Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 43

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Mưa đổ ngày càng to.

Thẩm Liên lật xem tạp chí thời trang, trong một tiếng "Ầm ầm" chợt ngẩng đầu.

Xem ra quay chụp chỉ có thể lùi sang ngày khác thôi.

"Nếu không quay được thì gọi tôi tới làm gì? Không thể dùng hiệu quả phông nền để giải quyết sao? Mấy người biết tôi bận cỡ nào không?" Một giọng nam đầy phẫn nộ từ cửa đột ngột vang lên.

Người thanh niên đi ở giữa ăn mặc rất hợp thời trang, trước sau được vây quanh bởi một đống người, trang điểm màu khói đậm chỉ có thể tạm thấy được ngũ quan nguyên bản.

Uông Duyệt Lăng, ra mắt trong một nhóm nhạc nam, lưng dựa cây to dễ đón gió, hình như có người nâng đỡ, bị lên báo vài lần đều là vì kênh kiệu, ra vẻ siêu sao.

Nhân viên công tác cười phụ họa, cúi đầu khom lưng giải thích với Uông Duyệt Lăng, lại chỉ nhận về một cái trợn mắt đầy cáu kỉnh.

Thẩm Liên dời mắt đi, không có hứng thú.

Uông Duyệt Lăng vừa tới, khu khách quý lập tức trở nên náo nhiệt. Thẩm Liên cũng không biết bảy tám người bọn họ làm thế nào trở nên nhốn nháo hỗn loạn được như vậy.

Khi thì nói phía nhãn hàng không biết làm việc, cố ý làm chậm trễ thời gian. Khi thì nói đồ ăn nơi này không ăn nổi, cà phê dở tệ. Hoặc là oán trời trách đất. Theo một mức độ nào đó thì tư tưởng của nhóm người này còn rất đồng đều với nhau.

Uông Duyệt Lăng nhíu mày nhìn dưới chân, lập tức có trợ lý ngồi xổm xuống cột lại dây giày bị tuột ra cho gã. Còn quý ngài này thì khoanh tay ngồi ở ghế trên, lộ ra vẻ mặt như ông trời thiếu gã tám triệu vậy.

"Cách xa họ ra chút." Thẩm Liên dặn dò.

Lý Dật và Giang Dữu không ngừng gật đầu.

Chẳng bao lâu, Uông Duyệt Lăng đã chú ý tới hai nhóm người khác, gã hỏi nhân viên công tác bên cạnh. Sau một hồi trò chuyện, Uông Duyệt Lăng quay đầu nhìn về phía Thường Thanh, vẻ mặt có thể thấy rõ dịu xuống không ít. Nhưng khi nhìn về phía Thẩm Liên thì lại tỏ ra kiêu căng khinh thường.

Ánh mắt của gã như gai nhọn, Thẩm Liên cảm giác được nhưng mặc kệ.

"Cô cậu ngồi đây, đói bụng cứ gọi đồ ăn ăn, anh ra ngoài hít thở tí." Thẩm Liên đứng dậy nói.

Lý Dật: "Thầy Thẩm, em đi với anh."

"Không cần." Thẩm Liên xua tay, "Nhiều nhất mười phút anh sẽ quay lại."

Máy điều hòa trong khu khách quý chỉnh nhiệt độ quá cao, những người khác hình như không cảm thấy gì nhưng Thẩm Liên lại thấy quá ngột ngạt. Y tìm cửa hông đi ra ngoài, sau khi hít thở bầu không khí thiên nhiên ướt lạnh, cảm giác đè nén nơi ngực mới tan đi chút ít.

Thẩm Liên lấy điện thoại ra nhìn xem, Sở Dịch Lan chưa trả lời tin nhắn y gửi đi hai mươi phút trước, có lẽ là đang bận.

Y nhìn trong nhóm, gần như đều là một mình Phùng Duyệt Sơn đang nói chuyện. Người này đúng là không khi nào là không ngừng nghỉ tổ chức tiệc rượu, rất thích chơi.

"Này? Các cô làm gì đó?" Bảo vệ trông chừng bên ngoài đột nhiên quát lớn, chỉ vào nhóm bốn năm nữ sinh đang cùng đi tới.

Đều là gương mặt trẻ tuổi, có người đeo lỗ tai trên đầu, có người cầm đạo cụ ngôi sao và bảng slogan tiếp ứng, vừa thấy chính là nhóm fan đi đu idol.

Hiện giờ trời đang đổ mưa lớn, cả người các cô đều ướt đẫm, lạnh run ôm lấy cánh tay.

"Bác ơi, có thể để bọn cháu vào trong trú mưa không? Bọn cháu không bắt được xe."

"Không được!" Bảo vệ từ chối, "Đừng tưởng là tôi không biết, các cô muốn nhân cơ hội lẻn vào trong chứ gì. Mấy cô gái nhỏ các cô đó, có được ít tiền là tiêu xài lung tung, mỗi ngày chạy theo người xa lạ, mua này mua kia, các cô có tốt với cha mẹ mình được vậy không? Tôi cảnh cáo các cô, đi mau đi!"

"Xài tiền của bác à?" Thẩm Liên lạnh giọng.

Bảo vệ quay đầu lại, thấy Thẩm Liên đứng phía sau người.

"Người ta có tốt với ba mẹ không, bác tận mắt nhìn thấy rồi sao?" Thẩm Liên lại hỏi.

Bảo vệ hơn bốn mươi tuổi, vẻ ngoài thường thường nhưng khóe mắt đuôi lông mày đều như được khắc chủ nghĩa "bá quyền(*)" của người nhà quê. Ông ta nghe Thẩm Liên nói vậy rất muốn cãi lại nhưng nhìn thấy mặt mũi y đẹp trai tuấn tú hình như cũng là một ngôi sao cho nên lập tức tắt âm.

(*Bá quyền: dùng sức mạnh để thao túng hoặc dùng quyền lực để khống chế người khác.)

Thẩm Liên hừ lạnh, bắt nạt kẻ yếu.

"Lên đi." Thẩm Liên nói với mấy nữ sinh.

Bảo Vệ cười phụ họa: "Ngài đừng làm khó tôi mà."

"Không phải bác cũng đang dùng quyền hạn của mình để làm khó người khác sao? Tôi nhớ không lầm thì trên biển hiệu trước cổng có viết 'Nếu được sự đồng ý của nhân viên liên quan thì fan được phép vào tham quan' mà." Thẩm Liên không hề khách sáo, "Nếu có sự cố gì tôi sẽ chịu trách nhiệm."

Bảo vệ chạy sang bên cạnh gọi điện thoại.

Mấy nữ sinh dè dặt đi lên, cả đám đã ướt nhẹp nhưng ánh mắt khi nhìn về phía Thẩm Liên đều tràn ngập biết ơn.

Thẩm Liên nhíu mày: "Thời tiết thế này mà sao tụi em còn tới đây?"

"Tụi em ở khách sạn ba ngày cũng đã có hẹn trước rồi, mấy chị em gái đều đang đợi ảnh chụp từ tụi em."

Nghe có vẻ là người đứng đầu fansite của idol nào đó.

Thẩm Liên hỏi: "Tụi em tìm ai?"

"Thường Thanh."

Thẩm Liên khựng lại.

Một nữ sinh trong đó thấy y như vậy, nhỏ giọng hỏi: "Ngài có nhìn thấy Thường Thanh không?"

"Thấy thì có thấy." Thẩm Liên nói, "Nhưng nếu tôi đi tìm anh ấy mà bị người khác thấy sẽ dễ bị ăn chửi lắm."

Có chênh lệch về độ nổi tiếng, ai cũng hiểu.

Nữ sinh đó "phụt" cười ra tiếng, "Thầy Thẩm, ngài 'ham sống' thật đấy."

Thẩm Liên hơi ngoài ý muốn: "Em biết tôi à?"

Nữ sinh: "..."

Hình như ngài có hiểu lầm về độ ảnh hưởng của bản thân trong giai đoạn trước thì phải.

Chẳng bao lâu sau, một nhân viên công tác mặc quần áo màu đen chạy tới, bảo vệ giống như tìm thấy được đồng minh lập tức mách lại với anh ta. Các nữ sinh sợ hãi, Thẩm Liên lại trầm giọng: "Tụi em cứ đứng đấy."

"Thầy Thẩm." Nhân viên khách sáo gọi Thẩm Liên.

"Ừm, họ là fan của tôi, không bắt được xe để về." Thẩm Liên nói: "Chỉ năm người, sẽ không quấy rầy tới công việc của các anh đâu."

"Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi." Nhân viên nọ liên tục gật đầu. Đã có sự đồng ý của chính chủ, dựa theo quy định, fan chỉ cần không làm ảnh hưởng tới tiến độ làm việc của người khác thì đều có thể vào thăm quan.

Thẩm Liên đi ở phía trước, sau đó quay đầu vẫy tay với mấy nữ sinh, ý bảo các cô mau theo kịp mình.

Các nữ sinh nhìn nhau, sau đó lập tức trở nên kích động.

Nhân viên nọ cũng rất có tình người, đi tìm mấy cái khăn lông sạch tới.

Thẩm Liên đợi các cô lau khô tóc rồi mới mở miệng: "Tụi em không tiện vào khu khách quý, đợi lát nữa tôi tìm nhân viên bên cạnh Thường Thanh nói mấy câu, nếu gặp mặt được thì tốt còn không thì tụi em cũng không thể trách tôi."

"Cảm ơn thầy Thẩm! Thường Thanh sẽ gặp tụi em!"

Thẩm Liên gọi mấy ly thức uống nóng cho các cô, sau đó quay trở lại khu nghỉ ngơi của khách quý.

Cũng may, vừa đi vào đã gặp một nhân viên của Thường Thanh đi tới.

"Này? Vị tiên sinh này, anh đợi tôi chút." Thẩm Liên cản người lại.

Trên mặt đối phương lộ ra cảnh giác: "Làm gì vậy?"

"Là thế này, bên ngoài có mấy cô gái là fan của thầy Thường, lúc này đang mưa to, các cô ấy cũng không bắt được xe cho nên tôi làm chủ dẫn người vào. Anh xem xem, có tiện không?"

Đối phương sửng sốt, sau đó mới hít một hơi lấy điện thoại trong túi quần ra, kết quả ấn vài cái cũng chưa có phản ứng.

"Thôi xong." Người đàn ông ảo não: "Sao lại tắt nguồn rồi? Tôi không phát hiện, hôm nay các cô ấy tới à? Người đang ở đâu?"

Thẩm Liên tốt tính: "Tôi dẫn ngài qua."

"Anh Chu!" Nữ sinh dẫn đầu nhìn thấy người này lập tức khóc hô, vô cùng ấm ức.

"Xin lỗi! Lỗi của tôi, lỗi của tôi!" Chu Văn thấy các cô như vậy khẽ chậc một tiếng, "Bên ngoài mưa to, tụi em cứ báo tên rồi vào là được mà."

"Không được, nói thế nào bảo vệ cũng không chịu." Nữ sinh nói rồi nhìn về phía Thẩm Liên sau lưng Chu Văn, "May mà có thầy Thẩm!"

"Được rồi." Thẩm Liên giơ một chữ "OK": "Vậy mọi người cứ trò chuyện nhé, tôi vào trước."

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0