầu lại, mang theo chút nhấn mạnh: "Trí nhớ của sếp cũng tốt lắm."

Thẩm Liên gật đầu, được được được, biết anh theo phái chỉ một mình Sở Dịch Lan rồi.

Thật ra cũng không phải, Tôn Bỉnh Hách đang cứu mạng chó của Dương Bân.

Thẩm Liên sẽ không ăn dấm lung tung, mà Tôn Bỉnh Hách là một vị 'dũng tướng' do Sở Dịch Lan dùng thực lực thu phục.

Thẩm Liên chỉ vào một bức vẽ chibi trên góc sổ tay Dương Bân: "Anh vẽ?"

Dương Bân: "... Vẽ lúc nhàm chán."

Thẩm Liên không phát hiện Dương Bân đau đầu, đối phương là thân tín của Sở Dịch Lan thì chính là anh em của y, nếu nơi này ngồi là ông A bà B thì y mới chẳng thèm bắt chuyện.

Thẩm Liên: "Này, Dương Bân..."

"Thẩm Liên." Lần này, người xen vào là Từ Cảnh Ca. Anh ta nghiêng người, anh tuấn phong lưu, cười nói: "Cậu tạm thời đừng nói nữa."

Sở Dịch Lan: "Em ấy nói hay không thì liên quan gì tới anh?"

Từ Cảnh Ca: "... Có giỏi thì anh đừng tỏa ra áp suất thấp."

Thẩm Liên nhíu mày: "Sở Dịch Lan đang ngồi ngay ngắn, tại sao lại tỏa ra áp suất thấp?"

Từ Cảnh Ca: "..."

Tô Nhã Ngưng cố gắng khống chế sắc mặt nhưng ý cười đã tràn từ trong mắt ra ngoài.

Thường Thanh vỗ sau lưng Từ Cảnh Cả, ý bảo bỏ đi, người đang đứng dưới mái hiên thì làm sao không cúi đầu được.

Bên chỗ họ không tạo ra tiếng động quá lớn nhưng lại là trung tâm của hội trường.

Làm sao vậy? Những người ngồi phía sau vươn dài cổ đoán, bàn bạc xong rồi? Đổi ý? Hay là có đề nghị gì mới?

Dương Bân cất sổ tay gây tội vào.

Thẩm Liên ngẫm nghĩ một hồi cảm thấy những người này quá khoa trương, Sở Dịch Lan chính là có ham muốn chiếm hữu hơi lớn chút thôi, bình thường còn không nói gì đâu?

Y cũng không cho rằng bản thân thiên vị, vươn tay tới bên phải ghế dựa chọc chọc eo Sở Dịch Lan, được áo khoác ngoài che giấu, Sở Dịch Lan níu lấy ngón tay Thẩm Liên, nhẹ nhàng vuốt ve như là đang sờ một mảnh ngọc ấm áp vậy.

Dương Bân vừa rũ mắt là thấy được, cảm thấy một giây như một năm.

Thuyết trình kết thúc, các nhân viên phục vụ hướng dẫn mọi người tới tiệc rượu phía sau.

Trong đó có một nhân viên phục vụ xinh đẹp, rất nổi bật giữa một nhóm người mặc đồng phục. Gã đợi Sở Dịch Lan đến gần, lập tức tiến lên.

Không biết là ai sắp xếp nhưng cũng không quan trọng. Tôn Bỉnh Hách bước tới trước hai bước cản người lại, ánh mắt mang theo cảnh cáo.

Sở Dịch Lan đã chú ý tới nhân viên phục vụ này.

Thấy anh nhìn tới, nhân viên phục vụ lập tức nở một nụ cười nhẹ có thể nói là xinh đẹp.

Giây tiếp theo, ánh mắt Sở Dịch Lan yên lặng không gợn sóng dời đi, xem đối phương như là một món đồ vật.

Hôm nay số người muốn tới chia miếng bánh này không ít, mà Sở Dịch Lan có quyền quyết định, vào thời điểm quan trọng đương nhiên là thủ đoạn gì cũng sẽ được dùng tới.

Thẩm Liên đã nhìn ra nhưng không lên tiếng.

Từ Cảnh Ca đi chậm nửa bước đợi y, tò mò hỏi: "Cậu không tức giận sao?"

"Thường Thanh sắp trở thành anh chồng quốc dân rồi, anh không tức giận sao?" Thẩm Liên hỏi lại.

Ngực Từ Cảnh Ca phập phồng dữ dội, lập tức trình diễn một màn nổi giận ngay tại chỗ.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0