Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 173

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Từ trong đau nhức ngắt quãng, Sở Thường Thích hiểu được cái gì gọi là "một giây bằng một năm".

Nếu sớm hơn hai mươi năm, có lẽ kết cục sẽ không giống như thế này. Nhưng bây giờ ông ta già rồi, mấy năm nay lại ôm một thân ốm đau bệnh tật, càng tới gần cái chết thì càng sợ chết. Càng đừng nói gần đây bị Sở Dịch Lan đuổi cùng giết tận, chịu vô số thiệt hại về người và của.

Dần dà Sở Thường Thích cũng không trốn tránh nữa, đến lúc này, trong lòng chợt nảy ra ý nghĩ chân thật nhất.

Ông ta biết mình thua rồi.

Khi Sở Dịch Lan còn chưa biến thành một kẻ điên hoàn toàn, vẫn có thể vừa ứng phó vừa có tinh lực dồi dào đánh bại ông ta, Sở Thường Thích đã biết, ông ta chưa trả thù nhà họ Minh một cách triệt để.

Mấy năm nay ở nước C, nghĩ đủ mọi cách nhằm mở rộng thế lực chính là vì có thể trở về.

Bởi vì không cam lòng, ông ta muốn về nhìn thử hạt giống năm đó gieo vào trong lòng Sở Dịch Lan đã lớn lên thành dáng vẻ gì rồi.

Lỡ như cả linh hồn đều tắt ngóm, ông ta có thể bắt lấy Hanh Thái như cái cách năm đó ông ta lật đổ ông Minh vậy.

Nhưng con trai ngoan của ông ta đã thay đổi.

Còn nhớ rõ lần đầu tiên Sở Thường Thích từ Lưu Lợi nhìn thấy ảnh chụp của Sở Dịch Lan, xem như là ảnh chụp chung với Thẩm Liên, lúc ấy ông ta đã rất khó tin. Sở Thường Thích hao tốn bao nhiêu công sức để chặt đứt hoàn toàn sự ỷ lại vào vật sống của Sở Dịch Lan nhưng tới hôm nay ông ta vẫn có thể nhìn thấy sự che chở và yêu thích từ trong ánh mắt khi Sở Dịch Lan nhìn một người.

Sở Thường Thích sẽ không buông tha cho Thẩm Liên. Nhưng tính tới tính lui cũng chưa tính ra cá tính của Thẩm Liên.

Một cơ hội tốt để chạy trốn như vậy, y lại dám nán lại đặt một bàn cược lớn.

Căn phòng này là Sở Thường Thích yêu thích nhất, cho nên tất cả các thiết bị được chế tạo vô cùng tốt. Chẳng hạn như cách âm, càng về sau Sở Thường Thích đều đã la khản cả giọng mà đám vệ sĩ bên ngoài cũng không hề hay biết, thậm chí họ còn nghĩ không biết thằng đàn em say rượu lát nữa khiêng ra sẽ thê thảm tới cỡ nào.

Thằng đàn em không thảm, chỉ rụt vào trong góc tường xem Thẩm Liên trổ hết tài năng trời cho.

Bên này Sở Thường Thích tự thân thể nghiệm, bên kia Thẩm Liên có thể trong thời gian ngắn nghiên cứu ra cách chơi cùng công dụng của một "dụng cụ tra tấn" mới.

Cơ hội chạy trốn của Thẩm Liên chính là bến cảng kế tiếp.

Bóng người khi trước đám Sở Thường Thích nhìn thấy trên ca nô chính là Lưu Lợi. Thẩm Liên đánh gã ngất xỉu, sau đó thay đổi quần áo, trên biển mưa rền gió dữ, không hợp để mạo hiểm cho nên chỉ đành chúc Lưu Lợi được bình an thôi.

"Thẩm Liên, Thẩm Liên..." Sở Thường Thích liên tiếp dùng năm "dụng cụ tra tấn", giờ phút này cả người đã không có chỗ nào là không đau đớn cả. Nhưng Thẩm Liên vẫn không có ý dừng lại, y lôi kéo ông ta đi tới chỗ kế tiếp. Vừa thấy thứ đồ đó, Sở Thường Thích lập tức xanh cả mặt. Con người một khi đã bị tra tấn tới tinh thần sụp đổ cũng không rảnh để tâm tới thể diện nữa.

Sở Thường Thích nói năng lộn xộn: "Thẩm Liên, ta cho cậu... Ta cho cậu tiền, cho cậu rất nhiều rất nhiều tiền. Cậu, cậu muốn gì ta cũng cho cậu, cậu tha cho ta đi!"

Sở Thường Thích tàn nhẫn nhưng không có khí phách.

Ánh mắt Thẩm Liên bình lặng không gợn sóng: "Năm đó lúc Sở Dịch Lan xin ông tha, ông có nhân từ không?"

"Chỉ vì Sở Dịch Lan?!" Sở Thường Thích đã hơi nóng nảy, cựa quậy đầu qua lại: "Cậu làm nhiều như vậy chỉ vì trả thù cho Sở Dịch Lan?"

Thẩm Liên: "Chẳng thế thì vì gì?"

Sở Thường Thích có vài giây vẫn không nhúc nhích. Ông ta nhìn chằm chằm Thẩm Liên, gió sương thổi quét trong mắt, trong lòng lại nghĩ: Dựa vào cái gì?

Ngay cả Sở Dịch Lan cũng chưa nhận ra Sở Thường Thích bịa đặt với anh không chỉ vì trả thù mà còn muốn biến anh thành một Sở Thường Thích thứ hai. Cho dù không phải, khả năng kết nối với cuộc sống bình thường của Sở Dịch Lan cũng sẽ bị suy giảm rất nhiều, anh không thể hòa nhập, chính là một "quái thai" lởn vởn bên ngoài. "Quái thai" sẽ không được yêu thương, nếu không thì tại sao ông ta chỉ muốn chế tạo một tương lai tốt đẹp lại bị Minh Mị hận cho tới chết?

Mà Thẩm Liên lại có thể vì Sở Dịch Lan làm tới mức độ này.

Điều này đã lật đổ nhận thức của Sở Thường Thích. Cho dù cùng là "đồng loại" thì kiểu người như họ cũng nên căm ghét lẫn nhau mới đúng chứ!

Sở Thường Thích nghĩ đến đây, trước khi Thẩm Liên khởi động công tắc, ông ta cười lạnh một tiếng: "Nếu Minh Mị tự giác được như cậu thì cần gì phải tới nông nỗi cả hai xem nhau như kẻ thù chứ."

Thẩm Liên bắt lấy cằm Sở Thường Thích, giọng điệu lạnh như băng: "Lão già, ông xứng sao? Bản chất của Dịch Lan vốn là rộng rãi bằng phẳng giống người nhà họ Minh. Còn ông thì sao?"

Sở Thường Thích nhìn thấy bản thân hết sức vặn vẹo từ sâu trong con ngươi Thẩm Liên.

Giờ phút này, lớp da người của ông ta bị lột xuống, lập tức bị ánh mặt trời nướng tới phát ra tiếng "xèo xèo".

"Ác quỷ" chân chính chỉ có mình ông ta.

Chỉ có mình ông ta thôi.

"Dụng cụ tra tấn" khởi động, eo bụng truyền đến đau đớn như bị xé rách, giống như đường gân máu bị sống sờ sờ kéo đứt. Sở Thường Thích ngửa đầu, lần này không kiềm được rên lên một tiếng, ông ta gắng gượng tới gân xanh trên mặt hằn lên thật đáng sợ. Thảo nào, Sở Thường Thích thầm nghĩ, sau khi Minh Mị nhìn thấy bộ mặt thật của mình cũng không bao giờ chịu chấp nhận mình nữa.

Ông ta thử nghiệm hết lần này tới lần khác, dùng chính mình làm khuôn, không tiếc hủy diệt con trai mình, lại chế tạo ra thật nhiều "hàng nhái" như vậy, đơn giản chỉ muốn chứng minh người sai không phải ông ta, mà là những người này thấp kém, là do cuộc đời bất công. Nhưng xét đến cùng, thứ ông ta canh cánh trong lòng chỉ là thất vọng cùng khinh thường trong mắt Minh Mị khi bà nhìn về phía ông ta mà thôi.

Rầm ——

Nóc thuyền rung lắc dữ dội, giống như đụng vào cái gì đó.

Thẩm Liên bước đến bên cửa sổ, bên ngoài đã chìm trong bóng đêm nhưng vẫn có thể nhìn thấy ánh đèn từ ngọn hải đăng.

Đến bờ rồi.

Thẩm Liên đẩy mở ô cửa sổ ở trong cùng.

Muốn bắt người trong thời tiết thế này là không dễ.

Trên bến tàu có một vòng người đang canh chừng, muốn lên bờ theo hướng đó là không thể được, tầm mắt Thẩm Liên nhìn về nơi xa tới một phương hướng càng xa xăm hơn. Không thể dùng lại cách trốn trên thuyền, lúc trước là vì người Sở Thường Thích có thể dùng chỉ bốn năm người, mà Lưu Lợi khó giải quyết nhất đã bị xử lý, không gian hoạt động khá lớn. Nhưng những người phía dưới này một khi xông hết lên, bị phát hiện chỉ là vấn đề thời gian thôi.

"Sao nào..." Sở Thường Thích được tạm nghỉ, rõ ràng cũng phát hiện đã đến bờ rồi, dựa theo dự tính thì bên ngoài đều là người của ông ta: "Lần này chạy trốn được nữa không?"

Thẩm Liên nhìn chằm chằm Sở Thường Thích một lát, bỗng nhiên nở nụ cười.

"Nhắc mới thấy, tự tôi rời đi là quá mạo hiểm. Nhưng nghĩ tới sức uy hiếp của ông với đám đàn em của ông lại cảm thấy vẫn có thể thử xem sao."

Sở Thường Thích: "..."

Đàn em cũng không nỡ nghe thêm nữa, ông chủ là bị tra tấn ngu người rồi sao? Ông ta chính là con tin tốt nhất, lợi thế lớn nhất đó!

Bên ngoài loáng thoáng vang lên một hồi huyên náo, một nhóm người đi lên du thuyền, ánh sáng thật sự quá mờ chỉ còn lại bóng người di động.

Bên hông Thẩm Liên đã giắt súng của Lưu Lợi, y nhẹ nhàng đè lên, sau đó đi về phía Sở Thường Thích.

Sở Thường Thích có thủ đoạn dạy chó, không phải ai cũng là Sở Dịch Lan, đám người tôn sùng ông ta là "thần thánh" cùng "ba" sẽ không nỡ để ông ta bị thương, cho nên Thẩm Liên còn có rất nhiều cơ hội.

Thẩm Liên nắm lấy tóc Sở Thường Thích, kéo người tới trước mặt mình, xem đây là cái khiên. Cùng lúc đó, cửa phòng kêu "tít" một tiếng, bị người đẩy mạnh từ bên ngoài.

Tôn Bỉnh Hách đứng trước mặt Sở Dịch Lan, thật ra động tác này vô cùng dư thừa, bởi vì một khi Thẩm Liên ở bên trong thì dù hắn có ngăn cản thế nào cũng không được. Mà trong lòng Tôn Bỉnh Hách lại cảm thấy thấp thỏm không yên trước nay chưa từng có, Thẩm Liên rơi vào trong tay một kẻ biến thái như Sở Thường Thích, sẽ có kết cục gì?

Ánh sáng đột ngột hắt vào, chiếu sáng cả hai bên không sót thứ gì.

Nửa gương mặt Thẩm Liên tránh phía sau Sở Thường Thích, ánh mắt lộ ra vô cùng sắc bén.

Sau đó...

Lạnh lẽo nơi đáy mắt Thẩm Liên dần biến mất, thậm chí còn mang theo chút khó hiểu, rõ ràng y cũng không dự đoán được sẽ là cảnh tượng như thế này, buột miệng thốt ra một câu: "Ấy? Trợ lý Tôn?"

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0