Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 38
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Quảng cáo mặt nạ dưỡng da này cũng được tính là nhãn hiệu tuyến ba, nhưng Thẩm Liên có thể trở mình nhận được quyền phát ngôn cho sản phẩm nhanh như vậy đã rất không tồi rồi.
Hôm nay đi quay chụp, người lái xe bảo mẫu tới không phải Giang Dữu, mà là một trợ lý nam mới tên là Lý Dật.
Giang Dữu thì ngồi phía sau kiểm tra lại những thứ mang theo hôm nay đã đầy đủ hết chưa.
Mà mấy ngày nay Thẩm Liên nghỉ ngơi, Giang Dữu và Lý Dật đã gặp trò chuyện với nhau, bây giờ xem như cũng quen thuộc rồi.
Nhìn thấy Thẩm Liên, Lý Dật khách sáo hô câu: "Thầy Thẩm."
Hồ Khải Lam và Giang Dữu đều đã nói cho y biết chuyện này rồi, cho nên Thẩm Liên lập tức nói: "Về sau gọi cậu là Tiểu Lý được không?"
"Được, được, được, cái gì cũng được."
Lý Dật lái xe rất vững vàng, trên đường thi thoảng còn cùng Giang Dữu trêu chọc nhau vài câu.
Thẩm Liên im lặng nghe, cảm thấy bầu không khí hài hòa là được.
Nơi quay chụp ngay tại trụ sở chính của Xuân Thảo. Cái tên này hơi quê mùa nhưng đã vươn lên trở thành sản phẩm nội địa được dùng nhiều trong vài năm nay. Toà nhà công ty cũng rất khí phái.
Khác với lần trước khi quay chụp không có người đến đón, lần này xe vừa dừng lại đã có nhân viên tiến lên, vội vàng bưng trà rót nước, lại khách sáo hỏi thăm vài câu.
Thẩm Liên đã rất quen thuộc với những chuyện này, chỉ cần bên phía nhãn hàng chuẩn bị xong xuôi là y có thể "nhập diễn với tốc độ ánh sáng".
Thẩm Liên của hiện giờ cần mặt có mặt, cần cảm giác màn ảnh có cảm giác màn ảnh, trừ trang điểm tốn chút thời gian ra thì quá trình quay chụp vô cùng suôn sẻ.
Người chịu trách nhiệm liên quan cũng có mặt tại hiện trường, có lẽ sự chuyên nghiệp của Thẩm Liên hợp gu anh ta cho nên sau khi quay chụp kết thúc nói muốn mời Thẩm Liên ăn cơm.
Lý Dật lập tức ra ngoài gọi điện thoại, chưa đến một phút đã trở lại, đứng bên cạnh Thẩm Liên thấp giọng nói: "Anh Hồ nói có thể qua lại, trưởng phòng này rất đáng tin."
Hồ Khải Lam cũng không phải đồ vô dụng như Tiền Cao, vì thế Thẩm Liên vui vẻ nhận lời.
Bên nhãn hàng gồm hai nam một nữ, thêm Thẩm Liên và hai trợ lý, đặt một phòng là dư dả.
Tất cả mọi người đều có việc phải làm cho nên chỉ ăn cơm, không uống rượu.
Thẩm Liên cảm thấy rất đỡ phiền, ăn đến một nửa ra ngoài đi vệ sinh.
Xong việc y tựa trên hành lang nghĩ nên nhắn gì cho Sở Dịch Lan. Cả buổi sáng không liên lạc, lo người này sẽ suy nghĩ vẩn vơ.
Sở Dịch Lan nhạy cảm, lại mới vừa tiến hành chữa trị vết sẹo, hơi thở quanh người cứ có cảm giác tang thương. Thẩm Liên thấy mà đau lòng vô cùng, cho nên y rất sẵn sàng dành hết tình cảm để cưng chiều anh.
"ĐM, người anh em..."
Chưa đợi Thẩm Liên chọn lọc từ ngữ để gửi đi thì đột nhiên bị người ôm lấy vai từ phía sau, mùi rượu lập tức ập tới, nếu không phải Thẩm Liên nhận ra giọng nói này thì đã thọc một khuỷu tay ra sau rồi.
"Phùng tổng? Anh cũng tới ăn cơm à?" Thẩm Liên thấy rõ người tới, cất điện thoại vào.
"Ừ." Vừa nhìn đã biết Phùng Duyệt Sơn có uống rượu, hai chân lắc lư không vững: "Còn cậu? Ăn cơm với ai?"
Thẩm Liên nghe lời này như là đang giám sát bạn gái vậy.
"Đối tác, công ty Xuân Thảo." Thẩm Liên trả lời.
Phùng Duyệt Sơn tóm lấy cánh tay Thẩm Liên, "Chỗ nào? Để tôi đi xem."
Thẩm Liên chỉ cửa phòng, "Nơi đó."
Không nghĩ tới Phùng Duyệt Sơn sẽ đẩy cửa ra thật.
Cho dù đang say nhưng khi Phùng Duyệt Sơn nhìn lướt trong phòng, nơi đáy mắt cũng hiện lên chút tỉnh táo. Ừm, chỉ có một bàn đồ ăn, không thuốc không rượu, qua cửa!
Phùng Duyệt Sơn đóng cửa lại, nói với Thẩm Liên: "Tôi ở 101, lát nữa bên cậu kết thúc tới tìm tôi chơi."
Thẩm Liên: "Tôi còn phải về nhà với Sở gia nữa."
"Anh ấy là trẻ con sao?" Phùng Duyệt Sơn bị dáng vẻ nghiêm túc của Thẩm Liên làm cho không còn gì để nói, thảo nào khi trước Ninh Tư Hàm ở trong điện thoại nói hai người này tổn thương mắt anh ta.
"Tôi cũng gọi Dịch Lan tới."
Thẩm Liên: "Vậy không thành vấn đề."
Phùng Duyệt Sơn nhìn chằm chằm Thẩm Liên một lát, phun một câu: "Vậy đi."
Phùng Duyệt Sơn lắc lư rời đi, Thẩm Liên trở lại phòng.
Mới vừa ngồi xuống, chợt nghe trưởng phòng mời khách hỏi: "Vị vừa rồi... Nhìn như là Phùng tổng của Đỉnh Thiên quốc tế?"
Thẩm Liên: "Chính là cậu ta."
Trưởng phòng nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi cũng không dám hỏi nhiều, nhưng càng khách sáo với Thẩm Liên hơn.
Bữa cơm này ăn xong, tiễn phía đối tác đi, dặn dò Lý Dật và Giang Dữu đi về cẩn thận, Thẩm Liên mới đi tới phòng 101.
Y và nhân viên phục vụ vừa muốn rời đi đụng phải nhau, sau đó nghe Phùng Duyệt Sơn hô lên: "Thẩm Liên! Ở đây!"
Trong phòng, mùi thuốc không nồng nhưng bình rượu lại ngã nghiêng một đống. Thẩm Liên mới vừa ngồi xuống còn có người tới mời rượu. Phùng Duyệt Sơn vươn tay cản lại, "Không uống, không uống, người này không uống."
Đối phương khó hiểu: "Sao không uống?"
"Vì mạng của tôi!" Phùng Duyệt Sơn nói: "Không uống thật."
Thẩm Liên nhìn ra được ở đây Phùng Duyệt Sơn là lớn nhất. Y mới vừa nói vài câu với cậu ta, mọi người đã đứng dậy đổi một phòng khác. Ăn uống no đủ, kế tiếp chính là ca hát giải trí.
Một nhóm người rời đi, có thêm một nhóm mới tới. Trong khu vui chơi hơi tối, xa hoa lãng phí, Thẩm Liên gọi một ly nước chanh.
Mặt mũi thân hịn của y trong bóng thêm càng hiện ra xinh đẹp hơn, đường cong mềm mại từ mũi đến bờ môi như cánh hoa đó khiến người ta đã gặp qua là không quên được. Thẩm Liên nhìn chằm chằm nước trong ly, trong ánh mắt chứa tình tự, dập dờn sóng nước. Y ngồi giữa nơi này nhưng lại lộ ra một loại điềm đạm xinh đẹp không hợp lắm.
Có không ít người nhìn lén tới ngây người.
Phùng Duyệt Sơn gửi vài tin nhắn cho Sở Dịch Lan, toàn bộ như đá chìm đáy biển.
Được lắm, không để ý tới cậu ta phải không?
Phùng Duyệt Sơn bám riết không tha, đổi sang gọi video.
Lúc điện thoại reo đến lần thứ ba, Sở Dịch Lan bắt máy. Vừa nhìn đã thấy người này vẫn còn ở văn phòng, câu đầu tiên nói với Phùng Duyệt Sơn chính là: "Mỗi ngày của cậu đều nhàm chán như vậy, ông già nhà cậu có thể nhịn được sao?"
"Em đang ở Venus, tới đây chơi."
Sở Dịch Lan: "Tôi đang bận, lần sau đi."
"Ngay lần này."
Sở Dịch Lan nhướng mày: "Từ khi nào cậu đã có thể quyết định thay tôi vậy?"
Lời còn chưa dứt, màn ảnh phía Phùng Duyệt Sơn đã lướt thoáng qua một phương hướng nào đó.
Sắc mặt Sở Dịch Lan lập tức thay đổi: "Cậu gọi Thẩm Liên tới từ khi nào vậy?"
"ĐM! Thoáng qua một cái mà anh cũng thấy được sao?"
Sở Dịch Lan: "Venus tầng mấy?"
Phùng Duyệt Sơn không còn gì để nói: "... Anh đúng là, anh con mẹ nó."
Hoàn cảnh âm thanh bốn phía đều rất ồn ào, Thẩm Liên cũng không chú ý tới Phùng Duyệt Sơn gọi điện cho Sở Dịch Lan. Y chỉ vừa mới quay đầu đã thấy Phùng Duyệt Sơn đang phẫn nộ mắng cái gì đó.
"Thứ trọng sắc khinh bạn!"
Có một ngày Sở gia sẽ trọng sắc khinh bạn, nói ra ai sẽ tin chứ?
Phùng Duyệt Sơn dặn dò Thẩm Liên hai câu: "Cậu muốn uống rượu thì uống, không muốn uống thì cứ từ chối, tôi sang bên đó tiếp mấy người bạn."
Thẩm Liên hút nước chanh: "Ừ."
Quả nhiên, có người mới tới lần đầu thấy Thẩm Liên không khỏi hỏi bạn bè bên cạnh, ánh mắt còn không thể rời khỏi người y.
"Đó là ai?"
"Phùng tổng dẫn tới."
"Thiếu gia nhà ai?"
"Hình như là một diễn viên."
Diễn viên? Diễn viên dễ giải quyết.
Có người ngứa ngáy tay chân bưng rượu đi tới, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Thẩm Liên, trên mặt dù có cố gắng cất giấu cỡ nào cũng không giấu được một chữ "sắc", "Uống một ly?"
Thẩm Liên nhìn lướt qua đối phương, bình tĩnh nói: "Xin lỗi, không uống."
"Uống đi, tới nơi này sao lại không uống chứ?" Nói rồi còn dùng ly rượu mà mình đã uống qua đẩy về phía môi Thẩm Liên.
Cả người Thẩm Liên ngửa ra sau, lập tức vươn tay cản lại: "Thật sự không uống."
Đối phương khẽ hừ một tiếng, "Không phải chứ, một đào kép như cậu đến đây không phải vì..."
Còn chưa nói dứt lời đã bị ai đó tóm lấy áo từ phía sau kéo đứng lên.
Quảng cáo mặt nạ dưỡng da này cũng được tính là nhãn hiệu tuyến ba, nhưng Thẩm Liên có thể trở mình nhận được quyền phát ngôn cho sản phẩm nhanh như vậy đã rất không tồi rồi.
Hôm nay đi quay chụp, người lái xe bảo mẫu tới không phải Giang Dữu, mà là một trợ lý nam mới tên là Lý Dật.
Giang Dữu thì ngồi phía sau kiểm tra lại những thứ mang theo hôm nay đã đầy đủ hết chưa.
Mà mấy ngày nay Thẩm Liên nghỉ ngơi, Giang Dữu và Lý Dật đã gặp trò chuyện với nhau, bây giờ xem như cũng quen thuộc rồi.
Nhìn thấy Thẩm Liên, Lý Dật khách sáo hô câu: "Thầy Thẩm."
Hồ Khải Lam và Giang Dữu đều đã nói cho y biết chuyện này rồi, cho nên Thẩm Liên lập tức nói: "Về sau gọi cậu là Tiểu Lý được không?"
"Được, được, được, cái gì cũng được."
Lý Dật lái xe rất vững vàng, trên đường thi thoảng còn cùng Giang Dữu trêu chọc nhau vài câu.
Thẩm Liên im lặng nghe, cảm thấy bầu không khí hài hòa là được.
Nơi quay chụp ngay tại trụ sở chính của Xuân Thảo. Cái tên này hơi quê mùa nhưng đã vươn lên trở thành sản phẩm nội địa được dùng nhiều trong vài năm nay. Toà nhà công ty cũng rất khí phái.
Khác với lần trước khi quay chụp không có người đến đón, lần này xe vừa dừng lại đã có nhân viên tiến lên, vội vàng bưng trà rót nước, lại khách sáo hỏi thăm vài câu.
Thẩm Liên đã rất quen thuộc với những chuyện này, chỉ cần bên phía nhãn hàng chuẩn bị xong xuôi là y có thể "nhập diễn với tốc độ ánh sáng".
Thẩm Liên của hiện giờ cần mặt có mặt, cần cảm giác màn ảnh có cảm giác màn ảnh, trừ trang điểm tốn chút thời gian ra thì quá trình quay chụp vô cùng suôn sẻ.
Người chịu trách nhiệm liên quan cũng có mặt tại hiện trường, có lẽ sự chuyên nghiệp của Thẩm Liên hợp gu anh ta cho nên sau khi quay chụp kết thúc nói muốn mời Thẩm Liên ăn cơm.
Lý Dật lập tức ra ngoài gọi điện thoại, chưa đến một phút đã trở lại, đứng bên cạnh Thẩm Liên thấp giọng nói: "Anh Hồ nói có thể qua lại, trưởng phòng này rất đáng tin."
Hồ Khải Lam cũng không phải đồ vô dụng như Tiền Cao, vì thế Thẩm Liên vui vẻ nhận lời.
Bên nhãn hàng gồm hai nam một nữ, thêm Thẩm Liên và hai trợ lý, đặt một phòng là dư dả.
Tất cả mọi người đều có việc phải làm cho nên chỉ ăn cơm, không uống rượu.
Thẩm Liên cảm thấy rất đỡ phiền, ăn đến một nửa ra ngoài đi vệ sinh.
Xong việc y tựa trên hành lang nghĩ nên nhắn gì cho Sở Dịch Lan. Cả buổi sáng không liên lạc, lo người này sẽ suy nghĩ vẩn vơ.
Sở Dịch Lan nhạy cảm, lại mới vừa tiến hành chữa trị vết sẹo, hơi thở quanh người cứ có cảm giác tang thương. Thẩm Liên thấy mà đau lòng vô cùng, cho nên y rất sẵn sàng dành hết tình cảm để cưng chiều anh.
"ĐM, người anh em..."
Chưa đợi Thẩm Liên chọn lọc từ ngữ để gửi đi thì đột nhiên bị người ôm lấy vai từ phía sau, mùi rượu lập tức ập tới, nếu không phải Thẩm Liên nhận ra giọng nói này thì đã thọc một khuỷu tay ra sau rồi.
"Phùng tổng? Anh cũng tới ăn cơm à?" Thẩm Liên thấy rõ người tới, cất điện thoại vào.
"Ừ." Vừa nhìn đã biết Phùng Duyệt Sơn có uống rượu, hai chân lắc lư không vững: "Còn cậu? Ăn cơm với ai?"
Thẩm Liên nghe lời này như là đang giám sát bạn gái vậy.
"Đối tác, công ty Xuân Thảo." Thẩm Liên trả lời.
Phùng Duyệt Sơn tóm lấy cánh tay Thẩm Liên, "Chỗ nào? Để tôi đi xem."
Thẩm Liên chỉ cửa phòng, "Nơi đó."
Không nghĩ tới Phùng Duyệt Sơn sẽ đẩy cửa ra thật.
Cho dù đang say nhưng khi Phùng Duyệt Sơn nhìn lướt trong phòng, nơi đáy mắt cũng hiện lên chút tỉnh táo. Ừm, chỉ có một bàn đồ ăn, không thuốc không rượu, qua cửa!
Phùng Duyệt Sơn đóng cửa lại, nói với Thẩm Liên: "Tôi ở 101, lát nữa bên cậu kết thúc tới tìm tôi chơi."
Thẩm Liên: "Tôi còn phải về nhà với Sở gia nữa."
"Anh ấy là trẻ con sao?" Phùng Duyệt Sơn bị dáng vẻ nghiêm túc của Thẩm Liên làm cho không còn gì để nói, thảo nào khi trước Ninh Tư Hàm ở trong điện thoại nói hai người này tổn thương mắt anh ta.
"Tôi cũng gọi Dịch Lan tới."
Thẩm Liên: "Vậy không thành vấn đề."
Phùng Duyệt Sơn nhìn chằm chằm Thẩm Liên một lát, phun một câu: "Vậy đi."
Phùng Duyệt Sơn lắc lư rời đi, Thẩm Liên trở lại phòng.
Mới vừa ngồi xuống, chợt nghe trưởng phòng mời khách hỏi: "Vị vừa rồi... Nhìn như là Phùng tổng của Đỉnh Thiên quốc tế?"
Thẩm Liên: "Chính là cậu ta."
Trưởng phòng nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi cũng không dám hỏi nhiều, nhưng càng khách sáo với Thẩm Liên hơn.
Bữa cơm này ăn xong, tiễn phía đối tác đi, dặn dò Lý Dật và Giang Dữu đi về cẩn thận, Thẩm Liên mới đi tới phòng 101.
Y và nhân viên phục vụ vừa muốn rời đi đụng phải nhau, sau đó nghe Phùng Duyệt Sơn hô lên: "Thẩm Liên! Ở đây!"
Trong phòng, mùi thuốc không nồng nhưng bình rượu lại ngã nghiêng một đống. Thẩm Liên mới vừa ngồi xuống còn có người tới mời rượu. Phùng Duyệt Sơn vươn tay cản lại, "Không uống, không uống, người này không uống."
Đối phương khó hiểu: "Sao không uống?"
"Vì mạng của tôi!" Phùng Duyệt Sơn nói: "Không uống thật."
Thẩm Liên nhìn ra được ở đây Phùng Duyệt Sơn là lớn nhất. Y mới vừa nói vài câu với cậu ta, mọi người đã đứng dậy đổi một phòng khác. Ăn uống no đủ, kế tiếp chính là ca hát giải trí.
Một nhóm người rời đi, có thêm một nhóm mới tới. Trong khu vui chơi hơi tối, xa hoa lãng phí, Thẩm Liên gọi một ly nước chanh.
Mặt mũi thân hịn của y trong bóng thêm càng hiện ra xinh đẹp hơn, đường cong mềm mại từ mũi đến bờ môi như cánh hoa đó khiến người ta đã gặp qua là không quên được. Thẩm Liên nhìn chằm chằm nước trong ly, trong ánh mắt chứa tình tự, dập dờn sóng nước. Y ngồi giữa nơi này nhưng lại lộ ra một loại điềm đạm xinh đẹp không hợp lắm.
Có không ít người nhìn lén tới ngây người.
Phùng Duyệt Sơn gửi vài tin nhắn cho Sở Dịch Lan, toàn bộ như đá chìm đáy biển.
Được lắm, không để ý tới cậu ta phải không?
Phùng Duyệt Sơn bám riết không tha, đổi sang gọi video.
Lúc điện thoại reo đến lần thứ ba, Sở Dịch Lan bắt máy. Vừa nhìn đã thấy người này vẫn còn ở văn phòng, câu đầu tiên nói với Phùng Duyệt Sơn chính là: "Mỗi ngày của cậu đều nhàm chán như vậy, ông già nhà cậu có thể nhịn được sao?"
"Em đang ở Venus, tới đây chơi."
Sở Dịch Lan: "Tôi đang bận, lần sau đi."
"Ngay lần này."
Sở Dịch Lan nhướng mày: "Từ khi nào cậu đã có thể quyết định thay tôi vậy?"
Lời còn chưa dứt, màn ảnh phía Phùng Duyệt Sơn đã lướt thoáng qua một phương hướng nào đó.
Sắc mặt Sở Dịch Lan lập tức thay đổi: "Cậu gọi Thẩm Liên tới từ khi nào vậy?"
"ĐM! Thoáng qua một cái mà anh cũng thấy được sao?"
Sở Dịch Lan: "Venus tầng mấy?"
Phùng Duyệt Sơn không còn gì để nói: "... Anh đúng là, anh con mẹ nó."
Hoàn cảnh âm thanh bốn phía đều rất ồn ào, Thẩm Liên cũng không chú ý tới Phùng Duyệt Sơn gọi điện cho Sở Dịch Lan. Y chỉ vừa mới quay đầu đã thấy Phùng Duyệt Sơn đang phẫn nộ mắng cái gì đó.
"Thứ trọng sắc khinh bạn!"
Có một ngày Sở gia sẽ trọng sắc khinh bạn, nói ra ai sẽ tin chứ?
Phùng Duyệt Sơn dặn dò Thẩm Liên hai câu: "Cậu muốn uống rượu thì uống, không muốn uống thì cứ từ chối, tôi sang bên đó tiếp mấy người bạn."
Thẩm Liên hút nước chanh: "Ừ."
Quả nhiên, có người mới tới lần đầu thấy Thẩm Liên không khỏi hỏi bạn bè bên cạnh, ánh mắt còn không thể rời khỏi người y.
"Đó là ai?"
"Phùng tổng dẫn tới."
"Thiếu gia nhà ai?"
"Hình như là một diễn viên."
Diễn viên? Diễn viên dễ giải quyết.
Có người ngứa ngáy tay chân bưng rượu đi tới, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Thẩm Liên, trên mặt dù có cố gắng cất giấu cỡ nào cũng không giấu được một chữ "sắc", "Uống một ly?"
Thẩm Liên nhìn lướt qua đối phương, bình tĩnh nói: "Xin lỗi, không uống."
"Uống đi, tới nơi này sao lại không uống chứ?" Nói rồi còn dùng ly rượu mà mình đã uống qua đẩy về phía môi Thẩm Liên.
Cả người Thẩm Liên ngửa ra sau, lập tức vươn tay cản lại: "Thật sự không uống."
Đối phương khẽ hừ một tiếng, "Không phải chứ, một đào kép như cậu đến đây không phải vì..."
Còn chưa nói dứt lời đã bị ai đó tóm lấy áo từ phía sau kéo đứng lên.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro