Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 44

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Thường Thanh không xem như nhiệt tình lắm trong chuyện gặp mặt fan. Cũng không phải do kiêu căng mà chỉ đơn thuần vì người này có chút sợ hãi với những trường hợp quá đông người, số lần tham gia hoạt động offline cũng có thể đếm trên đầu ngón tay.

Sau lại mấy người đứng đầu fansite đáng tin của fanclub chính thức tự tổ chức, hy vọng có thể thường chụp hình, làm video ngắn phỏng vấn linh tinh này nọ về Thường Thanh, Thường Thanh lập tức đồng ý.

Hơn nữa cho dù là hình ảnh hay là video chúc mừng đều có thể nhìn ra tràn ngập chân thành.

Chu Văn được xem như nửa người đại diện của Thường Thanh, chịu trách nhiệm kết nối công việc này. Được chia ra mỗi tháng một lần, cũng không phức tạp, bình thường có hình gì đẹp có thể share cho nhóm fansite, họ sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để cho ra ảnh.

Cho nên tương tác giữa Thường Thanh và fan vừa độc đáo lại vững chắc.

Nhưng Chu Văn không ngờ điện thoại lại đột nhiên bị sập nguồn, tuần trước đã hẹn là hôm nay, anh ta lại vì bận rộn mà quên mất chuyện này, khiến cho fan bị chặn ở ngoài trường quay trong cơn mưa to tầm tã thế này.

"Anh Thẩm, sao đi lâu vậy?" Giang Dữu hỏi.

"Cũng không có gì, gặp được fan của Thường Thanh mới giúp chút việc nhỏ." Thẩm Liên nói: "Có lẽ hôm nay không chụp được rồi, chúng ta đợi thêm lúc nữa, vẫn không được thì về khách sạn trước."

Thẩm Liên ngồi chưa mấy phút, Thường Thanh đã vội vàng đi ra ngoài. Vóc dáng hắn gầy lại thon dài, mặc áo dài váy dài không cần nghĩ cũng biết rất đẹp.

Nhàn rỗi đến nhàm chán, Thẩm Liên kéo hai trợ lý đánh game.

Lý Dật kinh ngạc phát hiện, Thẩm Liên chơi game rất giỏi, lúc phấn khích nhất chỉ còn một giọt máu mà cũng phản kích được đối phương! Giang Dữu là một nhân vật hỗ trợ, mùi vị khi được thực lực kéo bay lên trời quá tuyệt vời. Cô chịu trách nhiệm ngồi một bên ca ngợi thổi phồng: "Anh Thẩm trâu bò quá, lợi hại không nói nên lời!"

Chơi mấy ván, vừa khéo tới lúc kết thúc thì có một nhân viên áy náy tiến tới: "Thầy Thẩm, xin lỗi, bên bộ phận quay chụp báo hôm nay không thể chụp được."

Ngoài cửa sổ vẫn còn đổ mưa, như vậy mà còn chụp được thì mới kỳ lạ.

Thẩm Liên tỏ vẻ có thể thông cảm: "Vậy được, chúng tôi về khách sạn trước, chi tiết cụ thể hơn đợi bàn lại sau."

"Cảm ơn! Cảm ơn thầy Thẩm!"

Mới vừa đứng dậy, chợt nghe Uông Duyệt Lăng bên kia lại đang mắng chửi.

Người phụ trách phía nhãn hàng nói mời Uông Duyệt Lăng ăn cơm, bị một câu "Tôi thiếu bữa cơm này của anh à?" của Uông Duyệt Lăng phản bác lại. Nhưng gã nói xong hơi khựng lại nhìn về phía chỗ Thường Thanh vừa ngồi: "Các anh cũng mời vị kia?"

Cuối cùng, người phụ trách đã nghe ra chút thâm ý trong câu nói đó. Uông Duyệt Lăng kênh kiệu mắc bệnh ngôi sao nhưng có lẽ bản thân cũng biết chênh lệch giữa mình và Thường Thanh cho nên giọng điệu trở nên thận trọng hơn. Nhưng loại thận trọng này lại mang theo chút không phục, chỉ sợ phía nhãn hàng đối đãi hai người với hai cấp bậc khác nhau.

Đây không phải là vô nghĩa sao? Người phụ trách nghĩ thầm, Thường Thanh là người mà phó tổng giám đốc của họ phải uống ba lần rượu mới mời được, đừng thấy Uông Duyệt Lăng ngông cuồng như vậy nhưng mời gã rất dễ.

Người phụ trách cười phụ họa: "Có lẽ thầy Thường có sắp xếp khác."

Uông Duyệt Lăng hừ khẽ một tiếng.

Trong thời gian này, nhóm Thẩm Liên đã ra khỏi khu khách quý.

Lý Dật đi lấy xe, Thẩm Liên và Giang Dữu đứng trước cửa. Thẩm Liên nghiêng đầu hỏi: "Tối nay muốn ăn gì? Anh mời."

Giang Dữu liếm môi: "Bò bít tết."

"Được, mời cô ăn bò bít tết."

"Thầy Thẩm." Một giọng nói lành lạnh nhưng không mất dịu dàng truyền từ sau lưng tới.

Thẩm Liên quay đầu, theo đó gương mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Nếu thầy Thẩm không ngại, tôi muốn mời ngài ăn cơm." Thường Thanh nói tiếp.

Thẩm Liên lập tức hiểu ra đây là vì mấy fan đó, y nở nụ cười: "Không sao, chỉ là việc nhỏ ấy mà."

"Vậy càng phải biểu đạt chút lòng biết ơn với thầy Thẩm." Vẻ mặt Thường Thanh ôn hòa, không hề là dáng vẻ xa cách hờ hững, "Mong ngài đừng từ chối."

Thẩm Liên suy nghĩ thật nhanh, gật đầu đáp: "Được."

Bọn họ vừa rời đi, Uông Duyệt Lăng lập tức xuất hiện phía sau ở cách đó không xa, sắc mặt khó coi.

Thường Thanh chọn một tiệm cơm Tây xa hoa yên tĩnh, bầu không khí không hề cứng ngắc như trong tưởng tượng mà vô cùng hài hòa. Giang Dữu vùi đầu ăn, cảm thấy quá mỹ mãn.

Thẩm Liên và Thường Thanh thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, đều có ấn tượng rất không tồi về nhau.

Điện thoại vang lên, Thẩm Liên vừa thấy hiển thị tên người gọi tới, sắc mặt khẽ biến, "Xin lỗi, mọi người cứ từ từ ăn."

Y đi ra bên cạnh nhận điện thoại, khoảng cách cũng không xa, thật sự Thường Thanh cũng không cố ý nhưng lời Thẩm Liên nói lại không tự giác bay vào trong tai.

"Đang ăn cơm, có tiền bối mời."

"Vì sao mời em á? Đương nhiên vì ai gặp em cũng thích, hoa gặp hoa nở rồi."

"Được rồi, không chọc anh nữa, em giúp đối phương một việc nhỏ. Còn anh? Ăn cơm chưa?"

"Không được order đồ ăn ngoài, bây giờ anh về nhà nhờ dì Phân nấu cho anh ăn, không là em tức giận đấy."

"Hôm nay đưa tới chậu xương rồng?! Có phải chủ tiệm hoa điên rồi không? Lát nữa em đi gọi điện cho người ta! Ừm... Cũng được, anh thích thì cứ giữ lại, thứ đó dễ chăm lại còn có thể ra hoa nữa."

Đều là một ít chuyện vụn vặt nhưng nguyên nhân chính là như thế mới có vẻ gần gũi, thậm chí là quá mức thân mật.

Thường Thanh không tỏ vẻ gì, hắn biết rõ loại giọng điệu này có nghĩa là gì.

Thẩm Liên thật sự không thèm giấu giếm chút nào, đối diện hẳn là bạn gái của y.

Lại nói thêm vài câu mới cắt đứt điện thoại, Thẩm Liên quay trở lại trước bàn ăn. Bữa cơm này trải nghiệm rất không tồi, lúc chia tay mọi người đều tự lên xe, không ai chú ý tới ánh đèn trong chỗ tối chớp lên một cái đã biến mất.

Không may chính là sau khi trở lại khách sạn, thành phố Lận lại mưa liên tục hai ngày.

Thẩm Liên cũng không thể làm phiền Lý Dật lái về rồi lại lái tới, như vậy quá ra vẻ, lỡ như đi tới nửa đường hết mưa thì phải làm sao? Hồ Khải Lam không dễ tranh thủ được hợp đồng này. Thẩm Liên có thể nhẫn nại nhưng rõ ràng có thể nhận thấy được hờn giận trong Sở Dịch Lan đã bay cao.

Người này ngoài miệng nói "Không sao" nhưng từng câu từng chữ truyền tới đều tràn ngập cảm xúc "Tôi không vui". Không còn cách nào, đến tối Thẩm Liên chỉ đành phải gọi video dỗ người ta.

Tình cảm giữa họ chỉ mới vững chắc được một chút, Sở Dịch Lan lại là người nhạy cảm cho nên Thẩm Liên rất thông cảm.

Cuối cùng đến ngày thứ ba vừa mở mắt ra, hết mưa rồi.

Gần như là cùng lúc này, bên phía nhãn hàng gọi điện thoại tới.

Mọi người tranh thủ thời gian, gấp rút làm việc.

Mà tới giữa trưa, ông trời còn rất hợp tác ban phát cho chút ánh nắng.

Chiếc quần màu đen đáy thụng của hợp đồng quảng cáo lần này dùng lời Lý Dật nói, nếu người mẫu không phải là Thẩm Liên thì không thể nào nhìn nỗi.

Thẩm Liên cắm hai tay trong túi quần, khẽ nâng cằm, phối hợp nhiếp ảnh gia làm ra vẻ mặt kiêu ngạo, nhìn đời bằng nửa con mắt. Quay chụp tới giữa chừng, có một chiếc bảo mẫu dừng lại, Thường Thanh bước từ trên xe xuống.

Thường Thanh cũng là một nghệ sĩ chuyên nghiệp, quảng cáo nước hoa lại dễ chụp, tiến độ của hắn nhanh hơn Thẩm Liên.

Lúc này, Thường Thanh đeo kính râm tựa vào trên cửa xe.

Sau bữa cơm hôm đó, hắn đã xem qua những tài liệu liên quan Thẩm Liên. Nói thật, rất ngạc nhiên, ít nhất cái người trên mạng nói không có chút liên quan nào tới Thẩm Liên mà hắn tiếp xúc cả.

"Thầy Thường tiện đường tới?" Thẩm Liên chụp phân đoạn này xong, cười đi tới trước.

"Cũng xem như vậy, mọi người vốn đều lấy cảnh ở xung quanh đây mà." Thường Thanh nói tới đây nhìn về phía một chiếc xe van phía sau xe bảo mẫu, "Đương nhiên, còn có một việc muốn làm phiền thầy Thẩm."

"Ngài cứ nói."

"Một fan của tôi muốn xin chữ ký của ngài."

Thẩm Liên ngạc nhiên, "Muốn của tôi?"

"Đúng!" Cửa xe van mở ra, có một cô gái trẻ nhảy xuống, đây rõ ràng là một trong những người ngày đó được Thẩm Liên giúp đỡ. Đối phương đang cầm một bức ảnh, là ảnh chụp lại màn hình có độ phân giải HD lúc Thẩm Liên tham gia chương trình thực tế cách đây không lâu.

Thẩm Liên bừng tỉnh hiểu ra, "Không thành vấn đề! Đến đây đi."

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0