Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 174
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Tôn Bỉnh Hách có cảm giác trái tim bị ném thẳng lên bầu trời, sau đó chưa kịp đợi rơi xuống, lại bị đột ngột xoa nắn, chỉ thiếu điều nổ mạnh thôi.
Cậu, cậu Thẩm...
Giây tiếp theo, Tôn Bỉnh Hách lùi sang một bên, một bóng dáng cao lớn đi nhanh vào trong.
Tầm mắt Sở Dịch Lan nóng nảy, gần như là ngay ánh mắt đầu tiên đã khóa chặt lấy Thẩm Liên. Nhưng anh có vẻ không tin lắm, con ngươi cứng đờ, trong ngực không hề phập phồng, giống như toàn bộ tinh thần đều đang xác định lại lần nữa.
"Đến rồi?" Một câu ôn hòa của Thẩm Liên cắt ngang bầu không khí đông đặc.
Tiếp đó, Thẩm Liên buông Sở Thường Thích ra, thậm chí có thể nói, trong tình huống này không ai trong họ còn để ý tới Sở Thường Thích nữa.
Cơ thể căng chặt của Thẩm Liên dần thả lỏng, trong khoảnh khắc lại cảm thấy chóng mặt hoa đầu nhưng y vẫn đứng yên tại chỗ. Đợi đến khi tầm mắt trở nên rõ ràng, Thẩm Liên không bỏ lỡ vẻ hoảng hốt lại không biết làm sao nơi đáy mắt Sở Dịch Lan. Loại sợ hãi cùng tủi thân này, ở đây trừ Thẩm Liên ra, không ai có thể cảm nhận được.
Thẩm Liên giang rộng hai tay, cười vô cùng bình thản: "Tới đây, em ôm một cái nào."
Đầu óc Sở Dịch Lan vẫn trống rỗng nhưng người đã vọt tới.
Thẩm Liên suýt chút đã cho rằng mình sắp bị siết chết rồi.
Tiếng hít thở nặng nề của Sở dịch Lan quanh quẩn bên tai, không cần phải nói anh đã phải hốt hoảng lo sợ bao lâu.
Một bàn tay Sở Dịch Lan ấn lên từng tấc sau lưng Thẩm Liên, xuyên thấu qua quần áo cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mới xác định người trong lòng chính là Thẩm Liên.
"Lạnh quá." Sở Dịch Lan khàn giọng: "Sao ướt sũng vậy?"
"Mắc mưa." Thẩm Liên tựa lên trên vai người đàn ông, sau khi đã yên lòng mới cảm thấy vô cùng mỏi mệt.
Giây tiếp theo, Thẩm Liên nhẹ giọng: "Chúng ta ra ngoài rồi nói."
Trong lòng trong mắt Sở Dịch Lan đều là Thẩm Liên, cho nên vẫn chưa chú ý tới bày biện trong căn phòng này.
Tầm mắt Sở Dịch Lan bị Thẩm Liên ngăn chặn, lúc ra khỏi cửa mới nhìn thấy Sở Thường Thích đang nằm dưới đất.
Con chó già đã vô cùng chật vật nhưng vẫn có thể mang cười nhìn Sở Dịch Lan với ánh mắt đầy hoài niệm.
Giác quan thứ sáu nói cho Tôn Bỉnh Hách, bây giờ mà để Sở Thường Thích mở miệng cũng không đơn giản chỉ là gây mất hứng. Vì thế, hắn vươn tay xé mảnh rèm cửa bên cạnh xuống, bạo lực nhét vào trong miệng Sở Thường Thích...
"Đem ông ta..." Thẩm Liên hơi khựng lại: "Lôi đi đi."
Chẳng hiểu sao, Tôn Bỉnh Hách nhìn Thẩm Liên nhiều một chút.
Đàn em lập tức đóng gói Sở Thường Thích lại rồi mang đi.
Thẩm Liên lại ra hiệu cho Tôn Bỉnh Hách đóng cánh cửa phòng đó lại.
Đứng bên ngoài đèn đóm sáng trưng, sắc mặt Thẩm Liên trắng bệch nhìn không sót tí nào.
Sở Dịch Lan hoảng sợ: "Sao lại..."
"Khi trước bảo anh đừng lún quá sâu, là em sai." Thẩm Liên ngắt ngang: "Em không biết..." Y nhớ tới mấy thứ trong phòng, vẫn đè nén đau thương tràn ra khắp ngực: "Em..."
Thẩm Liên đột nhiên không có âm thanh.
Thân thể y hơi lung lay như là không đứng vững nhưng giây tiếp theo đã ngã vào trong ngực Sở Dịch Lan. Rõ ràng không nặng, lại kéo theo cả Sở Dịch Lan ngồi xổm xuống đất.
"Thẩm Liên... Thẩm Liên!" Giọng Sở Dịch Lan cũng đã thay đổi.
"Không, không sao." Thẩm Liên xua tay, cười an ủi: "Em chỉ mất thăng bằng thôi, không nghiêm trọng, đợi trời sáng, chúng ta về nhà..."
Thẩm Liên còn chưa nói xong, một luồng tanh nóng đã tuôn ra cổ họng, y chỉ kịp giơ tay che miệng lại, tầm mắt đã quay trở về bóng tối, ý thức cũng trở nên rời rạc. Thẩm Liên không biết còn có thứ gì chống đỡ y, đợi lần nữa nhìn thấy rõ cảnh vật xung quanh, ánh vào mi mắt chính là giọt máu tí tách trên nền đất.
Thôi xong, Thẩm Liên thầm nghĩ.
Y ngẩng đầu nhìn Sở Dịch Lan, sốt ruột muốn giải thích gì đó lại không biết dáng vẻ lúc này của mình đáng sợ tới cỡ nào. Ngay cả Tôn Bỉnh Hách đứng bên cạnh trong mắt cũng tràn ngập kinh hãi.
Thật ra ngay giây phút nhìn thấy Sở Dịch Lan, thần kinh đang buộc chặt của Thẩm Liên đã đứt đoạn. Nhưng y không muốn để Sở Thường Thích nhìn thấy, không muốn ông ta lấy chuyện này nói ra lời gì tổn thương Sở Dịch Lan. Sau khi đóng căn phòng như ác mộng đó lại, Thẩm Liên mới dám thả lỏng.
Nhưng ngay cả chính y cũng chưa nghĩ tới, cơ thể này đã tổn hao nhiều đến vậy rồi.
"Đừng sợ..." Thẩm Liên vươn tay sờ soạng gương mặt Sở Dịch Lan nhưng chỉ để lại một mảng đỏ tươi.
Thứ cảm xúc nào đó Sở Dịch Lan đang đau khổ chống đỡ cuối cùng nứt toạc ra, anh như sợ hãi tới cực hạn, lại như còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, cứ ngây ngốc vươn tay sờ vết máu ấm áp đó.
"Dịch Lan." Thẩm Liên tựa vào đầu vai Sở Dịch Lan, trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, bắt lấy cánh tay anh nhẹ giọng nói: "Còn nhớ rõ lời em nói không? Hoa hồng sẽ không bao giờ héo tàn."
Nhưng ngay lúc y nhắm mắt lại, ngón tay buông thõng xuống, những lời này đã mất đi toàn bộ ý nghĩa của nó.
Toàn bộ âm thanh bên tai Sở Dịch Lan đều trở về thinh lặng.
Anh ôm Thẩm Liên, cánh tay vô thức dần dần siết chặt.
Tôn Bỉnh Hách chợt hoàn hồn, vội vàng tiến lên: "Sếp, cậu Thẩm cần được cứu chữa, chúng ta phải lập tức..."
"Bộp!"
Sở Dịch Lan đẩy tay đang vươn tới của Tôn Bỉnh Hách ra.
Mới đầu Tôn Bỉnh Hách không hiểu nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lại sững sờ tại chỗ.
Trong hốc mắt Sở Dịch Lan đều là nước mắt, đuôi mắt chỉ vừa khẽ run rẩy là lập tức rơi xuống. Anh khóc không phát ra chút âm thanh nào, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Tôn Bỉnh Hách còn cho rằng đây là một vở kịch câm.
"Bỉnh Hách..." Đây gần như không nên là âm thanh do Sở Dịch Lan phát ra: "Bỉnh Hách!"
Trong mắt Sở Dịch Lan tràn ngập "Giúp tôi". Anh bức thiết hy vọng có một người lập tức cứu chữa cho Thẩm Liên, lại theo bản năng không muốn cho bất kỳ ai tới gần Thẩm Liên cả.
Anh quỳ trên mặt đất, che chở Thẩm Liên vô cùng kín kẽ, cả người gồng lên tới run bần bật.
Thẩm Liên còn không biết tự giác, trên cằm lộ ra vết máu ấm áp.
Gì mà thề không bỏ sót, gì mà tàn nhẫn quả quyết, lý trí của Sở Dịch Lan đã bị vặn xoắn vỡ tan tành. Anh giống như thằng nhóc choai choai, lúc thế giới sụp đổ chỉ có thể không ngừng cầu cứu.
Đây cũng là lần đầu tiên Tôn Bỉnh Hách gặp phải trường hợp thế này, hắn bắt buộc chính mình tỉnh táo lại, sau đó ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt Sở Dịch Lan: "Sếp, cậu Thẩm đã đợi được anh tới rồi, cậu ấy còn sống, anh có hiểu được ý của em không? Nhưng mà bây giờ cậu Thẩm cần được cứu chữa, rất cấp bách, chúng ta phải đưa cậu ấy đi bệnh viện."
"Đi bệnh viện." Sở Dịch Lan lặp lại.
Tôn Bỉnh Hách biết, giờ phút này muốn đón lấy Thẩm Liên từ trong tay Sở Dịch Lan là không có khả năng. Hắn chỉ có thể dùng lời nói hướng dẫn: "Đúng vậy, đi bệnh viện. Em lái xe, chúng ta lập tức đi bệnh viện."
Tôn Bỉnh Hách đi ở phía trước, quay đầu nhìn lại, Sở Dịch Lan thật sự bế Thẩm Liên đứng lên. Nhưng anh mới vừa đi tới trước một bước đã như không chống đỡ nổi mà khuỵu một gối xuống đất, chưa đợi Tôn Bỉnh Hách giúp đỡ đã thấy Sở Dịch Lan lần nữa đứng vững.
Sở Dịch Lan giống như đã tìm lại được bản thân rồi.
Trên đường đi, Tôn Bỉnh Hách lái xe như muốn bay lên, trong lúc đó còn gọi điện cho Dương Bân, cục diện hỗn loạn bên cảng chỉ có thể giao lại cho hắn xử lý.
Bên trong xe, quang ảnh luân phiên loé lên rồi vụt tắt, sắc mặt Sở Dịch Lan bị cắt ra từng mảnh, anh như bị rút đi toàn bộ linh hồn, lại giống như đau khổ tới tận xương tủy.
Tôn Bỉnh Hách đạp thắng dừng lại trước cửa bệnh viện. Trên đường đã liên hệ bệnh viện cho nên cửa xe vừa mở ra, giường trung chuyển đã "lạch cạch" kéo tới trước mặt.
Tôn Bỉnh Hách vội vàng bước xuống, thấy tình trạng này rõ ràng không cần dùng tới giường.
Khoảng cách từ cửa tới phòng cấp cứu là Sở Dịch Lan bế Thẩm Liên đi qua, anh đi từng bước một vững chắc, cuối cùng lúc thả người xuống, động tác hơi khựng lại.
Tôn Bỉnh Hách nhìn thấy đầu ngón tay Sở Dịch Lan lướt qua sườn mặt Thẩm Liên, rõ ràng chưa nói gì nhưng hắn lại cảm nhận được thứ gì đó gọi là "Sống chết có nhau".
Trái tim Tôn Bỉnh Hách khẽ run lên. Sau đó, hắn phát hiện sắc mặt Sở Dịch Lan đã trở lại như thường, giống như yếu ớt cùng chật vật khi trước đều chỉ là ảo giác thoảng qua mà thôi.
Tôn Bỉnh Hách có cảm giác trái tim bị ném thẳng lên bầu trời, sau đó chưa kịp đợi rơi xuống, lại bị đột ngột xoa nắn, chỉ thiếu điều nổ mạnh thôi.
Cậu, cậu Thẩm...
Giây tiếp theo, Tôn Bỉnh Hách lùi sang một bên, một bóng dáng cao lớn đi nhanh vào trong.
Tầm mắt Sở Dịch Lan nóng nảy, gần như là ngay ánh mắt đầu tiên đã khóa chặt lấy Thẩm Liên. Nhưng anh có vẻ không tin lắm, con ngươi cứng đờ, trong ngực không hề phập phồng, giống như toàn bộ tinh thần đều đang xác định lại lần nữa.
"Đến rồi?" Một câu ôn hòa của Thẩm Liên cắt ngang bầu không khí đông đặc.
Tiếp đó, Thẩm Liên buông Sở Thường Thích ra, thậm chí có thể nói, trong tình huống này không ai trong họ còn để ý tới Sở Thường Thích nữa.
Cơ thể căng chặt của Thẩm Liên dần thả lỏng, trong khoảnh khắc lại cảm thấy chóng mặt hoa đầu nhưng y vẫn đứng yên tại chỗ. Đợi đến khi tầm mắt trở nên rõ ràng, Thẩm Liên không bỏ lỡ vẻ hoảng hốt lại không biết làm sao nơi đáy mắt Sở Dịch Lan. Loại sợ hãi cùng tủi thân này, ở đây trừ Thẩm Liên ra, không ai có thể cảm nhận được.
Thẩm Liên giang rộng hai tay, cười vô cùng bình thản: "Tới đây, em ôm một cái nào."
Đầu óc Sở Dịch Lan vẫn trống rỗng nhưng người đã vọt tới.
Thẩm Liên suýt chút đã cho rằng mình sắp bị siết chết rồi.
Tiếng hít thở nặng nề của Sở dịch Lan quanh quẩn bên tai, không cần phải nói anh đã phải hốt hoảng lo sợ bao lâu.
Một bàn tay Sở Dịch Lan ấn lên từng tấc sau lưng Thẩm Liên, xuyên thấu qua quần áo cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mới xác định người trong lòng chính là Thẩm Liên.
"Lạnh quá." Sở Dịch Lan khàn giọng: "Sao ướt sũng vậy?"
"Mắc mưa." Thẩm Liên tựa lên trên vai người đàn ông, sau khi đã yên lòng mới cảm thấy vô cùng mỏi mệt.
Giây tiếp theo, Thẩm Liên nhẹ giọng: "Chúng ta ra ngoài rồi nói."
Trong lòng trong mắt Sở Dịch Lan đều là Thẩm Liên, cho nên vẫn chưa chú ý tới bày biện trong căn phòng này.
Tầm mắt Sở Dịch Lan bị Thẩm Liên ngăn chặn, lúc ra khỏi cửa mới nhìn thấy Sở Thường Thích đang nằm dưới đất.
Con chó già đã vô cùng chật vật nhưng vẫn có thể mang cười nhìn Sở Dịch Lan với ánh mắt đầy hoài niệm.
Giác quan thứ sáu nói cho Tôn Bỉnh Hách, bây giờ mà để Sở Thường Thích mở miệng cũng không đơn giản chỉ là gây mất hứng. Vì thế, hắn vươn tay xé mảnh rèm cửa bên cạnh xuống, bạo lực nhét vào trong miệng Sở Thường Thích...
"Đem ông ta..." Thẩm Liên hơi khựng lại: "Lôi đi đi."
Chẳng hiểu sao, Tôn Bỉnh Hách nhìn Thẩm Liên nhiều một chút.
Đàn em lập tức đóng gói Sở Thường Thích lại rồi mang đi.
Thẩm Liên lại ra hiệu cho Tôn Bỉnh Hách đóng cánh cửa phòng đó lại.
Đứng bên ngoài đèn đóm sáng trưng, sắc mặt Thẩm Liên trắng bệch nhìn không sót tí nào.
Sở Dịch Lan hoảng sợ: "Sao lại..."
"Khi trước bảo anh đừng lún quá sâu, là em sai." Thẩm Liên ngắt ngang: "Em không biết..." Y nhớ tới mấy thứ trong phòng, vẫn đè nén đau thương tràn ra khắp ngực: "Em..."
Thẩm Liên đột nhiên không có âm thanh.
Thân thể y hơi lung lay như là không đứng vững nhưng giây tiếp theo đã ngã vào trong ngực Sở Dịch Lan. Rõ ràng không nặng, lại kéo theo cả Sở Dịch Lan ngồi xổm xuống đất.
"Thẩm Liên... Thẩm Liên!" Giọng Sở Dịch Lan cũng đã thay đổi.
"Không, không sao." Thẩm Liên xua tay, cười an ủi: "Em chỉ mất thăng bằng thôi, không nghiêm trọng, đợi trời sáng, chúng ta về nhà..."
Thẩm Liên còn chưa nói xong, một luồng tanh nóng đã tuôn ra cổ họng, y chỉ kịp giơ tay che miệng lại, tầm mắt đã quay trở về bóng tối, ý thức cũng trở nên rời rạc. Thẩm Liên không biết còn có thứ gì chống đỡ y, đợi lần nữa nhìn thấy rõ cảnh vật xung quanh, ánh vào mi mắt chính là giọt máu tí tách trên nền đất.
Thôi xong, Thẩm Liên thầm nghĩ.
Y ngẩng đầu nhìn Sở Dịch Lan, sốt ruột muốn giải thích gì đó lại không biết dáng vẻ lúc này của mình đáng sợ tới cỡ nào. Ngay cả Tôn Bỉnh Hách đứng bên cạnh trong mắt cũng tràn ngập kinh hãi.
Thật ra ngay giây phút nhìn thấy Sở Dịch Lan, thần kinh đang buộc chặt của Thẩm Liên đã đứt đoạn. Nhưng y không muốn để Sở Thường Thích nhìn thấy, không muốn ông ta lấy chuyện này nói ra lời gì tổn thương Sở Dịch Lan. Sau khi đóng căn phòng như ác mộng đó lại, Thẩm Liên mới dám thả lỏng.
Nhưng ngay cả chính y cũng chưa nghĩ tới, cơ thể này đã tổn hao nhiều đến vậy rồi.
"Đừng sợ..." Thẩm Liên vươn tay sờ soạng gương mặt Sở Dịch Lan nhưng chỉ để lại một mảng đỏ tươi.
Thứ cảm xúc nào đó Sở Dịch Lan đang đau khổ chống đỡ cuối cùng nứt toạc ra, anh như sợ hãi tới cực hạn, lại như còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, cứ ngây ngốc vươn tay sờ vết máu ấm áp đó.
"Dịch Lan." Thẩm Liên tựa vào đầu vai Sở Dịch Lan, trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, bắt lấy cánh tay anh nhẹ giọng nói: "Còn nhớ rõ lời em nói không? Hoa hồng sẽ không bao giờ héo tàn."
Nhưng ngay lúc y nhắm mắt lại, ngón tay buông thõng xuống, những lời này đã mất đi toàn bộ ý nghĩa của nó.
Toàn bộ âm thanh bên tai Sở Dịch Lan đều trở về thinh lặng.
Anh ôm Thẩm Liên, cánh tay vô thức dần dần siết chặt.
Tôn Bỉnh Hách chợt hoàn hồn, vội vàng tiến lên: "Sếp, cậu Thẩm cần được cứu chữa, chúng ta phải lập tức..."
"Bộp!"
Sở Dịch Lan đẩy tay đang vươn tới của Tôn Bỉnh Hách ra.
Mới đầu Tôn Bỉnh Hách không hiểu nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lại sững sờ tại chỗ.
Trong hốc mắt Sở Dịch Lan đều là nước mắt, đuôi mắt chỉ vừa khẽ run rẩy là lập tức rơi xuống. Anh khóc không phát ra chút âm thanh nào, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Tôn Bỉnh Hách còn cho rằng đây là một vở kịch câm.
"Bỉnh Hách..." Đây gần như không nên là âm thanh do Sở Dịch Lan phát ra: "Bỉnh Hách!"
Trong mắt Sở Dịch Lan tràn ngập "Giúp tôi". Anh bức thiết hy vọng có một người lập tức cứu chữa cho Thẩm Liên, lại theo bản năng không muốn cho bất kỳ ai tới gần Thẩm Liên cả.
Anh quỳ trên mặt đất, che chở Thẩm Liên vô cùng kín kẽ, cả người gồng lên tới run bần bật.
Thẩm Liên còn không biết tự giác, trên cằm lộ ra vết máu ấm áp.
Gì mà thề không bỏ sót, gì mà tàn nhẫn quả quyết, lý trí của Sở Dịch Lan đã bị vặn xoắn vỡ tan tành. Anh giống như thằng nhóc choai choai, lúc thế giới sụp đổ chỉ có thể không ngừng cầu cứu.
Đây cũng là lần đầu tiên Tôn Bỉnh Hách gặp phải trường hợp thế này, hắn bắt buộc chính mình tỉnh táo lại, sau đó ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt Sở Dịch Lan: "Sếp, cậu Thẩm đã đợi được anh tới rồi, cậu ấy còn sống, anh có hiểu được ý của em không? Nhưng mà bây giờ cậu Thẩm cần được cứu chữa, rất cấp bách, chúng ta phải đưa cậu ấy đi bệnh viện."
"Đi bệnh viện." Sở Dịch Lan lặp lại.
Tôn Bỉnh Hách biết, giờ phút này muốn đón lấy Thẩm Liên từ trong tay Sở Dịch Lan là không có khả năng. Hắn chỉ có thể dùng lời nói hướng dẫn: "Đúng vậy, đi bệnh viện. Em lái xe, chúng ta lập tức đi bệnh viện."
Tôn Bỉnh Hách đi ở phía trước, quay đầu nhìn lại, Sở Dịch Lan thật sự bế Thẩm Liên đứng lên. Nhưng anh mới vừa đi tới trước một bước đã như không chống đỡ nổi mà khuỵu một gối xuống đất, chưa đợi Tôn Bỉnh Hách giúp đỡ đã thấy Sở Dịch Lan lần nữa đứng vững.
Sở Dịch Lan giống như đã tìm lại được bản thân rồi.
Trên đường đi, Tôn Bỉnh Hách lái xe như muốn bay lên, trong lúc đó còn gọi điện cho Dương Bân, cục diện hỗn loạn bên cảng chỉ có thể giao lại cho hắn xử lý.
Bên trong xe, quang ảnh luân phiên loé lên rồi vụt tắt, sắc mặt Sở Dịch Lan bị cắt ra từng mảnh, anh như bị rút đi toàn bộ linh hồn, lại giống như đau khổ tới tận xương tủy.
Tôn Bỉnh Hách đạp thắng dừng lại trước cửa bệnh viện. Trên đường đã liên hệ bệnh viện cho nên cửa xe vừa mở ra, giường trung chuyển đã "lạch cạch" kéo tới trước mặt.
Tôn Bỉnh Hách vội vàng bước xuống, thấy tình trạng này rõ ràng không cần dùng tới giường.
Khoảng cách từ cửa tới phòng cấp cứu là Sở Dịch Lan bế Thẩm Liên đi qua, anh đi từng bước một vững chắc, cuối cùng lúc thả người xuống, động tác hơi khựng lại.
Tôn Bỉnh Hách nhìn thấy đầu ngón tay Sở Dịch Lan lướt qua sườn mặt Thẩm Liên, rõ ràng chưa nói gì nhưng hắn lại cảm nhận được thứ gì đó gọi là "Sống chết có nhau".
Trái tim Tôn Bỉnh Hách khẽ run lên. Sau đó, hắn phát hiện sắc mặt Sở Dịch Lan đã trở lại như thường, giống như yếu ớt cùng chật vật khi trước đều chỉ là ảo giác thoảng qua mà thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro