Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 169

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên không biết phía Sở Dịch Lan phát sinh vấn đề gì nhưng tình huống như hôm nay, tiệc rượu có ít nhất trăm người, còn có không ít nhân vật có máu mặt, bảo vệ cùng camera bố trí khắp nơi. Thậm chí lúc bị trói lên xe, Thẩm Liên còn nhìn thấy một trong những người phụ trách nền tảng đứng cách đó hơn mười mét lộ vẻ mặt khiếp sợ.

Đối phương gần như là quang minh chính đại viết "liều mạng" cùng "hoành hành ngang ngược" lên trên mặt.

Chỉ cần bắt được y thì họ cũng không quan tâm có phạm pháp hay không.

Trừ kẻ điên Sở Thường Thích ra, Thẩm Liên không thể nghĩ tới người thứ hai.

Thẩm Liên đã từng nghe Sở Thích Lan nói, tài khoản nước ngoài mà Kim Lôi còn có Minh Lâm gửi tiền vào có vị trí ở nước C, thuộc vùng biên giới nơi xã hội đen hoành hành, mỗi ngày đều tranh giành địa bàn, xung đột không ngừng. Mà Sở Thường Thích về nước, chắc chắn sẽ dẫn theo không ít kẻ liều mạng, chẳng hạn như người trước mặt này.

Thẩm Liên vừa dứt lời, gã đàn ông hung ác đã vung báng súng tới.

Đầu Thẩm Liên lập tức nghiêng sang bên, đầu tiên là cảm thấy có ấm nóng chảy xuống, tiếp đó mới là đau đớn như nổ tung.

Nhưng dù vậy, Thẩm Liên vẫn không rên một tiếng. Sợi tóc hỗn loạn rũ xuống che đi gương mặt y, chỉ là đầu lưỡi chống bên quai hàm như đang đè nén cảm xúc nào đó.

Bỗng nhiên, thân xe bị va chạm thật mạnh.

Tài xế dùng tiếng nước ngoài vội vàng nói gì đó. Gã đàn ông hung ác cất súng vào, chống hai tay lên lưng ghế trước rồi nhảy thẳng tới vị trí phó lái. Sau đó, gã dùng một tay túm lấy tài xế đẩy xuống ghế sau, rồi tự mình cầm lái. Cả quá trình đầy thô bạo lại thuần thục, đúng là chẳng hề sợ chết.

Mà lúc này đang đuổi theo không bỏ chính là người đến cứu Thẩm Liên.

Thẩm Liên không biết bên ngoài đã rối như tơ vò. Khuông Thành Hải rít gào gọi điện thoại, vừa ém tin tức vừa báo cảnh sát. Vệ sĩ bị vứt lại phía sau lập tức liên lạc Nhiếp Thịnh. Không phải Sở Dịch Lan bố trí hoàn toàn không có kẽ hở, mà phải nói là anh không điên bằng Sở Thường Thích.

Cảm nhận trực quan nhất của Thẩm Liên chính là, chiếc xe này sắp nát ra thành từng mảnh rồi.

Con đường đang đi chỉ có sườn dốc kéo dài, hoang vu vắng lặng, chỗ nào có đường thì lao vào chỗ đó, thân xe xóc nảy tới mức một người chưa bao giờ say xe như Thẩm Liên cũng muốn phun ra.

Thẩm Liên cố gắng ngẩng đầu. Vừa mới nhìn thấy cây cối cao vút chọc trời được ngọn đèn xe chiếu sáng chợt lóe qua bên ngoài cửa sổ, sau đó thân xe đã bay lên trời, rồi lại tăng tốc lao nhanh về phía trước. Xung quanh không có thứ gì để bám vào, Thẩm Liên cứ thế trượt thẳng xuống dưới, đập vào lưng ghế phía trước.

Y khẽ hừ một tiếng, sau đó nghe thấy tiếng động cơ bên ngoài đã dần nhỏ lại.

Gã đàn ông hung ác lập tức cười ha ha, xem ra đã cắt đuôi được rồi.

Bình thường thôi, Thẩm Liên nghĩ thầm, kiểu lái xe này chỉ cần hơi bất cẩn một chút là xe nát người tan.

Con đường sau đó trở nên thông thoáng hơn nhiều, cảm giác như đang chạy trên đất bằng rải đầy cát sạn. Gã đàn ông hả hê nói gì đó với tài xế vừa rồi, thường thường quay đầu nhìn xem Thẩm Liên.

Đương nhiên Thẩm Liên phải tự cứu mình, nhưng không phải lúc này.

Lại qua gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng xe cũng dừng lại.

Thẩm Liên chậm rãi mở to mắt.

Cửa xe vừa mở ra, mùi biển tanh nồng phả thẳng vào mặt, bọt sóng lao lên bờ, trong âm thanh "rào rào" êm ái lại như mang theo lời nguyền không thể trốn thoát nào đó.

Vừa rồi nguy hiểm đến vậy mà Thẩm Liên vẫn có thể thản nhiên ứng phó. Nhưng vào giờ phút này, con ngươi y đột nhiên co rụt, thần kinh dần buộc chặt.

Thế mà lại là bờ biển.

Sợi dây thừng dưới chân Thẩm Liên bị gã đàn ông nhanh nhẹn cởi ra, sau đó trên cổ tay bị tròng thêm sợi thứ hai. Lúc y bị gã đàn ông kéo xuống xe, bước chân hơi lảo đảo một chút. Cảnh tượng xám xịt đẫm máu trong dự đoán còn chưa phát sinh, trái lại, trên mặt biển cách đó không xa có một chiếc du thuyền ba tầng đang neo đậu, mỗi ô cửa sổ đều đèn đóm sáng trưng. Dùng biển sâu đen kịt mênh mông làm bối cảnh, nó giống như một đốm nhỏ cuối cùng còn sót lại.

Thẩm Liên cố gắng đứng vững, cắn răng chịu đựng từng cơn đau nhói tập kích trái tim, cùng lúc đó lại cảm nhận được một loại nguy hiểm trước nay chưa từng có.

"Cậu diễn viên, đi thôi." Gã đàn ông đẩy Thẩm Liên một cái.

Bên trong du thuyền cũng được trang trí xa hoa, cuối thảm đỏ là một cảnh cửa lớn màu son khép kín.

Gã đàn ông dùng tiếng nước ngoài nói vài câu vào bộ đàm thông qua cửa. Chẳng mất bao lâu, cánh cửa đã mở ra, Thẩm Liên bị đẩy đi vào.

Bố cục bên trong có phong cách thiên hướng Trung Quốc, phía sau bình phong thêu hoa mẫu đơn mơ hồ có thể nhìn thấy bóng người lay động.

"Lưu Lợi, lịch sự với khách quý của chúng ta một chút." Giọng nam nghe có vẻ già nua, rõ ràng đã không thở nổi, nói xong lại bắt đầu ho khan.

Gã đàn ông sau lưng hẳn là Lưu Lợi, nghe vậy vô cùng sốt ruột: "Tiên sinh, ngài không sao chứ?"

"Vẫn ổn, chạy trốn hơi chậm bị xé rớt một lớp da." Đối phương nói lời nguy hiểm tới mạng sống mà giọng điệu lại vô cùng vui vẻ: "Không hổ là ta một tay nuôi dạy. Quả nhiên, đã trưởng thành rồi."

Một âm tiết cuối cùng rơi xuống, Thẩm Liên cũng đi qua hết bức bình phong, gương mặt đối phương lập tức đập vào mắt.

Dù đã có chuẩn bị tâm lý từ sớm, Thẩm Liên cũng khá là khiếp sợ.

Sở Dịch Lan giống Minh Mị sáu bảy phần nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua gã đàn ông đứng cách đó không xa là sẽ thấy họ giống nhau như đúc. Khác ở chỗ Sở Dịch Lan thì lạnh lùng, còn đối phương lại cười ấm áp, trong ánh mắt khi nhìn về phía Thẩm Liên giống như đang nhìn con cháu mà mình yêu thích trong nhà. Nhưng Thẩm biết rõ, đó là giả, một thế giới khác sâu thẳm trong đôi mắt Sở Thường Thích là tràn ngập tanh hôi vặn vẹo.

Cuối cùng tới tận lúc này, Thẩm Liên mới hiểu được vào mỗi buổi tối y và Sở Dịch Lan âu yếm nhau, y vuốt ve vết sẹo trên mặt người đàn ông, nói thích gương mặt này, Sở Dịch Lan sẽ đột nhiên nghiêng mặt đi, không chút cảm xúc đáp lại một câu "Tôi không thích."

Thẩm Liên chỉ xem như anh đang cáu kỉnh thôi, bây giờ lại nhìn, Sở Dịch Lan hẳn là nghiêm túc.

Sở Thường Thích thấy rõ sắc mặt của Thẩm Liên, cười nhạt: "Giống lắm phải không?"

Thẩm Liên không hiểu sự kiêu ngạo của ông ta đến từ nơi nào.

Cánh tay trái Sở Thường Thích quấn đầy băng gạc, một chỗ trên đó còn đang thấm máu ra ngoài, bên cạnh ông ta có một nhân viên điều dưỡng đang nghiêm túc xử lý vết thương.

Thẩm Liên đã phát hiện ra, cho dù Sở Thường Thích biểu hiện ra thế nào thì những người bên cạnh ông ta sẽ hoặc là vô cùng sùng bái ông ta, hoặc là vô cùng sợ hãi ông ta.

Bầu không khí vẫn luôn đóng băng chưa từng thay đổi.

Sở Thường Thích cố nhịn đau mặc áo khoác vào, sau đó nắm lấy cây gậy bên cạnh, chậm rãi đứng lên.

Mặc dù ông ta đã bị liệt một chân, cả người lại vô cùng gầy yếu nhưng vóc dáng cao lớn vẫn che chắn ánh sáng chiếu từ phía sau đầu tới. Cũng nhờ thế mà địch ý cùng đánh giá trong đôi mắt đỏ tươi dần trở nên rõ ràng hơn.

"Người Sở Dịch Lan thích, là cậu?" Ý cười trong giọng Sở Thường Thích đã không còn sót lại chút nào.

Thẩm Liên để ý thấy Lưu Lợi không kiềm chế được mà lùi về sau nửa bước.

"Cộc, cộc, cộc."

Sở Thường Thích chống gậy đi tới, sau đó tập trung nhìn thẳng vào Thẩm Liên. Nhưng trong mắt không hề có một chút cảm xúc nào, giống như là đang quan sát một vật chết vậy.

"Trừ bề ngoài khá đẹp ra, hình như cũng chẳng có gì đặc biệt cả." Sở Thường Thích nói rồi đột nhiên vươn tay nắm lấy tóc Thẩm Liên lôi ra sau. Thẩm Liên bị buộc phải ngẩng đầu đối diện với ông ta.

Môi y run rẩy, hoảng sợ nơi đáy mắt không nén được chậm rãi tuôn ra. Thẩm Liên hơi nuốt nước miếng, sau đó nói: "Đừng làm vậy..."

Sở Thường Thích sửng sốt, sau đó ý cười càng sâu hơn, như là đeo một chiếc mặt nạ có miệng rộng tới mang tai vậy. Giây tiếp theo, giọng Sở Thường Thích càng thêm quỷ dị: "Cậu đang sợ à?"

Cả người Thẩm Liên không khỏi run lên, không có trả lời.

"Tự giới thiệu chút nhé. Ta là Sở Thường Thích, chào mừng cậu đã đến đây."

Gương mặt Sở Thường Thích dần áp sát tới, bàn tay đang nắm tóc Thẩm Liên cũng càng siết chặt hơn. Đợi cho tới một cự ly đủ tính uy hiếp rồi ông ta mới hài lòng cười lạnh một tiếng.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0