Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 79
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Mọi người đã đói bụng từ sớm, sau khi ngồi xuống nói vài câu khách sáo, rồi mỗi người tự bới một chén cơm.
Trong màn ảnh, bàn tay bị Thẩm Liên bôi thuốc trị bỏng trở nên vô cùng rõ ràng.
Nhưng Vu Minh không hề xin lỗi, còn thầm cảm thấy Thẩm Liên đang cố ý khoe ra.
Mà vẻ mặt lạnh lùng hừ nhẹ của gã đúng lúc bị màn ảnh bắt giữ được.
[Ngầu á hả? Tâm sinh tướng, tại sao tôi càng xem càng thấy xấu?]
Fan Vu Minh lập tức nhảy ra giải thích: [Bình thường Vu Minh là ngầu ngầu như vậy đó, lục xem video của anh ấy thì cô sẽ biết, bớt nói oan cho người khác đi.]
Fan không não của Vu Minh thật sự rất nhiều nhưng càng là như vậy thì càng có vẻ ngu ngốc trong mắt của các fan bình thường khác. Sao nào, fan Vu Minh là phải vứt đầu óc hết cả sao?
"Thẩm Liên, có đồ ngọt không?" Liễu Đường cho rằng nếu đã thả bay chính mình thì phải bay tới cùng.
"Trong nhà bếp còn có bánh ngọt." Thẩm Liên nói rồi đứng dậy.
"Để tôi lấy cho." Vu Minh hành động nhanh hơn Thẩm Liên, nói rồi lập tức chui thẳng vào trong nhà bếp.
Qua năm phút đồng hồ Vu Minh mới đi ra, thậm chí người này đã chia bánh ngọt ra thành mấy miếng nhỏ nữa.
Thư Minh Nguyệt chẳng hiểu ra sao.
Thẩm Liên không quan tâm, vừa trò chuyện với Thường Thanh vừa nhón một miếng cho vào miệng. Trong nháy mắt, lớp bơ chocolate tan trong khoang miệng, sau đó là vị cay vô cùng kích thích. Thẩm Liên ho khan một tiếng, lập tức dừng động tác nhai nuốt lại, vành mắt không khống chế được đỏ lên.
Thường Thanh nhìn màu xanh lục giữa hai lớp bánh hỏi: "Vị trà xanh?"
Lời còn chưa dứt, Thẩm Liên đã đứng bật dậy đi thẳng vào toilet.
"Ha ha ha ha!" Vu Minh cười tới ngã tới ngã lui, tựa như từ khi tham gia chương trình tới bây giờ, đây là giây phút mà gã vui vẻ nhất vậy.
Mọi người không hiểu gì nhưng cũng không ai cười theo. Thường Thanh dùng đầu ngón tay chấm vào màu xanh trên bánh, lập tức ngửi thấy mùi mù tạt nồng đậm.
Chắc chắn không phải do ekip chương trình chuẩn bị.
Thường Thanh lạnh mặt: "Cậu bỏ mù tạt vào?"
"Ừ." Vu Minh tựa như thằng nhóc nghịch ngợm bày trò đùa dai, còn cố ý lộ ra dáng vẻ ngây thơ: "Bỏ vào ba miếng, xem ai là người ăn trúng."
Ô Sênh Sênh thầm mắng một câu thô tục.
Nhậm Nhạn Phi thu hồi ý cười, đứng dậy tách toàn bộ bánh ngọt ra, phát hiện toàn bộ bánh có mù tạt đều là của Thẩm Liên, thấy thế nào cũng là đang nhắm vào y.
Thẩm Liên súc miệng vài lần mới cảm thấy vị cay độc xông thẳng tới não tan đi một ít. Không phải y không thể ăn mù tạt nhưng nơi cổ họng và lồng ngực như bị nghẹn làm y rất khó chịu.
Vu Minh, Thẩm Liên thầm nghĩ, ĐMM...
"Thầy Thẩm, ngài có ổn không?" Nhân viên công tác ở bên ngoài lo lắng gõ cửa.
Thẩm Liên vừa rồi kiềm chế lắm mới không sặc tới nỗi ho lên thành tiếng, lúc này sau lưng đều là mồ hôi. Y điều chỉnh lại trạng thái, đứng dậy đi ra mở cửa, nở nụ cười: "Không sao."
Thường Thanh nghiêm túc quan sát sắc mặt của y: "Không sao thật chứ?"
"Thật sự không sao."
[Vành mắt cũng đỏ lên rồi. Nghe ý của Nhậm Nhạn Phi thì Vu Minh bỏ hết mù tạt vào đó, Thẩm Liên đã ăn bao nhiêu?]
[Ôi dào, tham gia chương trình thực tế ấy mà, đùa giỡn chút cũng rất bình thường.]
[Fan Vu Minh, bây giờ tốt nhất là các người phải coi chừng cái miệng của mình mới bảo vệ được mẹ của các người, biết rồi chứ hả?]
Bầu không khí trong nhà ăn hơi đông cứng lại.
Hai phút trước, Vu Minh cười đến không thể thở nổi. Nhậm Nhạn Phi là đàn anh, không cảm xúc hỏi một câu: "Vui lắm hay sao mà cười?"
Lúc này Vu Minh mới phát hiện ra, hình như chơi hơi quá trớn...
Không phải khi trước tham gia chương trình thực tế gã chưa từng bắt nạt người khác. Nhưng khi ấy gã là đàn anh lớn nhất, lại được ekip chương trình nâng niu, ngôi sao nhỏ không dám phản kháng, cho dù có quá đáng cũng không gợi lên được sóng gió gì. Lại cộng thêm lượng fan lớn, cho nên vẫn luôn xuôi gió xuôi nước.
Vu Minh vô thức cho rằng lần này cũng giống vậy.
Nhưng rõ ràng tình hình đã không nằm trong khống chế nữa. Cho dù là vậy, Vu Minh cũng sẽ không cúi đầu. Trong giới này, thực lực đương nhiên là quan trọng nhưng tài nguyên và chỗ dựa cũng tương tự, gã không thiếu cho nên không sợ.
Thẩm Liên tiến tới, cười nói: "Không sao, mọi người ăn đi, nguội sẽ không còn ngon nữa."
"Tôi nói rồi mà." Vu Minh lười biếng tựa vào ghế: "Đùa giỡn thôi, chơi nổi mà."
Trong lòng Ô Sênh Sênh chua xót, đây không phải là đang bắt nạt người sao? Thẩm Liên...
"Anh cũng chơi nổi sao?" Thẩm Liên dường như rất hài lòng: "Vậy là tốt rồi."
Thẩm Liên nói rồi cầm một miếng bánh ngọt có bôi mù tạt, tốc độ tay cực mau, lập tức nhét vào trong miệng Vu Minh. Thậm chí còn lo Vu Minh không phối hợp, y dùng tới cả hai tay, một bàn tay dùng lực khéo léo nắm lấy hàm dưới Vu Minh khiến cho gã há miệng ra để tiện cho nhét bánh ngọt vào. Xong rồi mới bóp chặt miệng Vu Minh lại, đường hoàng nói: "Nào, nhai đi."
Không cần phải nhai, mù tạt đầy một miệng như thế là linh hồn đã thăng thiên rồi.
Lỗ mũi Vu Minh phồng lên, vành mắt chẳng mấy chốc đỏ au, gã lập tức giãy dụa muốn đứng lên. Nhưng Thường Thanh và Nhậm Nhạn Phi ngồi hai bên trái phải đã tiến lên đè lại.
Lúc này, cần thiết phải bày ra kỹ xảo biểu diễn.
"Ha ha ha, cậu cũng thử xem sao." Nhậm Nhạn Phi cười nói.
Thường Thanh ôn hòa: "Mùi vị không tệ đúng không?"
Ở đây trừ con gà Vu Minh ra, những người khác đều là cao thủ nhập diễn, bao gồm cả Ô Sênh Sênh.
Ô Sênh Sênh che miệng, cười vô cùng xinh đẹp sạch sẽ, trao đổi ánh mắt với Thư Minh Nguyệt: "Vu Minh có thể kiên trì bao nhiêu giây?"
Thư Minh Nguyệt: "Giỏi vậy thì chắc cũng được ba phút nhỉ."
Ba giây đã là quá sức rồi. Vu Minh như con cá chép búng nhảy liên hồi, đợi Thường Thanh và Nhậm Nhạn Phi buông lỏng tay ra, gã chạy như điên vào toilet.
Hừ, Nhậm Nhạn Phi nhìn theo bóng dáng Vu Minh kiềm chế không cười lạnh, đóng phim không tốt có thể rèn luyện thêm, phẩm chất con người không tốt thì chỉ có ném đi.
Nhịn cậu ta cả ngày nay rồi.
Không bao lâu sau, trong toilet truyền ra một tiếng đập nát rất lớn.
Nhưng mọi người ngồi cùng nhau vui vẻ hòa thuận, không ai quan tâm tới cả.
Fan Vu Minh nhảy cao ba mét: [Đây là bắt nạt phải không?!]
[Có khi nào là chủ của các người quá chướng mắt làm nhiều người tức giận không.]
[Ban nãy nếu Nhậm Nhạn Phi không ra tay, Vệ Kham cũng đã nhảy ra rồi.]
[Thậm chí sau khi Vu Minh bị đè lại, Vệ Kham còn có thể ngồi trở lại chỗ hốc hai miệng cơm nữa.]
[Không phải fan Vu Minh cảm thấy đùa giỡn rất bình thường sao? Đây không phải là đùa giỡn bình thường à? Chơi không nổi? Bởi vì trong tiềm thức các người cũng biết lén bỏ mù tạt vào đồ ăn của người ta là rất quá đáng có phải không?]
[Chỉ có tôi cảm thấy Thẩm Liên rất ngầu sao? Có thù thì báo ngay.]
Sau khi Vu Minh ra khỏi nhà vệ sinh đã nổi giận đùng đùng rời đi, màn ảnh chỉ lướt qua một cái bóng dáng, chứng tỏ gã sẽ không tham gia quay hình tiếp nữa.
Mà ekip chương trình cũng không có ý định giữ lại.
Lúc này fan Vu Minh đang tụ tập trên trang chủ của chương trình. Nhưng những tiếng kêu gào hỏi tội của họ vừa mới bắt đầu, đủ loại biểu hiện khác thường của Vu Minh trong chương trình lần này cũng bị đưa ra ánh sáng. Trong đó người biết chuyện tỏ vẻ: Ý định ban đầu của Vu Minh chính là muốn tạo couple với Thư Minh Nguyệt, kết quả không được như ý muốn. Tiếp theo đó là danh sách toàn bộ "người bị hại" từng tham gia chương trình thực tế bị Vu Minh bắt nạt, hành hạ.
Hoặc là chương trình không nổi tiếng, hoặc là nghệ sĩ bị gã bắt nạt không nổi tiếng, lại có tư bản giúp đè xuống làm Vu Minh chưa bị lật xe.
Nhưng lần này rõ ràng đã khác.
Tôn Bỉnh Hách gõ bàn phím tới bay lên, nghiêm mặt dặn dò bộ phận đối ngoại nên làm thế nào. Nếu không lột một lớp da của Vu Minh xuống thì sếp sẽ ăn sống bọn họ.
Thẩm Liên không đoán sai, Sở Dịch Lan không chấp nhận được cách chơi này, xe đã chờ trước cửa nhà ăn rồi.
Mọi người đã đói bụng từ sớm, sau khi ngồi xuống nói vài câu khách sáo, rồi mỗi người tự bới một chén cơm.
Trong màn ảnh, bàn tay bị Thẩm Liên bôi thuốc trị bỏng trở nên vô cùng rõ ràng.
Nhưng Vu Minh không hề xin lỗi, còn thầm cảm thấy Thẩm Liên đang cố ý khoe ra.
Mà vẻ mặt lạnh lùng hừ nhẹ của gã đúng lúc bị màn ảnh bắt giữ được.
[Ngầu á hả? Tâm sinh tướng, tại sao tôi càng xem càng thấy xấu?]
Fan Vu Minh lập tức nhảy ra giải thích: [Bình thường Vu Minh là ngầu ngầu như vậy đó, lục xem video của anh ấy thì cô sẽ biết, bớt nói oan cho người khác đi.]
Fan không não của Vu Minh thật sự rất nhiều nhưng càng là như vậy thì càng có vẻ ngu ngốc trong mắt của các fan bình thường khác. Sao nào, fan Vu Minh là phải vứt đầu óc hết cả sao?
"Thẩm Liên, có đồ ngọt không?" Liễu Đường cho rằng nếu đã thả bay chính mình thì phải bay tới cùng.
"Trong nhà bếp còn có bánh ngọt." Thẩm Liên nói rồi đứng dậy.
"Để tôi lấy cho." Vu Minh hành động nhanh hơn Thẩm Liên, nói rồi lập tức chui thẳng vào trong nhà bếp.
Qua năm phút đồng hồ Vu Minh mới đi ra, thậm chí người này đã chia bánh ngọt ra thành mấy miếng nhỏ nữa.
Thư Minh Nguyệt chẳng hiểu ra sao.
Thẩm Liên không quan tâm, vừa trò chuyện với Thường Thanh vừa nhón một miếng cho vào miệng. Trong nháy mắt, lớp bơ chocolate tan trong khoang miệng, sau đó là vị cay vô cùng kích thích. Thẩm Liên ho khan một tiếng, lập tức dừng động tác nhai nuốt lại, vành mắt không khống chế được đỏ lên.
Thường Thanh nhìn màu xanh lục giữa hai lớp bánh hỏi: "Vị trà xanh?"
Lời còn chưa dứt, Thẩm Liên đã đứng bật dậy đi thẳng vào toilet.
"Ha ha ha ha!" Vu Minh cười tới ngã tới ngã lui, tựa như từ khi tham gia chương trình tới bây giờ, đây là giây phút mà gã vui vẻ nhất vậy.
Mọi người không hiểu gì nhưng cũng không ai cười theo. Thường Thanh dùng đầu ngón tay chấm vào màu xanh trên bánh, lập tức ngửi thấy mùi mù tạt nồng đậm.
Chắc chắn không phải do ekip chương trình chuẩn bị.
Thường Thanh lạnh mặt: "Cậu bỏ mù tạt vào?"
"Ừ." Vu Minh tựa như thằng nhóc nghịch ngợm bày trò đùa dai, còn cố ý lộ ra dáng vẻ ngây thơ: "Bỏ vào ba miếng, xem ai là người ăn trúng."
Ô Sênh Sênh thầm mắng một câu thô tục.
Nhậm Nhạn Phi thu hồi ý cười, đứng dậy tách toàn bộ bánh ngọt ra, phát hiện toàn bộ bánh có mù tạt đều là của Thẩm Liên, thấy thế nào cũng là đang nhắm vào y.
Thẩm Liên súc miệng vài lần mới cảm thấy vị cay độc xông thẳng tới não tan đi một ít. Không phải y không thể ăn mù tạt nhưng nơi cổ họng và lồng ngực như bị nghẹn làm y rất khó chịu.
Vu Minh, Thẩm Liên thầm nghĩ, ĐMM...
"Thầy Thẩm, ngài có ổn không?" Nhân viên công tác ở bên ngoài lo lắng gõ cửa.
Thẩm Liên vừa rồi kiềm chế lắm mới không sặc tới nỗi ho lên thành tiếng, lúc này sau lưng đều là mồ hôi. Y điều chỉnh lại trạng thái, đứng dậy đi ra mở cửa, nở nụ cười: "Không sao."
Thường Thanh nghiêm túc quan sát sắc mặt của y: "Không sao thật chứ?"
"Thật sự không sao."
[Vành mắt cũng đỏ lên rồi. Nghe ý của Nhậm Nhạn Phi thì Vu Minh bỏ hết mù tạt vào đó, Thẩm Liên đã ăn bao nhiêu?]
[Ôi dào, tham gia chương trình thực tế ấy mà, đùa giỡn chút cũng rất bình thường.]
[Fan Vu Minh, bây giờ tốt nhất là các người phải coi chừng cái miệng của mình mới bảo vệ được mẹ của các người, biết rồi chứ hả?]
Bầu không khí trong nhà ăn hơi đông cứng lại.
Hai phút trước, Vu Minh cười đến không thể thở nổi. Nhậm Nhạn Phi là đàn anh, không cảm xúc hỏi một câu: "Vui lắm hay sao mà cười?"
Lúc này Vu Minh mới phát hiện ra, hình như chơi hơi quá trớn...
Không phải khi trước tham gia chương trình thực tế gã chưa từng bắt nạt người khác. Nhưng khi ấy gã là đàn anh lớn nhất, lại được ekip chương trình nâng niu, ngôi sao nhỏ không dám phản kháng, cho dù có quá đáng cũng không gợi lên được sóng gió gì. Lại cộng thêm lượng fan lớn, cho nên vẫn luôn xuôi gió xuôi nước.
Vu Minh vô thức cho rằng lần này cũng giống vậy.
Nhưng rõ ràng tình hình đã không nằm trong khống chế nữa. Cho dù là vậy, Vu Minh cũng sẽ không cúi đầu. Trong giới này, thực lực đương nhiên là quan trọng nhưng tài nguyên và chỗ dựa cũng tương tự, gã không thiếu cho nên không sợ.
Thẩm Liên tiến tới, cười nói: "Không sao, mọi người ăn đi, nguội sẽ không còn ngon nữa."
"Tôi nói rồi mà." Vu Minh lười biếng tựa vào ghế: "Đùa giỡn thôi, chơi nổi mà."
Trong lòng Ô Sênh Sênh chua xót, đây không phải là đang bắt nạt người sao? Thẩm Liên...
"Anh cũng chơi nổi sao?" Thẩm Liên dường như rất hài lòng: "Vậy là tốt rồi."
Thẩm Liên nói rồi cầm một miếng bánh ngọt có bôi mù tạt, tốc độ tay cực mau, lập tức nhét vào trong miệng Vu Minh. Thậm chí còn lo Vu Minh không phối hợp, y dùng tới cả hai tay, một bàn tay dùng lực khéo léo nắm lấy hàm dưới Vu Minh khiến cho gã há miệng ra để tiện cho nhét bánh ngọt vào. Xong rồi mới bóp chặt miệng Vu Minh lại, đường hoàng nói: "Nào, nhai đi."
Không cần phải nhai, mù tạt đầy một miệng như thế là linh hồn đã thăng thiên rồi.
Lỗ mũi Vu Minh phồng lên, vành mắt chẳng mấy chốc đỏ au, gã lập tức giãy dụa muốn đứng lên. Nhưng Thường Thanh và Nhậm Nhạn Phi ngồi hai bên trái phải đã tiến lên đè lại.
Lúc này, cần thiết phải bày ra kỹ xảo biểu diễn.
"Ha ha ha, cậu cũng thử xem sao." Nhậm Nhạn Phi cười nói.
Thường Thanh ôn hòa: "Mùi vị không tệ đúng không?"
Ở đây trừ con gà Vu Minh ra, những người khác đều là cao thủ nhập diễn, bao gồm cả Ô Sênh Sênh.
Ô Sênh Sênh che miệng, cười vô cùng xinh đẹp sạch sẽ, trao đổi ánh mắt với Thư Minh Nguyệt: "Vu Minh có thể kiên trì bao nhiêu giây?"
Thư Minh Nguyệt: "Giỏi vậy thì chắc cũng được ba phút nhỉ."
Ba giây đã là quá sức rồi. Vu Minh như con cá chép búng nhảy liên hồi, đợi Thường Thanh và Nhậm Nhạn Phi buông lỏng tay ra, gã chạy như điên vào toilet.
Hừ, Nhậm Nhạn Phi nhìn theo bóng dáng Vu Minh kiềm chế không cười lạnh, đóng phim không tốt có thể rèn luyện thêm, phẩm chất con người không tốt thì chỉ có ném đi.
Nhịn cậu ta cả ngày nay rồi.
Không bao lâu sau, trong toilet truyền ra một tiếng đập nát rất lớn.
Nhưng mọi người ngồi cùng nhau vui vẻ hòa thuận, không ai quan tâm tới cả.
Fan Vu Minh nhảy cao ba mét: [Đây là bắt nạt phải không?!]
[Có khi nào là chủ của các người quá chướng mắt làm nhiều người tức giận không.]
[Ban nãy nếu Nhậm Nhạn Phi không ra tay, Vệ Kham cũng đã nhảy ra rồi.]
[Thậm chí sau khi Vu Minh bị đè lại, Vệ Kham còn có thể ngồi trở lại chỗ hốc hai miệng cơm nữa.]
[Không phải fan Vu Minh cảm thấy đùa giỡn rất bình thường sao? Đây không phải là đùa giỡn bình thường à? Chơi không nổi? Bởi vì trong tiềm thức các người cũng biết lén bỏ mù tạt vào đồ ăn của người ta là rất quá đáng có phải không?]
[Chỉ có tôi cảm thấy Thẩm Liên rất ngầu sao? Có thù thì báo ngay.]
Sau khi Vu Minh ra khỏi nhà vệ sinh đã nổi giận đùng đùng rời đi, màn ảnh chỉ lướt qua một cái bóng dáng, chứng tỏ gã sẽ không tham gia quay hình tiếp nữa.
Mà ekip chương trình cũng không có ý định giữ lại.
Lúc này fan Vu Minh đang tụ tập trên trang chủ của chương trình. Nhưng những tiếng kêu gào hỏi tội của họ vừa mới bắt đầu, đủ loại biểu hiện khác thường của Vu Minh trong chương trình lần này cũng bị đưa ra ánh sáng. Trong đó người biết chuyện tỏ vẻ: Ý định ban đầu của Vu Minh chính là muốn tạo couple với Thư Minh Nguyệt, kết quả không được như ý muốn. Tiếp theo đó là danh sách toàn bộ "người bị hại" từng tham gia chương trình thực tế bị Vu Minh bắt nạt, hành hạ.
Hoặc là chương trình không nổi tiếng, hoặc là nghệ sĩ bị gã bắt nạt không nổi tiếng, lại có tư bản giúp đè xuống làm Vu Minh chưa bị lật xe.
Nhưng lần này rõ ràng đã khác.
Tôn Bỉnh Hách gõ bàn phím tới bay lên, nghiêm mặt dặn dò bộ phận đối ngoại nên làm thế nào. Nếu không lột một lớp da của Vu Minh xuống thì sếp sẽ ăn sống bọn họ.
Thẩm Liên không đoán sai, Sở Dịch Lan không chấp nhận được cách chơi này, xe đã chờ trước cửa nhà ăn rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro