Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 76

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Lúc máy quay lia tới, Thẩm Liên còn đang nói chuyện phiếm với Thường Thanh.

"Không ngờ anh cũng tham gia." Thẩm Liên nhỏ giọng: "Không thấy phòng làm việc của anh tuyên bố gì cả."

"Cậu còn theo dõi phòng làm việc của tôi?"

"Ừ."

Thường Thanh nở nụ cười: "Người đại diện sắp xếp, có thể làm sao đây?"

Hai người không biết trực tiếp đã bắt đầu, Vệ Kham bên kia đã nở nụ cười tiêu chuẩn định tự giới thiệu, kết quả trong phát sóng trực tiếp đã truyền ra tiếng nhỏ giọng thì thầm của Thẩm Liên và Thường Thanh.

Thiết bị của chương trình thực tế top một thật sự rất tốt, thu âm vô cùng rõ ràng.

[Ui chao ơi, còn theo dõi phòng làm việc của người ta nữa ~~~]

[Không phải chứ anh trai của tôi, vừa lên sân khấu đã vậy rồi?]

Vệ Kham ho nhẹ một tiếng lập tức tiến vào trạng thái làm việc. Anh ta vừa mở miệng, Thẩm Liên và Thường Thanh cũng không lên tiếng nữa.

[Thực lực không đủ thì dùng nhan sắc bù qua. Gương mặt này của Thẩm Liên đứng cùng Thường Thanh không hề kém cạnh chút nào.]

[Đâu chỉ thế... [Link] Chị em có muốn nhìn xem mặt của hai người này trong cùng một khung hình không?]

[Tôi cũng không muốn, là các người ép tôi!]

Tự giới thiệu xong, do Vệ Kham chịu trách nhiệm làm đội trưởng căn cứ vào thẻ nhiệm vụ ekip chương trình phát để dẫn mọi người đến một trấn cổ tham quan du lịch.

Chắc chắn không chỉ đơn giản như vậy, có lẽ còn có nhiệm vụ ẩn gì đó nhưng đối với Thẩm Liên thì đơn giản như ăn cơm.

Trấn cổ cách nơi này không xa, ekip chương trình vô cùng tri kỷ thuê một chiếc xe ngắm cảnh tới, mọi người lập tức ngồi lên xe.

[Tôi rất thích bầu không khí này của Hải Thần giáng thế, coi người ta như con người.]

Mấy vị đàn ông đều nhất trí để phụ nữ chọn chỗ ngồi trước, sau đó tới đàn anh. Thẩm Liên và Thường Thanh tự giác ngồi ở sau cùng, còn ngồi ngược hướng nhưng hai người không thèm để ý, ngồi lên xe lại tiếp tục nói chuyện.

[Khoan đã, trước đây Thường Thanh không nói nhiều như vậy.]

[Thanh Phong đưa tin, đồng ý những lời của vị chị em lầu trên là đúng. Mấy chương trình thực tế trước đây, Thường Thanh nhà tôi đều thích làm phông nền.]

"Thanh Phong" là tự xưng của fan Thường Thanh. Thường Thanh thà ra tác phẩm chứ không muốn tham gia chương trình thực tế. Bình thường không có chuyện gì chỉ thích ở trong nhà, đây đã sớm không phải bí mật nữa. Nhưng hôm nay gặp phải Thẩm Liên, miệng lại chưa từng dừng lại.

Bằng không thì sao? Người đại diện rất hiểu Thường Thanh, qua thật lâu mới có thể thu xếp một hồi chương trình thực tế lại không ảnh hưởng tâm trạng như viếng mồ của Thường Thanh. Thường Thanh thật sự không thích loại cảm giác bị màn ảnh nhìn chằm chằm, không giống như lúc đóng phim.

Khó được gặp Thẩm Liên, Thường Thanh cũng thả lỏng nhiều.

"Đây là cái gì?" Thường Thanh chỉ vào đóa hoa màu tím mọc thành chuỗi tựa như pháo vừa mới lướt qua trên đỉnh đầu.

"Hoa tử đằng." Thẩm Liên nhanh tay nhanh mắt, ngắt một nhánh đưa tới trước mặt Thường Thanh: "Nhụy hoa có màu cam, có thể làm thuốc, dùng để lưu thông máu, tan máu bầm. Nhìn thấy không?"

Thường Thanh ghé sát tới: "Đúng là có màu cam."

Khung bình luận lướt qua thuần một đống dấu chấm hỏi và dấu chấm than.

Tuy không có một chữ nào nhưng Sở Dịch Lan nhìn thấy một màn trước mắt cảm thấy vô cùng khó chịu.

Đúng lúc này, điện thoại rung lên. Sở Dịch Lan cầm lấy nhìn xem, là tin nhắn từ Từ Cảnh Ca: [Vị nhà anh có biết tránh hiểu lầm là gì không?]

Sở Dịch Lan: [Bây giờ tôi lái xe tới thành phố Lận đánh anh vẫn kịp đấy.]

Đúng lúc trấn cổ nghênh đón mùa vắng, không có nhiều khách tới du lịch, phần đông vây bên ngoài đều là fan nghe thấy tin tức nên tới.

Mọi người giơ điện thoại, thi thoảng đong đưa banner.

Thẩm Liên vốn chỉ nhìn lướt qua, kết quả lại nhìn thấy vòng quấn trên đầu có viết tên mình. Hai ba cô gái đeo, thấy y nhìn tới lập tức vẫy tay. 

Thẩm Liên cong môi khẽ cười, vươn tay chào hỏi lại.

Mà fan của các ngôi sao khác ở xung quanh khỏi phải nói hâm mộ cỡ nào.

Là người sống. Thẩm Liên cảm thấy đã lâu lắm rồi không gặp trường hợp thế này. Đời này kém đời trước cả một lạch trời.

Hàng quán ăn vặt ở trấn cổ kéo dài từ cổng vào tới phía trước, gập ghềnh uốn lượn, không nhìn tới cuối. Ekip chương trình trả tiền, khách mời thích ăn gì thì ăn, điều kiện là không thể lãng phí.

Mấy cô gái phải giữ dáng cho nên sẽ khá chọn lựa nguyên liệu nấu ăn.

Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi nướng hai xiên cá mực, nhiều hơn cũng không cần. Mà người có bệnh ngôi sao nhất chính là Vu Minh, kính râm chưa bao giờ rời khỏi mặt người này, gần như lúc nào cũng đang pose dáng.

"Thẩm Liên thì sao?" Thư Minh Nguyệt quay đầu lại.

Thẩm Liên và Thường Thanh đã ngồi xuống trước một quán bún.

"Mọi người đi dạo trước đi, tôi đói rồi." Thẩm Liên nói với Thư Minh Nguyệt.

Ô Sênh Sênh không nói lời nào, hì hục đi tới bên cạnh hai người, sau đó tìm một chỗ trống ngồi xuống.

Thẩm Liên vẫn luôn cảm thấy ánh mắt cô gái này quá sắc bén, như là tới bắt cái gì vậy.

"Cô cũng muốn thử?" Thẩm Liên thử hỏi.

"Không ăn." Ô Sênh Sênh nói: "Nhiều Carbohydrate quá, hai người ăn đi."

Thẩm Liên đã từng gặp không ít ngôi sao nữ rất nghiêm khắc với bản thân, nghe vậy cũng không ép buộc, cùng Thường Thanh tách đôi đũa, đợi chủ quán bưng bún lên lập tức mồm to ngoạm lấy.

Ô Sênh Sênh nuốt nước miếng.

"Ăn no rồi quay chương trình xong lại tính tiếp, không lẽ ăn một lần đã tăng năm ký?" Thẩm Liên than thở: "Với lại, thân hình như cô dù có lên năm ký vẫn đẹp."

Ô Sênh Sênh nhắm mắt, đợi sau khi mở mắt ra kiên định nói với chủ quán: "Cho một tô."

[Ha ha ha ha! Mới vậy đã bị thuyết phục rồi sao Sênh Sênh của tôi?]

[Sênh Sênh nhắm mắt nghĩ chính là không được ăn, mở mắt cho một tô.]

Kết quả là Liễu Đường và Thư Minh Nguyệt cũng chen tới, sau một hồi giãy dụa đều nộp vũ khí đầu hàng, vây quanh ở hàng bún này.

Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi lộ vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Chúng ta đi dạo tiếp đi." Vệ Kham nói.

Nhậm Nhạn Phi: "Đi."

Chỉ có Vu Minh đứng ở tại chỗ, vẻ mặt trông không được vui lắm.

Ánh mắt Vu Minh dừng trên người Thư Minh Nguyệt, từ khi phát sóng tới bây giờ, gã đã bắt chuyện với Thư Minh Nguyệt mấy lần nhưng đều bị tránh né một cách khéo léo.

"Anh ta muốn tạo couple với cậu à?" Liễu Đường dùng âm thanh thật nhỏ hỏi Thư Minh Nguyệt. Cô ấy cứ cảm thấy Vu Minh là lạ, gã không tới cùng ăn mà chỉ cắm tay trong túi ra dáng ngầu lòi.

"Chắc vậy." Thư Minh Nguyệt trả lời: "Nhưng tớ không muốn."

Thư Minh Nguyệt đã qua thời lăng xê để tạo độ hot rồi. Nhóm fan của cô ấy bây giờ đã mạnh mẽ, nhận được mấy giải thưởng có giá trị nhất định, có tư bản cũng có thực lực. Nếu Vu Minh là một người thú vị, Thư Minh Nguyệt cũng miễn cưỡng đồng ý.

Nhưng cô ấy đã từng gặp được rất nhiều "soái ca", Vu Minh không chỉ không được tính trong số đó mà còn không hợp gu của cô ấy nữa.

[Vu Minh đang đợi ai vậy?]

[Không biết. Nhưng anh ta cứ giữ nguyên một tư thế như vậy không mệt sao?]

Fan của Vu Minh lập tức nhảy ra nói chuyện, nói gã thường đứng thẳng như vậy, là thói quen gì gì đó.

Khung bình luận xem như hài hòa, không đáng vì chút chuyện này mà lầm ầm ĩ lên.

Cũng chỉ có fan của Thư Minh Nguyệt còn chưa nhìn ra ý đồ của Vu Minh.

Ăn một tô bún xong, mọi người đều cảm thấy thỏa mãn. Thẩm Liên còn mua thêm một phần bánh táo đỏ, cắt thành mấy miếng nhỏ vừa đi vừa ăn.

Thường Thanh hỏi: "Thế nào?"

Thẩm Liên mời anh ta: "Nếm thử đi. Vừa rồi tôi nhìn thấy là bà chủ tự tay làm, chắc là không tệ lắm đâu."

Thường Thanh cầm lấy cây tăm, cắm một miếng bánh, sau khi cho vào miệng liên tục gật đầu: "Mùi táo rất thơm."

Ô Sênh Sênh nghiến răng nghiến lợi: "Hai người không sợ béo sao?"

Thẩm Liên: "Tôi đang cần tăng cân, trọng lượng cơ thể tôi vẫn chưa đạt yêu cầu."

Thường Thanh: "Tôi ăn không mập."

[Được lắm, được lắm, đã biết, đã biết, hai người ăn đi, hai người cứ từ từ ăn.]

[Một người đang cần tăng cân, một người ăn hoài không mập, ông đây nhìn mì lạnh nướng trong tay mà tức giận cười.]

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0