Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 78

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên vừa thấy nữ vương yêu tinh che miệng cười cũng có thể hiểu được sao lại như thế rồi.

Lại nghĩ tới là đang phát sóng trực tiếp, người nào đó sẽ xem được... Kênh bình luận có thể chừa chút đường sống cho y không?

Đương nhiên là không.

Khán giả xem tới hứng khởi bắt đầu tặng quà, bắn pháo hoa rào rào, tràn ngập màn hình, vô cùng vui vẻ.

Cuối cùng khi nhìn thấy một loạt [Cắn được rồi], Sở Dịch Lan không thể nhịn tiếp được nữa, lập tức tắt kênh bình luận đi.

Từ Cảnh Ca đã từ [Đến đánh nhau] phát triển thành [Tôi bắt đầu thấy thiếu oxi rồi, còn anh?]

Sở Dịch Lan mạnh miệng: [Anh còn không hiểu mấy chuyện trong giới giải trí này sao? Thật thật giả giả tựa như một cơn gió, nghĩ thoáng chút đi.]

Từ Cảnh Ca không nể mặt chút nào: [Giả vờ tiếp đi.]

Sở Dịch Lan tắt màn hình điện thoại.

"Tại sao cửa ải này lại hoàn thành một cách khó hiểu đến vậy?" Thẳng nam sắt thép Vệ Kham không hiểu gì.

Nhậm Nhạn Phi cũng không kém cạnh: "Có lẽ là vì hai chúng ta nhảy vui quá!"

Ô Sênh Sênh: "Hai người... Thôi quên đi."

Đã có bữa tối xem như giải quyết được một vấn đề lớn. Sau khi ra khỏi quán trà, Thẩm Liên cũng đã nghĩ kỹ tương lai mình nên chôn ở chỗ nào rồi, trên mặt mang theo một chút phiền muộn khi đã nhìn thấu cái chết.

[Trời ạ, tôi rất thích Thẩm Liên. Trong vẻ mặt thong dong của anh ấy mang theo một loại đặc sắc khó hiểu.]

[Chị em, kho tàng ngôi sao, nhập cổ phiếu không lỗ!]

"Thẩm Liên, cậu biết nhảy múa à." Thư Minh Nguyệt bỗng nhiên nhảy tới bên người Thẩm Liên.

Thẩm Liên đang định trả lời, khóe mắt chợt phát hiện một người, là Vu Minh.

Y không tỏ vẻ gì, hơi tạm dừng một bước chân, sau đó khẽ bắt lấy cánh tay Thư Minh Nguyệt làm cô ấy đi qua phía bên tay trái của mình, ngăn cách giữa hai người. Sau đó mới trả lời: "Từng học một chút."

"Đẹp!" Thư Minh Nguyệt khen ngợi từ đáy lòng, cũng vô cùng biết ơn.

Thẩm Liên cười cười.

Lúc này fan của Thư Minh Nguyệt đã nhìn ra được một ít manh mối. Không phải chứ, Vu Minh làm gì cứ đi theo Minh Nguyệt hoài vậy?

Vu Minh thầm thấy bực bội.

Sau khi chơi trội trong nhiệm vụ vừa rồi, gã có đến trò chuyện với Thư Minh Nguyệt, được đến cũng là hững hờ. Vu Minh cảm thấy bản thân đã biểu hiện ra rất rõ ràng rồi, hiện giờ xem ra là chính Thư Minh Nguyệt không muốn.

Giả vờ gì chứ? Vu Minh thầm cười lạnh. Gã được tâng bốc lâu rồi cho nên xem ai cũng như vậy.

Tầm mắt Vu Minh dừng trên người Thẩm Liên, đáy mắt hiện lên âm u.

Đây là một loại tâm lý rất kỳ lạ. Biểu hiện của Thẩm Liên trong các chương trình thực tế trước nay đều không hề tầm thường nhưng ở <Hải Thần giáng thế> thì độ hot của y không bằng những người còn lại. Vu Minh khá kiêng dè những người khác cho nên khi không được vừa ý, gã sẽ vô thức tìm kiếm một người không bằng mình để trút ra.

Trấn cổ sau khi được trùng tu có một công viên trò chơi quy mô nhỏ. Nơi này cũng có nhiệm vụ nhưng khách mời được lựa chọn tùy thích.

Dùng lời nói của nhân viên công tác, chọn trò chơi khác nhau thì số điểm sẽ khác nhau. Nếu gom đủ năm điểm thì bữa tối sẽ có thêm một món mặn, đủ ba điểm thì có thêm một món rau, không chơi thì bữa tối chỉ có mười hai món.

Tám người ăn mười hai món là quá ít, Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi dẫn đầu bước ra tham gia trò chơi.

Vòng xoay ngựa gỗ 0,5 điểm một lần chơi. Ngay lúc mọi người cho rằng sẽ không có ai chơi trò này, Thẩm Liên đã quyết đoán ngồi lên.

Toàn bộ khách mời: "?"

Thẩm Liên: "Tôi sợ độ cao, không chơi được mấy trò mạo hiểm."

Đời trước thì không thành vấn đề, Thẩm Liên có thể trang cao thấp với mọi người nhưng bây giờ thì thôi. Ninh Tư Hàm đã cảnh cáo, bớt đụng tới mấy thứ quá kích thích. Nếu y dám leo lên tàu lượn siêu tốc hay trò tháp rơi tự do, chưa đợi chương trình quay xong thì Sở Dịch Lan đã tới bắt người rồi.

Tôn chỉ của Thẩm Liên: Không phải thời khắc tất yếu thì đừng tìm đường chết.

Vu Minh như là cuối cùng đã bắt được chuyện để nói. Gã vẫn là dáng vẻ ngầu ngầu cắm tay trong túi quần, trào phúng: "Cậu có phải đàn ông không? Mới vậy đã không được?"

Thẩm Liên: "Chị em à, tôi là đồ vô dụng."

Vu Minh: "..."

[Ha ha ha ha ha! Sao cậu ta lại lưu loát đến vậy được chứ!]

[Thẩm Liên vốn đã không có mặt mũi rồi mà.]

[Anti phía trên, mau cút đi!]

Mấy người Vệ Kham chơi bao lâu thì Thẩm Liên xoay tròn ở vòng quay ngựa gỗ bấy lâu. Trong lúc đó, y còn chơi trò xe điện đụng cũng là 0,5 điểm, suýt chút đã đụng Liễu Đường và Vệ Kham bay lên tường.

Dưới cái nhìn chăm chú khó có thể tin của nhân viên công tác, Thẩm Liên kiên định chơi mười lần, cống hiến năm điểm, ít nhất có một món ăn mặn.

[Lần đầu gặp kẻ ăn không ngồi rồi làm tôi không thể nào tức giận nổi.]

[Anh ta gắng gượng tới lúc mặt trời lặn luôn.]

Bên này, Vu Minh nhìn Thư Minh Nguyệt đi ngang qua trước mặt, xoay người ôm thùng rác bắt đầu nôn.

Thư Minh Nguyệt sải bước nhanh hơn.

Có quỷ mới biết Vu Minh nghĩ cái gì, tựa như trút bất mãn trong lòng ra vậy, tàu lượn siêu tốc ba vòng, tháp rơi tự do ba lần, như là rất muốn có người cản gã lại vậy. Ánh mắt còn thường thường nhìn về phía Thư Minh Nguyệt nhưng người ta không phản ứng. Vu Minh nôn xong, đá thùng rác một cước.

[Ngạt thở.]

Thẩm Liên thấy vậy vẫn rất là thưởng thức.

Trong trò chơi lần này, Thẩm Liên cống hiến thấp nhất. Y biết rõ điểm ấy cho nên đợi tới nhà ăn ăn cơm, Thẩm Liên vừa nấu nước lại pha trà, một mình ôm đồm hết mọi chuyện.

Vu Minh ngồi trên sô pha lấy lại bình tĩnh, Thẩm Liên đưa một ly nước bưởi mật ong, "Nếm thử đi."

Vu Minh không khống chế được cảm xúc, lạnh lùng đẩy mạnh: "Không cần!"

Nước nóng vẩy ra ngoài, hắt lên mu bàn tay Thẩm Liên, gã chỉ hơi nhíu mày lại nhưng không hé răng.

"Cậu thể hiện cái gì?" Thường Thanh dọn ghế xong đi tới thấy một màn như vậy, không khỏi lạnh mặt: "Ai thiếu nợ cậu?"

[Xuất hiện rồi, xuất hiện rồi! Thanh Thanh chính nghĩa của chúng ta!]

[Phải nói chứ, dáng vẻ có chút sợ đám đông nhưng lại vô cùng khí phách của Thường Thanh thật sự rất hợp gu.]

[Các người có lương tâm không vậy? Vu Minh nhà chúng tôi đã cố gắng bao nhiêu cho tập thể chứ?]

[Mỗi người đều cố gắng, cảm ơn. Không ai yêu cầu Vu Minh, cũng không ép Vu Minh cả. Bắt đầu từ khi phát sóng trực tiếp, mặt anh ta đã một đống, còn vì không thể tới gần Thư Minh Nguyệt mà thẹn quá thành giận nữa. Chúng tôi đâu phải người mù. Chẳng phải Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi đều chơi hết lần tới lần khác sao? Không ai nói anh ta không cực nhọc nhưng nếu đến chơi, muốn lấy cảm tình của khán giả thì phải có chút dáng vẻ đó chứ.]

"Không sao." Thẩm Liên ý bảo Thường Thanh đừng xen vào, sau đó nhìn Vu Minh.

Y chỉ nhịn một lần này thôi.

Thẩm Liên đi vào nhà bếp xối nước, tiện thể nấu cà phê mà Vệ Kham thích uống.

Thư Minh Nguyện tiến vào: "Thẩm Liên, cậu không sao chứ?"

"Không sao." Mu bàn tay Thẩm Liên đỏ một mảng lớn nhưng may mà nhiệt độ nước không cao, chắc sẽ không tới mức phồng rộp lên.

Liễu Đường ở ngay phía sau, vội nói: "Trong túi của tôi có thuốc trị bỏng, tôi đi lấy!"

Tính cách của Vu Minh không tính là không biết suy nghĩ, dùng câu mắng của Ô Sênh Sênh chính là: "Người này quá kỳ quái."

Trong mắt phụ nữ, cảm xúc không ổn định rất là khủng bố, lập tức mất điểm.

Thảo nào ngay từ ánh mắt đầu tiên Thư Minh Nguyệt đã không để ý tới gã.

Thẩm Liên bôi thuốc trị bỏng xong, mời hai cô gái ra ngoài bảo hai người nghỉ ngơi. Sau đó, y chưng một nồi cơm bát bửu. Trong mấy món rau được tặng thêm có mấy thứ cần xử lý, động tác Thẩm Liên trôi chảy, một mình làm xong hết mọi việc.

[Tôi muốn xin lỗi câu nói thầy Thẩm là kẻ ăn không ngồi rồi khi trước.]

[Cưới vợ phải cưới người hiền đức, người xưa thật sự không lừa tôi.]

[Người phía trước tỉnh ngủ đi, đây là vợ của tôi.]

Thẩm Liên bưng toàn bộ đồ ăn lên bàn, nước chấm gia vị cũng chuẩn bị đầy đủ, bày chén đũa ra mới gọi mọi người tới ăn cơm.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0