Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 161

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Đến sau nửa đêm, Thẩm Liên mới ngủ. Y tựa vào đầu giường, chỉ để một ngọn đèn mờ nhạt, nghiêm túc miêu tả gương mặt của người bên cạnh.

Sở Dịch Lan khi nhỏ, chắc hẳn rất là dễ thương.

Mà sự giày vò đau khổ đó, nếu không phải do lần này say rượu thì có lẽ Thẩm Liên chỉ có thể suy đoán ra thôi.

Nhưng cho dù là suy đoán, y cũng không thể nào đoán được tâm lý Sở Thường Thích có thể vặn vẹo tới cỡ đó.

Dùng phương thức nuôi dạy "hàng nhái" để tiến hành trả thù hết đợt này tới đợt khác. Cụ thể Sở Dịch Lan đã trải qua những gì, y vẫn không thể nào biết rõ được.

Mà lúc này đây, Thẩm Liên không dám hỏi quá sâu.

Sáng sớm hôm sau, Sở Dịch Lan tỉnh dậy từ trong cơn váng đầu.

Anh đè thái dương ngồi dậy, nhìn quanh khắp nơi, không thấy Thẩm Liên nhưng điện thoại vẫn còn nằm trên gối đầu. Sở Dịch Lan không nghĩ nhiều, anh lấy qua nhập mật khẩu vào. Hai người họ đã tỏ rõ lòng với nhau, Thẩm Liên từng nói "anh làm gì cũng được", cho nên Sở Dịch Lan mới không có chút gánh nặng tâm lý nào như vậy.

Vừa mở khóa, giao diện dừng lại ở cửa sổ trò chuyện.

Một tin nhắn cuối cùng từ Tôn Bỉnh Hách là vào mười phút trước: 【Sau khi uống rượu, sếp thích ăn một bát mì nóng, cậu Thẩm có thể chiên thêm một quả trứng rán tình yêu.】

Thẩm Liên đáp lại bằng một nhãn dán "Chuyện nhỏ".

Sở Dịch Lan không khỏi cười ra tiếng, hai người này.

Thẩm Liên thật sự đang ở trong phòng bếp bận rộn nấu mì, trứng rán tình yêu cũng làm hai phần. Sở Dịch Lan tắm rửa xong thay quần áo đi từ trên lầu xuống, cả người nhẹ nhàng khoan khoái, Thẩm Liên là vào lúc này bưng mì ra.

"Mau lên." Trong mắt Thẩm Liên mang cười: "Nóng hổi."

"Chín giờ rồi." Sở Dịch Lan hạ thấp giọng: "Không tới đoàn phim à?"

"Em xin nghỉ thêm nửa ngày." Thẩm Liên nói: "Trưa đi là được."

Thẩm Liên đặt đôi đũa xuống, thình lình bị người ôm lấy từ phía sau. Sở Dịch Lan gác nhẹ cằm lên trên bả vai y, qua một hồi lâu sau vẫn chưa nhúc nhích.

Thẩm Liên chờ rồi chờ, mới vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh: "Ăn cơm trước đã."

Sở Dịch Lan vừa thấy cái trứng rán tình yêu đó đã muốn cười. Sau khi uống rượu anh thích ăn mì nước là đúng, nhưng thứ gọi là trứng rán tình yêu có lẽ là trợ lý Tôn dựa vào quan điểm cằn cỗi về tình yêu của bản thân tự bịa ra.

Nhưng cũng không tệ.

Tôn Bỉnh Hách vô tình nhìn thấy một quản lý nào đó, nam, chó độc thân ngàn năm, cuối cùng có một ngày yêu đương, con gái nhà người ta đưa cơm tới cho anh ta còn kèm theo một quả trứng rán tình yêu, quản lý này lập tức bưng cơm hộp đi khoe khoang khắp nơi. Tôn Bỉnh Hách không hiểu nhưng tôn trọng.

Vừa rồi Thẩm Liên chuyện phiếm với hắn, Tôn Bỉnh Hách lập tức nhớ tới chuyện này bèn tiện tay gõ một câu.

Đợi Sở Dịch Lan ăn xong, Thẩm Liên mới hỏi: "Trư Mễ chạy đi đâu rồi?"

"Không có trên ban công chỗ nó thường ở hả?"

"Không có." Thẩm Liên nói: "Sáng nay mới gặp một lần, dụi đầu vào em mấy cái, xong rồi không thấy nữa."

"Lớn rồi, ham chơi." Sở Dịch Lan không lo lắng: "Thằng nhóc béo này thông minh lắm."

Thẩm Liên gật đầu, cũng phải.

Lần này Sở Dịch Lan không đưa Thẩm Liên tới đoàn phim, hình như công ty có việc, Tôn Bỉnh Hách cũng cần tham dự. Giang Dữu lái xe tới đón, đợi Thẩm Liên trở về đoàn, mọi người đang nghỉ trưa.

Triệu Văn Thư che một tờ lời thoại mỏng trên mặt, nằm trên ghế nghỉ ngơi.

Thẩm Liên không quấy rầy, đi nhờ nhà tạo mẫu trang điểm cho mình.

Giang Dữu cẩn thận quan sát sắc mặt Thẩm Liên. Tuy anh Thẩm không có gì khác thường nhưng Giang Dữu cứ cảm thấy im lặng quá mức, bình thường đều sẽ trò chuyện với người khác vài câu, hôm nay từ khi lên xe tới bây giờ đều không nói chuyện.

Thẩm Liên không có tâm trạng.

Ở trước mặt Sở Dịch Lan, y còn có thể che giấu một chút, giống như y vốn không để ý những lời tối hôm qua người đàn ông đã nói lúc say rượu. Nguyên nhân là vì trong chuyện này Sở Dịch Lan như tự tạo thành một thứ gọi là "lòng tự tròng" cần phải bảo vệ. Có lẽ đã từng quá chật vật, bị Sở Thường Thích giẫm dưới chân tới súc vật cũng không bằng cho nên Sở Dịch Lan chỉ nói rất chung chung, cũng không có ý định để Thẩm Liên biết mọi thứ.

Nhưng Thẩm Liên vẫn thầm nén giận.

Trước đây y vẫn luôn cảm thấy rằng không thể tham dự vào quá khứ của Sở Dịch Lan, vậy phải là tương lai của anh. Nhưng sự tồn tại của Sở Thường Thích như ruồi nhặng bám vào xương cốt, nhắc nhở Thẩm Liên, đây không phải là bước ngoặt, mà là nhân quả tuần hoàn, rõ ràng Sở Dịch Lan có thể sống khá hơn nhiều.

Chứ không phải là dáng vẻ đầy sát khí như chuẩn bị đi chết lúc y mới tới đây.

Kết cục của Sở Dịch Lan trong sách không chỉ có liên quan đến Chu Đường Tư và Trịnh Ca, còn có quá khứ đầy đau thương dài tới mười năm của anh, gộp lại tạo nên một tư tưởng có xu hướng tự hủy diệt bản thân.

"Quay lại rồi à?" Triệu Văn Thư mới vừa thức dậy, còn chưa tỉnh táo, thấy Thẩm Liên đi từ phòng hóa trang ra, cười mở miệng: "Trong nhà có việc thì cứ xử lý trước, tiến độ quay của cậu nhanh mà."

"Tôi giải quyết xong rồi." Thẩm Liên nhẹ giọng nói: "Công việc cũng quan trọng không kém."

Trong lòng Triệu Văn Thư như được an ủi. Nhưng vừa nhớ tới mấy "con gà" khác trong đoàn phim, trong lòng lập tức nguội lạnh.

Thi Trúc Kiệt ngoan ngoãn không mấy hôm lại chứng nào tật nấy. Trần Yên đã quay xong rồi, suất diễn của gã nhiều hơn Trần Yên chẳng bao nhiêu, kết quả không thể hoàn thành một cách suôn sẻ được.

Buổi chiều có cảnh tiểu Hầu gia nhà Định Viễn Hầu đau đớn khóc thương trong mưa vì mất muội muội. Triệu Văn Thư cũng không dám tưởng tượng phân cảnh khóc cần bùng nổ này, Thi Trúc Kiệt sẽ biểu diễn tai họa tới cỡ nào.

Chỉ có thể nói, đạo diễn Triệu nghĩ tốt quá rồi.

Thi Trúc Kiệt còn chưa bắt đầu diễn đã đánh một đống rắm. Mấy ngày nay trời nóng bức, không mưa, chỉ có thể mượn dùng máy móc và phông màn để bày trí, đoàn phim mượn một chiếc xe rửa đường thật lớn, có vòi phun nước. Kết quả, Thi Trúc Kiệt lải nhải, cho rằng nước này không sạch sẽ, nói diễn xong cả người đều có mùi khó ngửi.

Phó đạo diễn đã bị tàn phá sắp điên rồi, lúc này anh ta bình tĩnh tâm như tro tàn, mặc kệ trợ lý Thi Trúc Kiệt nói thế nào chỉ bưng bình giữ ấm chẳng hề há mồm.

Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, Thi Trúc Kiệt không nhúc nhích.

"Có lẽ lại phải quay cảnh của cậu trước rồi." Liễu Đường cũng đã câm nín, phàn nàn với Thẩm Liên: "Để đạo diễn Triệu chậm rãi trò chuyện với họ đi."

Vừa dứt lời, Thẩm Liên đã đứng dậy đi tới.

"Nước này vừa mới bơm vào hôm qua, sao lại không sạch?!" Đạo diễn Triệu kìm nén cơn tức giảng giải.

Thi Trúc Kiệt lườm một cái, giọng điệu hờ hững: "Thời tiết bây giờ nóng bức như vậy, đã bốc mùi từ lâu rồi, cũng đâu phải nước tinh khiết gì..."

"Quay cảnh có ba phút mà cậu đòi nước tinh khiết gì?" Thẩm Liên ngắt ngang.

Triệu Văn Thư kinh ngạc quay đầu lại. Thẩm Liên chướng mắt Thi Trúc Kiệt nhưng trừ lần Tống Viên tới khi ấy, về sau hai người cũng không còn xung đột nữa. Triệu Văn Thư cũng nhìn ra được Thẩm Liên rất thẳng thắn, thái độ "nhiều một chuyện không bằng ít đi một chuyện", y đều lấy hoàn thành tiến độ đúng hạn là trên hết, lúc trước có người ra vẻ, y đều phối hợp đi diễn cảnh của mình trước.

"Quay nhanh đi." Thẩm Liên nói: "Buổi chiều tôi còn một cảnh, muốn tẩy rửa sạch sẽ thì về nhà mà tắm. Đừng làm chậm trễ tiến độ của tôi."

Thi Trúc Kiệt hơi mất hứng: "Anh nói ai đó..."

"Nói cậu chứ ai!" Giọng điệu Thẩm Liên không được hiền hoà lắm: "Có tai mà không biết nghe à? Tôi nhường cậu mấy lần rồi? Đạo diễn Triệu dỗ cậu mấy lần? Tưởng mình là người quan trọng lắm à? Đọc thoại nát bét, diễn xuất cũng nát bét, đối diễn với cậu làm tôi rất đau khổ. Hi Quang chỉ đầu tư một phần chứ không phải toàn bộ, nếu cậu thông minh nên tạo ra chút thành tích giúp Tống Viên nở mày nở mặt ấy. Lúc nào ngoài miệng cũng chê bai Trần Mộc, chỉ nói tới diễn xuất, cậu còn chưa có cửa xách giày cho cậu ấy đó!"

Sắc mặt Thi Trúc Kiệt lập tức xanh mét. Gã vốn định mắng lại nhưng nhớ tới lời dặn dò của Tống Viên lập tức đánh mất ý nghĩ trong đầu.

Tống Viên từng nói: "Tránh xa Thẩm Liên ra, chúng ta không trêu chọc nổi đâu."

"Không quay thì đổi người." Thẩm Liên nói với Triệu Văn Thư: "Dù sao cậu ta không có nhiều cảnh lắm, tìm một diễn viên giỏi, tiến độ mau năm ngày là xong, để tôi giới thiệu cho anh. Còn chuyện đầu tư, tôi kéo cho anh người càng tốt hơn."

Thi Trúc Kiệt lập tức hô lên: "Ai bảo tôi không quay?!"

Thẩm Liên chỉ vào bãi đất trống ở giữa: "Vậy bây giờ đi ngay."

Thi Trúc Kiệt biết, Thẩm Liên không hay nói giỡn, người này một khi trở nên nghiêm túc sẽ tỏa ra một loại khí thế tóm lấy cổ bạn cho bạn tận mắt nhìn xem y có dám hay không.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0