Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 167
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Sở Dịch Lan không sợ Sở Thường Thích biết mình đã phát hiện ra ông ta.
Minh Lâm chỉ là mở đầu, ông già đó xếp vào bao nhiêu người thì anh đều sẽ tìm hiểu tận gốc rễ rồi từng bước nhổ sạch sẽ.
Thẩm Liên đến khuya mới tỉnh lại, trên người đổ đầy mồ hôi, y chớp mắt, xoay đầu nhìn về phía đồng hồ trên tường, đã ba giờ rưỡi sáng.
Thế nhưng Sở Dịch Lan không có gọi y dậy về nhà.
Thẩm Liên không rối rắm quá nhiều, y đi vào nhà tắm tắm rửa một cái, quần áo đã dơ, vì thế theo thói quen lấy từ tủ quần áo của Sở Dịch Lan. Có vài món đã dùng, tuy đều khá to nhưng không sao, mặc rất thoải mái.
Đợi uống hết một ly nước ấm, Thẩm Liên mới đẩy cửa đi ra ngoài.
Không chỉ có Sở Dịch Lan, Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân đều có mặt.
Đèn đuốc trong văn phòng sáng trưng, Dương Bân tập trung nhìn chằm chằm màn hình máy tính, Tôn Bỉnh hách gõ bàn phím sắp bay lên, cùng lúc đó, âm báo "tít tít" từ các phần mềm trò chuyện vang lên không ngừng, có thể nghe ra được có không ít người cùng thức đêm với họ.
Đôi mắt Sở Dịch Lan sắc bén nhìn điện thoại, chưa kịp giấu đi, cho nên màu đen u tối trộn lẫn hung ác khó nén trong đó không nhìn sót chút nào.
Thẩm Liên hơi sững sờ.
Đây là lần đầu tiên y nhìn thấy một loại "tràn đầy sức sống" khác từ trên người Sở Dịch Lan.
Không giống vẻ nặng nề cùng chết lặng lúc mới gặp, hay ấm áp cởi mở sau khi họ sống chung, nó như hạt giống nảy mầm từ trong thù hận bị đè nén sau nhiều năm, tràn ngập cảm giác "tuyệt đối không buông tha". Vết thương Sở Thường Thích để lại chưa bao giờ khép miệng, chỉ là trải qua năm tháng gió sương, làn da bị buộc mài giũa tới bằng phẳng nhưng phần thịt bên trong mỗi ngày đêm dài đằng đẵng trong suốt mười năm vẫn đang không ngừng đổ máu, như thôi thúc Sở Dịch Lan báo thù.
Đây là nỗi lòng mà ngay cả Thẩm Liên cũng không thể can thiệp được.
"Dậy rồi?" Sắc mặt Sở Dịch Lan lập tức trở lại như thường.
Anh đứng lên, mặt mày ôn hòa xuống: "Tắm rồi à? Có chỗ nào khó chịu không?"
"Ừm." Thẩm Liên dụi mắt, như là không chú ý tới một màn vừa rồi, giọng nói như nhũn ra: "Đói bụng."
Tôn Bỉnh Hách quay đầu: "Tôi cũng đói bụng."
Dương Bân cầm lấy điện thoại: "Tôi gọi người đưa chút đồ ăn đến nhé?"
Sở Dịch Lan gật đầu.
Một bữa ăn khuya ngẫu nhiên, còn đúng lúc vô cùng đói khát mệt mỏi, chỉ có thể nói là vô cùng tuyệt vời.
Dương Bân vô cùng chung tình với "mì tôm hùm nắp nồi", tốc độ lùa nhanh tới mức khiến Thẩm Liên cho rằng trong miệng hắn có lắp động cơ đặc biệt gì đó.
Tôn Bỉnh Hách có gì ăn nấy, trên bàn đều là chút hải sản và đồ nướng.
Thẩm Liên gặm bánh nướng, cảm thấy vị thì là nồng đậm này rất là thơm.
Sở Dịch Lan không động đũa nhiều lắm, đều là xem Thẩm Liên thích cái gì thì sẽ gắp vào trong chén cho y nhiều thêm một ít.
Haiz, Thẩm Liên thầm thở dài, y có thể nói gì với Sở Dịch Lan đây? Khuyên anh bỏ qua? Không thể nào, đổi lại y là Sở Dịch Lan thì Sở Thường Thích có cánh mới chạy thoát được. Nhưng nếu cứ chấp nhất với thù hận thế này, đối với tinh thần cũng như là một loại hao tổn máy móc rất nặng nề.
Thẩm Liên là người nhìn thấy Sở Dịch Lan cầu xin giúp đỡ trong im lặng, y sợ người đàn ông khó khăn lắm mới đi ra khỏi vực sâu lại ngã trở về.
Thẩm Liên nhìn lướt qua máy tính bên người Tôn Bỉnh Hách. Trên màn hình là một màu xanh lam, những thứ đang nhảy lên đều là tiếng nước ngoài và các dãy số liệu, y đoán hẳn là cũng có liên quan đến Sở Thường Thích.
Dương Bân mở phần mì tôm hùm thứ hai ra. Tôn Bỉnh Hách nhíu mày: "Thứ này không sạch sẽ, anh ăn ít thôi."
Dương Bân gật đầu lia lịa: "Một phần cuối cùng, một phần cuối cùng."
Cả tòa nhà Hanh Thái chỉ có ô cửa sổ này là còn sáng đèn, trong đêm đen yên tĩnh không tiếng động lại hiện ra chút ấm áp tình người.
Đợi Thẩm Liên trở về đóng phim, Sở Dịch Lan xem như hoàn toàn không có gì vướng víu, thái độ tàn nhẫn làm cho Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân đều nghĩ lại còn rùng mình.
Ví như Minh Lâm cùng người nhà họ MInh. Từng dựa vào có cùng họ với Minh Mị, kiếm được không ít lợi ích từ Sở Dịch Lan. Lại nói câu thật lòng, làm ăn kinh doanh, có ai dám nói mình là tuyệt đối trong sạch chứ?
Minh Lâm đầu cơ trục lợi, toàn bộ những chuyện làm trong lén lút kia đều không sạch sẽ. Ngày gã bị bắt, cả người còn chưa tỉnh táo lại, lúc sau tựa như lên cơn thần kinh gào thét nhưng không hề có tác dụng. Tuy Minh Tùng Sam, cậu của Sở Dịch Lan tự mình tới cầu xin cũng không thay đổi được cái gì.
Càng nhiều hơn thì Minh Tùng Sam lại không dám nói.
Bởi vì nếu Sở Dịch Lan thật sự muốn tính sổ chuyện năm đó lúc ông Minh và Minh Mị gặp nạn, người nhà họ Minh đều khoanh tay đứng nhìn thì lại là một chuyện khác rồi.
Quay một ngày trời, Thẩm Liên cũng mệt mỏi, y gọi video cho Sở Dịch Lan, bên kia từ trước đến nay đều bắt ngay giây đầu tiên mà hôm nay đợi hồi lâu vẫn chưa có tin tức gì. Thẩm Liên đợi tới khi tự động ngắt máy, căn phòng rơi vào im lặng, sau đó vang lên một tiếng thở dài thật khẽ.
Thẩm Liên ngửa đầu nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà một lát, sau đó nhắm mắt lại.
Phải nhín chút thời gian tâm sự với Sở Dịch Lan thôi, Thẩm Liên nghĩ thầm.
Hôm 《Mệnh Định Phong Hoa》 đóng máy, mùa hè ở Cừ Đô chỉ còn lại mấy ngày cuối cùng.
Sở Dịch Lan cũng không nhắc tới cuộc điện thoại không bắt đêm đó, lại hoặc là nói, tâm thần của anh đã bị một sự kiện khác chiếm giữ hoàn toàn rồi. Ở một nơi mà Thẩm Liên không nhìn thấy, Sở Dịch Lan lấy Minh Lâm làm mở đầu rồi sau đó nhổ từng "cái đinh", khiến Sở Thường Thích không thể không chật vật chạy trốn trong bóng tối.
Nhưng Cừ Đô chỉ lớn bằng đó, luôn sẽ có lúc ông ta không ẩn nấp được.
Vài lần bị Sở Dịch Lan tóm được cái đuôi, khiến cho Sở Thường Thích chắc chắn một điều, khi cách đã nhiều năm, tiết mục "mèo vồ chuột" năm nào của mình bị "ăn miếng trả miếng" lại y nguyên.
Sở Dịch Lan làm việc đao to búa lớn, khiến cho mấy thân tín như Tôn Bỉnh Hách đều bận rộn sáng tối đảo điên, không thể dứt ra để ý tới bên Thẩm Liên.
Tiệc đóng máy do Triệu Văn Thư tổ chức hẳn là phải đi, Thẩm Liên đoán là phải suốt một đêm.
Y gọi điện thoại cho Sở Dịch Lan, tới lần thứ ba bên kia mới bắt máy.
"Nhớ tôi à?" Giọng Sở Dịch Lan vô cùng dịu dàng.
Nói từ một mức độ nào đó thì "sự phóng túng" trong khoảng thời gian này của Thẩm Liên làm cho Sở Dịch Lan không hề lo nghĩ gì cả.
Thẩm Liên biết anh dịu dàng là thật nhưng có thể cảm giác được bên dưới sự dịu dàng đó chính là điên cuồng mà Sở Dịch Lan đang che giấu.
Thẩm Liên cười: "Ngày kia nhé, chúng ta ra ngoài chơi?"
Sở Dịch Lan hơi khựng lại một lát, sau đó đáp: "Được."
Thẩm Liên tiếp tục nói: "Lên núi Thương Lan nhìn xem. Em vẫn luôn muốn ngắm trời cao cùng đường núi quanh co nơi đó, tiện thể leo lên đỉnh ngắm nhìn bóng đêm, nghe bảo cũng là rất tuyệt."
Sở Dịch Lan vẫn đồng ý: "Được, nghe em hết."
Ý cười tràn ra trên môi Thẩm Liên: "Ngoan vậy?"
"Thẩm Liên, đợi bên này xử lý đâu vào đấy, tôi sẽ ở bên cạnh em một thời gian." Sở Dịch Lan nói.
"Anh nghĩ gì vậy? Anh bận em cũng bận, công việc quan trọng hơn." Thẩm Liên nói tiếp: "Nhưng mà Dịch Lan à, đừng lún sâu quá."
Bốn chữ cuối cùng, nhẹ như ảo giác nào đó. Sở Dịch Lan nghe vậy, trong lòng khẽ run lên, anh hiểu được tuy Thẩm Liên không tham gia vào nhưng cái gì cũng biết cả.
Có lún sâu hay chưa, Sở Dịch Lan đã không thể phán đoán chính xác được nữa rồi. Anh chỉ biết tâm sức gom góp lâu nay tới bây giờ không thể trở thành công dã tràng được.
Đẩy Sở Thường Thích vào đường cùng giống như năm đó ông ta không chừa một con đường sống nào cho mẹ và ông ngoại anh vậy. Câu cửa miệng của người đời "oan oan tương báo tới khi nào?", "Sau khi trả thù chính là hư không". Nhưng Sở Dịch Lan biết, mỗi một lần Sở Thường Thích hoảng sợ chạy trốn đều khiến da đầu anh căng chặt, phấn khích vô cùng.
Sở Dịch Lan đã hứa với Thẩm Liên. Nhưng lần này, trong lòng anh giống như không thể đong đo cân nhắc được.
Thẩm Liên đến phòng làm việc thay bộ quần áo rồi đi tham dự tiệc đóng máy vào buổi tối. Nghe đạo diễn Triệu nói bữa tiệc lần này không nhỏ, có hai nền tảng nhìn trúng 《Mệnh Định Phong Hoa》, có lẽ đêm nay muốn tới giành cơ hội độc quyền chiếu phim.
Sở Dịch Lan không sợ Sở Thường Thích biết mình đã phát hiện ra ông ta.
Minh Lâm chỉ là mở đầu, ông già đó xếp vào bao nhiêu người thì anh đều sẽ tìm hiểu tận gốc rễ rồi từng bước nhổ sạch sẽ.
Thẩm Liên đến khuya mới tỉnh lại, trên người đổ đầy mồ hôi, y chớp mắt, xoay đầu nhìn về phía đồng hồ trên tường, đã ba giờ rưỡi sáng.
Thế nhưng Sở Dịch Lan không có gọi y dậy về nhà.
Thẩm Liên không rối rắm quá nhiều, y đi vào nhà tắm tắm rửa một cái, quần áo đã dơ, vì thế theo thói quen lấy từ tủ quần áo của Sở Dịch Lan. Có vài món đã dùng, tuy đều khá to nhưng không sao, mặc rất thoải mái.
Đợi uống hết một ly nước ấm, Thẩm Liên mới đẩy cửa đi ra ngoài.
Không chỉ có Sở Dịch Lan, Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân đều có mặt.
Đèn đuốc trong văn phòng sáng trưng, Dương Bân tập trung nhìn chằm chằm màn hình máy tính, Tôn Bỉnh hách gõ bàn phím sắp bay lên, cùng lúc đó, âm báo "tít tít" từ các phần mềm trò chuyện vang lên không ngừng, có thể nghe ra được có không ít người cùng thức đêm với họ.
Đôi mắt Sở Dịch Lan sắc bén nhìn điện thoại, chưa kịp giấu đi, cho nên màu đen u tối trộn lẫn hung ác khó nén trong đó không nhìn sót chút nào.
Thẩm Liên hơi sững sờ.
Đây là lần đầu tiên y nhìn thấy một loại "tràn đầy sức sống" khác từ trên người Sở Dịch Lan.
Không giống vẻ nặng nề cùng chết lặng lúc mới gặp, hay ấm áp cởi mở sau khi họ sống chung, nó như hạt giống nảy mầm từ trong thù hận bị đè nén sau nhiều năm, tràn ngập cảm giác "tuyệt đối không buông tha". Vết thương Sở Thường Thích để lại chưa bao giờ khép miệng, chỉ là trải qua năm tháng gió sương, làn da bị buộc mài giũa tới bằng phẳng nhưng phần thịt bên trong mỗi ngày đêm dài đằng đẵng trong suốt mười năm vẫn đang không ngừng đổ máu, như thôi thúc Sở Dịch Lan báo thù.
Đây là nỗi lòng mà ngay cả Thẩm Liên cũng không thể can thiệp được.
"Dậy rồi?" Sắc mặt Sở Dịch Lan lập tức trở lại như thường.
Anh đứng lên, mặt mày ôn hòa xuống: "Tắm rồi à? Có chỗ nào khó chịu không?"
"Ừm." Thẩm Liên dụi mắt, như là không chú ý tới một màn vừa rồi, giọng nói như nhũn ra: "Đói bụng."
Tôn Bỉnh Hách quay đầu: "Tôi cũng đói bụng."
Dương Bân cầm lấy điện thoại: "Tôi gọi người đưa chút đồ ăn đến nhé?"
Sở Dịch Lan gật đầu.
Một bữa ăn khuya ngẫu nhiên, còn đúng lúc vô cùng đói khát mệt mỏi, chỉ có thể nói là vô cùng tuyệt vời.
Dương Bân vô cùng chung tình với "mì tôm hùm nắp nồi", tốc độ lùa nhanh tới mức khiến Thẩm Liên cho rằng trong miệng hắn có lắp động cơ đặc biệt gì đó.
Tôn Bỉnh Hách có gì ăn nấy, trên bàn đều là chút hải sản và đồ nướng.
Thẩm Liên gặm bánh nướng, cảm thấy vị thì là nồng đậm này rất là thơm.
Sở Dịch Lan không động đũa nhiều lắm, đều là xem Thẩm Liên thích cái gì thì sẽ gắp vào trong chén cho y nhiều thêm một ít.
Haiz, Thẩm Liên thầm thở dài, y có thể nói gì với Sở Dịch Lan đây? Khuyên anh bỏ qua? Không thể nào, đổi lại y là Sở Dịch Lan thì Sở Thường Thích có cánh mới chạy thoát được. Nhưng nếu cứ chấp nhất với thù hận thế này, đối với tinh thần cũng như là một loại hao tổn máy móc rất nặng nề.
Thẩm Liên là người nhìn thấy Sở Dịch Lan cầu xin giúp đỡ trong im lặng, y sợ người đàn ông khó khăn lắm mới đi ra khỏi vực sâu lại ngã trở về.
Thẩm Liên nhìn lướt qua máy tính bên người Tôn Bỉnh Hách. Trên màn hình là một màu xanh lam, những thứ đang nhảy lên đều là tiếng nước ngoài và các dãy số liệu, y đoán hẳn là cũng có liên quan đến Sở Thường Thích.
Dương Bân mở phần mì tôm hùm thứ hai ra. Tôn Bỉnh Hách nhíu mày: "Thứ này không sạch sẽ, anh ăn ít thôi."
Dương Bân gật đầu lia lịa: "Một phần cuối cùng, một phần cuối cùng."
Cả tòa nhà Hanh Thái chỉ có ô cửa sổ này là còn sáng đèn, trong đêm đen yên tĩnh không tiếng động lại hiện ra chút ấm áp tình người.
Đợi Thẩm Liên trở về đóng phim, Sở Dịch Lan xem như hoàn toàn không có gì vướng víu, thái độ tàn nhẫn làm cho Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân đều nghĩ lại còn rùng mình.
Ví như Minh Lâm cùng người nhà họ MInh. Từng dựa vào có cùng họ với Minh Mị, kiếm được không ít lợi ích từ Sở Dịch Lan. Lại nói câu thật lòng, làm ăn kinh doanh, có ai dám nói mình là tuyệt đối trong sạch chứ?
Minh Lâm đầu cơ trục lợi, toàn bộ những chuyện làm trong lén lút kia đều không sạch sẽ. Ngày gã bị bắt, cả người còn chưa tỉnh táo lại, lúc sau tựa như lên cơn thần kinh gào thét nhưng không hề có tác dụng. Tuy Minh Tùng Sam, cậu của Sở Dịch Lan tự mình tới cầu xin cũng không thay đổi được cái gì.
Càng nhiều hơn thì Minh Tùng Sam lại không dám nói.
Bởi vì nếu Sở Dịch Lan thật sự muốn tính sổ chuyện năm đó lúc ông Minh và Minh Mị gặp nạn, người nhà họ Minh đều khoanh tay đứng nhìn thì lại là một chuyện khác rồi.
Quay một ngày trời, Thẩm Liên cũng mệt mỏi, y gọi video cho Sở Dịch Lan, bên kia từ trước đến nay đều bắt ngay giây đầu tiên mà hôm nay đợi hồi lâu vẫn chưa có tin tức gì. Thẩm Liên đợi tới khi tự động ngắt máy, căn phòng rơi vào im lặng, sau đó vang lên một tiếng thở dài thật khẽ.
Thẩm Liên ngửa đầu nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà một lát, sau đó nhắm mắt lại.
Phải nhín chút thời gian tâm sự với Sở Dịch Lan thôi, Thẩm Liên nghĩ thầm.
Hôm 《Mệnh Định Phong Hoa》 đóng máy, mùa hè ở Cừ Đô chỉ còn lại mấy ngày cuối cùng.
Sở Dịch Lan cũng không nhắc tới cuộc điện thoại không bắt đêm đó, lại hoặc là nói, tâm thần của anh đã bị một sự kiện khác chiếm giữ hoàn toàn rồi. Ở một nơi mà Thẩm Liên không nhìn thấy, Sở Dịch Lan lấy Minh Lâm làm mở đầu rồi sau đó nhổ từng "cái đinh", khiến Sở Thường Thích không thể không chật vật chạy trốn trong bóng tối.
Nhưng Cừ Đô chỉ lớn bằng đó, luôn sẽ có lúc ông ta không ẩn nấp được.
Vài lần bị Sở Dịch Lan tóm được cái đuôi, khiến cho Sở Thường Thích chắc chắn một điều, khi cách đã nhiều năm, tiết mục "mèo vồ chuột" năm nào của mình bị "ăn miếng trả miếng" lại y nguyên.
Sở Dịch Lan làm việc đao to búa lớn, khiến cho mấy thân tín như Tôn Bỉnh Hách đều bận rộn sáng tối đảo điên, không thể dứt ra để ý tới bên Thẩm Liên.
Tiệc đóng máy do Triệu Văn Thư tổ chức hẳn là phải đi, Thẩm Liên đoán là phải suốt một đêm.
Y gọi điện thoại cho Sở Dịch Lan, tới lần thứ ba bên kia mới bắt máy.
"Nhớ tôi à?" Giọng Sở Dịch Lan vô cùng dịu dàng.
Nói từ một mức độ nào đó thì "sự phóng túng" trong khoảng thời gian này của Thẩm Liên làm cho Sở Dịch Lan không hề lo nghĩ gì cả.
Thẩm Liên biết anh dịu dàng là thật nhưng có thể cảm giác được bên dưới sự dịu dàng đó chính là điên cuồng mà Sở Dịch Lan đang che giấu.
Thẩm Liên cười: "Ngày kia nhé, chúng ta ra ngoài chơi?"
Sở Dịch Lan hơi khựng lại một lát, sau đó đáp: "Được."
Thẩm Liên tiếp tục nói: "Lên núi Thương Lan nhìn xem. Em vẫn luôn muốn ngắm trời cao cùng đường núi quanh co nơi đó, tiện thể leo lên đỉnh ngắm nhìn bóng đêm, nghe bảo cũng là rất tuyệt."
Sở Dịch Lan vẫn đồng ý: "Được, nghe em hết."
Ý cười tràn ra trên môi Thẩm Liên: "Ngoan vậy?"
"Thẩm Liên, đợi bên này xử lý đâu vào đấy, tôi sẽ ở bên cạnh em một thời gian." Sở Dịch Lan nói.
"Anh nghĩ gì vậy? Anh bận em cũng bận, công việc quan trọng hơn." Thẩm Liên nói tiếp: "Nhưng mà Dịch Lan à, đừng lún sâu quá."
Bốn chữ cuối cùng, nhẹ như ảo giác nào đó. Sở Dịch Lan nghe vậy, trong lòng khẽ run lên, anh hiểu được tuy Thẩm Liên không tham gia vào nhưng cái gì cũng biết cả.
Có lún sâu hay chưa, Sở Dịch Lan đã không thể phán đoán chính xác được nữa rồi. Anh chỉ biết tâm sức gom góp lâu nay tới bây giờ không thể trở thành công dã tràng được.
Đẩy Sở Thường Thích vào đường cùng giống như năm đó ông ta không chừa một con đường sống nào cho mẹ và ông ngoại anh vậy. Câu cửa miệng của người đời "oan oan tương báo tới khi nào?", "Sau khi trả thù chính là hư không". Nhưng Sở Dịch Lan biết, mỗi một lần Sở Thường Thích hoảng sợ chạy trốn đều khiến da đầu anh căng chặt, phấn khích vô cùng.
Sở Dịch Lan đã hứa với Thẩm Liên. Nhưng lần này, trong lòng anh giống như không thể đong đo cân nhắc được.
Thẩm Liên đến phòng làm việc thay bộ quần áo rồi đi tham dự tiệc đóng máy vào buổi tối. Nghe đạo diễn Triệu nói bữa tiệc lần này không nhỏ, có hai nền tảng nhìn trúng 《Mệnh Định Phong Hoa》, có lẽ đêm nay muốn tới giành cơ hội độc quyền chiếu phim.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro