Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 166
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Trên mạng tranh cãi ầm ĩ, Thẩm Liên lại không để trong lòng.
Cho dù là fan cuồng thì cũng phải biết là thích thế nào, thích ra sao nữa.
Lúc này, Thẩm Liên đang ngồi trong văn phòng của Sở Dịch Lan, khoác áo khoác vest của người đàn ông, uống trà gừng.
Vừa xảy ra chuyện là y đã được đón tới đây rồi.
Cảm lạnh còn chưa khỏi hẳn, Thẩm Liên vừa được thả lỏng, người đã trở nên uể oải.
Sở Dịch Lan không vui, giọng điệu cũng không tốt: "Đúng là không nên cho em tới những nơi có nhiều người."
Thẩm Liên không hề sợ hãi, khẽ hừ một tiếng.
Bên kia, Khuông Thành Hải ngồi xổm trước cửa phòng họp, gõ điện thoại nhanh tới muốn bay lên.
Mẹ nó, phá đám à?
Mà lúc này tiếng hô hào nói Thẩm Liên tự biên tự diễn trên mạng ngày càng lớn, thật ra nếu nhìn kỹ có thể phát hiện lời của những người này đều tương tự chẳng khác nhau là mấy, chứng tỏ có không ít acc clone.
"Chỉ mấy người mới có acc clone?!" Khuông Thành Hải hùng hùng hổ hổ.
Trừ fan của Thẩm Liên ra, acc clone của Tinh Khai cũng đều ngoi lên, hỏa lực trong khu bình luận có thể nói là vô cùng "mãnh liệt". Nếu như mày nói lý thì bọn tao sẽ đưa "một hai ba bốn năm" bằng chứng ra để phản bác lại. Nếu mày vô lý thì chuẩn bị tiếp chiêu đi.
Thật ra mấy thứ này cũng không quan trọng, đến tối, mọi chuyện đã có bước chuyển biến mới.
Phòng làm việc của Thẩm Liên đăng thông báo, nói người này thần kinh có vấn đề, sau khi điều tra phát hiện người gã thích là một nghệ sĩ của truyền thông Hi Quang. Nhưng vẫn chưa thấy mối liên hệ giữa hai người này, còn cần tiến thêm một bước điều tra nữa.
Nghệ sĩ của truyền thông Hi Quang?
Sức mạnh của cư dân mạng nằm ở chỗ, có không ít người chỉ cần dựa vào một chút tin tức ít ỏi là sẽ đào ra được thứ gì đó càng sâu hơn.
Chẳng mấy chốc, một tấm hình đã qua chỉnh sửa xuất hiện trên super topic.
Giống như là ở một buổi họp fan nào đó, bên ngoài đám người, có thể rõ ràng nhìn thấy gã đàn ông khi trước chặn đường Thẩm Liên cũng ở đó. Gã nhìn về phía giữa sân khấu, ánh mắt say mê. Nói đúng hơn, lúc này mới giống theo đuổi thần tượng, mà thái độ dành cho Thẩm Liên càng như là một cách trả thù nào đó.
Lại đào thêm, mọi thứ lập tức trở nên rõ ràng hơn. Đó là buổi họp fan đầu tiên sau khi Thi Trúc Kiệt ra mắt chưa bao lâu, vừa có chút độ nhận diện.
Vả lại, theo người nọ cho biết, người này còn là bạn của Thi Trúc Kiệt.
"Chuyện này có liên quan gì đến em? Trước nay em cũng không có bảo Lâm Tái Hạo đi gây chuyện với Thẩm Liên!" Thi Trúc Kiệt gần như là nổi trận lôi đình, gào thét giải thích với Tống Viên.
Tuy gã ngang ngược nhưng không phải không phát hiện ra thái độ Tống Viên gần đây có thay đổi cho nên không dám ngang ngược nữa. Càng đừng nói Tống Viên đã từng cảnh cáo, gã lại càng không thể đứng nơi đầu sóng ngọn gió để gây chuyện.
"Không sao." Mặt Tống Viên tối sầm: "Người của tôi đã đi tìm gặp Lâm Tái Hạo rồi, sẽ mau có kết quả thôi."
Rõ ràng Thi Trúc Kiệt không có tham dự vào nhưng chẳng hiểu sao phía sau lưng đã đổ đầy mồ hôi lạnh.
Tống Viên ngồi nơi đó, tựa như một ngọn núi băng khắc ra, ánh mắt khi nhìn về phía mình đã không còn dịu dàng cưng chiều như trước kia nữa. Cũng phải đến lúc này, Thi Trúc Kiệt mới phát hiện, trong lòng gã đang sợ hãi, sợ một khi chuyện này không giải quyết sạch sẽ thì bản thân sẽ phải hứng chịu lửa giận của Tống Viên. Mà nếu Tống Viên thật sự thương gã thì đã không phải thái độ này.
"Khống chế hướng bình luận trên mạng trước đi." Tống Viên nói: "Sau đó lại điều tra cho rõ rốt cuộc đám acc clone công kích Thẩm Liên là từ đâu tới."
Không liên quan tới Thi Trúc Kiệt, thì chắc chắn còn có kẻ thứ ba.
Tốc độ Sở Dịch Lan biết được tin tức còn nhanh hơn Tống Viên.
Lâm Tái Hạo, fan cuồng của Thi Trúc Kiệt, trong nhà có chút tiền, hễ là nơi có Thi Trúc Kiệt thì gã đều sẽ nghĩ đủ mọi cách để chen vào. Một buổi họp fan gần đây nhất, Lâm Tái Hạo từ người ngoài biết được lúc ở đoàn phim Thi Trúc Kiệt phải chịu đựng "xa lánh", "ức hiếp" từ Thẩm Liên, cũng bị người ta chọc giận tới khóc. Cũng vì như thế mới xảy ra chuyện vừa rồi.
Về phần làm sao người ngoài này biết được, vậy thì phải hỏi bản thân Thi Trúc Kiệt.
Miệng rộng, thích khóc lóc kể lể, một khi truyền lưu trong giới là tựa như gió thổi, chỉ càng khoa trương hơn mà thôi.
Thi Trúc Kiệt nghẹn họng, bản thân gã cũng không nghĩ tới sẽ khiến mọi chuyện trở nên thế này.
Mà fan của Thi Trúc Kiệt cũng không thể ngồi yên, may là xem như có lý trí, không có chĩa mũi dùi về phía fan Thẩm Liên, chỉ thúc giục phòng làm việc đứng ra nói chuyện.
【Còn có thể vì sao nữa? Nghe bảo Thẩm Liên bắt nạt người ở đoàn phim đấy.】
Triệu Văn Thư vẫn âm thầm gặm dưa lập tức nhảy dựng lên. Bắt nạt? Ai bắt nạt?!
Đoàn phim 《Mệnh Định Phong Hoa》 và phòng làm việc của Thi Trúc Kiệt gần như là trước sau lên tiếng, vô cùng thống nhất nói rằng hợp tác với Thẩm Liên rất vui vẻ, vốn không có thứ gọi là bắt nạt.
Triệu Văn Thư là tình cảm sâu nặng, mà Thi Trúc Kiệt lại là rưng rưng nuốt xuống quả đắng.
Còn về Lâm Tái Hạo, dù gì cũng là bệnh tâm thần, hỏi chính là mình phát bệnh tưởng tượng ra, mọi chuyện xuất phát từ gã thì đương nhiên phải do gã gánh chịu.
Tống Viên không can thiệp nhiều thêm, chỉ cần không phải nghệ sĩ của Hi Quang chủ động kiếm chuyện thì chẳng liên quan nhiều tới công ty.
Tống Viên ngồi đờ đẫn trên sô pha, đột nhiên mượn điện thoại của trợ lý bên cạnh.
Ánh mắt Thi Trúc Kiệt hơi lung lay, giống như đã đoán được gì đó. Nhưng Tống Viên lại không thèm để ý tới cái nhìn chăm chú của gã.
Trần Mộc vẫn luôn chú ý tới chuyện này, khi đào ra Hi Quang và Thi Trúc Kiệt, cậu ta không thể khống chế được phẫn nộ, lập tức nghĩ về hướng nào đó. Bởi vì Tống Viên từng làm chuyện như vậy, khi đó ai tốt với cậu ta thì gã đều sẽ khiến người đó khó chịu.
Lúc tin nhắn Tống Viên gửi tới, sắc mặt Trần Mộc lạnh như băng.
【Nếu không muốn khiến Thẩm Liên gặp chuyện như vậy nữa thì ra gặp tôi một lần.】
Lần đầu tiên trên mặt Trần Mộc lộ ra một nụ cười vô cùng giễu cợt.
Nếu không có cuộc gọi năm phút trước của Thẩm Liên, không chừng Trần Mộc đã thật sự quan tâm quá sẽ bị loạn rồi.
Trong điện thoại, Thẩm Liên ngáp dài, giống như chuẩn bị một giây sau là đi vào giấc ngủ vậy: "Đã điều tra rõ ràng, Thi Trúc Kiệt thật sự không biết chuyện này. Dù gì cũng là fan cuồng, còn thêm bệnh tâm thần, full giáp rồi, cho nên chuyện này nên xử lý thế nào sẽ xử lý thế ấy. Nhưng tôi đột nhiên nghĩ tới, dựa theo tính cách của Tống Viên không chừng sẽ xem đây là cái cớ để lừa cậu, tự cậu phải tỉnh táo đừng có anh ta nói gì cũng tin."
Mà hành động của Tống Viên dường như đã chứng minh cho dự đoán của Thẩm Liên.
Trần Mộc không hề đáp lại, tiếp tục chặn số điện thoại này. Sau đó, gửi một tin nhắn cho Thẩm Liên: 【Tống Viên không lừa được em đâu, anh Thẩm cứ yên tâm.】
Lúc đó, Thẩm Liên đang nằm trên giường lớn ở phòng bên cạnh văn phòng Sở Dịch Lan, bọc chăn đơn, nhìn thấy tin nhắn, vui vẻ cười.
Haiz, đoán ngay mà!
Thẩm Liên đang rất là buồn ngủ, sau khi mọi chuyện đã dần rõ ràng, y cũng lười quan tâm, quanh người đều là hơi thở của Sở Dịch Lan cho nên đi vào giấc ngủ rất nhanh chóng.
"Sếp, acc clone này đều là có người mua, bọn em tra tới ngọn nguồn, đối phương nói lấy tiền làm việc, người mua cụ thể là ai thì không rõ lắm." Tôn Bỉnh Hách nhẹ giọng.
Sở Dịch Lan nghe hiểu được cái gì đó từ trong giọng hắn, chậm rãi ngẩng đầu: "Cậu thấy thế nào?"
Tôn Bỉnh Hách nhạy bén cỡ nào chứ?
"Sếp, có người đang âm thầm theo dõi hướng đi của cậu Thẩm, còn Lâm Tái Hạo thì chợt nảy lòng tham. Chúng ta vừa định làm gì đó thì sau lưng đã bắt đầu triển khai hoạt động rồi." Tôn Bỉnh Hách nhíu mày: "Là sơ suất của em, dường như có không ít người len lỏi vào trong chúng ta rồi."
Sở Dịch Lan không tiếp lời.
Năm đó, Sở Thường Thích cướp tài sản của ông ngoại cũng là trong lúc chẳng ai hay biết, thứ mà người này am hiểu nhất chính là quan sát, xâm nhập, sau đó tựa như đùa bỡn mà phát ra cảnh cáo.
"Có chứng cứ cả rồi chứ?" Sở Dịch Lan nói: "Ném Minh Lâm vào trước đi."
Mà trong ngôi biệt thự ở lưng chừng núi kia, đã bị dọn trống từ sớm.
Trên mạng tranh cãi ầm ĩ, Thẩm Liên lại không để trong lòng.
Cho dù là fan cuồng thì cũng phải biết là thích thế nào, thích ra sao nữa.
Lúc này, Thẩm Liên đang ngồi trong văn phòng của Sở Dịch Lan, khoác áo khoác vest của người đàn ông, uống trà gừng.
Vừa xảy ra chuyện là y đã được đón tới đây rồi.
Cảm lạnh còn chưa khỏi hẳn, Thẩm Liên vừa được thả lỏng, người đã trở nên uể oải.
Sở Dịch Lan không vui, giọng điệu cũng không tốt: "Đúng là không nên cho em tới những nơi có nhiều người."
Thẩm Liên không hề sợ hãi, khẽ hừ một tiếng.
Bên kia, Khuông Thành Hải ngồi xổm trước cửa phòng họp, gõ điện thoại nhanh tới muốn bay lên.
Mẹ nó, phá đám à?
Mà lúc này tiếng hô hào nói Thẩm Liên tự biên tự diễn trên mạng ngày càng lớn, thật ra nếu nhìn kỹ có thể phát hiện lời của những người này đều tương tự chẳng khác nhau là mấy, chứng tỏ có không ít acc clone.
"Chỉ mấy người mới có acc clone?!" Khuông Thành Hải hùng hùng hổ hổ.
Trừ fan của Thẩm Liên ra, acc clone của Tinh Khai cũng đều ngoi lên, hỏa lực trong khu bình luận có thể nói là vô cùng "mãnh liệt". Nếu như mày nói lý thì bọn tao sẽ đưa "một hai ba bốn năm" bằng chứng ra để phản bác lại. Nếu mày vô lý thì chuẩn bị tiếp chiêu đi.
Thật ra mấy thứ này cũng không quan trọng, đến tối, mọi chuyện đã có bước chuyển biến mới.
Phòng làm việc của Thẩm Liên đăng thông báo, nói người này thần kinh có vấn đề, sau khi điều tra phát hiện người gã thích là một nghệ sĩ của truyền thông Hi Quang. Nhưng vẫn chưa thấy mối liên hệ giữa hai người này, còn cần tiến thêm một bước điều tra nữa.
Nghệ sĩ của truyền thông Hi Quang?
Sức mạnh của cư dân mạng nằm ở chỗ, có không ít người chỉ cần dựa vào một chút tin tức ít ỏi là sẽ đào ra được thứ gì đó càng sâu hơn.
Chẳng mấy chốc, một tấm hình đã qua chỉnh sửa xuất hiện trên super topic.
Giống như là ở một buổi họp fan nào đó, bên ngoài đám người, có thể rõ ràng nhìn thấy gã đàn ông khi trước chặn đường Thẩm Liên cũng ở đó. Gã nhìn về phía giữa sân khấu, ánh mắt say mê. Nói đúng hơn, lúc này mới giống theo đuổi thần tượng, mà thái độ dành cho Thẩm Liên càng như là một cách trả thù nào đó.
Lại đào thêm, mọi thứ lập tức trở nên rõ ràng hơn. Đó là buổi họp fan đầu tiên sau khi Thi Trúc Kiệt ra mắt chưa bao lâu, vừa có chút độ nhận diện.
Vả lại, theo người nọ cho biết, người này còn là bạn của Thi Trúc Kiệt.
"Chuyện này có liên quan gì đến em? Trước nay em cũng không có bảo Lâm Tái Hạo đi gây chuyện với Thẩm Liên!" Thi Trúc Kiệt gần như là nổi trận lôi đình, gào thét giải thích với Tống Viên.
Tuy gã ngang ngược nhưng không phải không phát hiện ra thái độ Tống Viên gần đây có thay đổi cho nên không dám ngang ngược nữa. Càng đừng nói Tống Viên đã từng cảnh cáo, gã lại càng không thể đứng nơi đầu sóng ngọn gió để gây chuyện.
"Không sao." Mặt Tống Viên tối sầm: "Người của tôi đã đi tìm gặp Lâm Tái Hạo rồi, sẽ mau có kết quả thôi."
Rõ ràng Thi Trúc Kiệt không có tham dự vào nhưng chẳng hiểu sao phía sau lưng đã đổ đầy mồ hôi lạnh.
Tống Viên ngồi nơi đó, tựa như một ngọn núi băng khắc ra, ánh mắt khi nhìn về phía mình đã không còn dịu dàng cưng chiều như trước kia nữa. Cũng phải đến lúc này, Thi Trúc Kiệt mới phát hiện, trong lòng gã đang sợ hãi, sợ một khi chuyện này không giải quyết sạch sẽ thì bản thân sẽ phải hứng chịu lửa giận của Tống Viên. Mà nếu Tống Viên thật sự thương gã thì đã không phải thái độ này.
"Khống chế hướng bình luận trên mạng trước đi." Tống Viên nói: "Sau đó lại điều tra cho rõ rốt cuộc đám acc clone công kích Thẩm Liên là từ đâu tới."
Không liên quan tới Thi Trúc Kiệt, thì chắc chắn còn có kẻ thứ ba.
Tốc độ Sở Dịch Lan biết được tin tức còn nhanh hơn Tống Viên.
Lâm Tái Hạo, fan cuồng của Thi Trúc Kiệt, trong nhà có chút tiền, hễ là nơi có Thi Trúc Kiệt thì gã đều sẽ nghĩ đủ mọi cách để chen vào. Một buổi họp fan gần đây nhất, Lâm Tái Hạo từ người ngoài biết được lúc ở đoàn phim Thi Trúc Kiệt phải chịu đựng "xa lánh", "ức hiếp" từ Thẩm Liên, cũng bị người ta chọc giận tới khóc. Cũng vì như thế mới xảy ra chuyện vừa rồi.
Về phần làm sao người ngoài này biết được, vậy thì phải hỏi bản thân Thi Trúc Kiệt.
Miệng rộng, thích khóc lóc kể lể, một khi truyền lưu trong giới là tựa như gió thổi, chỉ càng khoa trương hơn mà thôi.
Thi Trúc Kiệt nghẹn họng, bản thân gã cũng không nghĩ tới sẽ khiến mọi chuyện trở nên thế này.
Mà fan của Thi Trúc Kiệt cũng không thể ngồi yên, may là xem như có lý trí, không có chĩa mũi dùi về phía fan Thẩm Liên, chỉ thúc giục phòng làm việc đứng ra nói chuyện.
【Còn có thể vì sao nữa? Nghe bảo Thẩm Liên bắt nạt người ở đoàn phim đấy.】
Triệu Văn Thư vẫn âm thầm gặm dưa lập tức nhảy dựng lên. Bắt nạt? Ai bắt nạt?!
Đoàn phim 《Mệnh Định Phong Hoa》 và phòng làm việc của Thi Trúc Kiệt gần như là trước sau lên tiếng, vô cùng thống nhất nói rằng hợp tác với Thẩm Liên rất vui vẻ, vốn không có thứ gọi là bắt nạt.
Triệu Văn Thư là tình cảm sâu nặng, mà Thi Trúc Kiệt lại là rưng rưng nuốt xuống quả đắng.
Còn về Lâm Tái Hạo, dù gì cũng là bệnh tâm thần, hỏi chính là mình phát bệnh tưởng tượng ra, mọi chuyện xuất phát từ gã thì đương nhiên phải do gã gánh chịu.
Tống Viên không can thiệp nhiều thêm, chỉ cần không phải nghệ sĩ của Hi Quang chủ động kiếm chuyện thì chẳng liên quan nhiều tới công ty.
Tống Viên ngồi đờ đẫn trên sô pha, đột nhiên mượn điện thoại của trợ lý bên cạnh.
Ánh mắt Thi Trúc Kiệt hơi lung lay, giống như đã đoán được gì đó. Nhưng Tống Viên lại không thèm để ý tới cái nhìn chăm chú của gã.
Trần Mộc vẫn luôn chú ý tới chuyện này, khi đào ra Hi Quang và Thi Trúc Kiệt, cậu ta không thể khống chế được phẫn nộ, lập tức nghĩ về hướng nào đó. Bởi vì Tống Viên từng làm chuyện như vậy, khi đó ai tốt với cậu ta thì gã đều sẽ khiến người đó khó chịu.
Lúc tin nhắn Tống Viên gửi tới, sắc mặt Trần Mộc lạnh như băng.
【Nếu không muốn khiến Thẩm Liên gặp chuyện như vậy nữa thì ra gặp tôi một lần.】
Lần đầu tiên trên mặt Trần Mộc lộ ra một nụ cười vô cùng giễu cợt.
Nếu không có cuộc gọi năm phút trước của Thẩm Liên, không chừng Trần Mộc đã thật sự quan tâm quá sẽ bị loạn rồi.
Trong điện thoại, Thẩm Liên ngáp dài, giống như chuẩn bị một giây sau là đi vào giấc ngủ vậy: "Đã điều tra rõ ràng, Thi Trúc Kiệt thật sự không biết chuyện này. Dù gì cũng là fan cuồng, còn thêm bệnh tâm thần, full giáp rồi, cho nên chuyện này nên xử lý thế nào sẽ xử lý thế ấy. Nhưng tôi đột nhiên nghĩ tới, dựa theo tính cách của Tống Viên không chừng sẽ xem đây là cái cớ để lừa cậu, tự cậu phải tỉnh táo đừng có anh ta nói gì cũng tin."
Mà hành động của Tống Viên dường như đã chứng minh cho dự đoán của Thẩm Liên.
Trần Mộc không hề đáp lại, tiếp tục chặn số điện thoại này. Sau đó, gửi một tin nhắn cho Thẩm Liên: 【Tống Viên không lừa được em đâu, anh Thẩm cứ yên tâm.】
Lúc đó, Thẩm Liên đang nằm trên giường lớn ở phòng bên cạnh văn phòng Sở Dịch Lan, bọc chăn đơn, nhìn thấy tin nhắn, vui vẻ cười.
Haiz, đoán ngay mà!
Thẩm Liên đang rất là buồn ngủ, sau khi mọi chuyện đã dần rõ ràng, y cũng lười quan tâm, quanh người đều là hơi thở của Sở Dịch Lan cho nên đi vào giấc ngủ rất nhanh chóng.
"Sếp, acc clone này đều là có người mua, bọn em tra tới ngọn nguồn, đối phương nói lấy tiền làm việc, người mua cụ thể là ai thì không rõ lắm." Tôn Bỉnh Hách nhẹ giọng.
Sở Dịch Lan nghe hiểu được cái gì đó từ trong giọng hắn, chậm rãi ngẩng đầu: "Cậu thấy thế nào?"
Tôn Bỉnh Hách nhạy bén cỡ nào chứ?
"Sếp, có người đang âm thầm theo dõi hướng đi của cậu Thẩm, còn Lâm Tái Hạo thì chợt nảy lòng tham. Chúng ta vừa định làm gì đó thì sau lưng đã bắt đầu triển khai hoạt động rồi." Tôn Bỉnh Hách nhíu mày: "Là sơ suất của em, dường như có không ít người len lỏi vào trong chúng ta rồi."
Sở Dịch Lan không tiếp lời.
Năm đó, Sở Thường Thích cướp tài sản của ông ngoại cũng là trong lúc chẳng ai hay biết, thứ mà người này am hiểu nhất chính là quan sát, xâm nhập, sau đó tựa như đùa bỡn mà phát ra cảnh cáo.
"Có chứng cứ cả rồi chứ?" Sở Dịch Lan nói: "Ném Minh Lâm vào trước đi."
Mà trong ngôi biệt thự ở lưng chừng núi kia, đã bị dọn trống từ sớm.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro