Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 171
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
"Lão Nhị ở lại với ta, những người khác mau đi lục soát lại nơi này." Đáy mắt Sở Thường Thích lóe ra ánh sáng âm u, như là con thú già co người rụt trở về hang ổ, đang cố gắng cảm nhận nguy hiểm ẩn giấu xung quanh.
Vẫn là câu nói kia, Lưu Lợi không thể nào hành động mà chẳng báo tiếng nào.
Lục soát rất nhanh, từ trên xuống dưới mấy lần vẫn không thu hoạch được gì.
Lão Đại, một trong vệ sĩ bên người Sở Thường Thích, đi trở về cung kính báo với ông ta: "Ông chủ, an toàn."
Sở Thường Thích mắc bệnh đa nghi rất nặng, dừng một chút lại nói: "Lục soát thêm lần nữa đi."
Lão Đại gật đầu làm theo, vừa mới xoay người chợt nghe Sở Thường Thích hỏi: "Có kiểm tra căn phòng đó chưa?"
Lão Đại hơi khựng lại, căn phòng đó, ý là chỉ "phòng hình phạt" Sở Thường Thích yêu nhất.
"Tôi đi ngay, ông chủ."
Màn trời tối đen, sấm chớp ầm vang, hạt mưa mỏng mịn lập tức phất phơ rơi xuống.
"Ông chủ, chúng ta đi vào trước đi."
"Ừ." Gương mặt Sở Thường Thích trầm xuống: "Nếu an toàn thì khiêng thằng khốn say rượu kia vào phòng cho tôi."
Lão Đại nghe vậy sợ run, lập tức hiểu ý của Sở Thường Thích.
Thẩm Liên bỏ trốn, có ý nghĩa gì? Là kế hoạch được ăn cả ngã về không, bất chấp hiểm nguy chạy thoát khỏi tay Sở Dịch Lan nhưng cuối cùng tất cả mọi thé lại trở thành một trò cười vì chính người phe mình.
Lão Đại không dám nghĩ trong lòng Sở Thường Thích đã bạo nộ tới mức nào, hẳn là lúc này ông chủ đang rất cần một nơi trút giận. Tuy thông cảm nhưng khi đối mặt với Sở Thường Thích, dù là mấy người cũ đã đi theo nhiều năm như bọn họ cũng chỉ cầu mong đừng lan tới trên người mình.
Lão Đại cùng đàn em gặp nhau trước cửa "phòng hình phạt". Thật ra, đối với nơi này, trong lòng họ đều có sợ sệt, bình thường cũng toàn đi đường vòng.
Lúc ở nước C tranh giành địa bàn, bọn họ đều là lật cái bàn lập tức xông lên, đụng tới dao súng cũng muốn giải quyết cho nhanh. Mà một ít biện pháp tra tấn người đều là sau khi đi theo Sở Thường Thích mới được mở rộng tầm mắt.
Lão Đại nhập mật khẩu vào, sau một tiếng "tít", đẩy cửa phòng ra.
Rơi vào trong mắt là vách tường bị ngọn đèn chiếu ra cảm giác lành lạnh, một đống dụng cụ được sắp xếp thành vòng tròn. Có lẽ chỗ ở giữa chịu ảnh hưởng bởi hiệu ứng ánh sáng làm ngưng tụ ra một bóng râm, giống như vệt máu sẽ chẳng bao giờ phai nhoà đi.
Tuy trong căn phòng này có rất nhiều đồ vật nhưng đều thấp bé, lại đặt liền kề nhau, vốn không giấu được người.
Lão Đại chỉ nhìn quét qua, không có ý định bước vào.
Gã không chỉ từng khiêng kẻ thù, mà còn từng khiêng người nhà mình đi từ nơi đó ra.
"An toàn." Đàn em nói.
Lão Đại gật đầu, đang định rời đi thì bỗng nhiên như có thứ gì thôi thúc, gã giữ cánh tay đàn em lại: "Khoan đã."
"Sao vậy?"
Lão Đại không nói gì, đi đến trước một ô cửa sổ.
Bên cửa sổ trống rỗng, chỉ chừa lại một kẽ hở, ngoài trời đang đổ mưa to, sóng biển theo gió dần mạnh cũng bắt đầu cuộn trào. Hạt mưa trộn lẫn mùi biển tạt thẳng vào mặt khi lão Đại đẩy mở ô cửa sổ ra.
Lúc này thật sự không mở to mắt được.
Lão Đại vô thức vươn tay che chắn, ngước mắt nhìn trời đất đã rơi vào một mảnh hỗn độn, trong bóng đêm có thứ gì đó càng tối tăm đang rít gào rống giận. Biển cả vào ngày mưa đều sẽ khiến lòng người cảm thấy sợ hãi.
"Anh đang nhìn gì vậy?" Đàn em tò mò lại bị hơi lạnh xông vào khiến cho trên người lạnh lẽo, chẳng hiểu sao gã lại nhớ tới hai người mình từng khiêng đi, không nhắm mắt, cả người đều là máu, thân xác gần như không còn nguyên vẹn.
"Sắp xong rồi." Lão Đại ngẫm nghĩ, cố chịu đựng hạt mưa nện lên người vươn đầu ra ngoài. Tầm nhìn vô cùng thấp, gã kiểm tra xung quanh một vòng, chẳng có gì cả. Ngoài cửa sổ có một thanh lan can nằm ngang, lão Đại ngửa đầu, nhìn thấy trên đỉnh cửa sổ có một đoạn gỗ thiết kế lõm đã gãy, tiếng gió cuồng nộ rít gào. Lại nhìn xuống dưới, bọt sóng mang theo điên cuồng cắn nuốt mọi thứ.
Cuối cùng, lão Đại đã xua tan được nghi ngờ trong lòng. Gã lùi về trong phòng, lập tức đóng cửa sổ lại, còn cài chốt vào.
Lúc đó, Sở Thường Thích đang ngồi trong phòng ngủ của mình, nhắm mắt không nói lời nào.
Bác sĩ riêng thấp thỏm tiến lên, lo lắng Sở Thường Thích vừa mới mắc mưa sẽ khiến miệng vết thương bị nhiễm trùng. Sau khi kiểm tra phát hiện không thành vấn đề: "Đều ổn cả."
Giây tiếp theo, Sở Thường Thích đột nhiên nổi cơn điên, ông ta giơ gậy nhắm thẳng bác sĩ riêng đánh tới tấp. Người này một khi không giả vờ hiền hòa, vừa nổi điên là không giống con người nữa.
Bác sĩ riêng bị ném ngã xuống đất, cố gắng bảo vệ đầu. Lúc đầu còn kêu, sau đó không kêu được nữa, giống như không phải lần đầu gặp tình huống này. Quả nhiên, vài phút sau, Sở Thường Thích không nghe được tiếng kêu rên cũng mất đi hứng thú.
Lão Đại đang đứng ngoài cửa, đợi trong phòng yên tĩnh trở lại mới gõ cửa đi vào. Gã nhìn thoáng qua bác sĩ riêng, sau đó mở miệng: "Ông chủ, mọi thứ đều ổn, thằng say rượu đã được đưa vào phòng."
Sở Thường Thích lôi kéo cổ áo, khập khiễng đi ra ngoài: "Biết rồi."
Lão Đại và lão Nhị nhìn nhau, đi theo ông ta xuống một tầng rồi cùng dừng lại. Mỗi lần tới gần căn phòng này, Sở Thường Thích đều hưng phấn cực kỳ, đừng để lát nữa một vật hy sinh say rượu chưa đủ còn kéo theo hai người họ vào.
Sở Thường Thích thầm cười lạnh, ông ta thật sự đã xem thường Thẩm Liên rồi. Nhưng vẫn còn có cơ hội, có lẽ chỉ năm mươi phút nữa thôi là sẽ đến bến cảng tiếp theo, bên đó có người chi viện cho họ, cũng đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, đến lúc đó cho dù là phản công hay là nhân cơ hội bỏ chạy thì ông ta vẫn có lựa chọn. Nhưng sau này sẽ không làm mấy bước phiền phức đó nữa mà giết quách luôn Thẩm Liên cho xong, vừa đơn giản lại gọn gàng.
Đẩy cửa phòng ra, thứ đầu tiên Sở Thường Thích nhìn thấy là nước đọng tí tách trên sàn nhà. Ông ta vô thức nhíu mày, nói câu "Dơ quá".
Cách đó không xa là "vật thí nghiệm" của ông ta đang nằm đó. Sở Thường Thích thầm suy nghĩ nên dùng món nào trước, con gián không xứng với thiết bị tinh vi, cho nên chọn một hai món hàng lỗi là được.
Tiếp theo đó, ông ta nhạy bén chú ý tới nước đọng là tràn từ chỗ gần sát bên cửa sổ vào.
Ầm ầm ——
Bên ngoài, tiếng sấm không ngớt, Sở Thường Thích bỗng nhiên trừng to mắt, mặt biển giống như một cái gương thật lớn, phản chiếu ra rõ ràng nửa dấu giày trên bệ cửa sổ.
Ai vào?! Trong đầu Sở Thường Thích nảy ra ý nghĩ này.
Đây quả thật là tốc độ phản ứng cực hạn, Sở Thường Thích chống gậy lùi về phía sau, xoay người muốn gọi đàn em.
Nhưng một bàn tay lạnh như băng đã thò từ phía sau tới, trông thì mềm nhẹ không tiếng động nhưng thật ra rất ngang ngược. Toàn bộ lời Sở Thường Thích chuẩn bị nói đều bị đè trở về, thậm chí xương quai hàm của ông ta cũng dưới lực mạnh mà sinh ra đau đớn.
Hơi thở lạnh lẽo từ phía sau tới gần. Mấy năm nay Sở Thường Thích đều quen hại người, khó được có loại cảm giác sởn tóc gáy khi bị hại ngược trở lại.
Ông ta không thể quay đầu nhưng chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi, một chân đối phương đã đá lên cái chân bị phế của ông ta.
Cơ thể của Sở Thường Thích thật sự rất giòn, âm thanh gãy xương ở trong không khí nặng nề lại rõ ràng.
Ông ta đột ngột trừng to mắt, cho dù đã tra tấn người khác bao nhiêu lần nhưng dường như sức chống cự với đau đớn của bản thân lại không được tốt lắm. Một giây tiếp theo, tơ máu đã nổ tung cả con ngươi.
Cả người Sở Thường Thích xiêu vẹo run rẩy, ông tay vội vàng nắm bắt một tia lý trí cuối cùng, muốn ném cây gậy ra. Nhưng cổ tay vừa mới chuyển động, cây gậy đã bị người phía sau rút đi.
"Ô ô..." Sở Thường Thích dùng hết sức muốn phát ra chút tiếng động nhưng đối phương lù lù bất động, lôi ông ta đi vào phòng.
Đây là "vùng đất thánh" mà Sở Thường Thích rất yêu thích nhưng vào giờ phút này trong lòng ông ta lại xuất hiện sợ hãi rất ít có.
Cả người Thẩm Liên ướt sũng, nước mưa trên tóc rơi vào trong cổ Sở Thường Thích lại giống như băng nhũ.
"Chào mừng ông đến đây." Thẩm Liên tỏ ra "hiền hòa đúng mực" như cái cách Sở Thường Thích lần đầu gặp mặt đã tỏ ra với mình, trong tiếng nói mang cười, tràn ngập thành ý.
Sở Thường Thích cố gắng vươn tay, mắt mở trừng trừng nhìn ánh sáng dần thu nhỏ lại thành một khe hở khi cánh cửa phòng đóng lại, rồi từ từ biến mất.
Thẩm Liên kéo ông ta cùng đi vào bóng tối.
"Lão Nhị ở lại với ta, những người khác mau đi lục soát lại nơi này." Đáy mắt Sở Thường Thích lóe ra ánh sáng âm u, như là con thú già co người rụt trở về hang ổ, đang cố gắng cảm nhận nguy hiểm ẩn giấu xung quanh.
Vẫn là câu nói kia, Lưu Lợi không thể nào hành động mà chẳng báo tiếng nào.
Lục soát rất nhanh, từ trên xuống dưới mấy lần vẫn không thu hoạch được gì.
Lão Đại, một trong vệ sĩ bên người Sở Thường Thích, đi trở về cung kính báo với ông ta: "Ông chủ, an toàn."
Sở Thường Thích mắc bệnh đa nghi rất nặng, dừng một chút lại nói: "Lục soát thêm lần nữa đi."
Lão Đại gật đầu làm theo, vừa mới xoay người chợt nghe Sở Thường Thích hỏi: "Có kiểm tra căn phòng đó chưa?"
Lão Đại hơi khựng lại, căn phòng đó, ý là chỉ "phòng hình phạt" Sở Thường Thích yêu nhất.
"Tôi đi ngay, ông chủ."
Màn trời tối đen, sấm chớp ầm vang, hạt mưa mỏng mịn lập tức phất phơ rơi xuống.
"Ông chủ, chúng ta đi vào trước đi."
"Ừ." Gương mặt Sở Thường Thích trầm xuống: "Nếu an toàn thì khiêng thằng khốn say rượu kia vào phòng cho tôi."
Lão Đại nghe vậy sợ run, lập tức hiểu ý của Sở Thường Thích.
Thẩm Liên bỏ trốn, có ý nghĩa gì? Là kế hoạch được ăn cả ngã về không, bất chấp hiểm nguy chạy thoát khỏi tay Sở Dịch Lan nhưng cuối cùng tất cả mọi thé lại trở thành một trò cười vì chính người phe mình.
Lão Đại không dám nghĩ trong lòng Sở Thường Thích đã bạo nộ tới mức nào, hẳn là lúc này ông chủ đang rất cần một nơi trút giận. Tuy thông cảm nhưng khi đối mặt với Sở Thường Thích, dù là mấy người cũ đã đi theo nhiều năm như bọn họ cũng chỉ cầu mong đừng lan tới trên người mình.
Lão Đại cùng đàn em gặp nhau trước cửa "phòng hình phạt". Thật ra, đối với nơi này, trong lòng họ đều có sợ sệt, bình thường cũng toàn đi đường vòng.
Lúc ở nước C tranh giành địa bàn, bọn họ đều là lật cái bàn lập tức xông lên, đụng tới dao súng cũng muốn giải quyết cho nhanh. Mà một ít biện pháp tra tấn người đều là sau khi đi theo Sở Thường Thích mới được mở rộng tầm mắt.
Lão Đại nhập mật khẩu vào, sau một tiếng "tít", đẩy cửa phòng ra.
Rơi vào trong mắt là vách tường bị ngọn đèn chiếu ra cảm giác lành lạnh, một đống dụng cụ được sắp xếp thành vòng tròn. Có lẽ chỗ ở giữa chịu ảnh hưởng bởi hiệu ứng ánh sáng làm ngưng tụ ra một bóng râm, giống như vệt máu sẽ chẳng bao giờ phai nhoà đi.
Tuy trong căn phòng này có rất nhiều đồ vật nhưng đều thấp bé, lại đặt liền kề nhau, vốn không giấu được người.
Lão Đại chỉ nhìn quét qua, không có ý định bước vào.
Gã không chỉ từng khiêng kẻ thù, mà còn từng khiêng người nhà mình đi từ nơi đó ra.
"An toàn." Đàn em nói.
Lão Đại gật đầu, đang định rời đi thì bỗng nhiên như có thứ gì thôi thúc, gã giữ cánh tay đàn em lại: "Khoan đã."
"Sao vậy?"
Lão Đại không nói gì, đi đến trước một ô cửa sổ.
Bên cửa sổ trống rỗng, chỉ chừa lại một kẽ hở, ngoài trời đang đổ mưa to, sóng biển theo gió dần mạnh cũng bắt đầu cuộn trào. Hạt mưa trộn lẫn mùi biển tạt thẳng vào mặt khi lão Đại đẩy mở ô cửa sổ ra.
Lúc này thật sự không mở to mắt được.
Lão Đại vô thức vươn tay che chắn, ngước mắt nhìn trời đất đã rơi vào một mảnh hỗn độn, trong bóng đêm có thứ gì đó càng tối tăm đang rít gào rống giận. Biển cả vào ngày mưa đều sẽ khiến lòng người cảm thấy sợ hãi.
"Anh đang nhìn gì vậy?" Đàn em tò mò lại bị hơi lạnh xông vào khiến cho trên người lạnh lẽo, chẳng hiểu sao gã lại nhớ tới hai người mình từng khiêng đi, không nhắm mắt, cả người đều là máu, thân xác gần như không còn nguyên vẹn.
"Sắp xong rồi." Lão Đại ngẫm nghĩ, cố chịu đựng hạt mưa nện lên người vươn đầu ra ngoài. Tầm nhìn vô cùng thấp, gã kiểm tra xung quanh một vòng, chẳng có gì cả. Ngoài cửa sổ có một thanh lan can nằm ngang, lão Đại ngửa đầu, nhìn thấy trên đỉnh cửa sổ có một đoạn gỗ thiết kế lõm đã gãy, tiếng gió cuồng nộ rít gào. Lại nhìn xuống dưới, bọt sóng mang theo điên cuồng cắn nuốt mọi thứ.
Cuối cùng, lão Đại đã xua tan được nghi ngờ trong lòng. Gã lùi về trong phòng, lập tức đóng cửa sổ lại, còn cài chốt vào.
Lúc đó, Sở Thường Thích đang ngồi trong phòng ngủ của mình, nhắm mắt không nói lời nào.
Bác sĩ riêng thấp thỏm tiến lên, lo lắng Sở Thường Thích vừa mới mắc mưa sẽ khiến miệng vết thương bị nhiễm trùng. Sau khi kiểm tra phát hiện không thành vấn đề: "Đều ổn cả."
Giây tiếp theo, Sở Thường Thích đột nhiên nổi cơn điên, ông ta giơ gậy nhắm thẳng bác sĩ riêng đánh tới tấp. Người này một khi không giả vờ hiền hòa, vừa nổi điên là không giống con người nữa.
Bác sĩ riêng bị ném ngã xuống đất, cố gắng bảo vệ đầu. Lúc đầu còn kêu, sau đó không kêu được nữa, giống như không phải lần đầu gặp tình huống này. Quả nhiên, vài phút sau, Sở Thường Thích không nghe được tiếng kêu rên cũng mất đi hứng thú.
Lão Đại đang đứng ngoài cửa, đợi trong phòng yên tĩnh trở lại mới gõ cửa đi vào. Gã nhìn thoáng qua bác sĩ riêng, sau đó mở miệng: "Ông chủ, mọi thứ đều ổn, thằng say rượu đã được đưa vào phòng."
Sở Thường Thích lôi kéo cổ áo, khập khiễng đi ra ngoài: "Biết rồi."
Lão Đại và lão Nhị nhìn nhau, đi theo ông ta xuống một tầng rồi cùng dừng lại. Mỗi lần tới gần căn phòng này, Sở Thường Thích đều hưng phấn cực kỳ, đừng để lát nữa một vật hy sinh say rượu chưa đủ còn kéo theo hai người họ vào.
Sở Thường Thích thầm cười lạnh, ông ta thật sự đã xem thường Thẩm Liên rồi. Nhưng vẫn còn có cơ hội, có lẽ chỉ năm mươi phút nữa thôi là sẽ đến bến cảng tiếp theo, bên đó có người chi viện cho họ, cũng đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, đến lúc đó cho dù là phản công hay là nhân cơ hội bỏ chạy thì ông ta vẫn có lựa chọn. Nhưng sau này sẽ không làm mấy bước phiền phức đó nữa mà giết quách luôn Thẩm Liên cho xong, vừa đơn giản lại gọn gàng.
Đẩy cửa phòng ra, thứ đầu tiên Sở Thường Thích nhìn thấy là nước đọng tí tách trên sàn nhà. Ông ta vô thức nhíu mày, nói câu "Dơ quá".
Cách đó không xa là "vật thí nghiệm" của ông ta đang nằm đó. Sở Thường Thích thầm suy nghĩ nên dùng món nào trước, con gián không xứng với thiết bị tinh vi, cho nên chọn một hai món hàng lỗi là được.
Tiếp theo đó, ông ta nhạy bén chú ý tới nước đọng là tràn từ chỗ gần sát bên cửa sổ vào.
Ầm ầm ——
Bên ngoài, tiếng sấm không ngớt, Sở Thường Thích bỗng nhiên trừng to mắt, mặt biển giống như một cái gương thật lớn, phản chiếu ra rõ ràng nửa dấu giày trên bệ cửa sổ.
Ai vào?! Trong đầu Sở Thường Thích nảy ra ý nghĩ này.
Đây quả thật là tốc độ phản ứng cực hạn, Sở Thường Thích chống gậy lùi về phía sau, xoay người muốn gọi đàn em.
Nhưng một bàn tay lạnh như băng đã thò từ phía sau tới, trông thì mềm nhẹ không tiếng động nhưng thật ra rất ngang ngược. Toàn bộ lời Sở Thường Thích chuẩn bị nói đều bị đè trở về, thậm chí xương quai hàm của ông ta cũng dưới lực mạnh mà sinh ra đau đớn.
Hơi thở lạnh lẽo từ phía sau tới gần. Mấy năm nay Sở Thường Thích đều quen hại người, khó được có loại cảm giác sởn tóc gáy khi bị hại ngược trở lại.
Ông ta không thể quay đầu nhưng chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi, một chân đối phương đã đá lên cái chân bị phế của ông ta.
Cơ thể của Sở Thường Thích thật sự rất giòn, âm thanh gãy xương ở trong không khí nặng nề lại rõ ràng.
Ông ta đột ngột trừng to mắt, cho dù đã tra tấn người khác bao nhiêu lần nhưng dường như sức chống cự với đau đớn của bản thân lại không được tốt lắm. Một giây tiếp theo, tơ máu đã nổ tung cả con ngươi.
Cả người Sở Thường Thích xiêu vẹo run rẩy, ông tay vội vàng nắm bắt một tia lý trí cuối cùng, muốn ném cây gậy ra. Nhưng cổ tay vừa mới chuyển động, cây gậy đã bị người phía sau rút đi.
"Ô ô..." Sở Thường Thích dùng hết sức muốn phát ra chút tiếng động nhưng đối phương lù lù bất động, lôi ông ta đi vào phòng.
Đây là "vùng đất thánh" mà Sở Thường Thích rất yêu thích nhưng vào giờ phút này trong lòng ông ta lại xuất hiện sợ hãi rất ít có.
Cả người Thẩm Liên ướt sũng, nước mưa trên tóc rơi vào trong cổ Sở Thường Thích lại giống như băng nhũ.
"Chào mừng ông đến đây." Thẩm Liên tỏ ra "hiền hòa đúng mực" như cái cách Sở Thường Thích lần đầu gặp mặt đã tỏ ra với mình, trong tiếng nói mang cười, tràn ngập thành ý.
Sở Thường Thích cố gắng vươn tay, mắt mở trừng trừng nhìn ánh sáng dần thu nhỏ lại thành một khe hở khi cánh cửa phòng đóng lại, rồi từ từ biến mất.
Thẩm Liên kéo ông ta cùng đi vào bóng tối.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro