Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 40
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Dựa theo quy tắc trò chơi, miệng bình chuyển tới ai thì phải chọn giữa nói thật hay thử thách. Nếu không chọn, tự phạt ba ly.
Thẩm Liên nhìn thoáng qua, cái ly đó cũng không cạn.
Có thể nhìn ra Phùng Duyệt Sơn đã dùng toàn bộ thủ đoạn trên người, cái gì mà khống chế lực, mắt tập trung không hề chớp, cầu thần bái Phật đều đã dùng một lần nhưng miệng bình đều nhẹ nhàng lướt qua Thẩm Liên và Sở Dịch Lan.
Phùng Duyệt Sơn hừ lạnh, tiếp tục xắn tay áo lên, "Tôi không tin hai người lại may mắn nhiều lần đến vậy."
Sở Dịch Lan tựa vào trên sô pha cười khẽ.
Cuối cùng, có người xoay tới Sở Dịch Lan.
Phùng Duyệt Sơn kích động chỉ thiếu điều nhảy dựng lên: "Chọn một cái! Chọn một cái mau!"
"Không chọn." Sở Dịch Lan đã hiểu ra, anh nói: "Tôi tự phạt ba ly."
Kết quả rượu đã rót xong, vừa định cầm lên thì đã bị Thẩm Liên cướp đi.
Thẩm Liên cũng chưa nói gì với Sở Dịch Lan, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Phùng Duyệt Sơn chớp chớp mắt: "Ê này, cậu làm gì?"
"Tôi uống thay Sở gia." Thẩm Liên nói rồi khẽ chỉ lên trên mặt, xem như là ám chỉ.
Phùng Duyệt Sơn lập tức hiểu ra. Nhưng mà... Nhưng mà... Trong khoảng thời gian này, Sở Dịch Lan không ở công ty thì chính là ở nhà, cũng không tới tham gia liên hoan của bọn họ. Ai không biết còn tưởng người nào đã câu mất hồn của anh đi rồi. Lúc mới bị thương, Ninh Tư Hàm nhắc nhở người này kiêng rượu và thuốc lá tới nỗi khóe miệng phải rách da. Tại sao bây giờ đã khôi phục hơn phân nửa lại trở thành công chúa hạt đậu trong mắt Thẩm Liên chứ?
Phùng Duyệt Sơn không thể nhịn được: "Lâu lâu mới uống chút mà."
"Không được." Thẩm Liên vẫn là câu nói đó: "Anh ấy không uống được."
Nếu là khi trước Thẩm Liên sẽ không xen vào nhưng hôm nay y đã phá mở được cánh cửa trong lòng Sở Dịch Lan. Hai người đã ôm hôn, đối với Thẩm Liên thì Sở Dịch Lan đã là người của y rồi, điều này lại không liên quan tới thân phận trên giường.
Phùng Duyệt Sơn đã cảm nhận được cảm giác "nghẹn" như lời Ninh Tư Hàm nói rồi.
Sở Dịch Lan hơi ghé mắt, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh nhưng chỗ sâu trong mắt lại có ánh sáng lóe ra. Anh nhìn Thẩm Liên uống hết ba ly rượu.
Đến lượt Thẩm Liên xoay bình rượu. Tới đâu hay tới đó, ai quan tâm chọn cái gì, dù sao cũng là một ít nhiệm vụ không dễ hoàn thành hoặc là câu hỏi xảo quyệt nào đó, không chơi thì uống rượu thôi.
Sau một hồi lăn lộn, Phùng Duyệt Sơn đã nhận ra, hai người này chính là con nghêu, không cựa quậy cũng không há mồm.
Cậu ta mất hứng, đẩy bình rượu ra, "Thôi, đánh bài đi."
Nhà dưới của Sở Dịch Lan chính là Thẩm Liên, anh không xem bài của Thẩm Liên nhưng chỉ cần anh ra bài thì Thẩm Liên chắc chắn sẽ theo được.
Thẩm Liên cảm thán số mình may mắn. Phùng Duyệt Sơn thì cười lạnh, nghĩ thầm, anh em của tôi chỉ còn kém đút bài tới bên miệng cậu thôi.
Sau nhiều vòng, có thắng cũng có thua, cho dù là rượu của mình hay là Sở Dịch Lan thì Thẩm Liên đều không chơi xấu mà toàn bộ thu hết.
Sau đó, Thẩm Liên đứng dậy đi WC. Phùng Duyệt Sơn lập tức ném mấy quân bài rách nát trong tay lên bàn một cái "Rầm", trong giọng điệu trêu chọc lại mang theo phẫn nộ: "Được người ta che chở như vậy có cảm giác thế nào hả Sở gia?"
Sở Dịch Lan nhìn cậu ta: "Sao, hâm mộ à?"
"Hừ!" Phùng Duyệt Sơn bị chọc tức tới nở nụ cười.
Bên kia, Đới Khang Nhạc giải quyết xong xung đột với gã đàn ông, còn muốn tới gần nhưng đã bị vệ sĩ nghiêm mặt cản lại.
Đới Khang Nhạc không dám quá cứng rắn, gã đã từng nhìn thấy thủ đoạn của Sở Dịch Lan.
Có mấy người đến nơi này bán rượu bán nụ cười mà dám nói bản thân sạch sẽ? Có thể được một hai phú nhị đại nhìn trúng thì gần mấy tháng đều sẽ thoải mái rất nhiều.
Không phải Đới Khang Nhạc không muốn vào giới giải trí, được Trịnh Ca giới thiệu rồi nhưng gã thật sự không có năng lực trong lĩnh vực này, cũng không có một Chu Đường Tư để làm chỗ dựa. Gã đã vào thử ba tuần nhưng bị đè đầu cưỡi cổ tới không còn cách nào.
Đới Khang Nhạc vẫn thích cuộc sống nơi này hơn.
Mà người như Sở Dịch Lan, đương nhiên không chỉ có một mình Thẩm Liên nhìn trúng.
Đới Khang Nhạc nhìn về bên này, ánh mắt đờ đẫn, sau đó thấy Thẩm Liên lảo đảo đi trở về. Rõ ràng Sở Dịch Lan đang nói chuyện với Phùng Duyệt Sơn lại tựa như có thêm một con mắt thứ ba, anh vươn tay, Thẩm Liên vô cùng tự nhiên nắm lấy, ngồi trở về chỗ của mình.
Chỉ một động tác này đã doạ Đới Khang Nhạc hoảng sợ.
Chơi đến hơn mười giờ đêm, Sở Dịch Lan đứng dậy muốn rời đi.
Phùng Duyệt Sơn vẫy tay, không giữ lại.
Ra khỏi Venus mới phát hiện bên ngoài đã đổ mưa một hồi lâu, dưới đất vô cùng ẩm ướt, dòng nước ào ạt chảy xuống cống thoát.
Sở Dịch Lan cởi áo khoác ngoài ra phủ lên vai Thẩm Liên.
Thẩm Liên không từ chối, đúng là y cần nó hơn Sở Dịch Lan.
Gió lạnh làm Thẩm Liên tỉnh táo hơn một chút nhưng chẳng bao lâu cơn say đã bất chợt ập tới. Thẩm Liên nhìn thế giới như cách một tầng, tâm tình cũng càng ấu trĩ hơn.
Y bắt lấy tay Sở Dịch Lan, thấy người đàn ông cũng không đẩy ra bèn cong đầu ngón tay gãi vào lòng bàn tay anh.
Sở Dịch Lan bất đắc dĩ, "Đừng quậy."
Tài xế còn chưa lái xe tới, Thẩm Liên hít mũi đang định nói gì đó thì chợt nghe một tiếng kêu vô cùng yếu ớt.
Y nhíu mày nhìn về phía trước, ánh sáng không đủ rõ ràng nhưng có thể mơ hồ nhìn thấy một thứ gì đó màu đen tuyền đang dần bị cuốn về phía cống thoát nước.
Tài xế dừng xe dưới bậc thang, sau đó vội vàng chạy tới bung dù.
Thẩm Liên nhận lấy, không nói lời nào đã sải bước đi tới cống nước dưới bậc thang. Nhìn thật kỹ mới phát hiện là một con mèo, lại khom lưng dùng đầu ngón tay gẩy nó một chút, thấy được cuống rốn, mèo còn sống nhưng nếu lại qua thêm ba phút nữa thì chưa chắc.
Thẩm Liên nhìn cục tròn nho nhỏ này, mạch suy nghĩ lập tức bị kéo về thật lâu trước đây.
Lúc y mới vừa vào giới giải trí, ở trong một căn phòng cho thuê giá thấp mấy trăm đồng một mét vuông, một tuần có thể có tới năm ngày ăn mì gói, chỉ vì tiết kiệm tiền. Lúc trong lòng thấy cô đơn, không muốn ai bên cạnh đã nghĩ tới chuyện nuôi một con thú cưng nhưng điều kiện kinh tế không cho phép, cũng không thể khiến người ta chịu khổ theo mình. Sau đó điều kiện tốt lên, lại hối hả ngược xuôi không dứt. Kế hoạch này vẫn luôn bị gác lại, mãi đến khi bị hoàn toàn quên đi, giống như nuôi hay không nuôi cũng không còn quan trọng nữa.
Nhưng hiện giờ, loại xúc động khi trước lại nảy lên trong lòng một cách quá rõ ràng.
Thẩm Liên ngẩng đầu nhìn về phía Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan không uống rượu, cho dù cách mấy mét cũng biết thứ nằm dưới đất là cái gì.
"Không được." Sở Dịch Lan lập tức từ chối.
Giây tiếp theo, Thẩm Liên im lặng dời tán dù đi nơi khác để mặc cho mưa bụi nện lên người mình.
Sở Dịch Lan nghiêm giọng: "Làm gì? Uy hiếp à?"
"Không có." Trong giọng Thẩm Liên hơi cô đơn, "Chỉ cảm thấy thứ lúc trẻ không thể có được, nay lại càng ngày xa vời hơn."
Phối hợp với hoàn cảnh quanh người có loại thê lương nói không nên lời.
Sở Dịch Lan: "..."
Giả! Sở Dịch Lan nghĩ thầm, người này giỏi nhất là giả vờ đáng thương cầu thương hại.
Nhưng chân lại không nghe sai bảo.
Sở Dịch Lan sải bước đi nhanh tới, chỉnh tán dù của Thẩm Liên thẳng lại, lại kéo áo khoác lên kín kẽ, cuối cùng nhìn về phía sinh vật đang kêu yếu ớt dưới đất.
Nghĩ tới vừa rồi Thẩm Liên vẫn luôn che mưa cho nó, Sở Dịch Lan khẽ tặc lưỡi, cuối cùng vẫn bảo tài xế nhặt nó lên.
Sở Dịch Lan không có lòng đồng cảm gì đó, thế giới mà anh tiếp xúc vẫn luôn là cá lớn nuốt cá bé, nuôi mèo nuôi chó gì đó là chưa từng nghĩ tới.
Tài xế lau khô cho mèo con. Lúc Thẩm Liên nhận lấy, động tác đều lộ ra cẩn thận.
"Sở Dịch Lan, nó nhỏ lắm luôn."
"Ừm." Sở Dịch Lan liếc mắt: "Chắc mới sinh chưa tới hai ngày."
"Có cần đưa tới phòng khám thú ý không?"
"Quá nhỏ, dù có bệnh cũng không thể uống thuốc hay làm phẫu thuật được. Đem về nhà đi, dì Phân chăm mấy thứ này hay lắm, nếu có thể sống qua đêm nay thì giữ lại."
"Nghe thấy không?" Thẩm Liên khẽ chọc chọc lên đầu mèo con: "Phải sống đấy."
Dựa theo quy tắc trò chơi, miệng bình chuyển tới ai thì phải chọn giữa nói thật hay thử thách. Nếu không chọn, tự phạt ba ly.
Thẩm Liên nhìn thoáng qua, cái ly đó cũng không cạn.
Có thể nhìn ra Phùng Duyệt Sơn đã dùng toàn bộ thủ đoạn trên người, cái gì mà khống chế lực, mắt tập trung không hề chớp, cầu thần bái Phật đều đã dùng một lần nhưng miệng bình đều nhẹ nhàng lướt qua Thẩm Liên và Sở Dịch Lan.
Phùng Duyệt Sơn hừ lạnh, tiếp tục xắn tay áo lên, "Tôi không tin hai người lại may mắn nhiều lần đến vậy."
Sở Dịch Lan tựa vào trên sô pha cười khẽ.
Cuối cùng, có người xoay tới Sở Dịch Lan.
Phùng Duyệt Sơn kích động chỉ thiếu điều nhảy dựng lên: "Chọn một cái! Chọn một cái mau!"
"Không chọn." Sở Dịch Lan đã hiểu ra, anh nói: "Tôi tự phạt ba ly."
Kết quả rượu đã rót xong, vừa định cầm lên thì đã bị Thẩm Liên cướp đi.
Thẩm Liên cũng chưa nói gì với Sở Dịch Lan, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Phùng Duyệt Sơn chớp chớp mắt: "Ê này, cậu làm gì?"
"Tôi uống thay Sở gia." Thẩm Liên nói rồi khẽ chỉ lên trên mặt, xem như là ám chỉ.
Phùng Duyệt Sơn lập tức hiểu ra. Nhưng mà... Nhưng mà... Trong khoảng thời gian này, Sở Dịch Lan không ở công ty thì chính là ở nhà, cũng không tới tham gia liên hoan của bọn họ. Ai không biết còn tưởng người nào đã câu mất hồn của anh đi rồi. Lúc mới bị thương, Ninh Tư Hàm nhắc nhở người này kiêng rượu và thuốc lá tới nỗi khóe miệng phải rách da. Tại sao bây giờ đã khôi phục hơn phân nửa lại trở thành công chúa hạt đậu trong mắt Thẩm Liên chứ?
Phùng Duyệt Sơn không thể nhịn được: "Lâu lâu mới uống chút mà."
"Không được." Thẩm Liên vẫn là câu nói đó: "Anh ấy không uống được."
Nếu là khi trước Thẩm Liên sẽ không xen vào nhưng hôm nay y đã phá mở được cánh cửa trong lòng Sở Dịch Lan. Hai người đã ôm hôn, đối với Thẩm Liên thì Sở Dịch Lan đã là người của y rồi, điều này lại không liên quan tới thân phận trên giường.
Phùng Duyệt Sơn đã cảm nhận được cảm giác "nghẹn" như lời Ninh Tư Hàm nói rồi.
Sở Dịch Lan hơi ghé mắt, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh nhưng chỗ sâu trong mắt lại có ánh sáng lóe ra. Anh nhìn Thẩm Liên uống hết ba ly rượu.
Đến lượt Thẩm Liên xoay bình rượu. Tới đâu hay tới đó, ai quan tâm chọn cái gì, dù sao cũng là một ít nhiệm vụ không dễ hoàn thành hoặc là câu hỏi xảo quyệt nào đó, không chơi thì uống rượu thôi.
Sau một hồi lăn lộn, Phùng Duyệt Sơn đã nhận ra, hai người này chính là con nghêu, không cựa quậy cũng không há mồm.
Cậu ta mất hứng, đẩy bình rượu ra, "Thôi, đánh bài đi."
Nhà dưới của Sở Dịch Lan chính là Thẩm Liên, anh không xem bài của Thẩm Liên nhưng chỉ cần anh ra bài thì Thẩm Liên chắc chắn sẽ theo được.
Thẩm Liên cảm thán số mình may mắn. Phùng Duyệt Sơn thì cười lạnh, nghĩ thầm, anh em của tôi chỉ còn kém đút bài tới bên miệng cậu thôi.
Sau nhiều vòng, có thắng cũng có thua, cho dù là rượu của mình hay là Sở Dịch Lan thì Thẩm Liên đều không chơi xấu mà toàn bộ thu hết.
Sau đó, Thẩm Liên đứng dậy đi WC. Phùng Duyệt Sơn lập tức ném mấy quân bài rách nát trong tay lên bàn một cái "Rầm", trong giọng điệu trêu chọc lại mang theo phẫn nộ: "Được người ta che chở như vậy có cảm giác thế nào hả Sở gia?"
Sở Dịch Lan nhìn cậu ta: "Sao, hâm mộ à?"
"Hừ!" Phùng Duyệt Sơn bị chọc tức tới nở nụ cười.
Bên kia, Đới Khang Nhạc giải quyết xong xung đột với gã đàn ông, còn muốn tới gần nhưng đã bị vệ sĩ nghiêm mặt cản lại.
Đới Khang Nhạc không dám quá cứng rắn, gã đã từng nhìn thấy thủ đoạn của Sở Dịch Lan.
Có mấy người đến nơi này bán rượu bán nụ cười mà dám nói bản thân sạch sẽ? Có thể được một hai phú nhị đại nhìn trúng thì gần mấy tháng đều sẽ thoải mái rất nhiều.
Không phải Đới Khang Nhạc không muốn vào giới giải trí, được Trịnh Ca giới thiệu rồi nhưng gã thật sự không có năng lực trong lĩnh vực này, cũng không có một Chu Đường Tư để làm chỗ dựa. Gã đã vào thử ba tuần nhưng bị đè đầu cưỡi cổ tới không còn cách nào.
Đới Khang Nhạc vẫn thích cuộc sống nơi này hơn.
Mà người như Sở Dịch Lan, đương nhiên không chỉ có một mình Thẩm Liên nhìn trúng.
Đới Khang Nhạc nhìn về bên này, ánh mắt đờ đẫn, sau đó thấy Thẩm Liên lảo đảo đi trở về. Rõ ràng Sở Dịch Lan đang nói chuyện với Phùng Duyệt Sơn lại tựa như có thêm một con mắt thứ ba, anh vươn tay, Thẩm Liên vô cùng tự nhiên nắm lấy, ngồi trở về chỗ của mình.
Chỉ một động tác này đã doạ Đới Khang Nhạc hoảng sợ.
Chơi đến hơn mười giờ đêm, Sở Dịch Lan đứng dậy muốn rời đi.
Phùng Duyệt Sơn vẫy tay, không giữ lại.
Ra khỏi Venus mới phát hiện bên ngoài đã đổ mưa một hồi lâu, dưới đất vô cùng ẩm ướt, dòng nước ào ạt chảy xuống cống thoát.
Sở Dịch Lan cởi áo khoác ngoài ra phủ lên vai Thẩm Liên.
Thẩm Liên không từ chối, đúng là y cần nó hơn Sở Dịch Lan.
Gió lạnh làm Thẩm Liên tỉnh táo hơn một chút nhưng chẳng bao lâu cơn say đã bất chợt ập tới. Thẩm Liên nhìn thế giới như cách một tầng, tâm tình cũng càng ấu trĩ hơn.
Y bắt lấy tay Sở Dịch Lan, thấy người đàn ông cũng không đẩy ra bèn cong đầu ngón tay gãi vào lòng bàn tay anh.
Sở Dịch Lan bất đắc dĩ, "Đừng quậy."
Tài xế còn chưa lái xe tới, Thẩm Liên hít mũi đang định nói gì đó thì chợt nghe một tiếng kêu vô cùng yếu ớt.
Y nhíu mày nhìn về phía trước, ánh sáng không đủ rõ ràng nhưng có thể mơ hồ nhìn thấy một thứ gì đó màu đen tuyền đang dần bị cuốn về phía cống thoát nước.
Tài xế dừng xe dưới bậc thang, sau đó vội vàng chạy tới bung dù.
Thẩm Liên nhận lấy, không nói lời nào đã sải bước đi tới cống nước dưới bậc thang. Nhìn thật kỹ mới phát hiện là một con mèo, lại khom lưng dùng đầu ngón tay gẩy nó một chút, thấy được cuống rốn, mèo còn sống nhưng nếu lại qua thêm ba phút nữa thì chưa chắc.
Thẩm Liên nhìn cục tròn nho nhỏ này, mạch suy nghĩ lập tức bị kéo về thật lâu trước đây.
Lúc y mới vừa vào giới giải trí, ở trong một căn phòng cho thuê giá thấp mấy trăm đồng một mét vuông, một tuần có thể có tới năm ngày ăn mì gói, chỉ vì tiết kiệm tiền. Lúc trong lòng thấy cô đơn, không muốn ai bên cạnh đã nghĩ tới chuyện nuôi một con thú cưng nhưng điều kiện kinh tế không cho phép, cũng không thể khiến người ta chịu khổ theo mình. Sau đó điều kiện tốt lên, lại hối hả ngược xuôi không dứt. Kế hoạch này vẫn luôn bị gác lại, mãi đến khi bị hoàn toàn quên đi, giống như nuôi hay không nuôi cũng không còn quan trọng nữa.
Nhưng hiện giờ, loại xúc động khi trước lại nảy lên trong lòng một cách quá rõ ràng.
Thẩm Liên ngẩng đầu nhìn về phía Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan không uống rượu, cho dù cách mấy mét cũng biết thứ nằm dưới đất là cái gì.
"Không được." Sở Dịch Lan lập tức từ chối.
Giây tiếp theo, Thẩm Liên im lặng dời tán dù đi nơi khác để mặc cho mưa bụi nện lên người mình.
Sở Dịch Lan nghiêm giọng: "Làm gì? Uy hiếp à?"
"Không có." Trong giọng Thẩm Liên hơi cô đơn, "Chỉ cảm thấy thứ lúc trẻ không thể có được, nay lại càng ngày xa vời hơn."
Phối hợp với hoàn cảnh quanh người có loại thê lương nói không nên lời.
Sở Dịch Lan: "..."
Giả! Sở Dịch Lan nghĩ thầm, người này giỏi nhất là giả vờ đáng thương cầu thương hại.
Nhưng chân lại không nghe sai bảo.
Sở Dịch Lan sải bước đi nhanh tới, chỉnh tán dù của Thẩm Liên thẳng lại, lại kéo áo khoác lên kín kẽ, cuối cùng nhìn về phía sinh vật đang kêu yếu ớt dưới đất.
Nghĩ tới vừa rồi Thẩm Liên vẫn luôn che mưa cho nó, Sở Dịch Lan khẽ tặc lưỡi, cuối cùng vẫn bảo tài xế nhặt nó lên.
Sở Dịch Lan không có lòng đồng cảm gì đó, thế giới mà anh tiếp xúc vẫn luôn là cá lớn nuốt cá bé, nuôi mèo nuôi chó gì đó là chưa từng nghĩ tới.
Tài xế lau khô cho mèo con. Lúc Thẩm Liên nhận lấy, động tác đều lộ ra cẩn thận.
"Sở Dịch Lan, nó nhỏ lắm luôn."
"Ừm." Sở Dịch Lan liếc mắt: "Chắc mới sinh chưa tới hai ngày."
"Có cần đưa tới phòng khám thú ý không?"
"Quá nhỏ, dù có bệnh cũng không thể uống thuốc hay làm phẫu thuật được. Đem về nhà đi, dì Phân chăm mấy thứ này hay lắm, nếu có thể sống qua đêm nay thì giữ lại."
"Nghe thấy không?" Thẩm Liên khẽ chọc chọc lên đầu mèo con: "Phải sống đấy."
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro