Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 175
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Gió sương trên người Sở Dịch Lan chưa tan hết, còn trộn lẫn mùi máu tươi nhàn nhạt, ngọn đèn sáng ngời trên hành lang không chiếu tới trên người anh, người đàn ông vẫn đứng yên trước cửa phòng cấp cứu không nhúc nhích.
Tôn Bỉnh Hách giỏi ăn nói nhưng giờ phút này lại không nói được lời nào.
Hắn cứ cho rằng Thẩm Liên còn sống đứng nơi đó là mọi chuyện xem như đã kết thúc.
Không biết qua bao lâu, đèn phòng cấp cứu tối đi, bác sĩ đẩy cửa bước ra, kéo khẩu trang xuống nói một câu "Không sao rồi".
Sở Dịch Lan nghe vậy tĩnh mịch bao quanh cả người rào rào tản đi, động tác của anh cứng ngắc lại chậm chạp, lồng ngực gần như không hề phập phồng, như có thứ cảm xúc nào đó cuối cùng cũng buông xuống, lúc này khao khát với "sự sống" mới như núi thét biển gầm tiến vào trong cơ thể, bắt đầu thở hổn hển.
Sở Dịch Lan đi từng bước một về phía trước, có lẽ hành động quá đột ngột khiến cho thân mình hơi lảo đảo. Tôn Bỉnh Hách vươn tay đỡ lấy lại bị Sở Dịch Lan nhẹ nhàng cản lại.
Sở Dịch Lan lắc đầu, sau đó nhìn về phía bác sĩ.
"Là vấn đề của trái tim, ngoài ra còn bị cảm lạnh sốt cao dẫn tới nhiễm trùng phổi nhưng may là không quá nghiêm trọng. Ho ra máu là do mao mạch ở cổ bị vỡ ra, đều đã kiểm soát được rồi."
Đôi con ngươi của Sở Dịch Lan hiện lên một loại ánh sáng âm u không tên, nghe vậy hơi run rẩy một chút.
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Liên đã được đẩy ra, trên người cắm vài cái ống truyền dịch, băng ca dừng lại bên cạnh Sở Dịch Lan. Một tay Sở Dịch Lan giữ chặt lấy thành giường, nhìn chăm chú Thẩm Liên. Vết máu trên mặt thanh niên đã được lau sạch, trừ sắc mặt tái nhợt vô cùng ra thì cả người tựa như đang ngủ say vậy.
Không sao rồi.
Cuối cùng, ba chữ này đã trở thành sự thật, làm cho thế giới trong Sở Dịch Lan vốn xuất hiện vô số vết nứt lập tức biến mất.
Thẩm Liên được đưa tới phòng hồi sức để theo dõi. Từ khi y mất tích tới bây giờ, Sở Dịch Lan vẫn luôn trong tình trạng thần kinh căng chặt cao độ. Tôn Bỉnh Hách sợ người này chưa tỉnh thì người kia đã ngã xuống, hắn đề nghị Sở Dịch Lan về nghỉ ngơi trước nhưng không cần nghĩ cũng biết, đó là chuyện không thể nào.
"Đêm nay..." Sở Dịch Lan nhẹ giọng: "Cậu vất vả rồi. Xếp người bảo vệ tầng này, rồi cũng tìm một chỗ ngủ một giấc đi."
Tôn Bỉnh Hách nghe vậy không lại khuyên nữa.
Xung quanh trở lại yên tĩnh, Sở Dịch Lan cách tấm kính thuỷ tinh tham lam nhìn chằm chằm Thẩm Liên, hiện giờ trừ người này ra thì anh đã không muốn để ý tới thứ gì khác nữa.
Trên đường đuổi tới đây, Sở Dịch Lan không biết bản thân đã hối hận bao nhiêu lần. Sở Thường Thích tính là thứ gì? Lần này không bắt được thì lần sau, rõ ràng không muốn Thẩm Liên bị liên lụy vào nhưng cuối cùng lại để người này gánh vác hết mọi thứ.
Thẩm Liên đang ngủ cũng không cảm thấy đau đớn, ý thức đần độn, mơ thấy một ít chuyện vụn vặt ở đời trước. Trong chốc lát đi trượt tuyết với bạn bè, trong chốc lát lại đang uống rượu ở câu lạc bộ cao cấp, nhìn thì rực rỡ nhiều màu nhưng thật ra chẳng có tí ý nghĩa gì cả. Đợi cho gương mặt anh tuấn góc cạnh, đầu đinh, mặc quần tây khoác vest xâm nhập vào trong não, Thẩm Liên lập tức có tinh thần.
Mà y ngủ một giấc này, chính là bốn ngày.
Trong lúc đó, Sở Dịch Lan cũng dọn vào ở lại phòng bệnh, một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ bừng tỉnh.
Ninh Tư Hàm cũng tới, tình hình sức khỏe của Thẩm Liên thời gian trước đều do anh ta phụ trách, nghe thấy tin tức đã không vội vàng chạy tới hội họp với bác sĩ chuyên khoa bên này.
Tình hình ổn định chính là tin tốt, còn về một ít thuốc nhập khẩu giá trên trời cùng điều trị đắt đỏ cũng chẳng đáng quan tâm.
Tối hôm qua Sở Dịch Lan chỉ ngủ ba tiếng đồng hồ, lúc mở mắt vô cùng hoảng hốt, chỉ khi quay đầu nhìn Thẩm Liên đang ngủ say, lại kiểm tra hơi thở của y mới có thể bình tĩnh lại.
"Có phải em giận tôi không?" Sở Dịch Lan thấp giọng.
Anh lập tức bảo đảm: "Về sau tôi sẽ không lại như vậy nữa."
Mí mắt Thẩm Liên khẽ rung rung.
Bên ngoài gió lạnh thổi cả đêm, đến gần sáng Sở Dịch Lan mới ngủ. Trong lúc mơ màng, anh cảm thấy bên cạnh mình như có tiếng động, vừa định mở mắt đã bị một lực tay mềm nhẹ xua tan tinh thần vừa mới tập trung lại. Anh đã mệt mỏi mấy ngày nay, giống như dây cung căng chặt, mà luồng hơi ấm này tựa như mưa thuận gió hòa dễ dàng khiến Sở Dịch Lan buông xuống toàn bộ phòng bị.
Lúc Ninh Tư Hàm đẩy cửa đi vào nhìn thấy có một người nằm trên giường cứ nghĩ đó là Thẩm Liên, ai ngờ vừa giương mắt đã thấy chính chủ đang ngồi trên sô pha bên cửa sổ, sau khi đối diện với anh ta còn cười chào hỏi: "Chào buổi sáng, bác sĩ Ninh."
Ninh Tư Hàm: "?"
"Không phải cậu..."
"Ngột ngạt quá." Thẩm Liên biết anh ta muốn nói cái gì: "Tôi chỉ hóng gió chút thôi, yên tâm không bị cảm đâu."
Ninh Tư Hàm lúc này mới bừng tỉnh ra, người ngủ trên giường là Sở Dịch Lan.
"Cậu ấy..."
"Nói nhỏ thôi." Thẩm Liên nhẹ giọng: "Tôi thấy anh ấy mệt sắp chết rồi."
Chẳng lẽ không phải? Lúc Thẩm Liên mở mắt ra còn ngỡ đâu mấy ngày nay Sở gia đi huấn luyến ở một bộ lạc hoang dã nào chứ, râu ria xồm xoàm, dưới mắt đều là quầng thâm.
"Uống nước không?" Thẩm Liên hỏi, rất có tư thế sẽ lập tức đứng dậy rót một ly nước cho Ninh Tư Hàm.
Ninh Tư Hàm lập tức hiểu ra "trái tim phi thăng" như lời trợ lý Tôn nói là có ý gì. Anh ta vội vàng vươn tay cản Thẩm Liên lại: "Cậu Thẩm, siêu sao Thẩm! Chỉ mấy bước cậu đi từ giường bệnh tới bên cửa sổ đã làm tôi nơm nớp lo sợ lắm rồi, đừng lộn xộn được không?"
"Anh sợ cái gì? Không nghiêm trọng." Thẩm Liên nói.
Ban đầu lúc đứng dậy và ngồi xuống thì chỗ ngực hơi đau thật nhưng đi thêm vài bước đã thích nghi được. Nói cho cùng là Thẩm Liên không quen thân thể này quá yếu ớt, y muốn trong phạm vi bản thân có thể khống chế mau chóng làm chính mình khỏe lên.
Ninh Tư Hàm lấy ống nghe ra. Ai ngờ mới vừa đi tới một bước, Sở Dịch Lan như cảm thấy được gì mà khẽ động đậy.
"Anh ra ngoài trước đi!" Trong lời nói mang ý sâu xa.
Ninh Tư Hàm: "..."
"Thẩm Liên?" Sở Dịch Lan phát ra một câu nói mê, chưa đợi Thẩm Liên đáp lại, người đàn ông đã ngồi bật dậy.
Anh hoảng loạn sờ soạng bên cạnh, không thấy được người, trong mắt lập tức bùng nổ sợ hãi. Thẩm Liên đâu rồi?!
"Đây, đây, đây." Thẩm Liên vừa nói vừa đi đến bên cạnh Sở Dịch Lan. Bên trong y mặc đồng phục bệnh nhân, bên ngoài khoác áo vest màu đen của Sở Dịch Lan, đi nhanh tới mức khiến Ninh Tư Hàm muốn thở oxi.
Không phải đâu anh hai của tôi, cậu chậm chút đi!
Sở Dịch Lan không phân biệt được cảnh trong mơ và hiện thức nhưng chuyện làm đầu tiên chính là ôm chặt lấy Thẩm Liên.
"Em đi đâu vậy?" Anh hỏi.
Chẳng hiểu sao trong lòng Thẩm Liên trào dâng chua xót, sao lại giống đứa trẻ đi lạc không tìm được nhà đến vậy?
"Ở đây thôi, ngay bên cạnh anh." Thẩm Liên vỗ nhẹ sau lưng Sở Dịch Lan: "Chẳng phải đã hứa với anh rồi sao? Lúc ấy do mệt mới ngất xỉu, chứ không có chuyện gì cả."
Dám nói thiệt á, Ninh Tư Hàm nghĩ thầm, dựa vào báo cáo kiểm tra, trong mấy giờ Thẩm Liên ở cùng với Sở Thường Thích, tim đập mạnh và loạn nhịp không dưới ba lần, lại bị cảm lạnh nhiễm trùng phổi, sốt cao dẫn tới vỡ mao mạch ở cổ, như vậy cũng gọi "không có chuyện gì" sao?
Lại trễ một tiếng, có lẽ Thẩm Liên đã bị đẩy thẳng vào phòng ICU rồi.
Sở Dịch Lan không nói gì.
Thẩm Liên ra hiệu cho Ninh Tư Hàm, bảo anh ta đi trước. Kết quả, Ninh Tư Hàm vừa mới xoay người, Sở Dịch Lan đã nhìn tới: "Khám à? Mau."
Ninh Tư Hàm cảm thấy Sở Dịch Lan chuyển đổi giữa mất kiểm soát và có lý trí rất là tự nhiên.
Không dám kích thích anh em mình thêm nữa, Ninh Tư Hàm vội vàng gọi những người khác tới phụ giúp một tay. Kết hợp các thiết bị đầu giường, lấy máu, sau một hồi lăn lộn, tình trạng bệnh của Thẩm Liên đã chuyển biến tốt lên nhiều. Nhưng dựa theo kết quả... Ninh Tư Hàm nhìn Thẩm Liên, người này hẳn phải đau lắm chứ.
Nhưng Thẩm Liên đang cười dỗ Sở Dịch Lan, chẳng hề biểu hiện ra một chút đau đớn nào.
Gió sương trên người Sở Dịch Lan chưa tan hết, còn trộn lẫn mùi máu tươi nhàn nhạt, ngọn đèn sáng ngời trên hành lang không chiếu tới trên người anh, người đàn ông vẫn đứng yên trước cửa phòng cấp cứu không nhúc nhích.
Tôn Bỉnh Hách giỏi ăn nói nhưng giờ phút này lại không nói được lời nào.
Hắn cứ cho rằng Thẩm Liên còn sống đứng nơi đó là mọi chuyện xem như đã kết thúc.
Không biết qua bao lâu, đèn phòng cấp cứu tối đi, bác sĩ đẩy cửa bước ra, kéo khẩu trang xuống nói một câu "Không sao rồi".
Sở Dịch Lan nghe vậy tĩnh mịch bao quanh cả người rào rào tản đi, động tác của anh cứng ngắc lại chậm chạp, lồng ngực gần như không hề phập phồng, như có thứ cảm xúc nào đó cuối cùng cũng buông xuống, lúc này khao khát với "sự sống" mới như núi thét biển gầm tiến vào trong cơ thể, bắt đầu thở hổn hển.
Sở Dịch Lan đi từng bước một về phía trước, có lẽ hành động quá đột ngột khiến cho thân mình hơi lảo đảo. Tôn Bỉnh Hách vươn tay đỡ lấy lại bị Sở Dịch Lan nhẹ nhàng cản lại.
Sở Dịch Lan lắc đầu, sau đó nhìn về phía bác sĩ.
"Là vấn đề của trái tim, ngoài ra còn bị cảm lạnh sốt cao dẫn tới nhiễm trùng phổi nhưng may là không quá nghiêm trọng. Ho ra máu là do mao mạch ở cổ bị vỡ ra, đều đã kiểm soát được rồi."
Đôi con ngươi của Sở Dịch Lan hiện lên một loại ánh sáng âm u không tên, nghe vậy hơi run rẩy một chút.
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Liên đã được đẩy ra, trên người cắm vài cái ống truyền dịch, băng ca dừng lại bên cạnh Sở Dịch Lan. Một tay Sở Dịch Lan giữ chặt lấy thành giường, nhìn chăm chú Thẩm Liên. Vết máu trên mặt thanh niên đã được lau sạch, trừ sắc mặt tái nhợt vô cùng ra thì cả người tựa như đang ngủ say vậy.
Không sao rồi.
Cuối cùng, ba chữ này đã trở thành sự thật, làm cho thế giới trong Sở Dịch Lan vốn xuất hiện vô số vết nứt lập tức biến mất.
Thẩm Liên được đưa tới phòng hồi sức để theo dõi. Từ khi y mất tích tới bây giờ, Sở Dịch Lan vẫn luôn trong tình trạng thần kinh căng chặt cao độ. Tôn Bỉnh Hách sợ người này chưa tỉnh thì người kia đã ngã xuống, hắn đề nghị Sở Dịch Lan về nghỉ ngơi trước nhưng không cần nghĩ cũng biết, đó là chuyện không thể nào.
"Đêm nay..." Sở Dịch Lan nhẹ giọng: "Cậu vất vả rồi. Xếp người bảo vệ tầng này, rồi cũng tìm một chỗ ngủ một giấc đi."
Tôn Bỉnh Hách nghe vậy không lại khuyên nữa.
Xung quanh trở lại yên tĩnh, Sở Dịch Lan cách tấm kính thuỷ tinh tham lam nhìn chằm chằm Thẩm Liên, hiện giờ trừ người này ra thì anh đã không muốn để ý tới thứ gì khác nữa.
Trên đường đuổi tới đây, Sở Dịch Lan không biết bản thân đã hối hận bao nhiêu lần. Sở Thường Thích tính là thứ gì? Lần này không bắt được thì lần sau, rõ ràng không muốn Thẩm Liên bị liên lụy vào nhưng cuối cùng lại để người này gánh vác hết mọi thứ.
Thẩm Liên đang ngủ cũng không cảm thấy đau đớn, ý thức đần độn, mơ thấy một ít chuyện vụn vặt ở đời trước. Trong chốc lát đi trượt tuyết với bạn bè, trong chốc lát lại đang uống rượu ở câu lạc bộ cao cấp, nhìn thì rực rỡ nhiều màu nhưng thật ra chẳng có tí ý nghĩa gì cả. Đợi cho gương mặt anh tuấn góc cạnh, đầu đinh, mặc quần tây khoác vest xâm nhập vào trong não, Thẩm Liên lập tức có tinh thần.
Mà y ngủ một giấc này, chính là bốn ngày.
Trong lúc đó, Sở Dịch Lan cũng dọn vào ở lại phòng bệnh, một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ bừng tỉnh.
Ninh Tư Hàm cũng tới, tình hình sức khỏe của Thẩm Liên thời gian trước đều do anh ta phụ trách, nghe thấy tin tức đã không vội vàng chạy tới hội họp với bác sĩ chuyên khoa bên này.
Tình hình ổn định chính là tin tốt, còn về một ít thuốc nhập khẩu giá trên trời cùng điều trị đắt đỏ cũng chẳng đáng quan tâm.
Tối hôm qua Sở Dịch Lan chỉ ngủ ba tiếng đồng hồ, lúc mở mắt vô cùng hoảng hốt, chỉ khi quay đầu nhìn Thẩm Liên đang ngủ say, lại kiểm tra hơi thở của y mới có thể bình tĩnh lại.
"Có phải em giận tôi không?" Sở Dịch Lan thấp giọng.
Anh lập tức bảo đảm: "Về sau tôi sẽ không lại như vậy nữa."
Mí mắt Thẩm Liên khẽ rung rung.
Bên ngoài gió lạnh thổi cả đêm, đến gần sáng Sở Dịch Lan mới ngủ. Trong lúc mơ màng, anh cảm thấy bên cạnh mình như có tiếng động, vừa định mở mắt đã bị một lực tay mềm nhẹ xua tan tinh thần vừa mới tập trung lại. Anh đã mệt mỏi mấy ngày nay, giống như dây cung căng chặt, mà luồng hơi ấm này tựa như mưa thuận gió hòa dễ dàng khiến Sở Dịch Lan buông xuống toàn bộ phòng bị.
Lúc Ninh Tư Hàm đẩy cửa đi vào nhìn thấy có một người nằm trên giường cứ nghĩ đó là Thẩm Liên, ai ngờ vừa giương mắt đã thấy chính chủ đang ngồi trên sô pha bên cửa sổ, sau khi đối diện với anh ta còn cười chào hỏi: "Chào buổi sáng, bác sĩ Ninh."
Ninh Tư Hàm: "?"
"Không phải cậu..."
"Ngột ngạt quá." Thẩm Liên biết anh ta muốn nói cái gì: "Tôi chỉ hóng gió chút thôi, yên tâm không bị cảm đâu."
Ninh Tư Hàm lúc này mới bừng tỉnh ra, người ngủ trên giường là Sở Dịch Lan.
"Cậu ấy..."
"Nói nhỏ thôi." Thẩm Liên nhẹ giọng: "Tôi thấy anh ấy mệt sắp chết rồi."
Chẳng lẽ không phải? Lúc Thẩm Liên mở mắt ra còn ngỡ đâu mấy ngày nay Sở gia đi huấn luyến ở một bộ lạc hoang dã nào chứ, râu ria xồm xoàm, dưới mắt đều là quầng thâm.
"Uống nước không?" Thẩm Liên hỏi, rất có tư thế sẽ lập tức đứng dậy rót một ly nước cho Ninh Tư Hàm.
Ninh Tư Hàm lập tức hiểu ra "trái tim phi thăng" như lời trợ lý Tôn nói là có ý gì. Anh ta vội vàng vươn tay cản Thẩm Liên lại: "Cậu Thẩm, siêu sao Thẩm! Chỉ mấy bước cậu đi từ giường bệnh tới bên cửa sổ đã làm tôi nơm nớp lo sợ lắm rồi, đừng lộn xộn được không?"
"Anh sợ cái gì? Không nghiêm trọng." Thẩm Liên nói.
Ban đầu lúc đứng dậy và ngồi xuống thì chỗ ngực hơi đau thật nhưng đi thêm vài bước đã thích nghi được. Nói cho cùng là Thẩm Liên không quen thân thể này quá yếu ớt, y muốn trong phạm vi bản thân có thể khống chế mau chóng làm chính mình khỏe lên.
Ninh Tư Hàm lấy ống nghe ra. Ai ngờ mới vừa đi tới một bước, Sở Dịch Lan như cảm thấy được gì mà khẽ động đậy.
"Anh ra ngoài trước đi!" Trong lời nói mang ý sâu xa.
Ninh Tư Hàm: "..."
"Thẩm Liên?" Sở Dịch Lan phát ra một câu nói mê, chưa đợi Thẩm Liên đáp lại, người đàn ông đã ngồi bật dậy.
Anh hoảng loạn sờ soạng bên cạnh, không thấy được người, trong mắt lập tức bùng nổ sợ hãi. Thẩm Liên đâu rồi?!
"Đây, đây, đây." Thẩm Liên vừa nói vừa đi đến bên cạnh Sở Dịch Lan. Bên trong y mặc đồng phục bệnh nhân, bên ngoài khoác áo vest màu đen của Sở Dịch Lan, đi nhanh tới mức khiến Ninh Tư Hàm muốn thở oxi.
Không phải đâu anh hai của tôi, cậu chậm chút đi!
Sở Dịch Lan không phân biệt được cảnh trong mơ và hiện thức nhưng chuyện làm đầu tiên chính là ôm chặt lấy Thẩm Liên.
"Em đi đâu vậy?" Anh hỏi.
Chẳng hiểu sao trong lòng Thẩm Liên trào dâng chua xót, sao lại giống đứa trẻ đi lạc không tìm được nhà đến vậy?
"Ở đây thôi, ngay bên cạnh anh." Thẩm Liên vỗ nhẹ sau lưng Sở Dịch Lan: "Chẳng phải đã hứa với anh rồi sao? Lúc ấy do mệt mới ngất xỉu, chứ không có chuyện gì cả."
Dám nói thiệt á, Ninh Tư Hàm nghĩ thầm, dựa vào báo cáo kiểm tra, trong mấy giờ Thẩm Liên ở cùng với Sở Thường Thích, tim đập mạnh và loạn nhịp không dưới ba lần, lại bị cảm lạnh nhiễm trùng phổi, sốt cao dẫn tới vỡ mao mạch ở cổ, như vậy cũng gọi "không có chuyện gì" sao?
Lại trễ một tiếng, có lẽ Thẩm Liên đã bị đẩy thẳng vào phòng ICU rồi.
Sở Dịch Lan không nói gì.
Thẩm Liên ra hiệu cho Ninh Tư Hàm, bảo anh ta đi trước. Kết quả, Ninh Tư Hàm vừa mới xoay người, Sở Dịch Lan đã nhìn tới: "Khám à? Mau."
Ninh Tư Hàm cảm thấy Sở Dịch Lan chuyển đổi giữa mất kiểm soát và có lý trí rất là tự nhiên.
Không dám kích thích anh em mình thêm nữa, Ninh Tư Hàm vội vàng gọi những người khác tới phụ giúp một tay. Kết hợp các thiết bị đầu giường, lấy máu, sau một hồi lăn lộn, tình trạng bệnh của Thẩm Liên đã chuyển biến tốt lên nhiều. Nhưng dựa theo kết quả... Ninh Tư Hàm nhìn Thẩm Liên, người này hẳn phải đau lắm chứ.
Nhưng Thẩm Liên đang cười dỗ Sở Dịch Lan, chẳng hề biểu hiện ra một chút đau đớn nào.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro