Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 168
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Lúc Thẩm Liên tới nơi nhìn thấy đạo diễn Triệu dốc một ly rượu ngược xuống, ý bảo đã uống sạch rồi, sau đó trong tiếng ồn ào thúc giục giám đốc phía đối diện.
Thẩm Liên không hứng thú lắm, có thể nói là thời gian gần đây y đều là cố vực dậy tinh thần thôi.
Liễu Đường trang điểm lộng lẫy tham dự, mặc một bộ váy hồng nhạt xinh đẹp động lòng người, trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người ngửa đầu uống cạn một ly vang trắng.
Đạo diễn Triệu cũng là lần đầu biết được, nghẹn họng nhìn trân trối.
Thẩm Liên đứng bên cạnh trêu ghẹo: "Tuyệt vọng không? Khổ luyện bốn mươi năm lại không bằng bản lĩnh trời cho của người ta."
"Giỏi, giỏi, giỏi." Mọi người reo hò khen ngợi.
Mà trong bầu không khí náo nhiệt đó, Thẩm Liên nhìn như tham dự trong đó nhưng lại có một loại cảm giác tách rời không nói nên lời.
Đến 0 giờ, Thẩm Liên lấy điện thoại ra nhìn thử, phía trên có hai tin nhắn do Trần Mộc gửi tới, chúc mừng y đóng máy bộ phim mới.
Thẩm Liên lịch sự đáp lại, trên thực tế là viết cái gì, gửi đi rồi cũng chưa có ấn tượng.
Đêm nay trừ hai người phụ trách của nền tảng ra, Khuông Thành Hải cũng có mặt.
"Sếp Khuông." Thẩm Liên đứng dậy chào hỏi.
"Thẩm Liên đó à." Trên mặt Khuông Thành Hải không chút cảm xúc nhưng đợi tới gần, lập tức nhỏ giọng nói với Thẩm Liên: "Đừng khách sáo như vậy."
Thẩm Liên: "Vâng."
《Mệnh Định Phong Hoa》 cũng là một hạng mục Tinh Khai xem trọng. Hồ Khải Lam tìm tới Thẩm Liên là qua sự đồng ý của Khuông Thành Hải, cho nên lần này ông ta cũng phải ra mặt.
Khuông Thành Hải như một cái vò rượu, giới giải trí ấy mà, không hề thiếu những bữa tiệc xa hoa như Phùng Duyệt Sơn. Giữa chừng cũng có người muốn uống rượu với Thẩm Liên lại đều bị Khuông Thành Hải cản lại.
Nói đùa, Thẩm Liên là người nào của sếp Sở? Trợ lý Tôn đã nói tới mức đó, đương nhiên y chính là bà chủ không sai!
Thi Trúc Kiệt cũng đến nhưng bởi vì chuyện fan cuồng mấy hôm trước nên hoàn cảnh của gã khá là xấu hổ, thái độ của mọi người dành cho gã cũng rất ngượng ngùng.
Cho dù Thi Trúc Kiệt không vui, nhưng vừa thấy thái độ của Khuông Thành Hải cũng phải ngừng nghỉ.
Khuông Thành Hải cũng được xếp trong số các ông chủ lớn của giới giải trí. Phải nói thế này, cho dù có người đưa tới tận cửa cũng phải xem sếp Khuông có vừa mắt hay không.
Ông ta đã che chở Thẩm Liên đến vậy, nếu kiếm chuyện chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Thẩm Liên nói chuyện với mọi người, gắng gượng tới hai giờ sáng.
Kết quả mọi người vô cùng hào hứng, một ông chủ trong đó còn mời mọi người đến câu lạc bộ tư nhân của mình.
Cả người Khuông Thành Hải đã bốc mùi rượu, hai má đỏ bừng, bước chân hơi loạng choạng đi tới trước mặt Thẩm Liên: "Bây giờ cậu về nhà sao, bà chủ?"
Thẩm Liên: "Anh gọi tôi là cái gì?"
"Bà chủ á."
Thẩm Liên: "..." Cũng đúng.
Chẳng hiểu sao, Thẩm Liên không muốn về nhà lắm.
Dù gì về nhà dì Phân cũng đã ngủ, có lẽ cũng không tìm thấy bóng dáng của Sở Trư Mễ.
"Tôi đi với các anh." Thẩm Liên nói.Khuông Thành Hải do dự hai giây: "Được. Có mệt thì bảo tôi."
Mọi người lần lượt xuất phát, Thẩm Liên ngồi trên sô pha đợi họ. Y nhìn chằm chằm chất lỏng trong suốt hơi ánh vàng trong ly champagne, dần dần hiểu ra, cũng không phải không muốn về nhà mà là trong lòng hơi buồn.
Trước đây mỗi khi y tham dự tiệc rượu kiểu này, Sở Dịch Lan không điện thoại thì nhắn tin, sau khi kết thúc đều tự mình tới đón. Nhưng hôm nay vẫn luôn yên tĩnh.
Đương nhiên không chỉ có như thế. Thẩm Liên là giận Sở Dịch Lan lún quá sâu, lỡ như đạp sai một bước thì chính là vực sâu ngàn trượng.
Tuy Thẩm Liên chưa từng gặp Sở Thường Thích nhưng cũng hiểu đôi chút bản lĩnh dẫn dụ, đùa bỡn lòng người của người này, chỉ cần xem bộ dạng bị tẩy não của Minh Lâm là biết.
Sở Dịch Lan không cố ý giấu giếm nhưng Thẩm Liên lại không giúp được gì, thứ duy nhất hiện giờ y có thể làm được chính là bảo đảm an toàn của bản thân mình.
"Anh Thẩm, xe sếp Khuông chuẩn bị cho anh đã tới rồi." Nhân viên tiến lên.
Thẩm Liên vừa thấy một gương mặt quen, ban nãy vẫn luôn đi tới đi lui phục vụ khách khứa, y gật đầu: "Cảm ơn."
Mấy vệ sĩ đi theo bên người, Thẩm Liên cho hai tay vào túi, nghĩ nán lại nơi đó trong chốc lát, đợi tới bình minh mua đồ ăn sáng mang tới Hanh Thái.
Có thể làm gì đây? Thẩm Liên thở dài, người yêu mình mà, nuông chiều chứ biết làm sao. Với lại, có thù báo thù, có oán báo oán, không có gì xấu cả.
Thẩm Liên đi về phía bãi đậu xe ngầm.
Mấy giám đốc và diễn viên cùng đi xuống đều đã ngồi trên xe, Thẩm Liên bị dẫn tới trước một chiếc xe màu đen.
"Chúc anh Thẩm thuận buồm xuôi gió." Nhân viên dẫn đường kia nói xong lời này lập tức rời đi.
Thẩm Liên quay đầu lại, nhìn thấy sếp Khuông và mấy người khác đang đứng ở lối ra hút thuốc trò chuyện.
Một màn này rất bình thường, đều có thể nghe thấy âm thanh cười nói với nhau của họ.
Tay Thẩm Liên gác trên cửa xe, đang chuẩn bị bước lên thì nơi vị trí trái tim chợt co rút đau nhói.
Tốc độ vừa nhanh lại vừa mạnh khiến cho trước mắt Thẩm Liên trở nên tối sầm.
Không ổn!
Chẳng hiểu sao, chuông cảnh báo cả người lập tức réo vang!
Thẩm Liên một tay ôm ngực, một tay đỡ lấy cửa xe mượn lực lùi về sau. Y đang định nói gì đó, cửa xe bỗng nhiên mở ra từ bên trong, một đôi con ngươi âm u xuất hiện nhìn chằm chằm Thẩm Liên.
Phải chạy mau! Thẩm Liên mau chóng đưa ra phán đoán. Vệ sĩ ở ngay phía sau, bốn người, mà đối phương chỉ có hai, cộng thêm đám người Khuông Thành Hải ở cách đó không xa, một khi ra tay...
"Cậu diễn viên." Gã đàn ông u ám phát ra giọng khàn khàn, mang theo cảm giác cát sạn khiến người nghe ê răng. Cùng lúc đó, một lỗ đen nhắm ngay Thẩm Liên: "Tốt nhất là mày đừng nhúc nhích, thứ này không phải đồ chơi đâu."
Đối phương giơ súng lên.
Máu huyết trong người lập tức sôi trào rồi lại lắng xuống, ham muốn sống sót mãnh liệt cùng với mức độ nguy hiểm của tình huống khiến cho Thẩm Liên cố nén khó chịu trong cơ thể xuống. Đương nhiên y sẽ không làm bia ngắm hình người để thăm dò tính chân thật trong lời nói của đối phương nhưng ngoan ngoãn nghe theo sự điều khiển là không có khả năng: "Nơi này có bố trí camera, phía sau còn có một cái, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì mày đã bị chụp rõ ràng."
Gã đàn ông là tên đầu trọc, rũ đôi mắt nhiều lòng trắng, vừa nghe vậy lập tức nở nụ cười tràn ngập ác ý. Giây tiếp theo, gã nâng tay, "Pằng!" một tiếng, camera Thẩm Liên nói đã bị bắn nát vụn.
Trái tim Thẩm Liên trĩu xuống, tình huống gay go nhất rồi. Súng thật, đối phương còn là kẻ liều mạng nữa.
Một tiếng thét chói tai vang lên, mấy người Khuông Thành Hải theo bản năng ngồi xổm xuống tìm chỗ trốn, vẻ mặt hoảng sợ thăm dò nơi phát ra âm thanh.
Mà tiếng súng cũng là tín hiệu, chỉ thấy từ trên hai chiếc xe phía sau có người bước xuống, đông đúc mười mấy người, không nói lời nào đã đè vệ sĩ có nhiệm vụ bảo vệ Thẩm Liên xuống đất. Vệ sĩ từng nói mấy câu với Thẩm Liên ra sức giãy giụa, lập tức bị tháo khớp một cánh tay.
"Diễn viên à, mày nên ngoan ngoãn đi lên đi, nếu không..." Gã đàn ông nói, họng súng ngắm ngay vệ sĩ đó: "Tao dám chắc đầu nó sẽ nổ tung. Đương nhiên, mày cũng có thể lãng phí thời gian với tao nhưng đến lúc đó không chỉ có mình nó nổ tung đầu đâu. Tao không sợ chết, tụi mày có sợ không?"
Thẩm Liên biết rõ, đối phương không nói giỡn.
"Tao đi theo mày, không làm người khác bị thương?" Thẩm Liên hỏi.
"Đương nhiên." Gã đàn ông cười lạnh: "Mau."
Thẩm Liên không có lựa chọn khác, dù là lúc nào cũng phải sợ kẻ chán sống.
Thẩm Liên mới vừa nhấc một chân thì đã bị một sức mạnh thật lớn ném ra phía sau. Có một người lập tức trói chặt tay chân Thẩm Liên, rõ ràng là có chuẩn bị mới đến.
"Cũng nhờ Sở Dịch Lan." Cùng với âm thanh đóng cửa xe nặng trĩu, gã đàn ông cười nói: "Thù hận sẽ làm mờ mắt một người, nó dồn sức đi bắt tiên sinh mới cho bọn tao cơ hội này."
Lún sâu quá rồi.
Thẩm Liên nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, lạnh giọng nói: "Lúc tiên sinh nhà mày chạy trốn như con chó, mày cũng nói như vầy à?"
Lúc Thẩm Liên tới nơi nhìn thấy đạo diễn Triệu dốc một ly rượu ngược xuống, ý bảo đã uống sạch rồi, sau đó trong tiếng ồn ào thúc giục giám đốc phía đối diện.
Thẩm Liên không hứng thú lắm, có thể nói là thời gian gần đây y đều là cố vực dậy tinh thần thôi.
Liễu Đường trang điểm lộng lẫy tham dự, mặc một bộ váy hồng nhạt xinh đẹp động lòng người, trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người ngửa đầu uống cạn một ly vang trắng.
Đạo diễn Triệu cũng là lần đầu biết được, nghẹn họng nhìn trân trối.
Thẩm Liên đứng bên cạnh trêu ghẹo: "Tuyệt vọng không? Khổ luyện bốn mươi năm lại không bằng bản lĩnh trời cho của người ta."
"Giỏi, giỏi, giỏi." Mọi người reo hò khen ngợi.
Mà trong bầu không khí náo nhiệt đó, Thẩm Liên nhìn như tham dự trong đó nhưng lại có một loại cảm giác tách rời không nói nên lời.
Đến 0 giờ, Thẩm Liên lấy điện thoại ra nhìn thử, phía trên có hai tin nhắn do Trần Mộc gửi tới, chúc mừng y đóng máy bộ phim mới.
Thẩm Liên lịch sự đáp lại, trên thực tế là viết cái gì, gửi đi rồi cũng chưa có ấn tượng.
Đêm nay trừ hai người phụ trách của nền tảng ra, Khuông Thành Hải cũng có mặt.
"Sếp Khuông." Thẩm Liên đứng dậy chào hỏi.
"Thẩm Liên đó à." Trên mặt Khuông Thành Hải không chút cảm xúc nhưng đợi tới gần, lập tức nhỏ giọng nói với Thẩm Liên: "Đừng khách sáo như vậy."
Thẩm Liên: "Vâng."
《Mệnh Định Phong Hoa》 cũng là một hạng mục Tinh Khai xem trọng. Hồ Khải Lam tìm tới Thẩm Liên là qua sự đồng ý của Khuông Thành Hải, cho nên lần này ông ta cũng phải ra mặt.
Khuông Thành Hải như một cái vò rượu, giới giải trí ấy mà, không hề thiếu những bữa tiệc xa hoa như Phùng Duyệt Sơn. Giữa chừng cũng có người muốn uống rượu với Thẩm Liên lại đều bị Khuông Thành Hải cản lại.
Nói đùa, Thẩm Liên là người nào của sếp Sở? Trợ lý Tôn đã nói tới mức đó, đương nhiên y chính là bà chủ không sai!
Thi Trúc Kiệt cũng đến nhưng bởi vì chuyện fan cuồng mấy hôm trước nên hoàn cảnh của gã khá là xấu hổ, thái độ của mọi người dành cho gã cũng rất ngượng ngùng.
Cho dù Thi Trúc Kiệt không vui, nhưng vừa thấy thái độ của Khuông Thành Hải cũng phải ngừng nghỉ.
Khuông Thành Hải cũng được xếp trong số các ông chủ lớn của giới giải trí. Phải nói thế này, cho dù có người đưa tới tận cửa cũng phải xem sếp Khuông có vừa mắt hay không.
Ông ta đã che chở Thẩm Liên đến vậy, nếu kiếm chuyện chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Thẩm Liên nói chuyện với mọi người, gắng gượng tới hai giờ sáng.
Kết quả mọi người vô cùng hào hứng, một ông chủ trong đó còn mời mọi người đến câu lạc bộ tư nhân của mình.
Cả người Khuông Thành Hải đã bốc mùi rượu, hai má đỏ bừng, bước chân hơi loạng choạng đi tới trước mặt Thẩm Liên: "Bây giờ cậu về nhà sao, bà chủ?"
Thẩm Liên: "Anh gọi tôi là cái gì?"
"Bà chủ á."
Thẩm Liên: "..." Cũng đúng.
Chẳng hiểu sao, Thẩm Liên không muốn về nhà lắm.
Dù gì về nhà dì Phân cũng đã ngủ, có lẽ cũng không tìm thấy bóng dáng của Sở Trư Mễ.
"Tôi đi với các anh." Thẩm Liên nói.Khuông Thành Hải do dự hai giây: "Được. Có mệt thì bảo tôi."
Mọi người lần lượt xuất phát, Thẩm Liên ngồi trên sô pha đợi họ. Y nhìn chằm chằm chất lỏng trong suốt hơi ánh vàng trong ly champagne, dần dần hiểu ra, cũng không phải không muốn về nhà mà là trong lòng hơi buồn.
Trước đây mỗi khi y tham dự tiệc rượu kiểu này, Sở Dịch Lan không điện thoại thì nhắn tin, sau khi kết thúc đều tự mình tới đón. Nhưng hôm nay vẫn luôn yên tĩnh.
Đương nhiên không chỉ có như thế. Thẩm Liên là giận Sở Dịch Lan lún quá sâu, lỡ như đạp sai một bước thì chính là vực sâu ngàn trượng.
Tuy Thẩm Liên chưa từng gặp Sở Thường Thích nhưng cũng hiểu đôi chút bản lĩnh dẫn dụ, đùa bỡn lòng người của người này, chỉ cần xem bộ dạng bị tẩy não của Minh Lâm là biết.
Sở Dịch Lan không cố ý giấu giếm nhưng Thẩm Liên lại không giúp được gì, thứ duy nhất hiện giờ y có thể làm được chính là bảo đảm an toàn của bản thân mình.
"Anh Thẩm, xe sếp Khuông chuẩn bị cho anh đã tới rồi." Nhân viên tiến lên.
Thẩm Liên vừa thấy một gương mặt quen, ban nãy vẫn luôn đi tới đi lui phục vụ khách khứa, y gật đầu: "Cảm ơn."
Mấy vệ sĩ đi theo bên người, Thẩm Liên cho hai tay vào túi, nghĩ nán lại nơi đó trong chốc lát, đợi tới bình minh mua đồ ăn sáng mang tới Hanh Thái.
Có thể làm gì đây? Thẩm Liên thở dài, người yêu mình mà, nuông chiều chứ biết làm sao. Với lại, có thù báo thù, có oán báo oán, không có gì xấu cả.
Thẩm Liên đi về phía bãi đậu xe ngầm.
Mấy giám đốc và diễn viên cùng đi xuống đều đã ngồi trên xe, Thẩm Liên bị dẫn tới trước một chiếc xe màu đen.
"Chúc anh Thẩm thuận buồm xuôi gió." Nhân viên dẫn đường kia nói xong lời này lập tức rời đi.
Thẩm Liên quay đầu lại, nhìn thấy sếp Khuông và mấy người khác đang đứng ở lối ra hút thuốc trò chuyện.
Một màn này rất bình thường, đều có thể nghe thấy âm thanh cười nói với nhau của họ.
Tay Thẩm Liên gác trên cửa xe, đang chuẩn bị bước lên thì nơi vị trí trái tim chợt co rút đau nhói.
Tốc độ vừa nhanh lại vừa mạnh khiến cho trước mắt Thẩm Liên trở nên tối sầm.
Không ổn!
Chẳng hiểu sao, chuông cảnh báo cả người lập tức réo vang!
Thẩm Liên một tay ôm ngực, một tay đỡ lấy cửa xe mượn lực lùi về sau. Y đang định nói gì đó, cửa xe bỗng nhiên mở ra từ bên trong, một đôi con ngươi âm u xuất hiện nhìn chằm chằm Thẩm Liên.
Phải chạy mau! Thẩm Liên mau chóng đưa ra phán đoán. Vệ sĩ ở ngay phía sau, bốn người, mà đối phương chỉ có hai, cộng thêm đám người Khuông Thành Hải ở cách đó không xa, một khi ra tay...
"Cậu diễn viên." Gã đàn ông u ám phát ra giọng khàn khàn, mang theo cảm giác cát sạn khiến người nghe ê răng. Cùng lúc đó, một lỗ đen nhắm ngay Thẩm Liên: "Tốt nhất là mày đừng nhúc nhích, thứ này không phải đồ chơi đâu."
Đối phương giơ súng lên.
Máu huyết trong người lập tức sôi trào rồi lại lắng xuống, ham muốn sống sót mãnh liệt cùng với mức độ nguy hiểm của tình huống khiến cho Thẩm Liên cố nén khó chịu trong cơ thể xuống. Đương nhiên y sẽ không làm bia ngắm hình người để thăm dò tính chân thật trong lời nói của đối phương nhưng ngoan ngoãn nghe theo sự điều khiển là không có khả năng: "Nơi này có bố trí camera, phía sau còn có một cái, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì mày đã bị chụp rõ ràng."
Gã đàn ông là tên đầu trọc, rũ đôi mắt nhiều lòng trắng, vừa nghe vậy lập tức nở nụ cười tràn ngập ác ý. Giây tiếp theo, gã nâng tay, "Pằng!" một tiếng, camera Thẩm Liên nói đã bị bắn nát vụn.
Trái tim Thẩm Liên trĩu xuống, tình huống gay go nhất rồi. Súng thật, đối phương còn là kẻ liều mạng nữa.
Một tiếng thét chói tai vang lên, mấy người Khuông Thành Hải theo bản năng ngồi xổm xuống tìm chỗ trốn, vẻ mặt hoảng sợ thăm dò nơi phát ra âm thanh.
Mà tiếng súng cũng là tín hiệu, chỉ thấy từ trên hai chiếc xe phía sau có người bước xuống, đông đúc mười mấy người, không nói lời nào đã đè vệ sĩ có nhiệm vụ bảo vệ Thẩm Liên xuống đất. Vệ sĩ từng nói mấy câu với Thẩm Liên ra sức giãy giụa, lập tức bị tháo khớp một cánh tay.
"Diễn viên à, mày nên ngoan ngoãn đi lên đi, nếu không..." Gã đàn ông nói, họng súng ngắm ngay vệ sĩ đó: "Tao dám chắc đầu nó sẽ nổ tung. Đương nhiên, mày cũng có thể lãng phí thời gian với tao nhưng đến lúc đó không chỉ có mình nó nổ tung đầu đâu. Tao không sợ chết, tụi mày có sợ không?"
Thẩm Liên biết rõ, đối phương không nói giỡn.
"Tao đi theo mày, không làm người khác bị thương?" Thẩm Liên hỏi.
"Đương nhiên." Gã đàn ông cười lạnh: "Mau."
Thẩm Liên không có lựa chọn khác, dù là lúc nào cũng phải sợ kẻ chán sống.
Thẩm Liên mới vừa nhấc một chân thì đã bị một sức mạnh thật lớn ném ra phía sau. Có một người lập tức trói chặt tay chân Thẩm Liên, rõ ràng là có chuẩn bị mới đến.
"Cũng nhờ Sở Dịch Lan." Cùng với âm thanh đóng cửa xe nặng trĩu, gã đàn ông cười nói: "Thù hận sẽ làm mờ mắt một người, nó dồn sức đi bắt tiên sinh mới cho bọn tao cơ hội này."
Lún sâu quá rồi.
Thẩm Liên nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, lạnh giọng nói: "Lúc tiên sinh nhà mày chạy trốn như con chó, mày cũng nói như vầy à?"
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro