Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 75
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Thừa dịp tiếng vang do poster tạo hình mang tới khá tốt, phòng làm việc của Thẩm Liên cũng theo đó tuôn ra tin tức y sắp tham gia <Hải Thần giáng thế>.
Antifan cùng với fan của Trịnh Ca nằm trong ổ chăn nghiến răng nghiến lợi.
Rất nhiều người muốn cũng không tranh đoạt được tài nguyên này, Thẩm Liên dựa vào cái gì?
[Quá tốt, chương trình cũng cần những nhân tố mới, hiếm khi có một gương mặt hoàn toàn mới thế này, rất đáng chờ mong.]
[Cùng ý kiến với lầu trên. Khi trước có rất nhiều khán giả từng đề nghị có thể thử mở rộng phạm vi lựa chọn khách mời. Hạng top chỉ có mấy người đó, có người còn không muốn đến. Tôi đã theo dõi mấy mùa của Hải Thần giáng thế rồi, mong là ngày càng hấp dẫn.]
Không phải antifan không muốn tuôn lịch sử đen trước đây của Thẩm Liên ra nhưng hiệu quả rất yếu ớt.
Tôn Bỉnh Hách khép lại máy tính, hừ lạnh một tiếng thầm nghĩ, không phải chỉ là khống chế dư luận thôi sao? Có thể để các người dội nước dơ vào cậu Thẩm thì chẳng phải mưa gió mấy năm nay tôi trải qua đều là vô nghĩa cả?
Đêm khuya, trong căn phòng trống rỗng, không có bật đèn, Trịnh Ca ngồi trên sô pha, điện thoại tỏa ánh sáng xanh u tối càng khiến gương mặt hắn ta trở nên dữ tợn hơn.
Thật ra Trịnh Ca là một người có trái tim rất thủy tinh, vô cùng để ý tới cái nhìn của người khác về mình. Trước đây do mọi người ghét kẻ thứ ba chen chân vào chuyện tình cảm của người khác cho nên mới nói chuyện giúp hắn ta, cộng thêm fan cũng biết làm marketing cho nên mới khiến Trịnh Ca được nổi bật. Nhưng bây giờ đã khác xưa, Thẩm Liên ngày càng lớn mạnh với một tốc độ kinh người.
Lực lượng phát ra từ bên trong người này khiến Trịnh Ca hoảng hốt.
Buổi sáng, Trịnh Ca có nhắc tới chuyện <Hải Thần giáng thế> với Chu Đường Tư, Chu Đường Tư nói gã sẽ nghĩ cách.Nhưng sau nửa giờ, Chu Đường Tư gọi điện nói không được, sẽ cho hắn ta tài nguyên khác.
Có một số người luôn là như thế, lúc nào cũng cho rằng thứ của người khác mới là tốt nhất.
"Vì sao Thẩm Liên lại có thể?" Trịnh Ca đè nén sự không vui, cố gắng tỏ vẻ bản thân chỉ tò mò mà thôi.
Chu Đường Tư trả lời: "Không rõ lắm nhưng bên Thanh Qua chỉ đích danh muốn cậu ta, không có gì bất ngờ thì là do Sở Dịch Lan làm."
Lúc sau, Chu Đường Tư cũng không nói gì thêm nữa.
Từ trong sự im lặng của Trịnh Ca, Chu Đường Tư đọc hiểu được ý của hắn ta, Trịnh Ca cũng muốn tham gia nhưng khách mời đã đủ. Với lại, nghe thái độ của bên kia cũng biết lần này khó lắm.
Không phải không thể làm, chỉ là Chu Đường Tư đã mệt mỏi.
Có thể nói thời gian gần đây, gã mệt mỏi khác thường. Trịnh Ca nhạy cảm, luôn cần người quan tâm tới cảm xúc nhưng bà Chu cũng là không chịu nhường nhịn, đã muốn mang bài vị của ông Chu về bày ở phòng khách thờ cúng nhang đèn. Hơn nữa còn tỏ rõ ý với Chu Đường Tư, có giỏi thì dẫn Trịnh Ca vào cửa ngay trước mặt ông nội của gã đấy!
Chu Đường Tư nào dám.
Từ trước gã còn có thể gọi một cuộc điện thoại, vênh mặt hất hàm sai khiến Thẩm Liên nhường tài nguyên nhưng bây giờ lại không thể.
Tuy Chu Đường Tư tự kiêu nhưng vẫn có thể nhìn ra Thẩm Liên chẳng còn ý tưởng gì với gã từ lâu rồi.
Đêm sinh nhật Trịnh Ca đó với gã là vô cùng nhục nhã. Khi ấy trong lúc đánh nhau, Chu Đường Tư nhìn về phía Thẩm Liên, gã cũng không rõ bản thân là đang tìm Trịnh Ca hay là đang xác định thái độ của Thẩm Liên, chỉ nhớ rõ Thẩm Liên lạnh lùng cười, trong nụ cười đó đều là chán ghét cùng trào phúng.
Cho nên yêu cầu lần này của Trịnh Ca dù là theo phương diện nào, Chu Đường Tư đều có tâm mà không có lực.
.Hôm Thẩm Liên đi tham gia chương trình thực tế, trời quang mây tạnh, là một điềm tốt.
Lý Dật lái xe đợi bên ngoài hơn mười phút. Tiếp đó, Thẩm Liên đeo kính râm, mặc áo khoác chống nắng trắng xanh đan xen cùng quần ka ki và giày cổ cao màu đen đi ra. Cho dù quần áo phối hợp thoải mái rộng rãi cũng có thể nhìn ra được tỉ lệ cơ thể rất đẹp.
"Anh Thẩm." Giang Dữu chào hỏi y.
"Chào buổi sáng." Giọng điệu Thẩm Liên như thường nhưng màu môi lại đỏ khác thường.
Giang Dữu yên lặng nhét lời đã tới bên miệng vào trong.
Trong biệt thự, Sở Dịch Lan tựa vào trên sô pha, cổ áo bị bạo lực xé mở, cơ ngực phập phồng có thể thấy được.
Dì Phân vừa mới thức thời tránh ra sau vườn để lại không gian riêng cho hai người. Thẩm Liên gần đi lại bắt đầu không sợ chết, bắt lấy Sở Dịch Lan yên tâm hôn môi, nhóm lửa xong cũng không chịu trách nhiệm dập tắt đã xoay người nghênh ngang rời đi.
Của nợ của tôi, Sở Dịch Lan nghĩ như vậy, không khỏi châm một điếu thuốc.
Ngày thường không hút, bây giờ không còn cách nào.
Anh chậm rãi phun hết hờn dỗi ra, nghe âm thanh xe rời đi ở bên ngoài, không biết vì sao lại không nhịn được cười khẽ.
Quay đầu nhìn Sở Trư Mễ đang cong mông vùi đầu ăn đồ hộp, khuyên bảo: "Mày ăn ít thôi, mới mấy tháng hả? Béo thành con cún rồi."
Sở Trư Mễ run run thân mình, không phản ứng.
Tốt lắm, Sở Dịch Lan nheo mắt nghĩ thầm, như bây giờ lại không còn gì tốt hơn.
Mười giờ, Thẩm Liên tới địa điểm ghi hình, mấy gương mặt quen thuộc của chương trình đã tới.
Thẩm Liên khiêm tốn, đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng bị xem nhẹ.
Vệ Kham, ngôi sao nam, hễ là phim truyền hình có anh ta tham gia đều sẽ hot, người ta gọi là "Giấy bảo đảm độ nổi tiếng". Diện mạo ánh mặt trời anh tuấn, tính cách cũng tốt, chủ động chào hỏi với Thẩm Liên.
Nhậm Nhạn Phi, ba mươi lăm tuổi, bề ngoài bình thường nhưng diễn xuất vô cùng bùng nổ, lại đam mê đọc sách, học sâu hiểu rộng, duyên người xem vô cùng tốt.
Mà ba ngôi sao nữ khác đang líu ríu thảo luận gì đó, không có đấu đá nhau, mỗi người đều xinh đẹp động lòng người, gọi nhau đều là bé cưng này bé cưng nọ. Phân biệt là Liễu Đường, Ô Sênh Sênh, còn có Thư Minh Nguyệt.
Trong đó, Ô Sênh Sênh xuất thân từ nhóm nhạc nữ, là người phóng khoáng, chuyên nghiệp nhảy múa. Còn hai vị khác là diễn viên, từng đóng chính rất nhiều phim.
Nếu đem ra so sánh, khí chất của Thư Minh Nguyệt càng dịu dàng hơn một chút, lúc cười lên sẽ lộ hai lúm đồng tiền khiến fan nam mê thành cún. Hơn nữa, nghe nói có quan hệ rất tốt với Liễu Đường.
Lần đầu tiên, đúng thật là lần đầu tiên, Thẩm Liên đứng giữa những người này lại lộ ra cảm giác không hợp đàn.
Nghĩ tới đời trước, y cũng có thể tùy tiện chiếm lấy vị trí chính giữa nhưng hiện giờ không thể, không nổi tiếng bằng.
Lần này cùng tham gia chương trình với những người này, Thẩm Liên nghĩ thầm, chỉ cần y che chắn một chút màn hình thì Weibo hẳn sẽ bị mắng nát nước.
Không có người anh em nào tới chia sẻ với tôi sao?
Đừng nói chứ, thật sự có.
Sau đó, có một người tới. Vu Minh, tham gia diễn xuất đều là điện ảnh đại chế tác nhưng diễn xuất không ổn, phong cách nếu đem so với những diễn viên thực lực thì vô cùng tầm thường. Mà gương mặt lại thuộc loại ông trời cho cơm ăn, không nói lời nào sẽ ngầu ngầu.
Mọi người đều chào hỏi Vu Minh nhưng gã chỉ miễn cưỡng gật đầu, vô cùng xa cách.
Khà khà. Thẩm Liên vui vẻ, trong giới này y còn chưa từng gặp loại người nào chứ? Vu Minh, điển hình không đầu óc, có người chống lưng. Cộng thêm bề ngoài đẹp trai, fan cuồng chắc chắn có một đống, nếu có gã chắn ở đằng trước thì Thẩm Liên đã an toàn hơn rất nhiều.
Thái độ của Vu Minh khiến Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi nhìn nhau, đã hiểu có ý gì.
Loại người này trông thì như là không thông minh, thật ra đừng nói trong giới mà trong cuộc sống hàng ngày cũng có rất nhiều.
"Còn có một vị khách mời cuối cùng đang gặp kẹt xe trên đường tới đây. Nhưng cũng sắp tới rồi." Nhân viên công tác cười nói.
Những người khác không có ý kiến nhưng Vu Minh lại phun ra một câu: "Ai vậy? Phiền thật đó."
Hơm mười phút sau, một chiếc xe bảo mẫu màu đen dừng ở cách đó không xa.
Thẩm Liên vừa ngẩng đầu, cảm thấy khá quen mắt.
Sau đó một người bước từ trên xe xuống, khí chất lành lạnh, ngoại hình xuất chúng.
Không ngờ là Thường Thanh!
Anh em tốt! Thẩm Liên chỉ thiếu hô lên một tiếng.
Thường Thanh nhìn thấy Thẩm Liên, mặt mày cũng lập tức sáng ngời. Một màn này rơi vào trong mắt Ô Sênh Sênh khiến cô ấy lập tức liên tưởng tới couple hai người thời gian trước.
Tuy rằng chưa oanh liệt lớn mạnh đã bị bóp chết từ trong trứng nhưng cơm chó ăn ngon vô cùng.
Đạo diễn đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt vui mừng, toàn bộ tuấn nam mỹ nữ ở đây đều do ông ta tranh thủ tới!
Thường Thanh chào hỏi với mọi người xong, rất tự nhiên đứng vào bên cạnh Thẩm Liên.
Thừa dịp tiếng vang do poster tạo hình mang tới khá tốt, phòng làm việc của Thẩm Liên cũng theo đó tuôn ra tin tức y sắp tham gia <Hải Thần giáng thế>.
Antifan cùng với fan của Trịnh Ca nằm trong ổ chăn nghiến răng nghiến lợi.
Rất nhiều người muốn cũng không tranh đoạt được tài nguyên này, Thẩm Liên dựa vào cái gì?
[Quá tốt, chương trình cũng cần những nhân tố mới, hiếm khi có một gương mặt hoàn toàn mới thế này, rất đáng chờ mong.]
[Cùng ý kiến với lầu trên. Khi trước có rất nhiều khán giả từng đề nghị có thể thử mở rộng phạm vi lựa chọn khách mời. Hạng top chỉ có mấy người đó, có người còn không muốn đến. Tôi đã theo dõi mấy mùa của Hải Thần giáng thế rồi, mong là ngày càng hấp dẫn.]
Không phải antifan không muốn tuôn lịch sử đen trước đây của Thẩm Liên ra nhưng hiệu quả rất yếu ớt.
Tôn Bỉnh Hách khép lại máy tính, hừ lạnh một tiếng thầm nghĩ, không phải chỉ là khống chế dư luận thôi sao? Có thể để các người dội nước dơ vào cậu Thẩm thì chẳng phải mưa gió mấy năm nay tôi trải qua đều là vô nghĩa cả?
Đêm khuya, trong căn phòng trống rỗng, không có bật đèn, Trịnh Ca ngồi trên sô pha, điện thoại tỏa ánh sáng xanh u tối càng khiến gương mặt hắn ta trở nên dữ tợn hơn.
Thật ra Trịnh Ca là một người có trái tim rất thủy tinh, vô cùng để ý tới cái nhìn của người khác về mình. Trước đây do mọi người ghét kẻ thứ ba chen chân vào chuyện tình cảm của người khác cho nên mới nói chuyện giúp hắn ta, cộng thêm fan cũng biết làm marketing cho nên mới khiến Trịnh Ca được nổi bật. Nhưng bây giờ đã khác xưa, Thẩm Liên ngày càng lớn mạnh với một tốc độ kinh người.
Lực lượng phát ra từ bên trong người này khiến Trịnh Ca hoảng hốt.
Buổi sáng, Trịnh Ca có nhắc tới chuyện <Hải Thần giáng thế> với Chu Đường Tư, Chu Đường Tư nói gã sẽ nghĩ cách.Nhưng sau nửa giờ, Chu Đường Tư gọi điện nói không được, sẽ cho hắn ta tài nguyên khác.
Có một số người luôn là như thế, lúc nào cũng cho rằng thứ của người khác mới là tốt nhất.
"Vì sao Thẩm Liên lại có thể?" Trịnh Ca đè nén sự không vui, cố gắng tỏ vẻ bản thân chỉ tò mò mà thôi.
Chu Đường Tư trả lời: "Không rõ lắm nhưng bên Thanh Qua chỉ đích danh muốn cậu ta, không có gì bất ngờ thì là do Sở Dịch Lan làm."
Lúc sau, Chu Đường Tư cũng không nói gì thêm nữa.
Từ trong sự im lặng của Trịnh Ca, Chu Đường Tư đọc hiểu được ý của hắn ta, Trịnh Ca cũng muốn tham gia nhưng khách mời đã đủ. Với lại, nghe thái độ của bên kia cũng biết lần này khó lắm.
Không phải không thể làm, chỉ là Chu Đường Tư đã mệt mỏi.
Có thể nói thời gian gần đây, gã mệt mỏi khác thường. Trịnh Ca nhạy cảm, luôn cần người quan tâm tới cảm xúc nhưng bà Chu cũng là không chịu nhường nhịn, đã muốn mang bài vị của ông Chu về bày ở phòng khách thờ cúng nhang đèn. Hơn nữa còn tỏ rõ ý với Chu Đường Tư, có giỏi thì dẫn Trịnh Ca vào cửa ngay trước mặt ông nội của gã đấy!
Chu Đường Tư nào dám.
Từ trước gã còn có thể gọi một cuộc điện thoại, vênh mặt hất hàm sai khiến Thẩm Liên nhường tài nguyên nhưng bây giờ lại không thể.
Tuy Chu Đường Tư tự kiêu nhưng vẫn có thể nhìn ra Thẩm Liên chẳng còn ý tưởng gì với gã từ lâu rồi.
Đêm sinh nhật Trịnh Ca đó với gã là vô cùng nhục nhã. Khi ấy trong lúc đánh nhau, Chu Đường Tư nhìn về phía Thẩm Liên, gã cũng không rõ bản thân là đang tìm Trịnh Ca hay là đang xác định thái độ của Thẩm Liên, chỉ nhớ rõ Thẩm Liên lạnh lùng cười, trong nụ cười đó đều là chán ghét cùng trào phúng.
Cho nên yêu cầu lần này của Trịnh Ca dù là theo phương diện nào, Chu Đường Tư đều có tâm mà không có lực.
.Hôm Thẩm Liên đi tham gia chương trình thực tế, trời quang mây tạnh, là một điềm tốt.
Lý Dật lái xe đợi bên ngoài hơn mười phút. Tiếp đó, Thẩm Liên đeo kính râm, mặc áo khoác chống nắng trắng xanh đan xen cùng quần ka ki và giày cổ cao màu đen đi ra. Cho dù quần áo phối hợp thoải mái rộng rãi cũng có thể nhìn ra được tỉ lệ cơ thể rất đẹp.
"Anh Thẩm." Giang Dữu chào hỏi y.
"Chào buổi sáng." Giọng điệu Thẩm Liên như thường nhưng màu môi lại đỏ khác thường.
Giang Dữu yên lặng nhét lời đã tới bên miệng vào trong.
Trong biệt thự, Sở Dịch Lan tựa vào trên sô pha, cổ áo bị bạo lực xé mở, cơ ngực phập phồng có thể thấy được.
Dì Phân vừa mới thức thời tránh ra sau vườn để lại không gian riêng cho hai người. Thẩm Liên gần đi lại bắt đầu không sợ chết, bắt lấy Sở Dịch Lan yên tâm hôn môi, nhóm lửa xong cũng không chịu trách nhiệm dập tắt đã xoay người nghênh ngang rời đi.
Của nợ của tôi, Sở Dịch Lan nghĩ như vậy, không khỏi châm một điếu thuốc.
Ngày thường không hút, bây giờ không còn cách nào.
Anh chậm rãi phun hết hờn dỗi ra, nghe âm thanh xe rời đi ở bên ngoài, không biết vì sao lại không nhịn được cười khẽ.
Quay đầu nhìn Sở Trư Mễ đang cong mông vùi đầu ăn đồ hộp, khuyên bảo: "Mày ăn ít thôi, mới mấy tháng hả? Béo thành con cún rồi."
Sở Trư Mễ run run thân mình, không phản ứng.
Tốt lắm, Sở Dịch Lan nheo mắt nghĩ thầm, như bây giờ lại không còn gì tốt hơn.
Mười giờ, Thẩm Liên tới địa điểm ghi hình, mấy gương mặt quen thuộc của chương trình đã tới.
Thẩm Liên khiêm tốn, đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng bị xem nhẹ.
Vệ Kham, ngôi sao nam, hễ là phim truyền hình có anh ta tham gia đều sẽ hot, người ta gọi là "Giấy bảo đảm độ nổi tiếng". Diện mạo ánh mặt trời anh tuấn, tính cách cũng tốt, chủ động chào hỏi với Thẩm Liên.
Nhậm Nhạn Phi, ba mươi lăm tuổi, bề ngoài bình thường nhưng diễn xuất vô cùng bùng nổ, lại đam mê đọc sách, học sâu hiểu rộng, duyên người xem vô cùng tốt.
Mà ba ngôi sao nữ khác đang líu ríu thảo luận gì đó, không có đấu đá nhau, mỗi người đều xinh đẹp động lòng người, gọi nhau đều là bé cưng này bé cưng nọ. Phân biệt là Liễu Đường, Ô Sênh Sênh, còn có Thư Minh Nguyệt.
Trong đó, Ô Sênh Sênh xuất thân từ nhóm nhạc nữ, là người phóng khoáng, chuyên nghiệp nhảy múa. Còn hai vị khác là diễn viên, từng đóng chính rất nhiều phim.
Nếu đem ra so sánh, khí chất của Thư Minh Nguyệt càng dịu dàng hơn một chút, lúc cười lên sẽ lộ hai lúm đồng tiền khiến fan nam mê thành cún. Hơn nữa, nghe nói có quan hệ rất tốt với Liễu Đường.
Lần đầu tiên, đúng thật là lần đầu tiên, Thẩm Liên đứng giữa những người này lại lộ ra cảm giác không hợp đàn.
Nghĩ tới đời trước, y cũng có thể tùy tiện chiếm lấy vị trí chính giữa nhưng hiện giờ không thể, không nổi tiếng bằng.
Lần này cùng tham gia chương trình với những người này, Thẩm Liên nghĩ thầm, chỉ cần y che chắn một chút màn hình thì Weibo hẳn sẽ bị mắng nát nước.
Không có người anh em nào tới chia sẻ với tôi sao?
Đừng nói chứ, thật sự có.
Sau đó, có một người tới. Vu Minh, tham gia diễn xuất đều là điện ảnh đại chế tác nhưng diễn xuất không ổn, phong cách nếu đem so với những diễn viên thực lực thì vô cùng tầm thường. Mà gương mặt lại thuộc loại ông trời cho cơm ăn, không nói lời nào sẽ ngầu ngầu.
Mọi người đều chào hỏi Vu Minh nhưng gã chỉ miễn cưỡng gật đầu, vô cùng xa cách.
Khà khà. Thẩm Liên vui vẻ, trong giới này y còn chưa từng gặp loại người nào chứ? Vu Minh, điển hình không đầu óc, có người chống lưng. Cộng thêm bề ngoài đẹp trai, fan cuồng chắc chắn có một đống, nếu có gã chắn ở đằng trước thì Thẩm Liên đã an toàn hơn rất nhiều.
Thái độ của Vu Minh khiến Vệ Kham và Nhậm Nhạn Phi nhìn nhau, đã hiểu có ý gì.
Loại người này trông thì như là không thông minh, thật ra đừng nói trong giới mà trong cuộc sống hàng ngày cũng có rất nhiều.
"Còn có một vị khách mời cuối cùng đang gặp kẹt xe trên đường tới đây. Nhưng cũng sắp tới rồi." Nhân viên công tác cười nói.
Những người khác không có ý kiến nhưng Vu Minh lại phun ra một câu: "Ai vậy? Phiền thật đó."
Hơm mười phút sau, một chiếc xe bảo mẫu màu đen dừng ở cách đó không xa.
Thẩm Liên vừa ngẩng đầu, cảm thấy khá quen mắt.
Sau đó một người bước từ trên xe xuống, khí chất lành lạnh, ngoại hình xuất chúng.
Không ngờ là Thường Thanh!
Anh em tốt! Thẩm Liên chỉ thiếu hô lên một tiếng.
Thường Thanh nhìn thấy Thẩm Liên, mặt mày cũng lập tức sáng ngời. Một màn này rơi vào trong mắt Ô Sênh Sênh khiến cô ấy lập tức liên tưởng tới couple hai người thời gian trước.
Tuy rằng chưa oanh liệt lớn mạnh đã bị bóp chết từ trong trứng nhưng cơm chó ăn ngon vô cùng.
Đạo diễn đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt vui mừng, toàn bộ tuấn nam mỹ nữ ở đây đều do ông ta tranh thủ tới!
Thường Thanh chào hỏi với mọi người xong, rất tự nhiên đứng vào bên cạnh Thẩm Liên.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro