Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 37
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Thẩm Liên lợi dụng lúc mọi người không để ý, còn chạy tới toilet rửa mặt nhưng là vô dụng. Con người y bình thường luôn uể oải lười nhác, một khi cảm xúc tăng lên, khóe mắt đuôi lông mày đều là hưng phấn.
"Ôi chao ơi." Hoàng Giai Xán tinh mắt, tiến tới bắt lấy người, "Biến mất một giờ, đi làm gì? Mặt cậu... Làm sao vậy?"
"Có vấn đề gì sao?" Thẩm Liên vươn tay sờ soạng.
"Giống như là vừa mới đi từ nơi trăng hoa ra vậy."
Thẩm Liên: "..."
Nói gì bây giờ?
Thẩm Liên cười ha ha một hồi, sau đó chạy đi tìm Đới Đồng.
Đới Đồng thấy Thẩm Liên vội vàng muốn chạy, vì thế nói thẳng vào chuyện chính: "Đợi buổi lễ thông báo ra phim mới, tôi trao đổi với bên phỏng vấn sẽ tăng chút thời lượng cho cậu. Còn về tiệc đóng máy mấy ngày nữa, đến lúc tôi sẽ gọi điện cho cậu."
"Được." Nửa người Thẩm Liên đã hướng ra ngoài, dường như chỉ cần Đới Đồng ra lệnh một tiếng là y sẽ lập tức chạy đi ngay vậy.
Đới Đồng tặc lưỡi một tiếng: "Trang phục! Tôi còn phải trả lại cho người ta nữa."
"À, à, vâng."
Động tác Thẩm Liên rất nhanh, lúc xách va li đi từ trong phòng nghỉ ra đã thấy Tôn Bỉnh Hách tây trang giày da, trong tay cũng xách theo va li đang đứng ở cách đó không xa.
Như lúc anh ta tới vậy.
Tôn Bỉnh Hách không chút biểu cảm nhưng hơi thở quanh người lại không thể khinh thường.
Thẩm Liên đã chuẩn bị mấy câu cảm ơn nhưng mới vừa tới gần lại chợt nghe Tôn Bỉnh Hách thấp giọng: "Cậu Thẩm, nếu về sau còn có chuyện tốt thế này, nhớ phải gọi tôi đó nha."
Vô nghĩa. Sau vài ngày không cần phải ứng phó với đám già lão luyện phía đối tác, không có tiệc rượu yến hội, làm Tôn Bỉnh Hách cảm thấy đầu óc mình thư thái hơn rất nhiều. Thi thoảng diss vài người chướng mắt, cũng không ai làm gì được anh ta, tiền lương vẫn được nhận đều đặn, giống như được nghỉ phép vậy.
Thẩm Liên: "..." Y hơi tò mò Sở Dịch Lan phát bao nhiêu tiền lương cho Tôn Bỉnh Hách.
"Vậy nhé cậu Thẩm, có duyên còn gặp lại."
Thẩm Liên gật đầu: "Có duyên gặp lại."
Tôn Bỉnh Hách tinh thần sảng khoái đi ra cửa. Trên đường đi, trợ lý của Ngụy Phàm Thần nhìn thấy anh ta tựa như nhìn thấy quỷ, lập tức dán sát chân tường.
Thẩm Liên chào hỏi từng người, đương nhiên xem nhẹ Trịnh Ca và Ngụy Phàm Thần. [Im lặng không nói gì] xem như đã hoàn toàn kết thúc quay chụp.
Thẩm Liên về tới trên xe.
Nhưng khác với Thẩm Liên gió xuân phơi phới, sắc mặt Sở Dịch Lan tựa như chưa từng phát sinh chuyện gì cả, vẫn rất bình tĩnh.
"Mệt muốn chết." Thẩm Liên nói, "Ngày mai em có thể ngủ bù rồi."
Trong đoàn phim không thể lười biếng, cho dù không có cảnh quay thì Thẩm Liên cũng phải dậy sớm, sau đó sẽ tới chỗ Đới Đồng trao đổi vài chỗ mình thấy tâm đắc. Chứ không thì những cảnh diễn được tăng thêm của "Lệ Khoan" từ đâu mà ra?
"Có đói bụng không?" Sở Dịch Lan hỏi.
Thẩm Liên trả lời: "Muốn ăn vịt quay."
Sở Dịch Lan bảo tài xế lái tới quán ăn Đỉnh Thạch.
Xe rẽ ngoặt, lúc đi ngang qua trước cổng lớn, Thẩm Liên và Sở Dịch Lan đều nhìn thấy Trịnh Ca đi từ trong đó ra, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía bên này.
"Anh nói xem anh ta thấy được không?" Thẩm Liên tựa như không để ý hỏi.
Sở Dịch Lan: "Không liên quan tới tôi."
Thẩm Liên nở nụ cười, cái ham muốn sống sót này, tạm chấp nhận được.
"Hình như em quá suôn sẻ, Trịnh Ca không được thoải mái lắm." Thẩm Liên thản nhiên.
Sở Dịch Lan nhíu mày, sau đó lại nghe Thẩm Liên nói: "Nhưng anh ta không được thoải mái, thì em càng vui mừng."
Khóe miệng Sở Dịch Lan hơi cong lên.
Tới quán ăn, Thẩm Liên ngốn cả bàn vịt quay, nuốt một miếng cuối cùng xuống mới cảm thấy cuộc sống viên mãn.
Sở Dịch Lan chỉ gắp mấy đũa rau. Anh nhìn Thẩm Liên ăn gì đó cũng không cảm thấy buồn tẻ.
Mấy ngày nhớ thương cuối cùng cũng trở lại bên người, tâm trạng cũng rộng rãi thoải mái hơn.
Sau khi về đến nhà, Thẩm Liên ngủ bù ba ngày liên tiếp, lúc tỉnh lại đã là giờ cơm trưa, sau đó sẽ gửi chút quà nho nhỏ cho Sở Dịch Lan.
Đến ngày thứ tư, bảy giờ sáng Thẩm Liên đã ăn mặc chỉnh tề đi từ trong phòng ra.
Sở Dịch Lan nghe tiếng ngẩng đầu, nhìn chăm chú vài giây mới nói: "Em không cần đi cùng cũng được."
Sở Dịch Lan đã hẹn hôm nay đến chỗ Ninh Tư Hàm kiểm tra tình hình khôi phục của vết sẹo.
Thẩm Liên mặc áo khoác vào, "Em đi với anh."
Lần này, Sở Dịch Lan không từ chối nữa.
Ở bệnh viện, Ninh Tư Hàm nhìn thấy Thẩm Liên hơi nhướng mày.
Càng khiến anh ta ngạc nhiên hơn chính là, hơi thở quanh người Sở Dịch Lan rõ ràng đã thay đổi.
Lúc trước là âm u áp lực tựa biển sâu, khiến cho tất cả những người đến gần đều cảm thấy không thể thở nổi. Nhưng giờ phút này, Thẩm Liên đi ở phía trước, Sở Dịch Lan chậm rãi theo ở phía sau, ánh mắt dừng trên người người đi trước, tia sáng rơi vào đáy mắt có vẻ ôn hòa và bình thản.
Ninh Tư Hàm nói đùa: "Hiếm khi cậu đúng giờ."
Thẩm Liên tiếp lời: "Tối hôm qua tôi phải nhắc mấy lần đấy."
Ninh Tư Hàm nghe vậy cảm thấy bảo Phùng Duyệt Sơn tiết lộ tin tức cho Thẩm Liên là đúng đắn, nếu như thật sự để ý thì đương nhiên sẽ cùng theo tới.
Sở Dịch Lan đi làm kiểm tra, Thẩm Liên ngồi chờ bên ngoài.
Trong lúc đó, Ninh Tư Hàm có ra ngoài một chuyến, cảm thấy dáng vẻ này của Thẩm Liên rất thú vị không khỏi trêu chọc: "Ai không biết còn tưởng vợ cậu đang sinh em bé bên trong đấy."
Thẩm Liên nói khoác mà không biết ngượng: "Nếu anh ấy có thể sinh cho tôi, tôi sẽ quỳ tới khi cha con bình an ra khỏi đó mới thôi."
Ninh Tư Hàm: "..."
Ninh Tư Hàm bị nghẹn nở nụ cười, cuối cùng giơ một ngón cái với Thẩm Liên.
Đợi cửa phòng kiểm tra mở ra, đã là nửa tiếng sau.
"Tình hình khôi phục rất tốt, có thể thấy đã có sự thay đổi nhiều trên phương diện tinh thần và ẩm thực."
Thẩm Liên vẫn luôn theo cùng cho nên bác sĩ xem y là người nhà, lại nói tiếp mà không hề giấu diếm, "Có thể tiến hành trị liệu giai đoạn hai."
Thẩm Liên: "Khi nào?"
"Tốt nhất là ngay bây giờ." Bác sĩ nói, "Lần sau chưa chắc chúng tôi có mặt đầy đủ hết thế này."
Một ca giải phẫu nhỏ cũng không quá phiền phức, cả quá trình chỉ mất bốn mươi phút. Nhưng lúc Sở Dịch Lan đi ra, trên mặt dán băng gạc, một mảng da lộ ra ngoài vẫn còn ửng hồng.
Thẩm Liên tiến lên, Sở Dịch Lan không được tự nhiên quay đầu đi.
"Đừng nhúc nhích." Thẩm Liên đè cằm anh lại, "Có đau không?"
Sở Dịch Lan: "Cũng tạm."
"Đến tối là có thể tháo băng gạc ra, cố gắng đừng để dính nước, ăn đồ ăn loãng và nhạt, nghỉ ngơi đúng giờ." Ninh Tư Hàm cắm một tay vào túi, đứng ở một bên, "Mấy câu nhắc nhở quen thuộc."
Thẩm Liên đáp: "Vâng, yên tâm, có tôi trông chừng mà."
Sở Dịch Lan rũ mắt nhìn y: "Em trông chừng? Kế tiếp không có việc gì sao?"
"Nghỉ mấy ngày với anh."Thẩm Liên nói vô cùng trôi chảy.
Ninh Tư Hàm khẽ hít một hơi, chẳng hiểu sao lại thấy cay mắt, không muốn nhìn nữa.
Sau khi phát hiện Thẩm Liên có kỹ năng biểu diễn trời cho, Hồ Khải Lam càng không muốn y lãng phí thời gian ở những chương trình tạp kỹ, cho dù ngồi xổm trong nhà đọc sách cũng được, phải đợi một bộ phim hay, tiện thể để cho một ít ngôn luận khi trước lắng đọng xuống.
Nhưng quảng cáo nên nhận vẫn phải nhận.
Buổi tối, Thẩm Liên ngồi xổm trên sô pha giúp Sở Dịch Lan tháo băng gạc, Hồ Khải Lam gọi điện tới, y thấy vậy mở loa ngoài.
"Thẩm Liên à, cậu biết Xuân Thảo không? Có một quảng cáo mặt nạ dưỡng da, tôi nhận thay cậu rồi."
Thẩm Liên thấy vết sẹo biến thành màu đen nhưng đã thu nhỏ lại một ít, không khỏi thầm thở phào, đáp: "Vâng, lát nữa anh Hồ gửi thời gian địa điểm cho em, em đúng giờ đi quay."
Hồ Khải Lam nói tiếp: "Còn nữa, cậu có phản cảm với 'xào' CP không?"
Tay Sở Dịch Lan thăm dò tới vòng eo Thẩm Liên, mang theo mùi vị nguy hiểm.
"Phản cảm!" Thẩm Liên lập tức bác bỏ: "Cuộc đời em ghét nhất là 'xào' CP. Một người có thực lực như em không cần 'xào' CP!"
Hồ Khải Lam: "..."
Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi mà, cũng không cần phải kích động đến vậy.
Thẩm Liên lợi dụng lúc mọi người không để ý, còn chạy tới toilet rửa mặt nhưng là vô dụng. Con người y bình thường luôn uể oải lười nhác, một khi cảm xúc tăng lên, khóe mắt đuôi lông mày đều là hưng phấn.
"Ôi chao ơi." Hoàng Giai Xán tinh mắt, tiến tới bắt lấy người, "Biến mất một giờ, đi làm gì? Mặt cậu... Làm sao vậy?"
"Có vấn đề gì sao?" Thẩm Liên vươn tay sờ soạng.
"Giống như là vừa mới đi từ nơi trăng hoa ra vậy."
Thẩm Liên: "..."
Nói gì bây giờ?
Thẩm Liên cười ha ha một hồi, sau đó chạy đi tìm Đới Đồng.
Đới Đồng thấy Thẩm Liên vội vàng muốn chạy, vì thế nói thẳng vào chuyện chính: "Đợi buổi lễ thông báo ra phim mới, tôi trao đổi với bên phỏng vấn sẽ tăng chút thời lượng cho cậu. Còn về tiệc đóng máy mấy ngày nữa, đến lúc tôi sẽ gọi điện cho cậu."
"Được." Nửa người Thẩm Liên đã hướng ra ngoài, dường như chỉ cần Đới Đồng ra lệnh một tiếng là y sẽ lập tức chạy đi ngay vậy.
Đới Đồng tặc lưỡi một tiếng: "Trang phục! Tôi còn phải trả lại cho người ta nữa."
"À, à, vâng."
Động tác Thẩm Liên rất nhanh, lúc xách va li đi từ trong phòng nghỉ ra đã thấy Tôn Bỉnh Hách tây trang giày da, trong tay cũng xách theo va li đang đứng ở cách đó không xa.
Như lúc anh ta tới vậy.
Tôn Bỉnh Hách không chút biểu cảm nhưng hơi thở quanh người lại không thể khinh thường.
Thẩm Liên đã chuẩn bị mấy câu cảm ơn nhưng mới vừa tới gần lại chợt nghe Tôn Bỉnh Hách thấp giọng: "Cậu Thẩm, nếu về sau còn có chuyện tốt thế này, nhớ phải gọi tôi đó nha."
Vô nghĩa. Sau vài ngày không cần phải ứng phó với đám già lão luyện phía đối tác, không có tiệc rượu yến hội, làm Tôn Bỉnh Hách cảm thấy đầu óc mình thư thái hơn rất nhiều. Thi thoảng diss vài người chướng mắt, cũng không ai làm gì được anh ta, tiền lương vẫn được nhận đều đặn, giống như được nghỉ phép vậy.
Thẩm Liên: "..." Y hơi tò mò Sở Dịch Lan phát bao nhiêu tiền lương cho Tôn Bỉnh Hách.
"Vậy nhé cậu Thẩm, có duyên còn gặp lại."
Thẩm Liên gật đầu: "Có duyên gặp lại."
Tôn Bỉnh Hách tinh thần sảng khoái đi ra cửa. Trên đường đi, trợ lý của Ngụy Phàm Thần nhìn thấy anh ta tựa như nhìn thấy quỷ, lập tức dán sát chân tường.
Thẩm Liên chào hỏi từng người, đương nhiên xem nhẹ Trịnh Ca và Ngụy Phàm Thần. [Im lặng không nói gì] xem như đã hoàn toàn kết thúc quay chụp.
Thẩm Liên về tới trên xe.
Nhưng khác với Thẩm Liên gió xuân phơi phới, sắc mặt Sở Dịch Lan tựa như chưa từng phát sinh chuyện gì cả, vẫn rất bình tĩnh.
"Mệt muốn chết." Thẩm Liên nói, "Ngày mai em có thể ngủ bù rồi."
Trong đoàn phim không thể lười biếng, cho dù không có cảnh quay thì Thẩm Liên cũng phải dậy sớm, sau đó sẽ tới chỗ Đới Đồng trao đổi vài chỗ mình thấy tâm đắc. Chứ không thì những cảnh diễn được tăng thêm của "Lệ Khoan" từ đâu mà ra?
"Có đói bụng không?" Sở Dịch Lan hỏi.
Thẩm Liên trả lời: "Muốn ăn vịt quay."
Sở Dịch Lan bảo tài xế lái tới quán ăn Đỉnh Thạch.
Xe rẽ ngoặt, lúc đi ngang qua trước cổng lớn, Thẩm Liên và Sở Dịch Lan đều nhìn thấy Trịnh Ca đi từ trong đó ra, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía bên này.
"Anh nói xem anh ta thấy được không?" Thẩm Liên tựa như không để ý hỏi.
Sở Dịch Lan: "Không liên quan tới tôi."
Thẩm Liên nở nụ cười, cái ham muốn sống sót này, tạm chấp nhận được.
"Hình như em quá suôn sẻ, Trịnh Ca không được thoải mái lắm." Thẩm Liên thản nhiên.
Sở Dịch Lan nhíu mày, sau đó lại nghe Thẩm Liên nói: "Nhưng anh ta không được thoải mái, thì em càng vui mừng."
Khóe miệng Sở Dịch Lan hơi cong lên.
Tới quán ăn, Thẩm Liên ngốn cả bàn vịt quay, nuốt một miếng cuối cùng xuống mới cảm thấy cuộc sống viên mãn.
Sở Dịch Lan chỉ gắp mấy đũa rau. Anh nhìn Thẩm Liên ăn gì đó cũng không cảm thấy buồn tẻ.
Mấy ngày nhớ thương cuối cùng cũng trở lại bên người, tâm trạng cũng rộng rãi thoải mái hơn.
Sau khi về đến nhà, Thẩm Liên ngủ bù ba ngày liên tiếp, lúc tỉnh lại đã là giờ cơm trưa, sau đó sẽ gửi chút quà nho nhỏ cho Sở Dịch Lan.
Đến ngày thứ tư, bảy giờ sáng Thẩm Liên đã ăn mặc chỉnh tề đi từ trong phòng ra.
Sở Dịch Lan nghe tiếng ngẩng đầu, nhìn chăm chú vài giây mới nói: "Em không cần đi cùng cũng được."
Sở Dịch Lan đã hẹn hôm nay đến chỗ Ninh Tư Hàm kiểm tra tình hình khôi phục của vết sẹo.
Thẩm Liên mặc áo khoác vào, "Em đi với anh."
Lần này, Sở Dịch Lan không từ chối nữa.
Ở bệnh viện, Ninh Tư Hàm nhìn thấy Thẩm Liên hơi nhướng mày.
Càng khiến anh ta ngạc nhiên hơn chính là, hơi thở quanh người Sở Dịch Lan rõ ràng đã thay đổi.
Lúc trước là âm u áp lực tựa biển sâu, khiến cho tất cả những người đến gần đều cảm thấy không thể thở nổi. Nhưng giờ phút này, Thẩm Liên đi ở phía trước, Sở Dịch Lan chậm rãi theo ở phía sau, ánh mắt dừng trên người người đi trước, tia sáng rơi vào đáy mắt có vẻ ôn hòa và bình thản.
Ninh Tư Hàm nói đùa: "Hiếm khi cậu đúng giờ."
Thẩm Liên tiếp lời: "Tối hôm qua tôi phải nhắc mấy lần đấy."
Ninh Tư Hàm nghe vậy cảm thấy bảo Phùng Duyệt Sơn tiết lộ tin tức cho Thẩm Liên là đúng đắn, nếu như thật sự để ý thì đương nhiên sẽ cùng theo tới.
Sở Dịch Lan đi làm kiểm tra, Thẩm Liên ngồi chờ bên ngoài.
Trong lúc đó, Ninh Tư Hàm có ra ngoài một chuyến, cảm thấy dáng vẻ này của Thẩm Liên rất thú vị không khỏi trêu chọc: "Ai không biết còn tưởng vợ cậu đang sinh em bé bên trong đấy."
Thẩm Liên nói khoác mà không biết ngượng: "Nếu anh ấy có thể sinh cho tôi, tôi sẽ quỳ tới khi cha con bình an ra khỏi đó mới thôi."
Ninh Tư Hàm: "..."
Ninh Tư Hàm bị nghẹn nở nụ cười, cuối cùng giơ một ngón cái với Thẩm Liên.
Đợi cửa phòng kiểm tra mở ra, đã là nửa tiếng sau.
"Tình hình khôi phục rất tốt, có thể thấy đã có sự thay đổi nhiều trên phương diện tinh thần và ẩm thực."
Thẩm Liên vẫn luôn theo cùng cho nên bác sĩ xem y là người nhà, lại nói tiếp mà không hề giấu diếm, "Có thể tiến hành trị liệu giai đoạn hai."
Thẩm Liên: "Khi nào?"
"Tốt nhất là ngay bây giờ." Bác sĩ nói, "Lần sau chưa chắc chúng tôi có mặt đầy đủ hết thế này."
Một ca giải phẫu nhỏ cũng không quá phiền phức, cả quá trình chỉ mất bốn mươi phút. Nhưng lúc Sở Dịch Lan đi ra, trên mặt dán băng gạc, một mảng da lộ ra ngoài vẫn còn ửng hồng.
Thẩm Liên tiến lên, Sở Dịch Lan không được tự nhiên quay đầu đi.
"Đừng nhúc nhích." Thẩm Liên đè cằm anh lại, "Có đau không?"
Sở Dịch Lan: "Cũng tạm."
"Đến tối là có thể tháo băng gạc ra, cố gắng đừng để dính nước, ăn đồ ăn loãng và nhạt, nghỉ ngơi đúng giờ." Ninh Tư Hàm cắm một tay vào túi, đứng ở một bên, "Mấy câu nhắc nhở quen thuộc."
Thẩm Liên đáp: "Vâng, yên tâm, có tôi trông chừng mà."
Sở Dịch Lan rũ mắt nhìn y: "Em trông chừng? Kế tiếp không có việc gì sao?"
"Nghỉ mấy ngày với anh."Thẩm Liên nói vô cùng trôi chảy.
Ninh Tư Hàm khẽ hít một hơi, chẳng hiểu sao lại thấy cay mắt, không muốn nhìn nữa.
Sau khi phát hiện Thẩm Liên có kỹ năng biểu diễn trời cho, Hồ Khải Lam càng không muốn y lãng phí thời gian ở những chương trình tạp kỹ, cho dù ngồi xổm trong nhà đọc sách cũng được, phải đợi một bộ phim hay, tiện thể để cho một ít ngôn luận khi trước lắng đọng xuống.
Nhưng quảng cáo nên nhận vẫn phải nhận.
Buổi tối, Thẩm Liên ngồi xổm trên sô pha giúp Sở Dịch Lan tháo băng gạc, Hồ Khải Lam gọi điện tới, y thấy vậy mở loa ngoài.
"Thẩm Liên à, cậu biết Xuân Thảo không? Có một quảng cáo mặt nạ dưỡng da, tôi nhận thay cậu rồi."
Thẩm Liên thấy vết sẹo biến thành màu đen nhưng đã thu nhỏ lại một ít, không khỏi thầm thở phào, đáp: "Vâng, lát nữa anh Hồ gửi thời gian địa điểm cho em, em đúng giờ đi quay."
Hồ Khải Lam nói tiếp: "Còn nữa, cậu có phản cảm với 'xào' CP không?"
Tay Sở Dịch Lan thăm dò tới vòng eo Thẩm Liên, mang theo mùi vị nguy hiểm.
"Phản cảm!" Thẩm Liên lập tức bác bỏ: "Cuộc đời em ghét nhất là 'xào' CP. Một người có thực lực như em không cần 'xào' CP!"
Hồ Khải Lam: "..."
Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi mà, cũng không cần phải kích động đến vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro