Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 45
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
"Thầy Thẩm, ngài rất giỏi!" Cô gái nhỏ đỏ mặt.
Thẩm Liên ký tên xong, cười đáp lại: "Ừm, tôi sẽ tiếp tục cố gắng."
"Thầy Thẩm, ký cho em nữa." Mấy nữ sinh khác cũng từ trên xe xuống.
Thẩm Liên buông thõng tay: "Tụi em là fan của thầy Thường, làm vậy có ổn không?"
Thường Thanh cười: "Tôi không ngại."
Vậy đương nhiên Thẩm Liên cũng không ngại.
"Đúng rồi." Thẩm Liên quay đầu nhìn về phía Lý Dật, nháy mắt với hắn, "Em gái trợ lý tôi là fan trung thành của ngài, nếu có tiện ngài cũng giúp ký một cái đi, cô gái nhỏ sắp tới sinh nhật rồi."
Lý Dật vui mừng nhưng tìm kiếm trên người một lúc mà chẳng thấy có thứ gì có thể ký tên cả.
Cuối cùng vẫn là một cô gái miễn phí đưa cho hắn một tấm ảnh trong phim của Thường Thanh, Thường Thanh ký tên đưa cho Lý Dật.
Lý Dật vô cùng cảm động, "Cảm ơn! Cảm ơn, cảm ơn!"
Thường Thanh rảnh rỗi không có chuyện gì làm bèn chờ Thẩm Liên cùng kết thúc công việc.
Hai người đi ở phía trước, một fansite không thể kiềm được mà lén chụp vài tấm ảnh.
Không ai ngờ vừa mới trở lại tòa nhà của nhãn hàng thì trời lại đổ mưa.
Uông Duyệt Lăng ngồi trong sảnh lớn uống cà phê, vẫn là dáng vẻ như ai thiếu nợ gã đó. Khi nhìn thấy Thẩm Liên đi vào cùng Thường Thanh, gã còn khẽ hừ một tiếng.
Thường Thanh: "Thầy Thẩm có mâu thuẫn với người đó à?"
Thẩm Liên: "Thật không dám dấu giếm đây mới là lần thứ hai gặp mặt, chưa nói một câu nào."
Thường Thanh và Thẩm Liên nhìn nhau, đạt thành chung nhận thức: Vậy thì đối phương là có bệnh rồi.
Trong giới giải trí, trèo cao giẫm thấp là trạng thái bình thường. Mà thái độ thù địch chẳng hiểu xuất phát từ đâu này, Thẩm Liên cũng đoán được có lẽ Uông Duyệt Lăng chướng mắt mình, bởi vì gã không có tư cách nhằm vào Thường Thanh.
."Sở tổng? Hội nghị thương mại được tổ chức vào tháng sau, sao bây giờ ngài đã gọi điện cho tôi rồi?" Người đàn ông thân hình cao ngất đi về phía trước, giọng điệu tự mang trêu chọc, phía sau đi theo một nhóm trợ lý và vệ sĩ.
Công nhân khiêng tấm gương đi ngang qua bên cạnh, chiếu ra điều kiện ngoại hình hơn người và mặt mày anh tuấn của người đàn ông.
Trên mặt Từ Cảnh Ca mang cười nhưng không rơi vào đáy mắt, hiện giờ quan hệ giữa anh ta và Sở Dịch Lan là hợp tác nhưng tương lai có thể là đối thủ cạnh tranh.
Không biết Từ Cảnh Ca nghe được cái gì đột nhiên dừng lại bước chân, "Anh nhờ tôi... Để ý một người?"
"Tôi không nghe lầm chứ Sở tổng, ngài lặp lại lần nữa đi."
Sở Dịch Lan: "..."
Nếu không phải bây giờ anh không thể phân thân... Mà giao cho người khác thì không yên tâm. Tuy Từ Cảnh Ca rất thiếu đánh nhưng ít ra trước mắt vẫn đáng tin.
Từ Cảnh Ca hào hứng, "Người ở đâu? Tôi đi nhìn xem."
"Toà nhà quay chụp của Aifu."
Cuối cùng Từ Cảnh Ca cũng lộ ra vẻ mặt thật sự kinh ngạc. Anh ta một tay cầm điện thoại một tay cắm túi quần, xoay người nhìn về phía logo nhãn hàng khắc trên cánh cửa bằng đá cẩm thạch.
Quá khủng bố, anh ta đang có mặt ở địa điểm Sở Dịch Lan nói.
Từ Cảnh Ca là tới đón cục cưng nhà mình.
Đương nhiên, cũng quan trọng không kém chính là Từ Cảnh Ca khó được muốn hóng chuyện.
Anh ta là người có tiếng nói ở thành phố Lận, nếu hôm nay là người khác gọi điện thoại tới, Từ Cảnh Ca sẽ cho rằng đối phương điên rồi, cấp bậc gì mà bảo anh ta phải để ý người giúp. Nhưng đây lại là Sở Dịch Lan.
Anh ta chợt nhớ tới thời gian trước Phùng Duyệt Sơn còn oanh tạc trong nhóm bạn bè. Nói người nào đó trọng sắc khinh bạn, anh ta cứ tưởng là nói Chu Nguyên Lâm nhưng với tính cách của Chu Nguyên Lâm cũng không cần thiết phải nhấn mạnh như vậy. Đến bây giờ nghĩ lại, không phải là Sở Dịch Lan đấy chứ?
"Sở tổng." Từ Cảnh Ca hỏi thẳng, "Anh yêu đương?"
Sở Dịch Lan: "..."
Từ Cảnh Ca vuốt cằm, "Ở chỗ Aifu này trừ nhân viên công tác ra thì chính là nghệ sĩ. Người nọ thuộc loại nào?"
"Ha hả!" Từ Cảnh Ca không cho Sở Dịch Lan cơ hội nói tiếp, cảm thấy được quân tử báo thù mười năm không muộn, "Lúc tôi và Thường Thanh nhà tôi xác định quan hệ, Sở tổng còn nhớ rõ bản thân đã cao cao tại thượng nói cái gì không?"
Sở Dịch Lan: "..."
Từ Cảnh Ca học theo giọng điệu trầm thấp lạnh lùng khi ấy của Sở Dịch Lan: "Tự chuốc phiền, không thú vị."
Sở Dịch Lan rất muốn cúp máy.
Bên này, Thẩm Liên vẫn không thể tránh khỏi có va chạm với Uông Duyệt Lăng.
Nói đúng ra là Uông Duyệt lăng chủ động tới gây sự với y.
Uông Duyệt Lăng còn chưa quay quảng cáo xong thấy Thẩm Liên đi vào phòng trang điểm số ba, cũng muốn vào phòng trang điểm số ba.
Thẩm Liên không muốn gây sự nhưng cũng không phải bánh bao.
"Duyệt Lăng nhà tôi đang cần dùng gấp, Thẩm Liên cậu nhường chút đi." Trợ lý của Uông Duyệt Lăng đứng bên cạnh nói.
Lúc đó, Thẩm Liên đã đứng trước cửa phòng số ba, nghe vậy lập tức tựa lưng đứng bên cạnh, "Phòng trang điểm khác đều trống, thế nào cũng phải dùng phòng này sao?"
"Đúng." Uông Duyệt Lăng khoanh tay gật đầu, "Ba là con số may mắn của tôi."
"Khéo quá vậy." Thẩm Liên không nhường một bước nào, "Con số may mắn của tôi cũng là ba."
Sắc mặt Uông Duyệt Lăng tối sầm lại: "Cậu không nhường?"
Thẩm Liên: "Không."
Uông Duyệt Lăng nhìn chằm chằm Thẩm Liên vài giây, đột nhiên cười lạnh, "Quả nhiên, làm thân được với Thường Thanh là giọng điệu cũng khác hẳn."
Gã không nói như vậy còn tốt, vừa nói Thẩm Liên đã lập tức bắt giữ được vấn đề.
"Cậu phát bệnh với tôi là vì thấy tôi với Thường Thanh thân thiết?" Thẩm Liên không hề nể mặt, "Vậy cậu chủ động đi làm thân với anh ấy đi, cậu khó chịu với tôi làm gì?"
Ánh mắt Uông Duyệt Lăng lập tức tối lại.
Thẩm Liên "Ồ" lên một tiếng đầy sâu xa, tựa như trên mặt Uông Duyệt Lăng đã viết sẵn đáp án vậy, "Cậu chủ động rồi nhưng thầy Thường không để ý tới cậu."
Sắc mặt Uông Duyệt Lăn đen hoàn toàn.
Thẩm Liên: "Đúng thật à."
Lý Dật đứng bên cạnh nghe mà không thở nổi.
"Tôi dùng phòng số ba." Thẩm Liên lời ít mà ý nhiều nói: "Không chịu thì cậu bảo phía nhãn hàng đuổi tôi đi."
Y nói rồi ra hiệu cho Giang Dữu, còn có Lý Dật cùng đi vào, sau đó đóng cửa cái "Rầm".
Gương mặt Uông Duyệt Lăng đã có thể nói là vặn vẹo.
Chưa đến mười phút, cửa phòng trang điểm lại bị gõ vang trời.
Thẩm Liên đứng dậy, bình tĩnh mở miệng: "Chậm hơn tưởng tượng của tôi. Được rồi, không sót đồ gì chứ? Chúng ta đi."
Uông Duyệt Lăng thật sự gọi chỗ dựa của mình tới, bởi vì có một người rất giống trong ban giám đốc đứng bên cạnh như đang chống lưng cho gã vậy.
Thẩm Liên thản nhiên nói, "Tôi dùng xong rồi, cậu dùng đi, số ba."
Khóe mắt Uông Duyệt Lăng giật liên hồi, gã không nói chuyện nhưng người bên cạnh đã mở miệng: "Cậu không hiểu nguyên tắc trong giới à?"
Thẩm Liên rất có hứng thú nhìn qua, "Tôi hiểu nhưng nguyên tắc lại không phải do anh đặt ra."
"Vậy sao?" Đối phương tiến lên một bước, trên mặt mang theo uy hiếp, "Cậu có tin hợp đồng này của cậu sẽ bay mất không?"
Trông rất đáng sợ, nếu là người mới hoặc là không đủ nổi tiếng thì chắc chắn sẽ bị doạ sợ.
Uông Duyệt Lăng thì lộ ra vẻ mặt hả hê.
"Cậu là trẻ con sao? Không cãi lại thì gọi ba tới?" Thẩm Liên không chịu loại ấm ức này lập tức khiêng báng súng lên bắt đầu nã đạn. Y nói rồi nhìn về phía người đàn ông kia, "Mau, bây giờ làm ngay cho tôi xem thử xem hợp đồng của tôi có bay không?"
Từ Cảnh Ca đứng cách đó không xa đã nhìn thấy, nghĩ thầm, Sở Dịch Lan thích loại ngông cuồng này sao?
[Thì ra anh thích loại hình giương nanh múa vuốt!]
[? Anh đang ép tôi tới Cừ Đô đấm vỡ mồm anh à?]
Chậc chậc, hung dữ quá đi, Từ Cảnh Ca nghĩ thầm.
"Thầy Thẩm, ngài rất giỏi!" Cô gái nhỏ đỏ mặt.
Thẩm Liên ký tên xong, cười đáp lại: "Ừm, tôi sẽ tiếp tục cố gắng."
"Thầy Thẩm, ký cho em nữa." Mấy nữ sinh khác cũng từ trên xe xuống.
Thẩm Liên buông thõng tay: "Tụi em là fan của thầy Thường, làm vậy có ổn không?"
Thường Thanh cười: "Tôi không ngại."
Vậy đương nhiên Thẩm Liên cũng không ngại.
"Đúng rồi." Thẩm Liên quay đầu nhìn về phía Lý Dật, nháy mắt với hắn, "Em gái trợ lý tôi là fan trung thành của ngài, nếu có tiện ngài cũng giúp ký một cái đi, cô gái nhỏ sắp tới sinh nhật rồi."
Lý Dật vui mừng nhưng tìm kiếm trên người một lúc mà chẳng thấy có thứ gì có thể ký tên cả.
Cuối cùng vẫn là một cô gái miễn phí đưa cho hắn một tấm ảnh trong phim của Thường Thanh, Thường Thanh ký tên đưa cho Lý Dật.
Lý Dật vô cùng cảm động, "Cảm ơn! Cảm ơn, cảm ơn!"
Thường Thanh rảnh rỗi không có chuyện gì làm bèn chờ Thẩm Liên cùng kết thúc công việc.
Hai người đi ở phía trước, một fansite không thể kiềm được mà lén chụp vài tấm ảnh.
Không ai ngờ vừa mới trở lại tòa nhà của nhãn hàng thì trời lại đổ mưa.
Uông Duyệt Lăng ngồi trong sảnh lớn uống cà phê, vẫn là dáng vẻ như ai thiếu nợ gã đó. Khi nhìn thấy Thẩm Liên đi vào cùng Thường Thanh, gã còn khẽ hừ một tiếng.
Thường Thanh: "Thầy Thẩm có mâu thuẫn với người đó à?"
Thẩm Liên: "Thật không dám dấu giếm đây mới là lần thứ hai gặp mặt, chưa nói một câu nào."
Thường Thanh và Thẩm Liên nhìn nhau, đạt thành chung nhận thức: Vậy thì đối phương là có bệnh rồi.
Trong giới giải trí, trèo cao giẫm thấp là trạng thái bình thường. Mà thái độ thù địch chẳng hiểu xuất phát từ đâu này, Thẩm Liên cũng đoán được có lẽ Uông Duyệt Lăng chướng mắt mình, bởi vì gã không có tư cách nhằm vào Thường Thanh.
."Sở tổng? Hội nghị thương mại được tổ chức vào tháng sau, sao bây giờ ngài đã gọi điện cho tôi rồi?" Người đàn ông thân hình cao ngất đi về phía trước, giọng điệu tự mang trêu chọc, phía sau đi theo một nhóm trợ lý và vệ sĩ.
Công nhân khiêng tấm gương đi ngang qua bên cạnh, chiếu ra điều kiện ngoại hình hơn người và mặt mày anh tuấn của người đàn ông.
Trên mặt Từ Cảnh Ca mang cười nhưng không rơi vào đáy mắt, hiện giờ quan hệ giữa anh ta và Sở Dịch Lan là hợp tác nhưng tương lai có thể là đối thủ cạnh tranh.
Không biết Từ Cảnh Ca nghe được cái gì đột nhiên dừng lại bước chân, "Anh nhờ tôi... Để ý một người?"
"Tôi không nghe lầm chứ Sở tổng, ngài lặp lại lần nữa đi."
Sở Dịch Lan: "..."
Nếu không phải bây giờ anh không thể phân thân... Mà giao cho người khác thì không yên tâm. Tuy Từ Cảnh Ca rất thiếu đánh nhưng ít ra trước mắt vẫn đáng tin.
Từ Cảnh Ca hào hứng, "Người ở đâu? Tôi đi nhìn xem."
"Toà nhà quay chụp của Aifu."
Cuối cùng Từ Cảnh Ca cũng lộ ra vẻ mặt thật sự kinh ngạc. Anh ta một tay cầm điện thoại một tay cắm túi quần, xoay người nhìn về phía logo nhãn hàng khắc trên cánh cửa bằng đá cẩm thạch.
Quá khủng bố, anh ta đang có mặt ở địa điểm Sở Dịch Lan nói.
Từ Cảnh Ca là tới đón cục cưng nhà mình.
Đương nhiên, cũng quan trọng không kém chính là Từ Cảnh Ca khó được muốn hóng chuyện.
Anh ta là người có tiếng nói ở thành phố Lận, nếu hôm nay là người khác gọi điện thoại tới, Từ Cảnh Ca sẽ cho rằng đối phương điên rồi, cấp bậc gì mà bảo anh ta phải để ý người giúp. Nhưng đây lại là Sở Dịch Lan.
Anh ta chợt nhớ tới thời gian trước Phùng Duyệt Sơn còn oanh tạc trong nhóm bạn bè. Nói người nào đó trọng sắc khinh bạn, anh ta cứ tưởng là nói Chu Nguyên Lâm nhưng với tính cách của Chu Nguyên Lâm cũng không cần thiết phải nhấn mạnh như vậy. Đến bây giờ nghĩ lại, không phải là Sở Dịch Lan đấy chứ?
"Sở tổng." Từ Cảnh Ca hỏi thẳng, "Anh yêu đương?"
Sở Dịch Lan: "..."
Từ Cảnh Ca vuốt cằm, "Ở chỗ Aifu này trừ nhân viên công tác ra thì chính là nghệ sĩ. Người nọ thuộc loại nào?"
"Ha hả!" Từ Cảnh Ca không cho Sở Dịch Lan cơ hội nói tiếp, cảm thấy được quân tử báo thù mười năm không muộn, "Lúc tôi và Thường Thanh nhà tôi xác định quan hệ, Sở tổng còn nhớ rõ bản thân đã cao cao tại thượng nói cái gì không?"
Sở Dịch Lan: "..."
Từ Cảnh Ca học theo giọng điệu trầm thấp lạnh lùng khi ấy của Sở Dịch Lan: "Tự chuốc phiền, không thú vị."
Sở Dịch Lan rất muốn cúp máy.
Bên này, Thẩm Liên vẫn không thể tránh khỏi có va chạm với Uông Duyệt Lăng.
Nói đúng ra là Uông Duyệt lăng chủ động tới gây sự với y.
Uông Duyệt Lăng còn chưa quay quảng cáo xong thấy Thẩm Liên đi vào phòng trang điểm số ba, cũng muốn vào phòng trang điểm số ba.
Thẩm Liên không muốn gây sự nhưng cũng không phải bánh bao.
"Duyệt Lăng nhà tôi đang cần dùng gấp, Thẩm Liên cậu nhường chút đi." Trợ lý của Uông Duyệt Lăng đứng bên cạnh nói.
Lúc đó, Thẩm Liên đã đứng trước cửa phòng số ba, nghe vậy lập tức tựa lưng đứng bên cạnh, "Phòng trang điểm khác đều trống, thế nào cũng phải dùng phòng này sao?"
"Đúng." Uông Duyệt Lăng khoanh tay gật đầu, "Ba là con số may mắn của tôi."
"Khéo quá vậy." Thẩm Liên không nhường một bước nào, "Con số may mắn của tôi cũng là ba."
Sắc mặt Uông Duyệt Lăng tối sầm lại: "Cậu không nhường?"
Thẩm Liên: "Không."
Uông Duyệt Lăng nhìn chằm chằm Thẩm Liên vài giây, đột nhiên cười lạnh, "Quả nhiên, làm thân được với Thường Thanh là giọng điệu cũng khác hẳn."
Gã không nói như vậy còn tốt, vừa nói Thẩm Liên đã lập tức bắt giữ được vấn đề.
"Cậu phát bệnh với tôi là vì thấy tôi với Thường Thanh thân thiết?" Thẩm Liên không hề nể mặt, "Vậy cậu chủ động đi làm thân với anh ấy đi, cậu khó chịu với tôi làm gì?"
Ánh mắt Uông Duyệt Lăng lập tức tối lại.
Thẩm Liên "Ồ" lên một tiếng đầy sâu xa, tựa như trên mặt Uông Duyệt Lăng đã viết sẵn đáp án vậy, "Cậu chủ động rồi nhưng thầy Thường không để ý tới cậu."
Sắc mặt Uông Duyệt Lăn đen hoàn toàn.
Thẩm Liên: "Đúng thật à."
Lý Dật đứng bên cạnh nghe mà không thở nổi.
"Tôi dùng phòng số ba." Thẩm Liên lời ít mà ý nhiều nói: "Không chịu thì cậu bảo phía nhãn hàng đuổi tôi đi."
Y nói rồi ra hiệu cho Giang Dữu, còn có Lý Dật cùng đi vào, sau đó đóng cửa cái "Rầm".
Gương mặt Uông Duyệt Lăng đã có thể nói là vặn vẹo.
Chưa đến mười phút, cửa phòng trang điểm lại bị gõ vang trời.
Thẩm Liên đứng dậy, bình tĩnh mở miệng: "Chậm hơn tưởng tượng của tôi. Được rồi, không sót đồ gì chứ? Chúng ta đi."
Uông Duyệt Lăng thật sự gọi chỗ dựa của mình tới, bởi vì có một người rất giống trong ban giám đốc đứng bên cạnh như đang chống lưng cho gã vậy.
Thẩm Liên thản nhiên nói, "Tôi dùng xong rồi, cậu dùng đi, số ba."
Khóe mắt Uông Duyệt Lăng giật liên hồi, gã không nói chuyện nhưng người bên cạnh đã mở miệng: "Cậu không hiểu nguyên tắc trong giới à?"
Thẩm Liên rất có hứng thú nhìn qua, "Tôi hiểu nhưng nguyên tắc lại không phải do anh đặt ra."
"Vậy sao?" Đối phương tiến lên một bước, trên mặt mang theo uy hiếp, "Cậu có tin hợp đồng này của cậu sẽ bay mất không?"
Trông rất đáng sợ, nếu là người mới hoặc là không đủ nổi tiếng thì chắc chắn sẽ bị doạ sợ.
Uông Duyệt Lăng thì lộ ra vẻ mặt hả hê.
"Cậu là trẻ con sao? Không cãi lại thì gọi ba tới?" Thẩm Liên không chịu loại ấm ức này lập tức khiêng báng súng lên bắt đầu nã đạn. Y nói rồi nhìn về phía người đàn ông kia, "Mau, bây giờ làm ngay cho tôi xem thử xem hợp đồng của tôi có bay không?"
Từ Cảnh Ca đứng cách đó không xa đã nhìn thấy, nghĩ thầm, Sở Dịch Lan thích loại ngông cuồng này sao?
[Thì ra anh thích loại hình giương nanh múa vuốt!]
[? Anh đang ép tôi tới Cừ Đô đấm vỡ mồm anh à?]
Chậc chậc, hung dữ quá đi, Từ Cảnh Ca nghĩ thầm.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro