Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 39

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Lúc Sở Dịch Lan không nói lời nào đã giống như không vui rồi, càng đừng nói giờ phút này lại nhíu mày.

Đối phương thường trà trộn với Phùng Duyệt Sơn, không biết Thẩm Liên nhưng chắc chắc đã từng gặp Sở Dịch Lan.

"Sở, Sở gia?!"

Sở Dịch Lan kéo người sang bên cạnh, trầm giọng dặn vệ sĩ phía sau: "Ném ra ngoài."

Đối phương nơm nớp lo sợ không biết đã làm sai cái gì nhưng cũng không dám mở miệng.

Thẩm Liên nhìn thấy Sở Dịch Lan lập tức nở nụ cười.

"Em còn có mặt mũi cười?"

Thẩm Liên: "..."

Sở Dịch Lan: "Bị người ta ép uống rượu cũng không biết phản kháng sao?"

Thẩm Liên: "Em vừa định phản kháng mà!"

Một trận hỗn loạn nho nhỏ bên này lập tức thu hút sự chú ý ở phía khác. Phùng Duyệt Sơn vừa quay đầu lại, đã thấy Sở Dịch Lan bực bội vươn ngón tay lên chỉ về phía mình.

Đây là đang trách Phùng Duyệt Sơn không trông chừng người của anh cho tốt.

Phùng Duyệt Sơn nghĩ thầm, tôi đâu cần thiết phải mời hai người tới đây.

Khác với Phùng Duyệt Sơn khéo léo, quan hệ với ai cũng tốt đẹp, những nơi Sở Dịch Lan xuất hiện lấy anh làm trung tâm ra khoảng hai ba mét thì đều an toàn lại yên tĩnh.

Sở Dịch Lan ngồi xuống bên cạnh Thẩm Liên, một bàn tay khoát lên trên chỗ tựa lưng phía sau sô pha, phơi bày một loại ý tứ bảo hộ và tuyên cáo.

Người biết suy nghĩ vừa nhìn đã hiểu ngay, họ Lữ vừa rồi bị ném ra ngoài không oan ức một chút nào, đó là người của Sở gia.

Thẩm Liên gọi nhân viên phục vụ, bảo anh ta bưng trà lên.

Sở Dịch Lan nghe vậy nhìn về phía y: "Không uống rượu được à?"

"Không được." Thẩm Liên lập tức từ chối, "Bác sĩ nói, hạn chế thuốc lá và rượu."

"Tôi thấy em sắp thành ba tôi luôn rồi." Sở Dịch Lan nói như vậy nhưng khóe môi lại hơi cong lên.

Hôm nay náo nhiệt, âm nhạc vừa vang lên đã có người cất tiếng hát, rồi sau đó cũng có người nhảy múa theo nhịp điệu đó.

Sở Dịch Lan không để ý hỏi: "Biết nhảy không?"

"Cái gì mà em không biết?" Thẩm Liên nói: "Bây giờ nhảy một đoạn cho anh xem nhé?"

"Em dám." Sở Dịch Lan trầm giọng: "Về sau lại nói."

Thẩm Liên nghe hiểu, đây là muốn nhìn nhưng không muốn cho người khác xem, được được được.

Thẩm Liên vừa quay đầu, mơ hồ nhìn thấy hai người ngồi ở sô pha bên cạnh đã bắt đầu uống rượu giao bôi.

"Sở gia..."

"Đừng nghĩ gì cả." Sở Dịch Lan ngắt ngang.

Thẩm Liên bĩu môi, chơi một chút cũng không được?

Sở Dịch Lan nhìn về phía hai chén trà trên bàn, môi răng buông lỏng đang chuẩn bị nói gì đó thì chợt nghe thấy một tiếng thét ngắn ngủi vang lên, có người đi xuyên qua đám người trên sàn nhảy phía trước, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía bên này. Một người đàn ông gầm lên từ phía sau: "Đứng lại!"

Chỉ trong một nháy mắt đã thấy bóng dáng đang chạy trốn đó như tìm thấy mục tiêu, tới chỗ cách Sở Dịch Lan ba mét đột nhiên quỳ xuống, "Sở gia cứu em!"

Thẩm Liên chậm rãi ngồi thẳng dậy: "Wow?"

Sở Dịch Lan: "..."

Sở Dịch Lan nhìn thanh niên trước mặt đã sợ tới mức vành mắt đỏ bừng, thật sự không nhận ra là ai.

Đối phương mặc đồng phục của nhân viên câu lạc bộ, quần đen áo sơ mi đen. Có thể tới nơi này làm việc bán rượu thì mặt mũi chắc chắn phải qua cửa. Thanh niên có khung xương nhỏ, vóc dáng miễn cưỡng đủ một mét bảy mươi lăm nhưng gương mặt đó quá nữ tính, nghiêng về nhu nhược. Hễ người nào có gu này thì rất khó không động lòng.

Thẩm Liên chậm rãi uống ngụm trà, "Chuyện khi nào vậy?"

"Bớt nói oan cho tôi." Sở Dịch Lan nhíu mày, "Tôi không quen."

Đối phương vừa nghe Sở Dịch Lan nói vậy, trong mắt lập tức lộ ra sốt ruột. Đầu tiên là nhìn Thẩm Liên, sau đó cuống quýt nói: "Sở gia, em là Đới Khang Nhạc! Bạn của Trịnh Ca!"

Thẩm Liên hừ nhẹ một tiếng, "À, thì ra không chỉ Trịnh Ca, mà bạn của Trịnh Ca cũng từng nhận được ơn huệ của Sở gia ha."

Sở Dịch Lan: "Em nói chuyện bình thường cho tôi!"

Người đàn ông phía sau đã đuổi tới, anh ta tiến lên hai bước tát cho Đới Khang Nhạc một bạt tai, sau đó cười với Sở Dịch Lan: "Xin lỗi Sở gia, thằng nhóc này nhận tiền mà không giữ lời, làm phiền đến ngài rồi."

"Tôi không có!" Đới Khang Nhạc phẫn nộ: "Đã nói là chỉ uống rượu cùng thôi mà!"

Đây là tiết mục gì chỉ cần hơi tưởng tượng là biết ngay.

Người đàn ông mắng: "Vậy ông đây bảo cậu uống ba ly, cậu có uống chưa?!"

Đới Khang Nhạc nói khẽ: "Ba ly nhiều quá."

Sở Dịch Lan trầm giọng: "Cút sang chỗ khác nói đi."

"Sở gia! Sở gia!" Đới Khang Nhạc đã nhìn ra Sở Dịch Lan thật sự không nhận ra gã, cũng không định giúp đỡ. Nhưng gã cho rằng chỉ cần nhắc tới Trịnh Ca thì chắc chắn có thể khiến Sở Dịch Lan mềm lòng.

Gã gọi một tiếng, lại muốn nhào tới bên người Sở Dịch Lan.

Thẩm Liên nheo mắt: "Dám đụng vào, tôi đánh gãy tay cậu."

Vừa nói ra lời này, bốn phía đều khiếp sợ.

Dựa theo lời truyền trong giới, khi trước Sở Dịch Lan cũng có ý với Trịnh Ca. Nhưng nếu đổi thành Trịnh Ca thì hắn ta có dám nói vậy không?

Phùng Duyệt Sơn ngồi cách đó không xa không hề chớp mắt hóng hớt chuyện bên này, vui vẻ uống một ngụm rượu.

Đới Khang Nhạc bị sự nghiêm túc trong giọng nói của Thẩm Liên dọa sợ. Gã dừng toàn bộ động tác lại, sững sờ hô câu: "Sở gia?"

Sở Dịch Lan thản nhiên: "Không nghe em ấy nói gì à?"

Thẩm Liên cũng không vui lắm, tại sao không phải gặp Trịnh Ca thì cũng là bạn của Trịnh Ca vậy?

Vả lại, Trịnh Ca đã trở thành nghệ sĩ có tiếng mà bạn thân lại tới Venus bán rượu, chuyện này có hợp lý không?

Nhớ tới đời trước, lúc Thẩm Liên đã trở thành siêu sao, người thân thiết nào của y mà không theo y ăn ngon uống tốt chứ?

Sở Dịch Lan nhận thấy Thẩm Liên ưu tư, vẫy vẫy tay.

Vệ sĩ lập tức mời Đới Khang Nhạc và người đàn ông đó rời đi, để cho họ sang một bên tự giải quyết.

"Không vui?" Sở Dịch Lan hỏi.

Thẩm Liên: "Chỉ là nhìn thấy phiền thôi."

Đới Khang Nhạc ngoài miệng là xin giúp đỡ nhưng ý nghĩ hiện lên trong mắt khi nhìn Sở Dịch Lan không phải Thẩm Liên không hiểu. Mấy cái thủ đoạn khoe khoang phong trần xuất hiện ở một người đàn ông làm Thẩm Liên không có tâm trạng đánh nhau với Đới Khang Nhạc nữa.

"Nhìn thấy phiền thì về sau không để em nhìn thấy nữa." Sở Dịch Lan như là bảo đảm. Dưới nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm như thế, anh không hề che giấu, thái độ dành cho Thẩm Liên không giống như là đối đãi với một con chim sẻ, mà càng giống như đứng ở góc độ bình đẳng nhau, "Tôi phải làm thế nào thì em mới có thể vui vẻ một chút?"

Thẩm Liên nói đùa: "Hôn em một cái."

Y nghĩ rằng Sở Dịch Lan rất xem trọng mặt mũi, sẽ không làm chuyện này trước mặt người khác.

Ai ngờ giây tiếp theo, người đàn ông hơi nghiêng đầu đến gần, chạm khẽ lên môi y một cái.

Thẩm Liên sửng sốt, sau đó hai má lập tức đỏ bừng.

Sở Dịch Lan nhìn thấy mà buồn cười: "Mỗi ngày ngoài miệng đều toàn những lời damdang, tới khi làm chút gì với em thật thì em xem em thành cái dạng gì này."

Thẩm Liên nghĩ thầm, có giỏi thì vành tai anh cũng đừng đỏ!

"A!" Phùng Duyệt Sơn che mặt ngã vào sô pha, "Mắt của tôi!!!"

[Hôn? Hôn thật? ĐM! Đám vô dụng các cậu, không một ai chụp ảnh hay quay video lại sao?]

Hôm nay Chu Nguyên Lâm có việc không tới được. Ninh Tư Hàm thì tăng ca. Thấy trong nhóm có người bàn tán nhau về cảnh tượng vừa rồi, Chu Nguyên Lâm nóng ruột tới mức nhảy tới nhảy lui. Ngay cả luôn bình tĩnh như Ninh Tư Hàm cũng hỏi một câu: [Không có một tấm ảnh nào?]

Không có, ai mà nghĩ đến chứ?

Phùng Duyệt Sơn kêu rên xong, lại trở nên vô cùng hưng phấn, đi tới bàn Sở Dịch Lan hò hét chơi trò chơi.

Xoay bình rượu là đơn giản nhất, Phùng Duyệt Sơn chỉ đích danh trò "Nói thật hay thử thách".

Xem đã hiểu, cậu ta bày trò này là vì có thể để Sở Dịch Lại lại hôn Thẩm Liên thêm lần nữa. Không cần phải nói, đến lúc đó ánh đèn flash có thể chiếu rọi nơi này thành ban ngày. Chu Nguyên Lâm đã treo thưởng một tấm hình hai mươi ngàn.

Nhưng tiếc là, đối thủ không đơn giản.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0