Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 178
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
"CMN! Tuy nói tình yêu có thể tưới mát tâm hồn con người nhưng hai người cũng là vợ chồng già rồi, tới mức đó sao?"
Buổi chiều Từ Cảnh Ca đến thăm, vừa vào cửa đã bị Sở Dịch Lan tay cắm hoa bách hợp, khóe môi mỉm cười, tỏa ra hơi thở "người chồng đảm đang" nồng nặc dọa sợ.
Từ Cảnh Ca không nhịn được, đi tới ghé sát bên tai Sở Dịch Lan nói một câu như vậy.
Sở Dịch Lan lườm: "Có biết nói chuyện không?"
"Thiệt mà!" Từ Cảnh Ca nói: "Đau hết cả mắt."
Sở Dịch Lan: "Cút."
Từ Cảnh Ca là cố ý nói như vậy, bởi vì nhìn thấy anh em mình sống vui vẻ thoải mái quá làm anh ta ganh tị, cho nên phải nói cho đỡ ngứa mồm.
Mà cùng với đó, Từ Cảnh Ca cũng nhẹ nhàng thở ra, bởi vì một khi Thẩm Liên có chuyện gì chỉ sợ bến cảng của mình sẽ bị cho nổ tung thôi.
Thường Thanh cũng đến, chạy tới trò chuyện với Thẩm Liên.
Thường Thanh nhuộm tóc, còn móc line, phía trên màu xám là một nhúm xanh da trời. Anh ta xinh đẹp trắng nõn, rất hợp với hai màu này. Lại nhờ có khí chất có thể trấn áp được, không hề giống phong cách rock hiphop một chút nào, trái lại càng giống như bước ra từ truyện tranh.
Lúc ấy ảnh chụp vừa đăng lên mạng đã lập tức lên thẳng hotsearch.
"Đẹp!" Thẩm Liên khen từ tận đáy lòng: "Đợi khi nào tôi cũng nhuộm một đầu như vậy."
"Cùng kiểu?" Thường Thanh cười hỏi.
"Thôi cho xin, đến lúc đó mấy người gặm CP có thể gặm chúng ta vào trong lòng đất luôn đó." Thẩm liên lén chỉ hai người đàn ông bên kia, sau đó ra hiệu: "Tôi nhuộm bảy sắc cầu vồng."
Sở Dịch Lan: "... Không cho."
Thường Thanh cười ha ha, thấy Thẩm Liên có sức sống như vậy cũng yên tâm.
Hai người cũng không nán lại quá lâu vì không muốn làm phiền Thẩm Liên nghỉ ngơi. Buổi trưa Thẩm Liên ngủ, Sở Dịch Lan tới phòng điều dưỡng học kỹ thuật mát xa. Thật ra anh đã làm rất chuẩn rồi, cho dù là lực tay hay là vị trí đều vô cùng làm người bệnh dễ chịu.
Thẩm Liên nằm viện mười hai ngày, cuối cùng Ninh Tư Hàm chỉ thiếu điều kề dao trên cổ mình, lại quỳ xuống nói với Sở Dịch Lan: "Thật sự xuất viện được rồi!!!"
Thẩm Liên cũng từ nói nhảm lúc ban đầu trở nên im lặng, mắt thấy sắp ngột ngạt thành bệnh, Sở Dịch Lan mới chịu nhả ra.
Thẩm Liên vui mừng tới muốn lập tức đãi một bàn tiệc lớn!
Lần này xử lý đám người trên cảng, công của Từ Cảnh Ca rất lớn, nói thế nào Thẩm Liên cũng muốn mời người ta ăn một bữa cơm. Phùng Duyệt Sơn nghe tin lập tức bỏ hết mọi công việc chạy tới, còn ở trong nhóm nói xách một con gà ác không ăn thức ăn gia súc tới cho Thẩm Liên, rất bổ!
Thẩm Liên cứ tưởng người này nói giỡn thôi, đến khi nhìn thấy Phùng Duyệt Sơn xách một con gà sống từ trong cốp chiếc xe thể thao bảy chữ số ra, y câm nín.
Phùng Duyệt Sơn thấy vậy rất không vừa lòng: "Đi nhà hàng nào? Bảo phòng bếp hầm canh."
"Người ta không cho tự mang theo nguyên liệu nấu ăn..."
"Nói bừa." Phùng Duyệt Sơn phản đối: "Tôi trả tiền mà họ cũng không làm?"
Thật ra cũng không phải, cậu Phùng đã là hội viên cấp cao nhất của nhà hàng này, vừa bảo phòng bếp hầm canh gà là họ đã tức tốc làm ngay.
Còn có một người từ Cừ Đô riêng chạy tới, chính là Khuông Thành Hải.
Thật sự rất khó cho Đại Hải Mập, Tôn Bỉnh Hách cũng khá đau lòng thay ông ta.
Khi ấy Thẩm Liên bị bắt đi ngay trong tiệc đóng máy, vẫn là ngay trước mặt Khuông Thành Hải, còn bị thương nữa, làm sao sếp Khuông yên tâm thoải mái sống được?
Tôn Bỉnh Hách vừa nhận được tin đã lập tức phái người đuổi theo, tranh thủ lúc chưa tới nơi đã gọi video cho Khuông Thành Hải, bảo ông ta tóm tắt lại sự việc.
Lúc ấy Khuông Thành Hải nước mắt rơi như mưa làm Tôn Bỉnh Hách tưởng người bị trói lại bắt đi là ông ta mới đúng.
Cũng có thể thông cảm được, bởi một khi sếp đánh mất lý trí, đừng nói Khuông Thành Hải, có lẽ ngay cả hắn cũng không chạy thoát được.
Tuy sau lại đã có tin tức của Thẩm Liên rồi, mỗi ngày Khuông Thành Hải đều sống trong thấp thỏm. Ban đầu ông ta còn định tới bệnh viện thăm nữa, là Tôn Bỉnh hách cản lại, nói trong lúc dưỡng bệnh không nên gặp quá nhiều người.
Bây giờ Thẩm Liên xuất viện, Khuông Thành Hải lập tức đạp chân ga như bay. Trên đường đi, vành mắt đỏ rồi lại đỏ, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Liên rất muốn chạy tới ôm một cái nhưng bởi vì ánh mắt sếp Sở quá âm u, cuối cùng cũng không dám.
Sau đó, Khuông Thành Hải cụ thể hoá sự áy náy của bản thân bằng việc uống rượu, một ly nối tiếp một ly, mang đầy vui mừng "sống sót sau tai nạn".
"Không đến mức đó đâu sếp Khuông?" Phùng Duyệt Sơn kinh ngạc.
Khuông Thành Hải lắc đầu: "Cậu Phùng không hiểu đâu."
Tôn Bỉnh Hách hỏi: "Chu Nguyên Lâm đâu?"
Không thèm khách sáo một chút nào, khi trước còn có thể gọi "sếp Chu", "cậu Chu", bây giờ đã hô thẳng tên họ.
Ninh Tư Hàm đứng bên cạnh thầm nghĩ, Chu Nguyên Lâm cũng đâu phải bị úng não, biết có mặt cậu mà còn tới chứ.
"À, đi công tác rồi." Phùng Duyệt Sơn nói.
Tôn Bỉnh Hách gật đầu: "Nói với anh ta, tôi không so đo."
Lời này vừa ra, ngay cả Sở Dịch Lan cũng phải quay đầu lại nhìn.
Phùng Duyệt Sơn ngoài cười nhưng trong không cười, trên mặt viết "bản thân trợ lý Tôn có tin được lời mình nói không?"
Tôn Bỉnh Hách: "..." Không lừa được rồi.
Hai người Từ Cảnh Ca đang trên đường tới, trong điện thoại báo với Thẩm Liên sẽ dẫn theo một đứa bé, là cháu của anh ta, đang trong kỳ nghỉ nên muốn tới chơi vài ngày.
Thẩm Liên không để ý: "Được, dẫn ai tới cũng được."
Hơn mười phút sau, Từ Cảnh Ca đẩy cửa bước vào: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi đến muộn. Ôi chao, cậu Thẩm hào phóng, đêm nay thịnh soạn quá ha."
Thẩm Liên đáp lại bằng một nụ cười. Thật ra y có mời khách được hay không phải xem lại, nhìn thái độ của sếp Khuông chắc chắn sẽ giành tính tiền.
Cháu trai của Từ Cảnh Ca tám tuổi, gọi là Từ Dương, trông xinh xắn đáng yêu, tính cách hướng ngoại, vừa vào đã chủ động chào hỏi mọi người, không cần Từ Cảnh Ca giới thiệu đã tự mình phán đoán, gọi "chú, bác" rất làm người ta yêu thích.
Đồ ăn bày đầy bàn, đừng nói chứ, con gà của cậu Phùng rất được nhé, nước canh đậm đà, ăn vào miệng thơm ngon béo ngậy.
"Nói đùa, người bình thường còn chưa được ăn đâu." Phùng Duyệt Sơn đắc ý dào dạt.
Sở Dịch Lan thấy Thẩm Liên thích bèn múc một chén đặt trước mặt y.
Từ Dương không sợ người lạ, đặt cặp sách nhỏ của mình xuống, đợi người lớn động đũa trước rồi mới vui sướng ăn ngấu nghiến, không cần người khác phải lo lắng cho mình.
"Dễ ăn vậy?" Thẩm Liên gắp chân gà cho cậu bé.
Từ Dương nuốt đồ ăn trong miệng xuống: "Cảm ơn anh xinh đẹp."
CMN! Thẩm Liên hận không thể đẩy cả con gà tới trước mặt Từ Dương.
Ánh mắt Tôn Bỉnh Hách dịu dàng đánh giá, ừm, rất thông minh.
Một khi đã no bụng, Thẩm Liên không uống được rượu. Những người khác lại không khách sáo, bao gồm Sở Dịch Lan cũng vui vẻ rót cho mình một ly.
Sếp Khuông thật sự "Ngàn dặm lo lắng, thê lương không chỗ nói", ai mời rượu cũng không từ chối, mà ánh mắt mỗi khi đối mặt với Tôn Bỉnh Hách phải gọi là đầy hờn tủi.
"Sao ông không làm vậy với sếp á?"
Khuông Thành Hải: "Tôi không dám."
Tôn Bỉnh Hách nở nụ cười, uống với Khuông Thành Hải xong, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Dương Bân: 【Tốc độ.】
Dương Bân: 【Chuẩn bị xuất phát rồi, chắc tầm bốn mươi phút nữa, đừng uống nhiều quá.】
Trong ly của Thẩm Liên là nước trái cây, thường thường nhấp một ngụm, nghe tiếng cười nói bên tai đã thấy rất vui vẻ.
Lần này, mấy người họ chơi rất lớn, rượu là một chai tiếp một chai ném dưới đất, mà Thẩm Liên cũng không có ý định ngăn cản.
Hai má Thường Thanh phớt hồng, một bàn tay run rẩy bắt lấy chai rượu, vốn định rót vào ly của Từ Cảnh Ca nhưng kết quả run tay đã vào hết trong ly Phùng Duyệt Sơn.
Phùng Duyệt Sơn trừng to mắt: "Này? Không phải chứ siêu sao, ý anh là gì?"
Thường Thanh ngại ngùng cười: "Tay run."
"Được rồi, được rồi, rót chính là tình nghĩa." Từ Cảnh Ca bưng ly rượu lên rót vào trong miệng Phùng Duyệt Sơn, đợi rót xong mới xoay đầu, phát hiện ánh mắt Sở Dịch Lan mê ly nhìn chằm chằm Thẩm Liên, sau đó tới gần hôn môi.
"Hai người! Chậc!" Từ Cảnh Ca cũng phục hai người này rồi.
"CMN! Tuy nói tình yêu có thể tưới mát tâm hồn con người nhưng hai người cũng là vợ chồng già rồi, tới mức đó sao?"
Buổi chiều Từ Cảnh Ca đến thăm, vừa vào cửa đã bị Sở Dịch Lan tay cắm hoa bách hợp, khóe môi mỉm cười, tỏa ra hơi thở "người chồng đảm đang" nồng nặc dọa sợ.
Từ Cảnh Ca không nhịn được, đi tới ghé sát bên tai Sở Dịch Lan nói một câu như vậy.
Sở Dịch Lan lườm: "Có biết nói chuyện không?"
"Thiệt mà!" Từ Cảnh Ca nói: "Đau hết cả mắt."
Sở Dịch Lan: "Cút."
Từ Cảnh Ca là cố ý nói như vậy, bởi vì nhìn thấy anh em mình sống vui vẻ thoải mái quá làm anh ta ganh tị, cho nên phải nói cho đỡ ngứa mồm.
Mà cùng với đó, Từ Cảnh Ca cũng nhẹ nhàng thở ra, bởi vì một khi Thẩm Liên có chuyện gì chỉ sợ bến cảng của mình sẽ bị cho nổ tung thôi.
Thường Thanh cũng đến, chạy tới trò chuyện với Thẩm Liên.
Thường Thanh nhuộm tóc, còn móc line, phía trên màu xám là một nhúm xanh da trời. Anh ta xinh đẹp trắng nõn, rất hợp với hai màu này. Lại nhờ có khí chất có thể trấn áp được, không hề giống phong cách rock hiphop một chút nào, trái lại càng giống như bước ra từ truyện tranh.
Lúc ấy ảnh chụp vừa đăng lên mạng đã lập tức lên thẳng hotsearch.
"Đẹp!" Thẩm Liên khen từ tận đáy lòng: "Đợi khi nào tôi cũng nhuộm một đầu như vậy."
"Cùng kiểu?" Thường Thanh cười hỏi.
"Thôi cho xin, đến lúc đó mấy người gặm CP có thể gặm chúng ta vào trong lòng đất luôn đó." Thẩm liên lén chỉ hai người đàn ông bên kia, sau đó ra hiệu: "Tôi nhuộm bảy sắc cầu vồng."
Sở Dịch Lan: "... Không cho."
Thường Thanh cười ha ha, thấy Thẩm Liên có sức sống như vậy cũng yên tâm.
Hai người cũng không nán lại quá lâu vì không muốn làm phiền Thẩm Liên nghỉ ngơi. Buổi trưa Thẩm Liên ngủ, Sở Dịch Lan tới phòng điều dưỡng học kỹ thuật mát xa. Thật ra anh đã làm rất chuẩn rồi, cho dù là lực tay hay là vị trí đều vô cùng làm người bệnh dễ chịu.
Thẩm Liên nằm viện mười hai ngày, cuối cùng Ninh Tư Hàm chỉ thiếu điều kề dao trên cổ mình, lại quỳ xuống nói với Sở Dịch Lan: "Thật sự xuất viện được rồi!!!"
Thẩm Liên cũng từ nói nhảm lúc ban đầu trở nên im lặng, mắt thấy sắp ngột ngạt thành bệnh, Sở Dịch Lan mới chịu nhả ra.
Thẩm Liên vui mừng tới muốn lập tức đãi một bàn tiệc lớn!
Lần này xử lý đám người trên cảng, công của Từ Cảnh Ca rất lớn, nói thế nào Thẩm Liên cũng muốn mời người ta ăn một bữa cơm. Phùng Duyệt Sơn nghe tin lập tức bỏ hết mọi công việc chạy tới, còn ở trong nhóm nói xách một con gà ác không ăn thức ăn gia súc tới cho Thẩm Liên, rất bổ!
Thẩm Liên cứ tưởng người này nói giỡn thôi, đến khi nhìn thấy Phùng Duyệt Sơn xách một con gà sống từ trong cốp chiếc xe thể thao bảy chữ số ra, y câm nín.
Phùng Duyệt Sơn thấy vậy rất không vừa lòng: "Đi nhà hàng nào? Bảo phòng bếp hầm canh."
"Người ta không cho tự mang theo nguyên liệu nấu ăn..."
"Nói bừa." Phùng Duyệt Sơn phản đối: "Tôi trả tiền mà họ cũng không làm?"
Thật ra cũng không phải, cậu Phùng đã là hội viên cấp cao nhất của nhà hàng này, vừa bảo phòng bếp hầm canh gà là họ đã tức tốc làm ngay.
Còn có một người từ Cừ Đô riêng chạy tới, chính là Khuông Thành Hải.
Thật sự rất khó cho Đại Hải Mập, Tôn Bỉnh Hách cũng khá đau lòng thay ông ta.
Khi ấy Thẩm Liên bị bắt đi ngay trong tiệc đóng máy, vẫn là ngay trước mặt Khuông Thành Hải, còn bị thương nữa, làm sao sếp Khuông yên tâm thoải mái sống được?
Tôn Bỉnh Hách vừa nhận được tin đã lập tức phái người đuổi theo, tranh thủ lúc chưa tới nơi đã gọi video cho Khuông Thành Hải, bảo ông ta tóm tắt lại sự việc.
Lúc ấy Khuông Thành Hải nước mắt rơi như mưa làm Tôn Bỉnh Hách tưởng người bị trói lại bắt đi là ông ta mới đúng.
Cũng có thể thông cảm được, bởi một khi sếp đánh mất lý trí, đừng nói Khuông Thành Hải, có lẽ ngay cả hắn cũng không chạy thoát được.
Tuy sau lại đã có tin tức của Thẩm Liên rồi, mỗi ngày Khuông Thành Hải đều sống trong thấp thỏm. Ban đầu ông ta còn định tới bệnh viện thăm nữa, là Tôn Bỉnh hách cản lại, nói trong lúc dưỡng bệnh không nên gặp quá nhiều người.
Bây giờ Thẩm Liên xuất viện, Khuông Thành Hải lập tức đạp chân ga như bay. Trên đường đi, vành mắt đỏ rồi lại đỏ, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Liên rất muốn chạy tới ôm một cái nhưng bởi vì ánh mắt sếp Sở quá âm u, cuối cùng cũng không dám.
Sau đó, Khuông Thành Hải cụ thể hoá sự áy náy của bản thân bằng việc uống rượu, một ly nối tiếp một ly, mang đầy vui mừng "sống sót sau tai nạn".
"Không đến mức đó đâu sếp Khuông?" Phùng Duyệt Sơn kinh ngạc.
Khuông Thành Hải lắc đầu: "Cậu Phùng không hiểu đâu."
Tôn Bỉnh Hách hỏi: "Chu Nguyên Lâm đâu?"
Không thèm khách sáo một chút nào, khi trước còn có thể gọi "sếp Chu", "cậu Chu", bây giờ đã hô thẳng tên họ.
Ninh Tư Hàm đứng bên cạnh thầm nghĩ, Chu Nguyên Lâm cũng đâu phải bị úng não, biết có mặt cậu mà còn tới chứ.
"À, đi công tác rồi." Phùng Duyệt Sơn nói.
Tôn Bỉnh Hách gật đầu: "Nói với anh ta, tôi không so đo."
Lời này vừa ra, ngay cả Sở Dịch Lan cũng phải quay đầu lại nhìn.
Phùng Duyệt Sơn ngoài cười nhưng trong không cười, trên mặt viết "bản thân trợ lý Tôn có tin được lời mình nói không?"
Tôn Bỉnh Hách: "..." Không lừa được rồi.
Hai người Từ Cảnh Ca đang trên đường tới, trong điện thoại báo với Thẩm Liên sẽ dẫn theo một đứa bé, là cháu của anh ta, đang trong kỳ nghỉ nên muốn tới chơi vài ngày.
Thẩm Liên không để ý: "Được, dẫn ai tới cũng được."
Hơn mười phút sau, Từ Cảnh Ca đẩy cửa bước vào: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi đến muộn. Ôi chao, cậu Thẩm hào phóng, đêm nay thịnh soạn quá ha."
Thẩm Liên đáp lại bằng một nụ cười. Thật ra y có mời khách được hay không phải xem lại, nhìn thái độ của sếp Khuông chắc chắn sẽ giành tính tiền.
Cháu trai của Từ Cảnh Ca tám tuổi, gọi là Từ Dương, trông xinh xắn đáng yêu, tính cách hướng ngoại, vừa vào đã chủ động chào hỏi mọi người, không cần Từ Cảnh Ca giới thiệu đã tự mình phán đoán, gọi "chú, bác" rất làm người ta yêu thích.
Đồ ăn bày đầy bàn, đừng nói chứ, con gà của cậu Phùng rất được nhé, nước canh đậm đà, ăn vào miệng thơm ngon béo ngậy.
"Nói đùa, người bình thường còn chưa được ăn đâu." Phùng Duyệt Sơn đắc ý dào dạt.
Sở Dịch Lan thấy Thẩm Liên thích bèn múc một chén đặt trước mặt y.
Từ Dương không sợ người lạ, đặt cặp sách nhỏ của mình xuống, đợi người lớn động đũa trước rồi mới vui sướng ăn ngấu nghiến, không cần người khác phải lo lắng cho mình.
"Dễ ăn vậy?" Thẩm Liên gắp chân gà cho cậu bé.
Từ Dương nuốt đồ ăn trong miệng xuống: "Cảm ơn anh xinh đẹp."
CMN! Thẩm Liên hận không thể đẩy cả con gà tới trước mặt Từ Dương.
Ánh mắt Tôn Bỉnh Hách dịu dàng đánh giá, ừm, rất thông minh.
Một khi đã no bụng, Thẩm Liên không uống được rượu. Những người khác lại không khách sáo, bao gồm Sở Dịch Lan cũng vui vẻ rót cho mình một ly.
Sếp Khuông thật sự "Ngàn dặm lo lắng, thê lương không chỗ nói", ai mời rượu cũng không từ chối, mà ánh mắt mỗi khi đối mặt với Tôn Bỉnh Hách phải gọi là đầy hờn tủi.
"Sao ông không làm vậy với sếp á?"
Khuông Thành Hải: "Tôi không dám."
Tôn Bỉnh Hách nở nụ cười, uống với Khuông Thành Hải xong, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Dương Bân: 【Tốc độ.】
Dương Bân: 【Chuẩn bị xuất phát rồi, chắc tầm bốn mươi phút nữa, đừng uống nhiều quá.】
Trong ly của Thẩm Liên là nước trái cây, thường thường nhấp một ngụm, nghe tiếng cười nói bên tai đã thấy rất vui vẻ.
Lần này, mấy người họ chơi rất lớn, rượu là một chai tiếp một chai ném dưới đất, mà Thẩm Liên cũng không có ý định ngăn cản.
Hai má Thường Thanh phớt hồng, một bàn tay run rẩy bắt lấy chai rượu, vốn định rót vào ly của Từ Cảnh Ca nhưng kết quả run tay đã vào hết trong ly Phùng Duyệt Sơn.
Phùng Duyệt Sơn trừng to mắt: "Này? Không phải chứ siêu sao, ý anh là gì?"
Thường Thanh ngại ngùng cười: "Tay run."
"Được rồi, được rồi, rót chính là tình nghĩa." Từ Cảnh Ca bưng ly rượu lên rót vào trong miệng Phùng Duyệt Sơn, đợi rót xong mới xoay đầu, phát hiện ánh mắt Sở Dịch Lan mê ly nhìn chằm chằm Thẩm Liên, sau đó tới gần hôn môi.
"Hai người! Chậc!" Từ Cảnh Ca cũng phục hai người này rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro