Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 177
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Sở Dịch Lan kéo cái ghế dựa trong góc ra ngồi ở chính giữa phòng. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh chỗ sáng chỗ tối, nhưng dù ở góc độ nào thì sắc mặt Sở Dịch Lan đều vô cùng bình tĩnh.
Lúc còn nhỏ, rất sợ hãi.
Nhưng càng khóc lóc xin tha thì lại càng bị trừng phạt tàn nhẫn nghiêm khắc hơn. Năm đó, lúc truy đuổi dồn bắt Sở Thường Thích cũng là nhờ thù hận lớn hơn nỗi sợ mới làm được. Thậm chí trước một năm khi chưa gặp Thẩm Liên, anh còn thường hay giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm vì khói mù tích tụ sâu nơi đáy lòng.
Hoàn cảnh âm u, trần nhà trắng xám, đủ loại "dụng cụ tra tấn" vừa nhìn trong lòng đã phát lạnh, còn có gương mặt ẩn sâu dưới vẻ ngoài hiền hòa là ánh mắt ác quỷ của Sở Thường Thích, hợp thành bối cảnh cả thời thơ ấu của Sở Dịch Lan.
Linh hồn anh bị nhấn chìm trong làn nước dơ bẩn lạnh như băng, giống như sẽ chẳng bao giờ tìm thấy lối ra.
Nhưng hôm nay, anh đã tự do.
Nửa tiếng sau, Sở Thường Thích bị Nhiếp Thịnh ném vào.
Vết thương trên người Sở Thường Thích không được chữa trị đúng lúc khiến ông ta sốt cao không ngừng. Nhiếp Thịnh thấy ông ta quá gay go mới để bác sĩ vào tiêm cho một mũi nhưng chỉ có thể kéo dài mạng sống.
Sở Thường Thích sắp khó chịu muốn chết rồi, đã từng hô mưa gọi gió mà bây giờ ngay cả uống ngụm nước cũng thành hy vọng xa vời.
Ông ta mơ màng, không nhìn thấy rõ xung quanh. Nhiếp Thịnh tạt một thau nước lạnh, Sở Thường Thích đầu tiên là cuộn mình, sau đó lập tức duỗi đầu lưỡi không ngừng liếm mút, miệng hô "nước, nước".
"Tỉnh rồi?" Đỉnh đầu truyền tới một giọng nam trầm thấp.
Sở Thường Thích khựng lại, tiếp đó nhìn theo hướng nơi âm thanh phát ra.
Cảnh tượng này vô cùng quái lạ, nó tựa như một vòng tuần hoàn của số mệnh, hơn mười năm trước, Sở Thường Thích ngồi, còn Sở Dịch Lan nằm bò.
Chửi bới, hành hạ, Sở Thường Thích không thấy hổ thẹn vì bắt bạt một đứa con nít, tiếng cười điên cuồng thích chí của ông ta là ác mộng mà Sở Dịch Lan không thể thoát ra được.
Nhưng giờ phút này, thân phận đã chuyển đổi. Sở Dịch Lan ăn mặc tươm tất ngồi nơi đó, tựa như cảm thấy rất thích thú với trò hề của Sở Thường Thích. Người đàn ông bắt tréo chân, thân thể hơi nghiêng về trước, im lặng thưởng thức.
Chỉ một thoáng như vậy, Sở Thường Thích đã vô cùng giận dữ.
"Sở Dịch Lan! Mày tưởng bắt được tao là thắng rồi hả? Mày không nhìn xem đây là nơi nào?!"
"Mày đã quên khi còn nhỏ mày giống như con chó nằm sấp bên chân tao rồi à? Sao, có thấy "căn phòng hình phạt" này quen không?"
"Vì mày mà bao nhiêu con thú nhỏ đã chết? Vậy mà mày còn ngông cuồng..."
Tốc độ nói của Sở Thường Thích từ vội vàng quyết liệt dần trở nên yếu ớt không đủ sức, giống như những thứ làm ông ta kiêu hãnh đã bị đào hết sạch. Ánh mắt ông ta đầy khó tin nhìn chằm chằm Sở Dịch Lan, như muốn nhìn ra chút manh mối gì đó từ trên mặt anh. Nhưng Sở Dịch Lan quá bình tĩnh, Sở Thường Thích nói một hồi bỗng dưng im bặt.
"Tiếp đi." Sở Dịch Lan thản nhiên.
Nó chẳng hề sợ hãi một chút nào, Sở Thường Thích nhận ra, sao lại như vậy được? Sau khi ông ta trốn tới nước C, vẫn luôn âm thầm nghe ngóng tin tức của Sở Dịch Lan. Nắm Hanh Thái trong tay thì thế nào? Một "kẻ điên", một "con quái vật" trong giới kinh doanh, mấy lời đánh giá dành cho Sở Dịch Lan này chính là khen thưởng lớn nhất của ông ta.
Mục đích của Sở Thường Thích là dù ông ta có chết đi, "không được thế giới này đón nhận" sẽ như cơn mưa thu xối thẳng xuống đầu Sở Dịch Lan chẳng bao giờ tạnh.
Mà lúc này, Sở Dịch Lan cũng đang quan sát Sở Thường Thích. Đột nhiên, anh cong môi cười nhạt, tựa như đã nhìn thấy thứ mình mong muốn.
Mưa tạnh rồi, có nghĩa là Sở Thường Thích đã thua.
"Mày!" Sở Thường Thích bỗng nhiên nổi điên, vươn tay muốn túm lấy Sở Dịch Lan: "Tạp chủng! Tạp chủng nhà họ Minh!"
"Ông mới là tạp chủng." Sở Dịch Lan đứng lên.
Mặt mũi của anh rất giống Sở Thường Thích nhưng hơi thở tỏa ra lại hoàn toàn khác biệt. Tuy Nhiếp Thịnh đã sớm được trợ lý Tôn tiêm một mũi dự phòng nhưng khi nhìn thấy Sở Thường Thích cũng cảm thấy kém sếp Sở nhà mình rất xa, bởi vì bản tính không giống.
Thẩm Liên từng nói với Sở Thường Thích, thứ Sở Dịch Lan kế thừa là rộng rãi bằng phẳng của người nhà họ Minh, cho dù có bị bẽ gãy hay giẫm đạp thì khi bụi bặm tan đi vẫn là viên ngọc sáng dưới ánh trăng.
Giờ phút này, Sở Thường Thích lại có ảo giác như ông Minh đang đứng trước mặt mình.
Ông ta đã từng rất sợ ông già này. Không chỉ vì đầu óc cùng thủ đoạn, mà chỉ với một ánh mắt ông Minh đã xuyên thủng qua lớp vỏ sắc bén tanh hôi của ông ta. Đó là nghiêm nghị rộng rãi mang theo ánh mặt trời rực rỡ, là thứ mà cả đời này Sở Thường Thích cũng không học được, càng khiến cho ông ta giống con chuột trốn chui trốn nhủi trong cống ngầm.
Sở Dịch Lan bước tới một bước, lặp lại nói: "Ông mới là tạp chủng."
Ảo giác ngày càng nặng, thậm chí Sở Thường Thích có thể nhìn thấy bóng dáng của Minh Mị từ trên người Sở Dịch Lan. Người phụ nữ cười hả hê, nhướng mày nói với ông ta: "Đây là con trai của tôi."
Một phòng "dụng cụ tra tấn" của ông ta không xua tan được mấy năm Minh Mị cùng ông ngoại Minh làm bạn bên Sở Dịch Lan, hạt giống không có nảy mầm, gông xiềng cũng không lên tiếng đáp lại.
Cuối cùng, Sở Thường Thích nghe thấy Sở Dịch Lan nói: "Ông thua rồi."
"Tao không thua! Không thua!!" Sở Thường Thích lớn tiếng rít gào, sự tuyệt vọng lan tràn từ đáy mắt ông ta ra, tựa như tòa nhà cao tầng chao đảo nghiêng ngã, chấp nhất cùng không cam lòng mấy năm nay đều là một hồi chê cười.
Nhiếp Thịnh không khách sáo, đạp một chân lên sau lưng Sở Thường Thích, mắt lạnh nhìn tay chân ông ta lung lay qua lại, vô cùng vặn vẹo.
Đó là không lâu sau khi kết hôn với Minh Mị, ở tại nhà cũ nhà họ Minh, ánh sáng ấm áp buổi trưa hè làm người ta không sao mở mắt được. Sở Thường Thích dỗ Minh Mị ngủ xong mới nhẹ chân ra khỏi phòng ngủ. Trong lòng ông ta tĩnh lặng, mặt mày hiền hoà tới bản thân cũng chưa nhận ra, dáng vẻ khi ấy là thật sự quý trọng đặt người trong lòng. Ông ta đến phòng sách tìm ông Minh, gọi một câu "ba".
Ông Minh xoay người nhìn ông ta. Ông cụ đã qua tuổi bảy mươi nhưng vẫn rất nghiêm nghị, mới đối diện trong chốc lát ngắn ngủi mà sau lưng Sở Thường Thích đã đổ đầy mồ hôi.
Ông ta vẫn luôn sợ bị người khác phát hiện ra bộ mặt thật của mình.
Sau khi bàn chuyện kinh doanh của công ty, Sở Thường Thích cúi đầu rời đi. Ngay lúc ông ta vừa xoay người đã nghe thấy ông Minh nói: "Thường Thích, con người không thể lựa chọn xuất thân nhưng có thể chọn con đường cho tương lai, con đã đi xa hơn rất nhiều người rồi."
Xa sao? Không, còn lâu mới đủ. Ham muốn tanh hôi trong lòng Sở Thường Thích cuồn cuộn tuôn ra.
Trải qua thật nhiều chuyện, cuối cùng Sở Thường Thích đã hiểu, đó là lời nhắc nhở cùng khuyên bảo chân thành từ ông Minh. Ông ta không che giấu được bản tính của mình nhưng ông Minh vẫn vì con gái, vì một chút kỳ vọng mà cho Sở Thường Thích cơ hội.
Thậm chí ngay cả cơ hội đó, Sở Thường Thích cũng không nắm bắt được. Chính như sau hơn hai mươi năm chẳng hay biết gì, ông ta mới hiểu được, thời gian ông ta yêu thích nhất chỉ là một buổi trưa hè tràn ngập ánh nắng.
Gió nhẹ thổi qua, mọi thứ tựa như mộng ảo, vỡ nát hoàn toàn.
Tiếng gào thét của Sở Thường Thích vang vọng cả căn phòng, Sở Dịch Lan thấy thỏa mãn ra hiệu cho Nhiếp Thịnh bịt miệng ông ta lại.
"Sống mang về Cừ Đô." Sở Dịch Lan dặn dò.
Khi Sở Dịch Lan trở lại phòng bệnh, Thẩm Liên vẫn còn ngủ, không tính ngủ sâu. Sở Dịch Lan dừng chân bên giường một lát, nắm lấy tay y.
Thẩm Liên lẩm bẩm hai tiếng, vùng trán buông lỏng ra.
Sở Dịch Lan đi rửa mặt, sau đó cùng Thẩm Liên ngủ nửa đêm.
Sáng sớm, khi chim hót véo von, Thẩm Liên thoả mãn mở mắt ra. Y muốn duỗi eo nhưng bởi vì biên độ hoạt động quá lớn nên tới giữa chừng đã bị Sở Dịch Lan chặn lại.
Bị bắt lấy cánh tay, Thẩm Liên bèn theo thế dụi vào trong lòng Sở Dịch Lan: "Chào buổi sáng."
Sở Dịch Lan đáp lại: "Chào buổi sáng."
Í? Trước mắt Thẩm Liên sáng ngời, Sở Dịch Lan nhìn không giống ngày hôm qua, rõ ràng là có chỗ nào đã thay đổi rồi. Cả người như cây trúc ngâm mình trong nước mưa, khi có ánh mặt trời rọi vào trở nên vô cùng lóa mắt.
"Đẹp trai quá đi." Thẩm Liên cảm thán.
"Từ từ xem." Sở Dịch Lan: "Tôi đều là của em."
Sở Dịch Lan kéo cái ghế dựa trong góc ra ngồi ở chính giữa phòng. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh chỗ sáng chỗ tối, nhưng dù ở góc độ nào thì sắc mặt Sở Dịch Lan đều vô cùng bình tĩnh.
Lúc còn nhỏ, rất sợ hãi.
Nhưng càng khóc lóc xin tha thì lại càng bị trừng phạt tàn nhẫn nghiêm khắc hơn. Năm đó, lúc truy đuổi dồn bắt Sở Thường Thích cũng là nhờ thù hận lớn hơn nỗi sợ mới làm được. Thậm chí trước một năm khi chưa gặp Thẩm Liên, anh còn thường hay giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm vì khói mù tích tụ sâu nơi đáy lòng.
Hoàn cảnh âm u, trần nhà trắng xám, đủ loại "dụng cụ tra tấn" vừa nhìn trong lòng đã phát lạnh, còn có gương mặt ẩn sâu dưới vẻ ngoài hiền hòa là ánh mắt ác quỷ của Sở Thường Thích, hợp thành bối cảnh cả thời thơ ấu của Sở Dịch Lan.
Linh hồn anh bị nhấn chìm trong làn nước dơ bẩn lạnh như băng, giống như sẽ chẳng bao giờ tìm thấy lối ra.
Nhưng hôm nay, anh đã tự do.
Nửa tiếng sau, Sở Thường Thích bị Nhiếp Thịnh ném vào.
Vết thương trên người Sở Thường Thích không được chữa trị đúng lúc khiến ông ta sốt cao không ngừng. Nhiếp Thịnh thấy ông ta quá gay go mới để bác sĩ vào tiêm cho một mũi nhưng chỉ có thể kéo dài mạng sống.
Sở Thường Thích sắp khó chịu muốn chết rồi, đã từng hô mưa gọi gió mà bây giờ ngay cả uống ngụm nước cũng thành hy vọng xa vời.
Ông ta mơ màng, không nhìn thấy rõ xung quanh. Nhiếp Thịnh tạt một thau nước lạnh, Sở Thường Thích đầu tiên là cuộn mình, sau đó lập tức duỗi đầu lưỡi không ngừng liếm mút, miệng hô "nước, nước".
"Tỉnh rồi?" Đỉnh đầu truyền tới một giọng nam trầm thấp.
Sở Thường Thích khựng lại, tiếp đó nhìn theo hướng nơi âm thanh phát ra.
Cảnh tượng này vô cùng quái lạ, nó tựa như một vòng tuần hoàn của số mệnh, hơn mười năm trước, Sở Thường Thích ngồi, còn Sở Dịch Lan nằm bò.
Chửi bới, hành hạ, Sở Thường Thích không thấy hổ thẹn vì bắt bạt một đứa con nít, tiếng cười điên cuồng thích chí của ông ta là ác mộng mà Sở Dịch Lan không thể thoát ra được.
Nhưng giờ phút này, thân phận đã chuyển đổi. Sở Dịch Lan ăn mặc tươm tất ngồi nơi đó, tựa như cảm thấy rất thích thú với trò hề của Sở Thường Thích. Người đàn ông bắt tréo chân, thân thể hơi nghiêng về trước, im lặng thưởng thức.
Chỉ một thoáng như vậy, Sở Thường Thích đã vô cùng giận dữ.
"Sở Dịch Lan! Mày tưởng bắt được tao là thắng rồi hả? Mày không nhìn xem đây là nơi nào?!"
"Mày đã quên khi còn nhỏ mày giống như con chó nằm sấp bên chân tao rồi à? Sao, có thấy "căn phòng hình phạt" này quen không?"
"Vì mày mà bao nhiêu con thú nhỏ đã chết? Vậy mà mày còn ngông cuồng..."
Tốc độ nói của Sở Thường Thích từ vội vàng quyết liệt dần trở nên yếu ớt không đủ sức, giống như những thứ làm ông ta kiêu hãnh đã bị đào hết sạch. Ánh mắt ông ta đầy khó tin nhìn chằm chằm Sở Dịch Lan, như muốn nhìn ra chút manh mối gì đó từ trên mặt anh. Nhưng Sở Dịch Lan quá bình tĩnh, Sở Thường Thích nói một hồi bỗng dưng im bặt.
"Tiếp đi." Sở Dịch Lan thản nhiên.
Nó chẳng hề sợ hãi một chút nào, Sở Thường Thích nhận ra, sao lại như vậy được? Sau khi ông ta trốn tới nước C, vẫn luôn âm thầm nghe ngóng tin tức của Sở Dịch Lan. Nắm Hanh Thái trong tay thì thế nào? Một "kẻ điên", một "con quái vật" trong giới kinh doanh, mấy lời đánh giá dành cho Sở Dịch Lan này chính là khen thưởng lớn nhất của ông ta.
Mục đích của Sở Thường Thích là dù ông ta có chết đi, "không được thế giới này đón nhận" sẽ như cơn mưa thu xối thẳng xuống đầu Sở Dịch Lan chẳng bao giờ tạnh.
Mà lúc này, Sở Dịch Lan cũng đang quan sát Sở Thường Thích. Đột nhiên, anh cong môi cười nhạt, tựa như đã nhìn thấy thứ mình mong muốn.
Mưa tạnh rồi, có nghĩa là Sở Thường Thích đã thua.
"Mày!" Sở Thường Thích bỗng nhiên nổi điên, vươn tay muốn túm lấy Sở Dịch Lan: "Tạp chủng! Tạp chủng nhà họ Minh!"
"Ông mới là tạp chủng." Sở Dịch Lan đứng lên.
Mặt mũi của anh rất giống Sở Thường Thích nhưng hơi thở tỏa ra lại hoàn toàn khác biệt. Tuy Nhiếp Thịnh đã sớm được trợ lý Tôn tiêm một mũi dự phòng nhưng khi nhìn thấy Sở Thường Thích cũng cảm thấy kém sếp Sở nhà mình rất xa, bởi vì bản tính không giống.
Thẩm Liên từng nói với Sở Thường Thích, thứ Sở Dịch Lan kế thừa là rộng rãi bằng phẳng của người nhà họ Minh, cho dù có bị bẽ gãy hay giẫm đạp thì khi bụi bặm tan đi vẫn là viên ngọc sáng dưới ánh trăng.
Giờ phút này, Sở Thường Thích lại có ảo giác như ông Minh đang đứng trước mặt mình.
Ông ta đã từng rất sợ ông già này. Không chỉ vì đầu óc cùng thủ đoạn, mà chỉ với một ánh mắt ông Minh đã xuyên thủng qua lớp vỏ sắc bén tanh hôi của ông ta. Đó là nghiêm nghị rộng rãi mang theo ánh mặt trời rực rỡ, là thứ mà cả đời này Sở Thường Thích cũng không học được, càng khiến cho ông ta giống con chuột trốn chui trốn nhủi trong cống ngầm.
Sở Dịch Lan bước tới một bước, lặp lại nói: "Ông mới là tạp chủng."
Ảo giác ngày càng nặng, thậm chí Sở Thường Thích có thể nhìn thấy bóng dáng của Minh Mị từ trên người Sở Dịch Lan. Người phụ nữ cười hả hê, nhướng mày nói với ông ta: "Đây là con trai của tôi."
Một phòng "dụng cụ tra tấn" của ông ta không xua tan được mấy năm Minh Mị cùng ông ngoại Minh làm bạn bên Sở Dịch Lan, hạt giống không có nảy mầm, gông xiềng cũng không lên tiếng đáp lại.
Cuối cùng, Sở Thường Thích nghe thấy Sở Dịch Lan nói: "Ông thua rồi."
"Tao không thua! Không thua!!" Sở Thường Thích lớn tiếng rít gào, sự tuyệt vọng lan tràn từ đáy mắt ông ta ra, tựa như tòa nhà cao tầng chao đảo nghiêng ngã, chấp nhất cùng không cam lòng mấy năm nay đều là một hồi chê cười.
Nhiếp Thịnh không khách sáo, đạp một chân lên sau lưng Sở Thường Thích, mắt lạnh nhìn tay chân ông ta lung lay qua lại, vô cùng vặn vẹo.
Đó là không lâu sau khi kết hôn với Minh Mị, ở tại nhà cũ nhà họ Minh, ánh sáng ấm áp buổi trưa hè làm người ta không sao mở mắt được. Sở Thường Thích dỗ Minh Mị ngủ xong mới nhẹ chân ra khỏi phòng ngủ. Trong lòng ông ta tĩnh lặng, mặt mày hiền hoà tới bản thân cũng chưa nhận ra, dáng vẻ khi ấy là thật sự quý trọng đặt người trong lòng. Ông ta đến phòng sách tìm ông Minh, gọi một câu "ba".
Ông Minh xoay người nhìn ông ta. Ông cụ đã qua tuổi bảy mươi nhưng vẫn rất nghiêm nghị, mới đối diện trong chốc lát ngắn ngủi mà sau lưng Sở Thường Thích đã đổ đầy mồ hôi.
Ông ta vẫn luôn sợ bị người khác phát hiện ra bộ mặt thật của mình.
Sau khi bàn chuyện kinh doanh của công ty, Sở Thường Thích cúi đầu rời đi. Ngay lúc ông ta vừa xoay người đã nghe thấy ông Minh nói: "Thường Thích, con người không thể lựa chọn xuất thân nhưng có thể chọn con đường cho tương lai, con đã đi xa hơn rất nhiều người rồi."
Xa sao? Không, còn lâu mới đủ. Ham muốn tanh hôi trong lòng Sở Thường Thích cuồn cuộn tuôn ra.
Trải qua thật nhiều chuyện, cuối cùng Sở Thường Thích đã hiểu, đó là lời nhắc nhở cùng khuyên bảo chân thành từ ông Minh. Ông ta không che giấu được bản tính của mình nhưng ông Minh vẫn vì con gái, vì một chút kỳ vọng mà cho Sở Thường Thích cơ hội.
Thậm chí ngay cả cơ hội đó, Sở Thường Thích cũng không nắm bắt được. Chính như sau hơn hai mươi năm chẳng hay biết gì, ông ta mới hiểu được, thời gian ông ta yêu thích nhất chỉ là một buổi trưa hè tràn ngập ánh nắng.
Gió nhẹ thổi qua, mọi thứ tựa như mộng ảo, vỡ nát hoàn toàn.
Tiếng gào thét của Sở Thường Thích vang vọng cả căn phòng, Sở Dịch Lan thấy thỏa mãn ra hiệu cho Nhiếp Thịnh bịt miệng ông ta lại.
"Sống mang về Cừ Đô." Sở Dịch Lan dặn dò.
Khi Sở Dịch Lan trở lại phòng bệnh, Thẩm Liên vẫn còn ngủ, không tính ngủ sâu. Sở Dịch Lan dừng chân bên giường một lát, nắm lấy tay y.
Thẩm Liên lẩm bẩm hai tiếng, vùng trán buông lỏng ra.
Sở Dịch Lan đi rửa mặt, sau đó cùng Thẩm Liên ngủ nửa đêm.
Sáng sớm, khi chim hót véo von, Thẩm Liên thoả mãn mở mắt ra. Y muốn duỗi eo nhưng bởi vì biên độ hoạt động quá lớn nên tới giữa chừng đã bị Sở Dịch Lan chặn lại.
Bị bắt lấy cánh tay, Thẩm Liên bèn theo thế dụi vào trong lòng Sở Dịch Lan: "Chào buổi sáng."
Sở Dịch Lan đáp lại: "Chào buổi sáng."
Í? Trước mắt Thẩm Liên sáng ngời, Sở Dịch Lan nhìn không giống ngày hôm qua, rõ ràng là có chỗ nào đã thay đổi rồi. Cả người như cây trúc ngâm mình trong nước mưa, khi có ánh mặt trời rọi vào trở nên vô cùng lóa mắt.
"Đẹp trai quá đi." Thẩm Liên cảm thán.
"Từ từ xem." Sở Dịch Lan: "Tôi đều là của em."
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro