Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 172
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
"Rào ——"
Sở Thường Thích ngồi trong bồn tắm lớn, chỗ lồng ngực đau nhức bỏng cháy giống như có thể nổ tung bất cứ lúc nào!
Nhưng chưa đợi hít thở đều đều trở lại, xích sắt trên cổ chợt bị thu về, ông ta lập tức bị kéo thẳng xuống đáy bồn tắm ngập nước.
Hai tay Sở Thường Tích bị cố định lại, so với "hình phạt" ông ta dùng cho Thẩm Liên, Thẩm Liên trả lại ông ta chỉ có hơn chứ không kém.
Cả người Thẩm Liên đã bắt đầu sốt cao, thế cho nên khi y tựa vào bên cạnh bồn tắm lớn, ngón tay kẹp điếu thuốc cũng đang khẽ run rẩy. Nhưng sau khi đã phẫn nộ tới mức tận cùng, thân thể và tinh thần như hoàn toàn tách rời nhau ra, cùng lúc đó, cơn đau nơi lồng ngực không ngừng kích thích nhắc nhở y phải giữ vững lý trí.
Lần thứ hai Sở Thường Thích giãy giụa thoát ra bồn tắm lớn, chật vật tựa như con chó rơi xuống nước, ông ta thở dốc từng ngụm, sau đó nghe Thẩm Liên nói: "Khi nào ông mở miệng ra cầu xin thì khi ấy tôi sẽ dừng lại."
"Đừng..."
Sở Thường Thích còn chưa nói hết câu, Thẩm Liên đã ấn xuống công tắc, xích sắt lần nữa quấn chặt, Sở Thường Thích bị kiệt tác do chính mình thiết kế tra tấn tới suýt bỏ mạng ngay tại chỗ này.
Thẩm Liên không cho Sở Thường Thích cơ hội, ngồi nơi đó cầu xin thì tính cái gì? Y muốn Sở Thường Thích quanh quẩn giữa ranh giới sống và chết, phòng tuyến tâm lý dần sụp đổ, thân thể bị nghiền áp cực độ cùng tinh thần bị phá vỡ mà hô lên câu "Tha cho tôi đi" kia.
"Tha..."
Sở Thường Thích ngồi dậy lần thứ hai nhưng bản năng muốn sống không làm cho ông ta nói cho xong câu, mà là tranh thủ thời gian há mồm hít thở không khí.
Giọt nước bắn ra dừng trên mặt Thẩm Liên, y chuyển tay kẹp điếu thuốc, chán ghét lau sạch sẽ, giống như trong đó đã bị ngâm mùi hôi thối chỉ Sở Thường Thích mới có vậy.
"Tha cho tôi! Tha cho tôi đi!!"
Lần này Sở Thường Thích ngồi xuống, lên cơn thần kinh rống to một câu.
Thẩm Liên đúng lúc ấn nút tạm dừng.
Âm thanh "két két" đó tựa như tiếng trời, Sở Thường Thích ghé vào bên cạnh bồn tắm lớn, ho khan dữ dội cùng với hít thở tựa như cái ống bễ bị nứt, cảm giác như ông ta không thể chịu đựng nổi qua giây tiếp theo.
Thẩm Liên ném đầu mẩu thuốc lá xuống đất giẫm tắt, thấy thế không khỏi cười: "Mới đó đã không chịu nổi rồi?"
Thẩm Liên đã thấy rõ thân thể hỏng bét của Sở Thường Thích, sau khi xác định lão già này đã mất đi sức phản kháng trong một thời gian ngắn, Thẩm Liên bắt đầu thay đổi một thiết bị khác ở phía đối diện.
Đây đều là nghiên cứu của Sở Thường Thích, có tác dụng gì thì ông ta là rõ ràng nhất. Nhưng Thẩm Liên chẳng hỏi một chữ nào, chỉ yên lặng ngồi xuống nghiên cứu chúng. Chốc lát sau, y khởi động một thiết bị nào đó, âm thanh chuyển động tựa như kim châm kích thích thần kinh Sở Thường Thích.
Cuối cùng Sở Thường Thích đã hiểu, bàn về chiến tranh tâm lý, Thẩm Liên cũng là một tay lão luyện trong đó.
"Cậu... Làm sao cậu tránh thoát được đàn em của ta?" Sở Thường Thích rất để ý vấn đề này. Mãi đến giờ phút này, ông ta vẫn còn nghi ngờ phe mình có kẻ phản bội, lấp liếm thay Thẩm Liên.
Thẩm Liên cũng chẳng thèm quay đầu, tựa như chỉ đang lải nhải chuyện nhà: "Ai nói tôi ở trong du thuyền?"
Sắc mặt Sở Thường Thích đột ngột thay đổi.
Lời này có ý gì?
Bên ngoài sấm chớp vang trời, sóng to gió lớn, thế mà Thẩm Liên vẫn luôn ẩn nấp ở bên ngoài?
Nói giỡn à?!
Thẩm Liên nhìn thoáng qua, có lẽ là sắc mặt Sở Thường Thích quá đặc sắc khiến ý cười của y càng sâu hơn.
Đời này gặp được Sở Dịch Lan, Thẩm Liên mới giấu đi rất nhiều thứ, cũng có thứ mà y thật lòng muốn bảo vệ, cho nên cảm thấy không thể để chúng mâu thuẫn với nhau. Nhưng còn đời trước thì sao? Thẩm Liên hơi hồi tưởng lại.
Xuất thân từ tầng lớp thấp nhất, từng bước một gian nan tiến lên trên, cuối cùng trở thành nam chính xuất sắc nhất đứng trên đỉnh, cùng với hào quang chiếu rọi, thật sự không có một chút nuối tiếc cùng đau khổ nào sao? Thẩm Liên yêu Sở Dịch Lan ngay từ cái nhìn đầu tiên, thứ y yêu không chỉ có vẻ ngoài, mà còn có tâm hồn anh nữa, y có thể bao dung sự điên cuồng của Sở Dịch Lan là bởi vì y và Sở Dịch Lan là cùng một loại người.
Áp lực, im lặng, nhàm chán, có đôi khi con người chính là một loại sinh vật lập dị như vậy, cho nên đời trước Thẩm Liên từng theo đuổi rất nhiều hoạt động kích thích.
Thỉnh thoảng trên bàn rượu, Phùng Duyệt Sơn sẽ nói tới chuyện cậu ta đi tới nơi nào nhảy dù, đua xe, Thẩm Liên lại chỉ cười cho qua. Không có ý nghĩa. Thẩm Liên từng có chiến tích nhảy dù ở một khoảng cách cực hạn, lúc rơi xuống đất, hai chân cọ xát trên mặt đất hơn mười mét, lại trễ một giây, người đã không còn. Khi ấy, y chỉ thè lưỡi cười, dọa huấn luyện viên sợ tới mức vừa nôn mửa vừa tiêu chảy.
"Lúc bám vào thân thuyền khá giống khi tôi ta ngoài chơi dùng tay không leo núi." Thẩm Liên nói: "Chỉ trói một sợi dây thừng quanh eo, nếu góc độ cùng tư thế không đúng thì cả người sẽ rơi xuống như con diều vậy."
Ánh mắt Sở Thường Thích dần trở nên kỳ dị, giống như đang nhìn một thứ tà ma nào đó.
Thẩm Liên thở dài: "Sơ suất lớn nhất của ông chính là quá nóng vội hủy hoại những thứ Dịch Lan quý trọng. Ông cho rằng người đã rơi vào vực sâu sẽ ngóng trông ánh mặt trời sao?" Thẩm Liên tiến tới, túm lấy Sở Thường Thích từ trong bồn tắm lớn ra ngoài, rồi lôi về phía "dụng cụ tra tấn" vừa mới nghiên cứu xong: "Không có quá nhiều sự cứu rỗi đến từ ánh mặt trời vậy đâu. Con người chôn vùi trong bóng tối chỉ sẽ càng ôm chặt lấy bóng tối mà thôi."
Thẩm Liên vui vẻ cười nói, một vài người sẽ cảm thấy y yếu đuối dễ bắt nạt.
Sở Thường Thích đã không thể nghe vào một chữ nào nữa, trong giọng ông ta đã hơi run rẩy: "Cậu muốn làm gì?"
"Cái này." Thẩm Liên đặt Sở Thường Thích lên trên ghế, kéo công tắc xuống, bao da trên tay vịn hai bên lập tức cố định cổ tay ông ta, đồng thời thứ gì đó giống kim mảnh đè trên huyệt thái dương. Trong ánh mắt ông ta như muốn nứt toạc ra mấy lần, Thẩm Liên lộ ra ác ý dày đặc: "Ông từng dùng nó với Dịch Lan, đúng không?"
Sở Thường Thích không trả lời, thốt ra chính là tiếng kêu rên biến âm đột ngột. Ông ta ngẩng cao đầu, thân thể căng chặt, cả người điên cuồng run rẩy dưới sự kích thích của dòng điện không đến mức chết người.
Phía sau truyền đến tiếng động rất nhỏ, Thẩm Liên quay đầu lại: "Hửm?"
Đàn em say rượu vừa mở mắt còn tưởng là mình đang nằm mơ, nếu không thì tại sao người từng là tù nhân lại đang tra tấn ông chủ bọn họ?
Đối diện với ánh mắt tràn đầy thích thú của Thẩm Liên, gã chợt rùng mình, vô thức lùi về phía sau.
Nhưng đàn em đã sớm bị Thẩm Liên trói thành cái bánh chưng, miệng bị nhét miếng giẻ, bây giờ chỉ có thể vặn vẹo tại chỗ.
May mà Thẩm Liên không có ý làm khó dễ gã, mà chỉ cảnh cáo: "Nơi này có món đồ có thể làm đàn ông biến thành thái giám, mày dám làm phiền tao thì tao sẽ cho mày tự thân thể nghiệm một lần."
Anh trai say rượu sợ tới mức gật đầu lia lịa.
Thẩm Liên vuốt tóc về sau đầu, trên người dính nhớp quá khó chịu nhưng này đó so với Sở Thường Thích đang bị tra tấn cũng chưa tính là gì.
"Tới bến cảng kế tiếp còn ba mươi phút nữa, trong lúc này để tôi nghĩ thử xem ông có thể chịu đựng được bao nhiêu món đồ chơi này?" Thẩm Liên đứng trên cao nhìn xuống Sở Thường Thích, trong mắt không hề có độ ấm.
*
"Sếp, người đều bị khống chế rồi, chúng nói điểm dừng chân kế tiếp của chiếc du thuyền đó chính là nơi này." Tôn Bỉnh Hách một tay bung dù, che cho Sở Dịch Lan, còn trên vai mình đã ướt hơn phân nửa, hắn đè thấp giọng như đang cố tránh đi đường dây cao thế nào đó: "Em nhìn rồi, người không ít, hẳn không phải tin giả."
Áo măng tô màu đen của Sở Dịch Lan bị gió lớn thổi mở ra, anh nhìn chằm chằm mặt biển cuộn trào vô vọng, cố gắng chịu đựng nhưng trong mắt lại như có thứ cảm xúc nào đó đang kề bên vỡ vụn.
Từ khi Thẩm Liên bị bắt đi tới bây giờ, Sở Dịch Lan trừ truyền đạt mệnh lệnh ra cũng chưa nói một chữ dư thừa nào.
"Bỉnh Hách." Giờ phút này, Sở Dịch Lan mở miệng.
Tôn Bỉnh Hách chỉ gật đầu ý bảo mình đang nghe nhưng không có lên tiếng.
"Thẩm Liên từng nhắc nhở tôi rồi." Đáy mắt Sở Dịch Lan xuất hiện hối hận vô cùng: "Là tôi khăng khăng cố chấp..."
"Sếp." Tôn Bỉnh Hách ngắt ngang: "Cậu Thẩm đang chờ anh."
Sở Dịch Lan nghe vậy, ánh mắt khẽ nhúc nhích, đè nén nỗi sợ hãi trong lòng xuống.
"Rào ——"
Sở Thường Thích ngồi trong bồn tắm lớn, chỗ lồng ngực đau nhức bỏng cháy giống như có thể nổ tung bất cứ lúc nào!
Nhưng chưa đợi hít thở đều đều trở lại, xích sắt trên cổ chợt bị thu về, ông ta lập tức bị kéo thẳng xuống đáy bồn tắm ngập nước.
Hai tay Sở Thường Tích bị cố định lại, so với "hình phạt" ông ta dùng cho Thẩm Liên, Thẩm Liên trả lại ông ta chỉ có hơn chứ không kém.
Cả người Thẩm Liên đã bắt đầu sốt cao, thế cho nên khi y tựa vào bên cạnh bồn tắm lớn, ngón tay kẹp điếu thuốc cũng đang khẽ run rẩy. Nhưng sau khi đã phẫn nộ tới mức tận cùng, thân thể và tinh thần như hoàn toàn tách rời nhau ra, cùng lúc đó, cơn đau nơi lồng ngực không ngừng kích thích nhắc nhở y phải giữ vững lý trí.
Lần thứ hai Sở Thường Thích giãy giụa thoát ra bồn tắm lớn, chật vật tựa như con chó rơi xuống nước, ông ta thở dốc từng ngụm, sau đó nghe Thẩm Liên nói: "Khi nào ông mở miệng ra cầu xin thì khi ấy tôi sẽ dừng lại."
"Đừng..."
Sở Thường Thích còn chưa nói hết câu, Thẩm Liên đã ấn xuống công tắc, xích sắt lần nữa quấn chặt, Sở Thường Thích bị kiệt tác do chính mình thiết kế tra tấn tới suýt bỏ mạng ngay tại chỗ này.
Thẩm Liên không cho Sở Thường Thích cơ hội, ngồi nơi đó cầu xin thì tính cái gì? Y muốn Sở Thường Thích quanh quẩn giữa ranh giới sống và chết, phòng tuyến tâm lý dần sụp đổ, thân thể bị nghiền áp cực độ cùng tinh thần bị phá vỡ mà hô lên câu "Tha cho tôi đi" kia.
"Tha..."
Sở Thường Thích ngồi dậy lần thứ hai nhưng bản năng muốn sống không làm cho ông ta nói cho xong câu, mà là tranh thủ thời gian há mồm hít thở không khí.
Giọt nước bắn ra dừng trên mặt Thẩm Liên, y chuyển tay kẹp điếu thuốc, chán ghét lau sạch sẽ, giống như trong đó đã bị ngâm mùi hôi thối chỉ Sở Thường Thích mới có vậy.
"Tha cho tôi! Tha cho tôi đi!!"
Lần này Sở Thường Thích ngồi xuống, lên cơn thần kinh rống to một câu.
Thẩm Liên đúng lúc ấn nút tạm dừng.
Âm thanh "két két" đó tựa như tiếng trời, Sở Thường Thích ghé vào bên cạnh bồn tắm lớn, ho khan dữ dội cùng với hít thở tựa như cái ống bễ bị nứt, cảm giác như ông ta không thể chịu đựng nổi qua giây tiếp theo.
Thẩm Liên ném đầu mẩu thuốc lá xuống đất giẫm tắt, thấy thế không khỏi cười: "Mới đó đã không chịu nổi rồi?"
Thẩm Liên đã thấy rõ thân thể hỏng bét của Sở Thường Thích, sau khi xác định lão già này đã mất đi sức phản kháng trong một thời gian ngắn, Thẩm Liên bắt đầu thay đổi một thiết bị khác ở phía đối diện.
Đây đều là nghiên cứu của Sở Thường Thích, có tác dụng gì thì ông ta là rõ ràng nhất. Nhưng Thẩm Liên chẳng hỏi một chữ nào, chỉ yên lặng ngồi xuống nghiên cứu chúng. Chốc lát sau, y khởi động một thiết bị nào đó, âm thanh chuyển động tựa như kim châm kích thích thần kinh Sở Thường Thích.
Cuối cùng Sở Thường Thích đã hiểu, bàn về chiến tranh tâm lý, Thẩm Liên cũng là một tay lão luyện trong đó.
"Cậu... Làm sao cậu tránh thoát được đàn em của ta?" Sở Thường Thích rất để ý vấn đề này. Mãi đến giờ phút này, ông ta vẫn còn nghi ngờ phe mình có kẻ phản bội, lấp liếm thay Thẩm Liên.
Thẩm Liên cũng chẳng thèm quay đầu, tựa như chỉ đang lải nhải chuyện nhà: "Ai nói tôi ở trong du thuyền?"
Sắc mặt Sở Thường Thích đột ngột thay đổi.
Lời này có ý gì?
Bên ngoài sấm chớp vang trời, sóng to gió lớn, thế mà Thẩm Liên vẫn luôn ẩn nấp ở bên ngoài?
Nói giỡn à?!
Thẩm Liên nhìn thoáng qua, có lẽ là sắc mặt Sở Thường Thích quá đặc sắc khiến ý cười của y càng sâu hơn.
Đời này gặp được Sở Dịch Lan, Thẩm Liên mới giấu đi rất nhiều thứ, cũng có thứ mà y thật lòng muốn bảo vệ, cho nên cảm thấy không thể để chúng mâu thuẫn với nhau. Nhưng còn đời trước thì sao? Thẩm Liên hơi hồi tưởng lại.
Xuất thân từ tầng lớp thấp nhất, từng bước một gian nan tiến lên trên, cuối cùng trở thành nam chính xuất sắc nhất đứng trên đỉnh, cùng với hào quang chiếu rọi, thật sự không có một chút nuối tiếc cùng đau khổ nào sao? Thẩm Liên yêu Sở Dịch Lan ngay từ cái nhìn đầu tiên, thứ y yêu không chỉ có vẻ ngoài, mà còn có tâm hồn anh nữa, y có thể bao dung sự điên cuồng của Sở Dịch Lan là bởi vì y và Sở Dịch Lan là cùng một loại người.
Áp lực, im lặng, nhàm chán, có đôi khi con người chính là một loại sinh vật lập dị như vậy, cho nên đời trước Thẩm Liên từng theo đuổi rất nhiều hoạt động kích thích.
Thỉnh thoảng trên bàn rượu, Phùng Duyệt Sơn sẽ nói tới chuyện cậu ta đi tới nơi nào nhảy dù, đua xe, Thẩm Liên lại chỉ cười cho qua. Không có ý nghĩa. Thẩm Liên từng có chiến tích nhảy dù ở một khoảng cách cực hạn, lúc rơi xuống đất, hai chân cọ xát trên mặt đất hơn mười mét, lại trễ một giây, người đã không còn. Khi ấy, y chỉ thè lưỡi cười, dọa huấn luyện viên sợ tới mức vừa nôn mửa vừa tiêu chảy.
"Lúc bám vào thân thuyền khá giống khi tôi ta ngoài chơi dùng tay không leo núi." Thẩm Liên nói: "Chỉ trói một sợi dây thừng quanh eo, nếu góc độ cùng tư thế không đúng thì cả người sẽ rơi xuống như con diều vậy."
Ánh mắt Sở Thường Thích dần trở nên kỳ dị, giống như đang nhìn một thứ tà ma nào đó.
Thẩm Liên thở dài: "Sơ suất lớn nhất của ông chính là quá nóng vội hủy hoại những thứ Dịch Lan quý trọng. Ông cho rằng người đã rơi vào vực sâu sẽ ngóng trông ánh mặt trời sao?" Thẩm Liên tiến tới, túm lấy Sở Thường Thích từ trong bồn tắm lớn ra ngoài, rồi lôi về phía "dụng cụ tra tấn" vừa mới nghiên cứu xong: "Không có quá nhiều sự cứu rỗi đến từ ánh mặt trời vậy đâu. Con người chôn vùi trong bóng tối chỉ sẽ càng ôm chặt lấy bóng tối mà thôi."
Thẩm Liên vui vẻ cười nói, một vài người sẽ cảm thấy y yếu đuối dễ bắt nạt.
Sở Thường Thích đã không thể nghe vào một chữ nào nữa, trong giọng ông ta đã hơi run rẩy: "Cậu muốn làm gì?"
"Cái này." Thẩm Liên đặt Sở Thường Thích lên trên ghế, kéo công tắc xuống, bao da trên tay vịn hai bên lập tức cố định cổ tay ông ta, đồng thời thứ gì đó giống kim mảnh đè trên huyệt thái dương. Trong ánh mắt ông ta như muốn nứt toạc ra mấy lần, Thẩm Liên lộ ra ác ý dày đặc: "Ông từng dùng nó với Dịch Lan, đúng không?"
Sở Thường Thích không trả lời, thốt ra chính là tiếng kêu rên biến âm đột ngột. Ông ta ngẩng cao đầu, thân thể căng chặt, cả người điên cuồng run rẩy dưới sự kích thích của dòng điện không đến mức chết người.
Phía sau truyền đến tiếng động rất nhỏ, Thẩm Liên quay đầu lại: "Hửm?"
Đàn em say rượu vừa mở mắt còn tưởng là mình đang nằm mơ, nếu không thì tại sao người từng là tù nhân lại đang tra tấn ông chủ bọn họ?
Đối diện với ánh mắt tràn đầy thích thú của Thẩm Liên, gã chợt rùng mình, vô thức lùi về phía sau.
Nhưng đàn em đã sớm bị Thẩm Liên trói thành cái bánh chưng, miệng bị nhét miếng giẻ, bây giờ chỉ có thể vặn vẹo tại chỗ.
May mà Thẩm Liên không có ý làm khó dễ gã, mà chỉ cảnh cáo: "Nơi này có món đồ có thể làm đàn ông biến thành thái giám, mày dám làm phiền tao thì tao sẽ cho mày tự thân thể nghiệm một lần."
Anh trai say rượu sợ tới mức gật đầu lia lịa.
Thẩm Liên vuốt tóc về sau đầu, trên người dính nhớp quá khó chịu nhưng này đó so với Sở Thường Thích đang bị tra tấn cũng chưa tính là gì.
"Tới bến cảng kế tiếp còn ba mươi phút nữa, trong lúc này để tôi nghĩ thử xem ông có thể chịu đựng được bao nhiêu món đồ chơi này?" Thẩm Liên đứng trên cao nhìn xuống Sở Thường Thích, trong mắt không hề có độ ấm.
*
"Sếp, người đều bị khống chế rồi, chúng nói điểm dừng chân kế tiếp của chiếc du thuyền đó chính là nơi này." Tôn Bỉnh Hách một tay bung dù, che cho Sở Dịch Lan, còn trên vai mình đã ướt hơn phân nửa, hắn đè thấp giọng như đang cố tránh đi đường dây cao thế nào đó: "Em nhìn rồi, người không ít, hẳn không phải tin giả."
Áo măng tô màu đen của Sở Dịch Lan bị gió lớn thổi mở ra, anh nhìn chằm chằm mặt biển cuộn trào vô vọng, cố gắng chịu đựng nhưng trong mắt lại như có thứ cảm xúc nào đó đang kề bên vỡ vụn.
Từ khi Thẩm Liên bị bắt đi tới bây giờ, Sở Dịch Lan trừ truyền đạt mệnh lệnh ra cũng chưa nói một chữ dư thừa nào.
"Bỉnh Hách." Giờ phút này, Sở Dịch Lan mở miệng.
Tôn Bỉnh Hách chỉ gật đầu ý bảo mình đang nghe nhưng không có lên tiếng.
"Thẩm Liên từng nhắc nhở tôi rồi." Đáy mắt Sở Dịch Lan xuất hiện hối hận vô cùng: "Là tôi khăng khăng cố chấp..."
"Sếp." Tôn Bỉnh Hách ngắt ngang: "Cậu Thẩm đang chờ anh."
Sở Dịch Lan nghe vậy, ánh mắt khẽ nhúc nhích, đè nén nỗi sợ hãi trong lòng xuống.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro