Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 170

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên bị ném vào một căn phòng.Sở Thường Thích không có một chút ý định giảm xóc nào, dường như ông ta đang rất nôn nóng phát tiết cảm xúc nào đó lên trên người Thẩm Liên.

Thẩm Liên cuộn tròn dưới đất, dáng vẻ như đã bị dọa cho khiếp vía, cũng không dám lộn xộn nữa.

Lưu Lợi đứng bên cạnh lộ vẻ mặt khinh thường, sau một mệnh lệnh của Sở Thường Thích lập tức xoay người rời đi.

Sự thật là Thẩm Liên cũng đang rất đau, vừa hơi cử động mạnh là sẽ không hít thở nổi, mà thuốc của y lúc vào đây đã bị tịch thu rồi.

Trước mắt Thẩm Liên biến thành màu đen, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một đống dụng cụ xếp thành hàng, Sở Thường Thích chống gậy đi tới đi lui bên cạnh. Thẩm Liên hơi thả lỏng, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, lúc này mới nghe hiểu Sở Thường Thích đang nói cái gì.

"Từ nhỏ tới lớn chưa từng thích một thứ nào tốt cả, không phải chó mèo thì là một người tầm thường. Con của Sở Thường Thích ta đây thích quyền lực, địa vị, không tốt sao?"

"Ai cũng cho rằng ta lừa Minh Mị nhưng không có ta thì Sở Dịch Lan từ đâu ra?!"

"Cũng dám tính kế ta. Minh Mị ơi là Minh Mị, đứa trẻ cô cho rằng thiện lương hồn nhiên, chẳng phải cuối cùng nó cũng giống tôi sao?"

Sở Thường Thích lẩm bẩm lầm bầm, nội dung cũng rất lộn xộn nhưng Thẩm Liên lại nghe hiểu. Sở Thường Thích nôn nóng muốn Sở Dịch Lan trở thành người giống chính mình cho nên mới căm ghét những thứ anh thích. Nhưng song song đó, lúc ông ta nhắc tới "Minh Mị", trong giọng lại tràn ngập điên cuồng, biểu hiện ra rất khó chấp nhận "sự tàn nhẫn" của Sở Dịch Lan.

Nhưng Sở Thường Thích hẳn nên biết rõ, mỗi một việc ông ta làm năm đó lại còn muốn có một "gia đình hòa thuận" thì đúng là hoang đường.

Thẩm Liên không thể tưởng tượng được người này đã ích kỉ tới mức độ nào mới có thể đi ngược lại với luân lý tình nghĩa, tự suy diễn ra một thế giới "nghe theo ta thì sống" như vậy.

Đúng là, đồ điên.

Sở Thường Thích đi đến gần, cúi người đeo một thứ gì đó giống dây thắt lưng lên cổ Thẩm Liên, âm thanh xích sắt đong đưa va chạm dọa Thẩm Liên giật mình. Tầm mắt y đã dần trở nên rõ ràng hơn, sau đó nhìn thấy một cảnh tượng cả đời khó quên được.

Căn phòng này có bốn mặt tường vuông vắn, xung quanh bày đủ loại đồ vật kỳ quái. Nhưng không một thứ nào ngoại lệ, mắt thường có thể thấy được tất cả đều là "dụng cụ tra tấn". Vách tường không quét vôi, vẫn là máu xi măng xám đậm vốn có, chỉ ở mỗi góc trần nhà được treo một cái đèn tròn ánh sáng trắng u ám. Cảm giác mà thị giác mang tới rất áp lực, người có tố chất tâm lý yếu có thể sẽ cảm thấy tuyệt vọng ngay lập tức.

Một ý nghĩ vớ vẩn trào dâng trong đầu.

Thẩm Liên nhẹ giọng: "Mấy thứ này là..."

Sở Thường Thích đang xả nước vào một cái bồn tắm lớn, hành động qua lại khiến cho thể lực ông ta không chịu đựng nổi, tiếng thở dốc rất nặng nề: "Mấy thứ này đều do ta tự nghiên cứu ra, khi sử dụng sẽ đạt được một ít hiệu quả ngoài dự đoán."

Thẩm Liên không để ý mấy thứ đó, trong con ngươi y vô cùng bình tĩnh, nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía Sở Thường Thích: "Ông từng dùng chúng với ai?"

"Nhiều lắm." Sở Thường Thích còn rất nghiêm túc nhớ lại: "Ban đầu ta hơi có bệnh sạch sẽ. Thứ trên người cậu." Cổ tay ông ta đong đưa, tiếng xích sắt giày vò người: "Minh Mị từng dùng hai lần. Cô ta là vợ duy nhất của ta, đương nhiên phải cho cô ta hưởng đãi ngộ có một không hai. Thật ra không khó chịu lắm đâu, ai bảo cô ta cứ luôn chống lại ta chứ. Còn về sau ấy hả, phải nghiên cứu nhiều cho nên không để ý tới nữa."

Thẩm Liên không có nghe thấy đáp án mình nghĩ tới.

Nhưng Sở Thường Thích lại như đọc hiểu được gì đó từ trên nét mặt y, ông ta đột ngột cười lên: "Cậu định hỏi Sở Dịch Lan có từng thể nghiệm chưa ấy hả?"

Sở Thường Thích tiếp tục: "Đương nhiên là có rồi. Nó là con của ta, đương nhiên phải tự thể nghiệm nhiều hơn người thường. Mà đợt đấy Sở Dịch Lan bị ông ngoại nó tẩy não quá nhiều, không nghe dạy bảo. Nhưng đau đớn chính là cách tốt nhất để làm một người ghi nhớ thật kỹ."

Trái tim Thẩm Liên rơi thẳng xuống đáy cốc, thậm chí y còn nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết theo gió rít gào thoáng qua bên tai.

Nước lạnh không qua miệng mũi, xích sắt khóa trên cổ nối liền với thiết bị kéo duỗi dưới đáy bồn tắm lớn. Thời gian cũng được điều chỉnh hợp lý, ngay khi oxi trong phổi người đã dùng sắp hết, ham muốn sống sót đạt tới đỉnh điểm thì nó sẽ lập tức thả lỏng ra, như vậy người sẽ từ trong bồn tắm lớn "ào ào ào" bị kéo thẳng dậy. Nhưng chỉ vừa thở gấp được vài hơi, sẽ lại bị kéo trở về lần nữa. Một lần lại một lần, trong lúc lặp đi lặp lại còn có thể nghe thấy tiếng cười chói tai của Sở Thường Thích.

Thẩm Liên mở to mắt chìm vào trong nước, xuyên thấu qua gợn sóng lăn tăn trên mặt nước nhìn lên trần nhà đang vô cùng méo mó.

Khi ấy, Tiểu Dịch Lan cảm thấy thế nào?

Y cứ mãi lo Sở Dịch Lan lún quá sâu nhưng trải qua cùng đau đớn này làm sao không sa vào?

Sở Thường Thích ấn nút tạm dừng, kéo Thẩm Liên ra khỏi nước, nhíu mày quan sát: "Sao cậu không vùng vẫy?"

Thẩm Liên hơi máy móc nói: "Tha tôi đi, cầu xin ông..."

Sở Thường Thích không có được tiếng thét cùng kêu rên như mong muốn, cảm giác phấn khích khi nhằm vào Sở Dịch Lan lập tức biến mất sạch sẽ.

Ông ta chợt cảm thấy tẻ nhạt vô vị, bèn thả Thẩm Liên ra.

Một tiếng nước cuộn trào, Thẩm Liên dựa nghiêng bên cạnh bồn tắm lớn, cả người ướt sũng, trong đôi mắt đã không còn sức sống.

Sở Thường Thích thất vọng nhìn thoáng qua, cũng không thấy bất ngờ, bởi vì người từng đi vào căn phòng này chẳng có ai là không tuyệt vọng cả. Một diễn viên chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp, trừ cái này ra còn dư lại gì?

Sở Thường Thích bình tĩnh lại, dự định nghỉ ngơi mấy tiếng rồi lại đến.

Cánh tay ông ta bị thương khi chạy trốn khỏi bẫy rập của Sở Dịch Lan, con của ông ta quả là rất tàn nhẫn, đã giải quyết hơn phân nửa đàn em của ông ta. Nhưng có thể đổi lấy một Thẩm Liên, Sở Thường Thích cũng không thấy lỗ. Nói chung chỉ cần có thể khiến Sở Dịch Lan ân hận vì không nghe lời, rồi khóc lóc là được.

Từ năm đó sau khi trúng đạn rơi xuống biển, trên người Sở Thường Thích để lại một đống mầm bệnh. Nhưng người này rất sợ chết lại có tiền nên đã kiếm đủ mọi cách để kéo dài mạng sống.

Sở Thường Thích không kiềm chế được, ho khan rời đi.

Trong khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, Thẩm Liên mở bừng hai mắt.

Y xoay người nhảy ra khỏi bồn tắm lớn, sau khi ngã xuống đất mới ngửa đầu thở gấp, bờ môi đã trở nên tím tái.

Năm phút sau, Thẩm Liên đứng dậy, cả người lộ ra bình tĩnh trước nay chưa từng có.

Y tìm kiếm khắp mọi nơi, cuối cùng ở trên một thứ giống như "ghế điện" tìm được cuộn dây đồng. Đầu ngón tay trắng nõn của y ấn lên, sau đó dùng sức, cuối cùng cố gắng bẻ gãy. Thật ra có thể dùng kỹ xảo tháo gỡ nhưng Thẩm Liên lại cứng rắn bẻ nó ra, thế cho nên giữa những kẽ ngón tay lập tức có máu tràn ra.

Đuôi lông mày Thẩm Liên chỉ khẽ nhúc nhích, có đau khổ tràn ra trong nháy mắt nhưng lúc hít sâu đã bị thu vào.

Thẩm Liên chậm rãi uốn cuộn dây đồng thành hình dáng mình muốn.

Mặt nghiêng của y trông rất vững vàng mạnh mẽ nhưng thật ra y không dám nhìn kỹ, rốt cuộc mỗi một món đồ ở nơi này có công dụng gì, y vẫn luôn cố gắng phớt lờ đi.

Chẳng bao lâu sau, một âm thanh "cùm cụp" lanh lảnh vang lên, bóng người vốn đang cuộn tròn bên vách tường đứng dậy, tiếng bước chân nhẹ tới gần như không nghe thấy.

Lưu Lợi đang trong một căn phòng khác uống rượu với hai người anh em của mình. Đêm nay chịu thiệt hại quá nhiều, gã rất không vui. Một người trong đó ra ngoài lấy thêm rượu nhưng sau một lúc lâu vẫn chưa về.

Lưu Lợi ăn miếng thức ăn, mãi đến phía boong tàu có người dùng tiếng nước C hô to: "Chạy rồi!"

Sắc mặt Lưu Lợi lập tức thay đổi, đứng bật dậy.

Lúc này để cho Thẩm Liên chạy mất, bọn họ còn sống được sao?

Lưu Lợi uống tới máu nóng lên, gã nhảy một bước dài lao ra, dưới tác dụng của men rượu hơi lảo đảo một chút, sau đó vội vàng chạy đi. Nhưng đợi tới boong tàu, không còn gì ở đó nữa.

Lưu Lợi nhìn quét khắp nơi, phía sau vốn không có gì nhưng đợi gã xoay người lại chẳng hiểu sao cảm thấy rùng mình.

Lưu Lợi đang định rời đi thì một bàn tay còn nhanh hơn đã tóm lấy bên sườn gã, sau một tiếng cười trầm thấp, nút buộc bao súng lập tức bị cởi bỏ. Bàn tay muốn giành lại của Lưu Lợi bị người vặn mạnh, đau đớn xuyên thấu tim gan. Cùng lúc đó, một bàn tay khác của người sau lưng duỗi tới bắt được khẩu súng kia.

Đầu Lưu Lợi xoay về phía sau thành một độ cong quái dị, đợi thấy rõ là Thẩm Liên, gã lập tức sững người.

Sao thế được?!

"Cho rằng tao phải tuyệt vọng chờ chết trong căn phòng kia à?" Thẩm Liên cười khẽ.

"Mày chưa quên đâu nhỉ? Mấy người bị mày để lại bãi đậu xe ngăn cản vệ sĩ và cứu viện, để tao nhớ xem, Sở Thường Thích bị thương mới vừa chạy thoát khỏi đàn em của Sở Dịch Lan, thế thì tụi mày đã thiệt hại bao nhiêu người?" Dường như Thẩm Liên đang rất vui vẻ, phân tích từng điểm một: "Vừa rồi tao có quan sát rất kỹ, trên chiếc du thuyền này chẳng còn dư lại mấy người cả. Vừa phải chăm sóc Sở Thường Thích, vừa phải che giấu tai mắt, nếu tao là con cá nằm trên thớt thì thôi nhưng tiếc là tao không phải. Mày đoán xem, kế tiếp là thời cơ của ai đây?"

Con ngươi Lưu Lợi co rụt lại, mau chóng làm ra phản kháng. Nhưng gã vừa mới xoay người qua thì đã bị Thẩm Liên đập thẳng báng súng lên đầu. Không hề nói quá, có vài giây đã không có ý thức.

Thẩm Liên suy đoán không sai, trừ Lưu Lợi và hai người anh em kia, chỉ còn lại ba người đang theo sát bảo vệ Sở Thường Thích không dám rời đi nửa bước, và một bác sĩ riêng trốn trong phòng, không dám ra.

Đám người bị bỏ lại một khi rơi vào trong tay Nhiếp Thịnh là không có cơ hội trở về.

Sở Thường Thích còn phái một nhóm tới chỗ đã chỉ định trước để tiếp ứng.

Bọn họ mở miệng là "cậu diễn viên", nhìn thấy Thẩm Liên run lẩy bẩy càng cho rằng y thật sự sợ hãi.

Lúc Lưu Lợi bị ném đi còn cố gắng mở to mắt. Gã nhìn thấy trên cổ Thẩm Liên có một vòng tròn bỏ bừng, chỗ xương quai xanh bị cọ rách vài chỗ vẫn đang thấm máu ra ngoài. Sắc mặt thanh niên trắng bệch khác thường, giống như lớp vỏ kiên cường đó một khi bị vỡ ra là sẽ ngã xuống bất kỳ lúc nào. Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Liên cười lạnh nhìn về phía Lưu Lợi, nắm lấy đầu gã đập mạnh lên boong thuyền.

Lưu Lợi lập tức hôn mê bất tỉnh.

Đợi Sở Thường Thích chống gậy cuống cuồng đi từ trên tầng ba xuống, chỉ nhìn thấy một chiếc ca nô đang lao nhanh về phía trước, dựa vào quần áo của người ngồi trên đó có thể đoán chắc là Thẩm Liên!

"Lưu Lợi đâu?!" Sở Thường Thích nổi giận đùng đùng.

"Ông chủ, xem kìa!" Vệ sĩ chỉ tay về một phía nào đó.

Người đang nằm nơi đó đúng là một trong đàn em đi theo Lưu Lợi. Sau một hồi kiểm tra phát hiện người đã uống say tới không còn hay biết gì, chỉ là vẫn không tìm thấy tung tích của Lưu Lợi.

"Ông chủ đừng nôn nóng, chắc Lưu Lợi đã đuổi theo rồi."

Sắc mặt Sở Thường Thích xanh mét. Lưu Lợi là một thanh đao ông ta dùng quen tay nhất, mà thanh đao này mỗi khi rút ra đều sẽ báo với ông ta một tiếng.

Sở Thường Thích đột nhiên cảm thấy bất an.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0