Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 77
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Dưới sự dẫn đầu của Thẩm liên, nhóm người này thật sự là ăn uống cả đường.
Thẩm Liên không chỉ ăn được mà còn rất biết ăn. Cái gì là đặc sản trong vùng, cái gì làm ngon, ánh mắt của y tựa như tia laser bắn quét qua không sai lầm một lần nào.
Ban đầu, mấy cô gái Ô Sênh Sênh còn có thể từ chối nhưng sau đó đã hoàn toàn mặc kệ.
Cứ ăn đi, qua thôn này sẽ không có cửa hàng nữa, bị người đại diện mắng đó là chuyện lúc sau rồi.
"Này có nhân mứt." Thẩm Liên quay đầu hỏi họ: "Muốn không?"
Bốn người đồng loạt gật đầu.
Liễu Đường thích ăn mứt nhất, một xâu chỉ có ba miếng không nhiều lắm. Cô ấy còn chọn nhân có sầu riêng: "Mọi người đừng chê tôi."
Thẩm Liêu dịu giọng nói: "Chỉ một ít như vậy, cô còn không biết ngượng mà nói nữa."
Liễu Đường cười hì hì.
Đúng lúc này, tiếng của Vu Minh đột ngột truyền tới: "Được chưa vậy? Đã không còn thấy bóng dáng của nhóm Vệ Kham nữa rồi."
Ô Sênh Sênh vốn thẳng thắn, có gì nói đó, nghe vậy lập tức nhíu mày: "Vậy anh đi cùng với họ đi."
Giọng Vu Minh lạnh hơn: "Còn không phải lo lắng cho mấy cô?"
Ô Sênh Sênh nở nụ cười: "Anh trai của tôi ơi, đang giữa ban ngày ban mặt lại có nhiều người thế này, anh lo lắng cái gì?"
Sợ là anh không tới gần được Thư Minh Nguyệt cho nên mới giận cá chém thớt. Ô Sênh Sênh không nói ra miệng nhưng sắc mặt đã không mấy thân thiện.
Thẩm Liên nhìn lướt qua Vu Minh, khá tốt, còn có thể tìm đường chết hơn dự đoán của y nữa.
"Đạo hữu chết, bần đạo không chết", người anh em, cậu cứ tiếp tục đi.
Vu Minh bị Ô Sênh Sênh nói không trả lời được câu nào, lại không dám biểu hiện quá rõ ràng, lúc này kính râm cũng không ngăn được gương mặt đã tái mét.
[ĐM, phiền thật đó.]
Kênh bình luận không chỉ đích danh nhưng ý tứ quá rõ ràng.
Bầu không khí hài hòa thế này, tất cả mọi người đều xem hăng say, tương tác giữa các khách mời cũng rất thú vị, lại cố tình cắm vào một người nhạt nhẽo muốn chết. Với lại, Vu Minh có độ nổi tiếng nhưng ít tác phẩm, bình thường trong các chương trình thực tế bắt nạt các nghệ sĩ khác thì được nhưng trong <Hải Thần giáng thế> này, ai sợ gã?
Fan lại càng không sợ.
Ồ, trừ Thẩm Liên ra.
Nhưng Thẩm Liên người ta vẫn tỏ ra hoà đồng, đối mặt các đàn anh đàn chị luôn khiêm tốn, dọc theo đường đi bày trò cười nói chuyện phiếm làm cho người ta xem rất thoải mái.
Mọi người nhìn thấy cameraman của Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi ở trước một quán trà, đi vào, quả nhiên phát hiện hai người đang uống trà.
Thẩm Liên đưa bánh tương hương (*) trong tay cho họ ăn thử. Vốn còn chưa ăn no cho nên Nhậm Nhạn Phi không khách sáo.
(*Bánh tương hương: : còn được mệnh danh là "bánh pizza Trung Quốc", là món ăn của tỉnh Hồ Bắc, giống như bánh mì dẹp phết hỗn hợp gia vị tương tỏi ớt.)
"Có nhiệm vụ?" Thẩm Liên hỏi.
Vệ Kham tò mò: "Sao cậu biết?"
"Đoán." Độ nhạy bén đối với chương trình thực tế của Thẩm Liên là cao nhất trong số những người có mặt ở đây. Ở đời trước, y đã từng chơi các chương trình thực tế hot, mà Vệ Kham ngồi nơi này không nóng nảy rời đi chứng tỏ là bị thứ gì trói lại rồi.
Nhân viên đưa thẻ nhiệm vụ lên.
Thẩm Liên nhận lấy, đọc kỹ từng chữ viết phía trên: "Sinh mệnh của nhảy múa nở rộ giữa hè, muốn lấy được thiệp mời tiệc tối nay thì nhất định phải có được gương mặt tươi cười của nữ vương yêu tinh."
Ô Sênh Sênh chớp chớp mắt: "Ý là sao?"
Thẩm Liên nhìn về phía nhân viên: "Nữ vương yêu tinh đang ở đâu?"
Nhân viên không nghĩ tới Thẩm Liên sẽ hỏi thẳng vào điểm quan trọng như vậy. Dựa theo thiết lập trò chơi cũng không có gì quan trọng để giấu diếm cho nên chỉ về phía trên.
Chỉ thấy hai bên sườn của tấm màn che màu đỏ thẫm trên tầng hai của quán trà được cột lên, để lộ ra nữ vương yêu tinh mặc quần áo trắng cùng trang sức tiên hoa đứng ở chính giữa.
Đây xem như là NPC, Thẩm Liên hiểu rõ.
"Xem ra nếu tối nay chúng ta muốn ăn cơm thì phải chọc cho nữ vương yêu tinh cười?" Vệ Kham bị gợi lên hứng thú, đứng bên cạnh cùng Thẩm Liên phân tích.
"Còn có một câu trước đó nữa." Thẩm Liên nói: "Sinh mệnh của nhảy múa, có lẽ là phải nhảy múa rồi."
Nói rồi, Thẩm Liên và Vệ Kham cùng nhìn về phía Ô Sênh Sênh, ánh mắt nóng bỏng: Người nhảy múa giỏi nhất trong số chúng ta.
Ô Sênh Sênh: "Không thành vấn đề!"
"Cô ấy xụ mặt, không có cười." Liễu Đường không tin bèn đi lên lầu hai đứng trước mặt nữ vương yêu tinh, bắt đầu bày trò cười.
Nhưng ánh mắt của người ta không chớp một cái.
"Chuyện cười của cô không đạt." Thẩm Liên nói rồi đi lên lầu. Kết quả bước đi không vững, lập tức loạng choạng bị vấp vài cái.
Thường Thanh lập tức vươn tay: "Này cậu..."
Thẩm Liên cố gắng giữ thăng bằng, quay đầu lại nói: "Không sao."
Nữ vương yêu tinh nhìn thấy một màn này, khóe miệng khẽ cong lên.
Liễu Đường rống to: "Cô ấy cười rồi!!!"
Nhưng âm thanh nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành không có reo lên.
Thẩm Liên ngẫm nghĩ chợt hiểu ra, gọi Liễu Đường xuống dưới: "Không cần, kể chuyện chọc cười là vô dụng. Có lẽ điệu múa có liên quan tới nụ cười của nữ vương yêu tinh, cô ấy phải nở nụ cười trong khi khách mời nhảy múa mới xem như qua cửa, chứ không vừa rồi hẳn phải có âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ rồi."
Mọi người cảm thấy phân tích của Thẩm Liên rất có lý.
Vu Minh nhíu mày: "Cậu chắc chắn vậy sao?"
"Chẳng phải chỉ cần thử là biết rồi à?" Nhậm Nhạn Phi tiếp lời: "Hay là cậu có cao kiến gì khác?"
Đương nhiên Vu Minh không thể nói ra được cách gì.
[Tôi cũng bắt đầu thấy phiền...]
[Thẩm Liên thật sự rất thông minh.]
Fan Vu Minh tiếp tục cứu vớt danh tiếng cho thần tượng nhưng không ai quan tâm.
Nhảy múa là thế mạnh của Ô Sênh Sênh. Âm nhạc vừa vang lên, cô ấy đã bắt đầu chuyển động theo nhịp điệu, có thể nhìn ra được nền tảng nhảy múa rất vững chắc. Vệ Kham nhìn Ô Sênh Sênh lộ ra vẻ mặt khen ngợi, nữ vương yêu tinh ở trên cũng rũ mắt nghiêm túc thưởng thức.
Điệu nhạc kết thúc, Ô Sênh Sênh thở hổn hển: "Có cười không?"
"Không." Thẩm Liên nói: "Nhưng rõ ràng là cô ấy còn muốn xem thêm."
"Vậy phải làm sao đây?" Ô Sênh Sênh đau đầu: "Tôi không biết nhảy múa theo kiểu hài kịch."
Nhậm Nhạn Phi thở dài, dùng giọng điệu "đặt cược cái mặt mo" nói: "Chúng ta cùng nhảy đi, không chừng người không hề có tế bào nhảy múa như tôi mới có thể chọc cô ấy cười được."
Vệ Kham lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
[Ha ha ha ha! Không hổ nữ vương yêu tinh là người đã từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp. Nhưng tôi lại vui muốn chết.]
[Vệ Kham biết nhảy múa không?]
[Không. Ở đây trừ Ô Sênh Sênh ra thì không ai biết cả.]
Vu Minh khẽ giương cằm lên.
Gã có biết chút ít.
Đợi âm nhạc lại vang lên lần thứ hai, Ô Sênh Sênh phát huy như bình thường. Liễu Đường cùng với Thư Minh Nguyệt đã từng quay nhiều bộ phim hẳn sẽ có cảnh cần biết nhảy múa, lại cộng thêm thân hình mảnh khảnh, cho nên dù có nhảy không chuyên nghiệp cũng xinh đẹp động lòng người.
Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi không phụ sự mong đợi của mọi người, vặn vẹo tựa như Transformers.
Mà người "nhiệt tình" nhất phải kể đến Vu Minh.
Có lẽ là gã vẫn luôn không chơi trội nên giờ phút này vô cùng cố gắng. Mới nhảy mấy bước đã cởi cả áo khoác ra trông như là nhảy múa đường phố, vô cùng phấn khích. Còn một tay chống đất, hai chân nâng lên bày ra một động tác có độ khó cao. Nhưng không đạt tiêu chuẩn, lúc rơi xuống đất còn đạp trúng Vệ Kham.
Nhưng Vu Minh không nói gì cả, bản thân gã đang vô cùng say mê, tưởng tượng ra bản thân ngầu tới cỡ nào trước màn ảnh.
Thẩm Liên nghẹn họng nhìn trân trối.
Không phải chứ người anh em, cậu... Khá lắm.
Thường Thanh: "Tôi sợ cậu ta đá tôi một cú bay ra ngoài."
"Lên thôi, lên thôi." Thẩm Liên cũng không còn cách nào.
Phong cách của mỗi người khác nhau khiến khung bình luận bị bao trùm bởi tiếng cười "Ha ha ha".
Không ai có thể nghĩ tới, Thẩm Liên biết nhảy múa.
Động tác của y trông thì có vẻ như tùy ý nhưng bị nghi là có giấu giếm. Bởi vì bắt nhịp rất chuẩn, biên độ động tác không lớn để lộ ra chút lười biếng, lúc đong đưa bả vai thì vòng eo cũng khẽ khàng lộ ra, mảnh khảnh mà mê người.
[A a a a a! Lọt vào màn ảnh rồi! Camera zoom trọn luôn!]
[Vòng eo anh ấy nhỏ quá [ra dấu].]
[Thật là damdang... A không phải, thật là ngon miệng.]
Nữ vương yêu tinh cũng nhìn chằm chằm về phía bên này.
"Cậu biết nhảy à." Thường Thanh tượng trưng đong đưa tay một chút, tiến tới trước mặt Thẩm Liên.
Thẩm Liên thầm nghĩ, danh xưng "mười hạng toàn năng" đã từng của tôi cũng không phải vô duyên vô cớ có được. Nhưng ngoài miệng vẫn khiêm tốn: "Biết một chút."
Vừa dứt lời, Vu Minh múa may dữ dội xoay người đứng lên, một khuỷu tay nện lên trên vai Thường Thanh.
Thường Thanh ăn đau, khẽ hừ một tiếng, mất thăng bằng bổ nhào về phía trước.
Thẩm Liên tay mắt lanh lẹ, một tay bắt được người.
Nữ vương yêu tinh đứng trên chỗ cao "phụt" cười thành tiếng.
Tiếng nhạc dừng lại, máy thông báo nhiệm vụ lập tức kêu lên: "Nhiệm vụ hoàn thành."
Hai tay Thẩm Liên vẫn còn đang đỡ lấy Thường Thanh, đó là một tư thế vô cùng bình thường. Hai người nhìn nhau, ấy?!
Ô Sênh Sênh vừa thấy nụ cười của nữ vương yêu tinh đã hiểu ra ngay. Ghê gớm thật, cô đứng đó để gặm CP à?!
Khung bình luận bị kích thích lập tức sôi trào.
Ô Sênh Sênh có thể nhìn ra, chẳng lẽ hàng vạn hàng nghìn chị em khác lại không nhìn ra sao?
Cái người được gọi là thê nô đó, có thể không nhìn ra sao?
Từ Cảnh Ca oanh tạc bằng tin nhắn: [Đến đây! Đánh một trận!]
Sở Dịch Lan châm điếu thuốc, nheo mắt nhìn chằm chằm màn hình.
Dưới sự dẫn đầu của Thẩm liên, nhóm người này thật sự là ăn uống cả đường.
Thẩm Liên không chỉ ăn được mà còn rất biết ăn. Cái gì là đặc sản trong vùng, cái gì làm ngon, ánh mắt của y tựa như tia laser bắn quét qua không sai lầm một lần nào.
Ban đầu, mấy cô gái Ô Sênh Sênh còn có thể từ chối nhưng sau đó đã hoàn toàn mặc kệ.
Cứ ăn đi, qua thôn này sẽ không có cửa hàng nữa, bị người đại diện mắng đó là chuyện lúc sau rồi.
"Này có nhân mứt." Thẩm Liên quay đầu hỏi họ: "Muốn không?"
Bốn người đồng loạt gật đầu.
Liễu Đường thích ăn mứt nhất, một xâu chỉ có ba miếng không nhiều lắm. Cô ấy còn chọn nhân có sầu riêng: "Mọi người đừng chê tôi."
Thẩm Liêu dịu giọng nói: "Chỉ một ít như vậy, cô còn không biết ngượng mà nói nữa."
Liễu Đường cười hì hì.
Đúng lúc này, tiếng của Vu Minh đột ngột truyền tới: "Được chưa vậy? Đã không còn thấy bóng dáng của nhóm Vệ Kham nữa rồi."
Ô Sênh Sênh vốn thẳng thắn, có gì nói đó, nghe vậy lập tức nhíu mày: "Vậy anh đi cùng với họ đi."
Giọng Vu Minh lạnh hơn: "Còn không phải lo lắng cho mấy cô?"
Ô Sênh Sênh nở nụ cười: "Anh trai của tôi ơi, đang giữa ban ngày ban mặt lại có nhiều người thế này, anh lo lắng cái gì?"
Sợ là anh không tới gần được Thư Minh Nguyệt cho nên mới giận cá chém thớt. Ô Sênh Sênh không nói ra miệng nhưng sắc mặt đã không mấy thân thiện.
Thẩm Liên nhìn lướt qua Vu Minh, khá tốt, còn có thể tìm đường chết hơn dự đoán của y nữa.
"Đạo hữu chết, bần đạo không chết", người anh em, cậu cứ tiếp tục đi.
Vu Minh bị Ô Sênh Sênh nói không trả lời được câu nào, lại không dám biểu hiện quá rõ ràng, lúc này kính râm cũng không ngăn được gương mặt đã tái mét.
[ĐM, phiền thật đó.]
Kênh bình luận không chỉ đích danh nhưng ý tứ quá rõ ràng.
Bầu không khí hài hòa thế này, tất cả mọi người đều xem hăng say, tương tác giữa các khách mời cũng rất thú vị, lại cố tình cắm vào một người nhạt nhẽo muốn chết. Với lại, Vu Minh có độ nổi tiếng nhưng ít tác phẩm, bình thường trong các chương trình thực tế bắt nạt các nghệ sĩ khác thì được nhưng trong <Hải Thần giáng thế> này, ai sợ gã?
Fan lại càng không sợ.
Ồ, trừ Thẩm Liên ra.
Nhưng Thẩm Liên người ta vẫn tỏ ra hoà đồng, đối mặt các đàn anh đàn chị luôn khiêm tốn, dọc theo đường đi bày trò cười nói chuyện phiếm làm cho người ta xem rất thoải mái.
Mọi người nhìn thấy cameraman của Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi ở trước một quán trà, đi vào, quả nhiên phát hiện hai người đang uống trà.
Thẩm Liên đưa bánh tương hương (*) trong tay cho họ ăn thử. Vốn còn chưa ăn no cho nên Nhậm Nhạn Phi không khách sáo.
(*Bánh tương hương: : còn được mệnh danh là "bánh pizza Trung Quốc", là món ăn của tỉnh Hồ Bắc, giống như bánh mì dẹp phết hỗn hợp gia vị tương tỏi ớt.)
"Có nhiệm vụ?" Thẩm Liên hỏi.
Vệ Kham tò mò: "Sao cậu biết?"
"Đoán." Độ nhạy bén đối với chương trình thực tế của Thẩm Liên là cao nhất trong số những người có mặt ở đây. Ở đời trước, y đã từng chơi các chương trình thực tế hot, mà Vệ Kham ngồi nơi này không nóng nảy rời đi chứng tỏ là bị thứ gì trói lại rồi.
Nhân viên đưa thẻ nhiệm vụ lên.
Thẩm Liên nhận lấy, đọc kỹ từng chữ viết phía trên: "Sinh mệnh của nhảy múa nở rộ giữa hè, muốn lấy được thiệp mời tiệc tối nay thì nhất định phải có được gương mặt tươi cười của nữ vương yêu tinh."
Ô Sênh Sênh chớp chớp mắt: "Ý là sao?"
Thẩm Liên nhìn về phía nhân viên: "Nữ vương yêu tinh đang ở đâu?"
Nhân viên không nghĩ tới Thẩm Liên sẽ hỏi thẳng vào điểm quan trọng như vậy. Dựa theo thiết lập trò chơi cũng không có gì quan trọng để giấu diếm cho nên chỉ về phía trên.
Chỉ thấy hai bên sườn của tấm màn che màu đỏ thẫm trên tầng hai của quán trà được cột lên, để lộ ra nữ vương yêu tinh mặc quần áo trắng cùng trang sức tiên hoa đứng ở chính giữa.
Đây xem như là NPC, Thẩm Liên hiểu rõ.
"Xem ra nếu tối nay chúng ta muốn ăn cơm thì phải chọc cho nữ vương yêu tinh cười?" Vệ Kham bị gợi lên hứng thú, đứng bên cạnh cùng Thẩm Liên phân tích.
"Còn có một câu trước đó nữa." Thẩm Liên nói: "Sinh mệnh của nhảy múa, có lẽ là phải nhảy múa rồi."
Nói rồi, Thẩm Liên và Vệ Kham cùng nhìn về phía Ô Sênh Sênh, ánh mắt nóng bỏng: Người nhảy múa giỏi nhất trong số chúng ta.
Ô Sênh Sênh: "Không thành vấn đề!"
"Cô ấy xụ mặt, không có cười." Liễu Đường không tin bèn đi lên lầu hai đứng trước mặt nữ vương yêu tinh, bắt đầu bày trò cười.
Nhưng ánh mắt của người ta không chớp một cái.
"Chuyện cười của cô không đạt." Thẩm Liên nói rồi đi lên lầu. Kết quả bước đi không vững, lập tức loạng choạng bị vấp vài cái.
Thường Thanh lập tức vươn tay: "Này cậu..."
Thẩm Liên cố gắng giữ thăng bằng, quay đầu lại nói: "Không sao."
Nữ vương yêu tinh nhìn thấy một màn này, khóe miệng khẽ cong lên.
Liễu Đường rống to: "Cô ấy cười rồi!!!"
Nhưng âm thanh nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành không có reo lên.
Thẩm Liên ngẫm nghĩ chợt hiểu ra, gọi Liễu Đường xuống dưới: "Không cần, kể chuyện chọc cười là vô dụng. Có lẽ điệu múa có liên quan tới nụ cười của nữ vương yêu tinh, cô ấy phải nở nụ cười trong khi khách mời nhảy múa mới xem như qua cửa, chứ không vừa rồi hẳn phải có âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ rồi."
Mọi người cảm thấy phân tích của Thẩm Liên rất có lý.
Vu Minh nhíu mày: "Cậu chắc chắn vậy sao?"
"Chẳng phải chỉ cần thử là biết rồi à?" Nhậm Nhạn Phi tiếp lời: "Hay là cậu có cao kiến gì khác?"
Đương nhiên Vu Minh không thể nói ra được cách gì.
[Tôi cũng bắt đầu thấy phiền...]
[Thẩm Liên thật sự rất thông minh.]
Fan Vu Minh tiếp tục cứu vớt danh tiếng cho thần tượng nhưng không ai quan tâm.
Nhảy múa là thế mạnh của Ô Sênh Sênh. Âm nhạc vừa vang lên, cô ấy đã bắt đầu chuyển động theo nhịp điệu, có thể nhìn ra được nền tảng nhảy múa rất vững chắc. Vệ Kham nhìn Ô Sênh Sênh lộ ra vẻ mặt khen ngợi, nữ vương yêu tinh ở trên cũng rũ mắt nghiêm túc thưởng thức.
Điệu nhạc kết thúc, Ô Sênh Sênh thở hổn hển: "Có cười không?"
"Không." Thẩm Liên nói: "Nhưng rõ ràng là cô ấy còn muốn xem thêm."
"Vậy phải làm sao đây?" Ô Sênh Sênh đau đầu: "Tôi không biết nhảy múa theo kiểu hài kịch."
Nhậm Nhạn Phi thở dài, dùng giọng điệu "đặt cược cái mặt mo" nói: "Chúng ta cùng nhảy đi, không chừng người không hề có tế bào nhảy múa như tôi mới có thể chọc cô ấy cười được."
Vệ Kham lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
[Ha ha ha ha! Không hổ nữ vương yêu tinh là người đã từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp. Nhưng tôi lại vui muốn chết.]
[Vệ Kham biết nhảy múa không?]
[Không. Ở đây trừ Ô Sênh Sênh ra thì không ai biết cả.]
Vu Minh khẽ giương cằm lên.
Gã có biết chút ít.
Đợi âm nhạc lại vang lên lần thứ hai, Ô Sênh Sênh phát huy như bình thường. Liễu Đường cùng với Thư Minh Nguyệt đã từng quay nhiều bộ phim hẳn sẽ có cảnh cần biết nhảy múa, lại cộng thêm thân hình mảnh khảnh, cho nên dù có nhảy không chuyên nghiệp cũng xinh đẹp động lòng người.
Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi không phụ sự mong đợi của mọi người, vặn vẹo tựa như Transformers.
Mà người "nhiệt tình" nhất phải kể đến Vu Minh.
Có lẽ là gã vẫn luôn không chơi trội nên giờ phút này vô cùng cố gắng. Mới nhảy mấy bước đã cởi cả áo khoác ra trông như là nhảy múa đường phố, vô cùng phấn khích. Còn một tay chống đất, hai chân nâng lên bày ra một động tác có độ khó cao. Nhưng không đạt tiêu chuẩn, lúc rơi xuống đất còn đạp trúng Vệ Kham.
Nhưng Vu Minh không nói gì cả, bản thân gã đang vô cùng say mê, tưởng tượng ra bản thân ngầu tới cỡ nào trước màn ảnh.
Thẩm Liên nghẹn họng nhìn trân trối.
Không phải chứ người anh em, cậu... Khá lắm.
Thường Thanh: "Tôi sợ cậu ta đá tôi một cú bay ra ngoài."
"Lên thôi, lên thôi." Thẩm Liên cũng không còn cách nào.
Phong cách của mỗi người khác nhau khiến khung bình luận bị bao trùm bởi tiếng cười "Ha ha ha".
Không ai có thể nghĩ tới, Thẩm Liên biết nhảy múa.
Động tác của y trông thì có vẻ như tùy ý nhưng bị nghi là có giấu giếm. Bởi vì bắt nhịp rất chuẩn, biên độ động tác không lớn để lộ ra chút lười biếng, lúc đong đưa bả vai thì vòng eo cũng khẽ khàng lộ ra, mảnh khảnh mà mê người.
[A a a a a! Lọt vào màn ảnh rồi! Camera zoom trọn luôn!]
[Vòng eo anh ấy nhỏ quá [ra dấu].]
[Thật là damdang... A không phải, thật là ngon miệng.]
Nữ vương yêu tinh cũng nhìn chằm chằm về phía bên này.
"Cậu biết nhảy à." Thường Thanh tượng trưng đong đưa tay một chút, tiến tới trước mặt Thẩm Liên.
Thẩm Liên thầm nghĩ, danh xưng "mười hạng toàn năng" đã từng của tôi cũng không phải vô duyên vô cớ có được. Nhưng ngoài miệng vẫn khiêm tốn: "Biết một chút."
Vừa dứt lời, Vu Minh múa may dữ dội xoay người đứng lên, một khuỷu tay nện lên trên vai Thường Thanh.
Thường Thanh ăn đau, khẽ hừ một tiếng, mất thăng bằng bổ nhào về phía trước.
Thẩm Liên tay mắt lanh lẹ, một tay bắt được người.
Nữ vương yêu tinh đứng trên chỗ cao "phụt" cười thành tiếng.
Tiếng nhạc dừng lại, máy thông báo nhiệm vụ lập tức kêu lên: "Nhiệm vụ hoàn thành."
Hai tay Thẩm Liên vẫn còn đang đỡ lấy Thường Thanh, đó là một tư thế vô cùng bình thường. Hai người nhìn nhau, ấy?!
Ô Sênh Sênh vừa thấy nụ cười của nữ vương yêu tinh đã hiểu ra ngay. Ghê gớm thật, cô đứng đó để gặm CP à?!
Khung bình luận bị kích thích lập tức sôi trào.
Ô Sênh Sênh có thể nhìn ra, chẳng lẽ hàng vạn hàng nghìn chị em khác lại không nhìn ra sao?
Cái người được gọi là thê nô đó, có thể không nhìn ra sao?
Từ Cảnh Ca oanh tạc bằng tin nhắn: [Đến đây! Đánh một trận!]
Sở Dịch Lan châm điếu thuốc, nheo mắt nhìn chằm chằm màn hình.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro