Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 176
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Đợi tất cả mọi người đi rồi, Thẩm Liên kéo Sở Dịch Lan nằm xuống.
"Ngủ thêm chút nữa?" Thẩm Liên hỏi.
Sở Dịch Lan lắc đầu, ánh mắt rất chăm chú.
"Anh nhìn em như vậy làm em ngượng lắm đấy."
"Không hận tôi à?" Sở Dịch Lan chớp mắt.
Thẩm Liên làm như không nghe rõ: "Cái gì?"
"Nếu tôi không cố chấp khăng khăng làm theo ý mình thì làm sao em sẽ bị Sở Thường Thích bắt đi chứ?"
"Em nên hận anh à?" Thẩm Liên vươn tay, búng nhẹ sau gáy Sở Dịch Lan: "Có phải trong lúc em hôn mê anh đã đi gặp Sở Thường Thích, rồi kẻ tâm thần đó nói gì với anh rồi không? Sở Dịch Lan, anh nói câu đó quá vớ vẩn."
Đau lòng còn không kịp, làm sao mà hận?
Sở Dịch Lan siết chặt cánh tay kéo Thẩm Liên vào trong ngực, giọng điệu gần như là thở dài: "Nhưng tôi hận chính mình."
Sắp hận muốn chết rồi.
Thẩm Liên biết ngay đã dọa người này sợ rồi mà.
Dỗ dành bằng miệng đã không còn tác dụng, Thẩm Liên rất sợ chuyện này lại trở thành tâm bệnh khác của Sở Dịch Lan.
"Thật ra Sở Thường Thích đối đầu với em cũng chẳng chiếm được ưu thế." Thẩm Liên nhẹ giọng nói.
Đâu chỉ không chiếm được ưu thế.Hai ngày nay Tôn Bỉnh Hách mới có thời gian đi gặp Sở Thường Thích, nghe nói người này rất biến thái?
Kết quả khi nhìn thấy đầy người Sở Thường Thích đều là vết thương, trợ lý Tôn câm nín chẳng biết nói gì.
Tình hình lúc ấy quá khẩn cấp cho nên chưa kịp để ý, thậm chí Tôn Bỉnh Hách còn đi hỏi Nhiếp Thịnh: "Anh làm?
"Không có." Nhiếp Thịnh nói tiếp: "Lúc tôi đến đã như vậy rồi. Để giữ nguyên độ mới, ông ta đòi tắm rửa tôi còn không cho mà."
Tôn Bỉnh Hách: "..." Không hổ là cậu Thẩm.
Hai người nói lời này ngay trước mặt Sở Thường Thích, có lẽ Sở Thường Thích thấy không hài lòng vì bị khinh thường, đột nhiên thốt ra một câu "Bảo Sở Dịch Lan tới gặp ta".
Tôn Bỉnh Hách không chút cảm xúc: "Nhiếp Thịnh."
Nhiếp Thịnh hiểu ý ngay, một bàn tay vung lên. Anh ta có qua huấn luyện, ra tay không hề khống chế lực, lập tức khiến cho Sở Thường Thích câm mồm.
Tôn Bỉnh Hách thấy người đã ngất xỉu, mới cảm thấy hả dạ rời đi.
Nói trắng ra, Kim Lôi cũng là con chó của người này, cùng một chủng loại thì có gì tốt đẹp chứ?
Thẩm Liên dưới cái nhìn chăm chú của Sở Dịch Lan ngủ một giấc, lúc tỉnh lại trời đã tối đen, cho dù y cố biểu hiện ra thế nào thì hiệu ứng ngược của thân thể vẫn là chân thật nhất.
Ninh Tư Hàm nhấn mạnh cần ăn đồ loãng dễ tiêu, Sở Dịch Lan lập tức mời một chuyên gia dinh dưỡng có tiếng tới. Nhưng mỗi bữa cơm vào miệng, Thẩm Liên đều chỉ cảm thấy không chút mùi vị, chẳng khác nào đang nhai cỏ cả.
"Tụi anh cũng giỏi thật đấy, còn đuổi tới bến cảng trước rồi giải quyết sạch người của ông ta nữa." Thẩm Liên giống như chỉ vui miệng nói ra. Không thể nào cứ lẩn tránh mãi được, y muốn dùng phương pháp từ từ chậm rãi để điều trị chứng "nhạy cảm" cho Sở Dịch Lan.
"Bến cảng đó là địa bàn của Từ Cảnh Ca." Sở Dịch Lan nói: "Dự án Lam Hải khi trước, em có biết."
"À à." Thẩm Liên gật đầu: "Được lắm, người này rất có tình nghĩa."
Một cuộc điện thoại từ Sở Dịch Lan, cho dù anh đã cố gắng đè nén cảm xúc nhưng Từ Cảnh Ca vẫn có thể cảm nhận được sự điên tiết cùng sắp bùng nổ của Sở Dịch Lan. Vừa nghe Thẩm Liên bị bắt cóc, Từ Cảnh Ca lập tức liên lạc người mình. Cho dù không tính quan hệ bạn bè của mình và Sở Dịch Lan, chỉ cần Thường Thanh nghe thấy cũng nhất định không cho anh ta khoanh tay đứng nhìn.
Lại trò chuyện một lúc, Sở Dịch Lan giục Thẩm Liên đi ngủ.
Rất nhiều chi tiết ở giữa, họ đều ăn ý chưa nhắc tới.
Vừa qua 0 giờ, Thẩm Liên vốn đang ngủ ngon lành bỗng khẽ rên một tiếng.
Sở Dịch Lan lập tức mở to mắt.
Bức màn chỉ để mở một nửa, ánh trăng rất yếu ớt, trên trán Thẩm Liên thấm ra mồ hôi mỏng. Y nằm nghiêng, gương mặt quay về phía Sở Dịch Lan, bắt lấy một góc chăn đặt nhẹ trước ngực, có thể là quá đau cho nên cần cổ thon dài hơi ngưỡng lên trên, hô hấp dồn dập. Sau mấy giây lại trở về trạng thái cắn răng chịu đựng.
Vành mắt Sở Dịch Lan đỏ lên.
Ninh Tư Hàm từng lén dặn dò anh, có thể trong quá trình hồi phục lần này sẽ có đau đớn nhưng thiết bị không cảnh báo thì không sao, bảo anh cứ yên tâm.
Sở Dịch Lan nâng đầu giường lên, ôm lấy Thẩm Liên tựa vào trong ngực mình, làm theo phương pháp từng học từ bác sĩ, nhẹ nhàng lại chậm rãi xoa ấn lồng ngực thanh niên.
Rõ ràng Thẩm Liên đã dễ chịu hơn một chút, y buông lỏng bàn tay đang siết chặt chăn ra, hô hấp cũng đều đều trở lại.
Ngửa đầu ngủ một hồi, Thẩm Liên giật mình tỉnh dậy, y mơ màng nhìn về phía Sở Dịch Lan, lẩm bẩm một câu, hỏi chính là "Sao anh còn chưa ngủ?"
Sở Dịch Lan đáp lại "Sắp rồi, em ngủ trước đi."
Cho dù khi tinh thần thả lỏng Thẩm Liên có yếu ớt cỡ nào, nhưng khi tỉnh dậy là mạnh miệng số một.
Giữa trưa, Phùng Duyệt Sơn và Chu Nguyên Lâm tới.
"Trâu bò quá nha cậu Thẩm, chơi đùa tới nỗi làm mình nằm viện luôn?" Phùng Duyệt Sơn đặt giỏ trái cây xuống, thấy sắc mặt Thẩm Liên tái nhợt cũng không đùa giỡn nữa: "Bây giờ cảm thấy sao rồi?"
"Vô cùng khỏe." Thẩm Liên bày trò: "Còn có thể đánh hai chiêu với cậu."
Sở Dịch Lan đang rót nước vỗ nhẹ lên vai y.
Chu Nguyên Lâm tiếp lời: "Lần này cậu phải cố gắng nghỉ ngơi đấy, nghe Ninh Tư Hàm bảo không nhẹ đâu."
Thẩm Liên: "Bác sĩ đều thích nói quá lên thôi."
"Bác sĩ Ninh rất có y đức." Tôn Bỉnh Hách vừa nói vừa đi vào.
Chu Nguyên Lâm vừa nghe âm thanh này, tóc gáy cả người lập tức dựng lên, không khống chế được trốn ra sau lưng Phùng Duyệt Sơn.
Anh ta không động đậy còn tốt, vừa làm vậy đã lập tức thu hút sự chú ý của Tôn Bỉnh Hách.
"Hửm?" Tôn Bỉnh Hách nhìn qua.
Chu Nguyên Lâm: "..."
"Đây chẳng phải..." Tôn Bỉnh Hách nheo mắt: "Kẻ mạnh cần có tương phản?"
Chu Nguyên Lâm lập tức giơ hai tay làm thành hình chữ thập, ra vẻ cầu xin tha mạng.
Không còn cách nào khác, lời này là do Phùng Duyệt Sơn nói ra lúc say rượu mới hại anh em mình cho nên không thể trơ mắt nhìn. Cậu Phùng ngăn cản tầm mắt như dao nhỏ của Tôn Bỉnh Hách, yếu ớt uy hiếp: "Trợ lý Tôn, khuyên anh phải có lòng khoan dung. Nếu anh thật sự làm ra cái gì thì tôi sẽ lập tức đóng gói toàn bộ bảng điểm thê thảm không nỡ nhìn của mình gửi qua cho anh đấy."
Tôn Bỉnh Hách nhíu mày suy nghĩ, cảm thấy Phùng Duyệt Sơn rất không phải con người.
"Đừng cãi cọ ở đây." Sở Dịch Lan nhàn nhạt nói một câu.
"Không sao mà." Thẩm Liên thấy rất vui.
Phùng Duyệt Sơn là một tay giỏi tạo không khí, chọc cười họ một hồi mới cùng Chu Nguyên Lâm rời đi. Thẩm Liên trông như đã bị thương nghiêm trọng, rõ ràng cần được nghỉ ngơi.
Thuốc cữ trưa của Thẩm Liên có thành phần làm buồn ngủ, chưa tới ba phút người vốn đang rất có tinh thần đã ngáp ngắn ngáp dài híp mắt lại. Sở Dịch Lan sờ trán y: "Ngủ đi."
Đợi Thẩm Liên ngủ rồi, lại ngồi trông tới khi bầu trời tối đen, Sở Dịch Lan mới bắt lấy áo khoác trên sô pha. Cửa phòng bệnh mở ra một khe hở, chiếu rõ bóng dáng Tôn Bỉnh Hách, sau đó lại khép lại.
"Sếp." Tôn Bỉnh Hách hơi mang do dự: "Anh muốn đi thật sao?"
Sở Dịch Lan nghiêng đầu nhìn hắn. Tôn Bỉnh Hách lập tức cúi đầu, không cần phải nhiều lời nữa.
Chiếc du thuyền đó vẫn đỗ ở bến cảng, lúc ấy Thẩm Liên khó chịu thành như vậy, cũng khăng khăng bảo Tôn Bỉnh Hách đóng cửa phòng lại, sau lại Tôn Bỉnh hách từng nghi ngờ cho nên tự mình đi nhìn thử. Ngay khoảnh khắc mở cửa ra đó, trong lòng Tôn Bỉnh Hách đã mắng vô số câu chửi tục, cùng lúc lại hiểu ra Sở Thường Thích từng làm gì với sếp mình.
Thảo nào, Thẩm Liên liều nửa cái mạng cũng muốn khiến Sở Thường Thích sống không bằng chết.
Sở Dịch Lan không gặp Sở Thường Thích, mà chỉ bảo Tôn Bỉnh Hách rời đi trước.
Một mình anh đứng trước cửa phòng, cố gắng cảm nhận sợ hãi cùng tuyệt vọng từng đối mặt khi còn nhỏ nhưng trong đầu lại trống rỗng, chẳng có thứ gì cả.
Chính bản thân Sở Dịch Lan cũng cảm thấy kinh ngạc, anh không hề do dự đẩy cửa phòng ra.
Tuy rằng bố cục phòng đã hơi khác nhưng có rất nhiều "người bạn cũ" mà Sở Dịch Lan chỉ nhìn lướt qua đã nhận ra.
Đợi tất cả mọi người đi rồi, Thẩm Liên kéo Sở Dịch Lan nằm xuống.
"Ngủ thêm chút nữa?" Thẩm Liên hỏi.
Sở Dịch Lan lắc đầu, ánh mắt rất chăm chú.
"Anh nhìn em như vậy làm em ngượng lắm đấy."
"Không hận tôi à?" Sở Dịch Lan chớp mắt.
Thẩm Liên làm như không nghe rõ: "Cái gì?"
"Nếu tôi không cố chấp khăng khăng làm theo ý mình thì làm sao em sẽ bị Sở Thường Thích bắt đi chứ?"
"Em nên hận anh à?" Thẩm Liên vươn tay, búng nhẹ sau gáy Sở Dịch Lan: "Có phải trong lúc em hôn mê anh đã đi gặp Sở Thường Thích, rồi kẻ tâm thần đó nói gì với anh rồi không? Sở Dịch Lan, anh nói câu đó quá vớ vẩn."
Đau lòng còn không kịp, làm sao mà hận?
Sở Dịch Lan siết chặt cánh tay kéo Thẩm Liên vào trong ngực, giọng điệu gần như là thở dài: "Nhưng tôi hận chính mình."
Sắp hận muốn chết rồi.
Thẩm Liên biết ngay đã dọa người này sợ rồi mà.
Dỗ dành bằng miệng đã không còn tác dụng, Thẩm Liên rất sợ chuyện này lại trở thành tâm bệnh khác của Sở Dịch Lan.
"Thật ra Sở Thường Thích đối đầu với em cũng chẳng chiếm được ưu thế." Thẩm Liên nhẹ giọng nói.
Đâu chỉ không chiếm được ưu thế.Hai ngày nay Tôn Bỉnh Hách mới có thời gian đi gặp Sở Thường Thích, nghe nói người này rất biến thái?
Kết quả khi nhìn thấy đầy người Sở Thường Thích đều là vết thương, trợ lý Tôn câm nín chẳng biết nói gì.
Tình hình lúc ấy quá khẩn cấp cho nên chưa kịp để ý, thậm chí Tôn Bỉnh Hách còn đi hỏi Nhiếp Thịnh: "Anh làm?
"Không có." Nhiếp Thịnh nói tiếp: "Lúc tôi đến đã như vậy rồi. Để giữ nguyên độ mới, ông ta đòi tắm rửa tôi còn không cho mà."
Tôn Bỉnh Hách: "..." Không hổ là cậu Thẩm.
Hai người nói lời này ngay trước mặt Sở Thường Thích, có lẽ Sở Thường Thích thấy không hài lòng vì bị khinh thường, đột nhiên thốt ra một câu "Bảo Sở Dịch Lan tới gặp ta".
Tôn Bỉnh Hách không chút cảm xúc: "Nhiếp Thịnh."
Nhiếp Thịnh hiểu ý ngay, một bàn tay vung lên. Anh ta có qua huấn luyện, ra tay không hề khống chế lực, lập tức khiến cho Sở Thường Thích câm mồm.
Tôn Bỉnh Hách thấy người đã ngất xỉu, mới cảm thấy hả dạ rời đi.
Nói trắng ra, Kim Lôi cũng là con chó của người này, cùng một chủng loại thì có gì tốt đẹp chứ?
Thẩm Liên dưới cái nhìn chăm chú của Sở Dịch Lan ngủ một giấc, lúc tỉnh lại trời đã tối đen, cho dù y cố biểu hiện ra thế nào thì hiệu ứng ngược của thân thể vẫn là chân thật nhất.
Ninh Tư Hàm nhấn mạnh cần ăn đồ loãng dễ tiêu, Sở Dịch Lan lập tức mời một chuyên gia dinh dưỡng có tiếng tới. Nhưng mỗi bữa cơm vào miệng, Thẩm Liên đều chỉ cảm thấy không chút mùi vị, chẳng khác nào đang nhai cỏ cả.
"Tụi anh cũng giỏi thật đấy, còn đuổi tới bến cảng trước rồi giải quyết sạch người của ông ta nữa." Thẩm Liên giống như chỉ vui miệng nói ra. Không thể nào cứ lẩn tránh mãi được, y muốn dùng phương pháp từ từ chậm rãi để điều trị chứng "nhạy cảm" cho Sở Dịch Lan.
"Bến cảng đó là địa bàn của Từ Cảnh Ca." Sở Dịch Lan nói: "Dự án Lam Hải khi trước, em có biết."
"À à." Thẩm Liên gật đầu: "Được lắm, người này rất có tình nghĩa."
Một cuộc điện thoại từ Sở Dịch Lan, cho dù anh đã cố gắng đè nén cảm xúc nhưng Từ Cảnh Ca vẫn có thể cảm nhận được sự điên tiết cùng sắp bùng nổ của Sở Dịch Lan. Vừa nghe Thẩm Liên bị bắt cóc, Từ Cảnh Ca lập tức liên lạc người mình. Cho dù không tính quan hệ bạn bè của mình và Sở Dịch Lan, chỉ cần Thường Thanh nghe thấy cũng nhất định không cho anh ta khoanh tay đứng nhìn.
Lại trò chuyện một lúc, Sở Dịch Lan giục Thẩm Liên đi ngủ.
Rất nhiều chi tiết ở giữa, họ đều ăn ý chưa nhắc tới.
Vừa qua 0 giờ, Thẩm Liên vốn đang ngủ ngon lành bỗng khẽ rên một tiếng.
Sở Dịch Lan lập tức mở to mắt.
Bức màn chỉ để mở một nửa, ánh trăng rất yếu ớt, trên trán Thẩm Liên thấm ra mồ hôi mỏng. Y nằm nghiêng, gương mặt quay về phía Sở Dịch Lan, bắt lấy một góc chăn đặt nhẹ trước ngực, có thể là quá đau cho nên cần cổ thon dài hơi ngưỡng lên trên, hô hấp dồn dập. Sau mấy giây lại trở về trạng thái cắn răng chịu đựng.
Vành mắt Sở Dịch Lan đỏ lên.
Ninh Tư Hàm từng lén dặn dò anh, có thể trong quá trình hồi phục lần này sẽ có đau đớn nhưng thiết bị không cảnh báo thì không sao, bảo anh cứ yên tâm.
Sở Dịch Lan nâng đầu giường lên, ôm lấy Thẩm Liên tựa vào trong ngực mình, làm theo phương pháp từng học từ bác sĩ, nhẹ nhàng lại chậm rãi xoa ấn lồng ngực thanh niên.
Rõ ràng Thẩm Liên đã dễ chịu hơn một chút, y buông lỏng bàn tay đang siết chặt chăn ra, hô hấp cũng đều đều trở lại.
Ngửa đầu ngủ một hồi, Thẩm Liên giật mình tỉnh dậy, y mơ màng nhìn về phía Sở Dịch Lan, lẩm bẩm một câu, hỏi chính là "Sao anh còn chưa ngủ?"
Sở Dịch Lan đáp lại "Sắp rồi, em ngủ trước đi."
Cho dù khi tinh thần thả lỏng Thẩm Liên có yếu ớt cỡ nào, nhưng khi tỉnh dậy là mạnh miệng số một.
Giữa trưa, Phùng Duyệt Sơn và Chu Nguyên Lâm tới.
"Trâu bò quá nha cậu Thẩm, chơi đùa tới nỗi làm mình nằm viện luôn?" Phùng Duyệt Sơn đặt giỏ trái cây xuống, thấy sắc mặt Thẩm Liên tái nhợt cũng không đùa giỡn nữa: "Bây giờ cảm thấy sao rồi?"
"Vô cùng khỏe." Thẩm Liên bày trò: "Còn có thể đánh hai chiêu với cậu."
Sở Dịch Lan đang rót nước vỗ nhẹ lên vai y.
Chu Nguyên Lâm tiếp lời: "Lần này cậu phải cố gắng nghỉ ngơi đấy, nghe Ninh Tư Hàm bảo không nhẹ đâu."
Thẩm Liên: "Bác sĩ đều thích nói quá lên thôi."
"Bác sĩ Ninh rất có y đức." Tôn Bỉnh Hách vừa nói vừa đi vào.
Chu Nguyên Lâm vừa nghe âm thanh này, tóc gáy cả người lập tức dựng lên, không khống chế được trốn ra sau lưng Phùng Duyệt Sơn.
Anh ta không động đậy còn tốt, vừa làm vậy đã lập tức thu hút sự chú ý của Tôn Bỉnh Hách.
"Hửm?" Tôn Bỉnh Hách nhìn qua.
Chu Nguyên Lâm: "..."
"Đây chẳng phải..." Tôn Bỉnh Hách nheo mắt: "Kẻ mạnh cần có tương phản?"
Chu Nguyên Lâm lập tức giơ hai tay làm thành hình chữ thập, ra vẻ cầu xin tha mạng.
Không còn cách nào khác, lời này là do Phùng Duyệt Sơn nói ra lúc say rượu mới hại anh em mình cho nên không thể trơ mắt nhìn. Cậu Phùng ngăn cản tầm mắt như dao nhỏ của Tôn Bỉnh Hách, yếu ớt uy hiếp: "Trợ lý Tôn, khuyên anh phải có lòng khoan dung. Nếu anh thật sự làm ra cái gì thì tôi sẽ lập tức đóng gói toàn bộ bảng điểm thê thảm không nỡ nhìn của mình gửi qua cho anh đấy."
Tôn Bỉnh Hách nhíu mày suy nghĩ, cảm thấy Phùng Duyệt Sơn rất không phải con người.
"Đừng cãi cọ ở đây." Sở Dịch Lan nhàn nhạt nói một câu.
"Không sao mà." Thẩm Liên thấy rất vui.
Phùng Duyệt Sơn là một tay giỏi tạo không khí, chọc cười họ một hồi mới cùng Chu Nguyên Lâm rời đi. Thẩm Liên trông như đã bị thương nghiêm trọng, rõ ràng cần được nghỉ ngơi.
Thuốc cữ trưa của Thẩm Liên có thành phần làm buồn ngủ, chưa tới ba phút người vốn đang rất có tinh thần đã ngáp ngắn ngáp dài híp mắt lại. Sở Dịch Lan sờ trán y: "Ngủ đi."
Đợi Thẩm Liên ngủ rồi, lại ngồi trông tới khi bầu trời tối đen, Sở Dịch Lan mới bắt lấy áo khoác trên sô pha. Cửa phòng bệnh mở ra một khe hở, chiếu rõ bóng dáng Tôn Bỉnh Hách, sau đó lại khép lại.
"Sếp." Tôn Bỉnh Hách hơi mang do dự: "Anh muốn đi thật sao?"
Sở Dịch Lan nghiêng đầu nhìn hắn. Tôn Bỉnh Hách lập tức cúi đầu, không cần phải nhiều lời nữa.
Chiếc du thuyền đó vẫn đỗ ở bến cảng, lúc ấy Thẩm Liên khó chịu thành như vậy, cũng khăng khăng bảo Tôn Bỉnh Hách đóng cửa phòng lại, sau lại Tôn Bỉnh hách từng nghi ngờ cho nên tự mình đi nhìn thử. Ngay khoảnh khắc mở cửa ra đó, trong lòng Tôn Bỉnh Hách đã mắng vô số câu chửi tục, cùng lúc lại hiểu ra Sở Thường Thích từng làm gì với sếp mình.
Thảo nào, Thẩm Liên liều nửa cái mạng cũng muốn khiến Sở Thường Thích sống không bằng chết.
Sở Dịch Lan không gặp Sở Thường Thích, mà chỉ bảo Tôn Bỉnh Hách rời đi trước.
Một mình anh đứng trước cửa phòng, cố gắng cảm nhận sợ hãi cùng tuyệt vọng từng đối mặt khi còn nhỏ nhưng trong đầu lại trống rỗng, chẳng có thứ gì cả.
Chính bản thân Sở Dịch Lan cũng cảm thấy kinh ngạc, anh không hề do dự đẩy cửa phòng ra.
Tuy rằng bố cục phòng đã hơi khác nhưng có rất nhiều "người bạn cũ" mà Sở Dịch Lan chỉ nhìn lướt qua đã nhận ra.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro