Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 160
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
"Uống một mình?" Thẩm Liên cười đến khiến người ta rùng mình, y cầm lấy cái ly của Sở Dịch Lan lên ngửi: "Ừm, số độ không thấp. Nào, nói xem có chuyện gì, em uống với anh."
Sở Dịch Lan lắc đầu: "Tôi không uống nữa."
Thẩm Liên: "Em muốn uống."
"Em không được uống." Cho dù Sở Dịch Lan đã say thành bùn nhão cũng nhớ rõ tình hình sức khỏe của Thẩm Liên không thể đụng tới rượu. Anh đứng lên, có trong một nháy mắt hiện ra ngoan ngoãn: "Chúng ta về nhà."
"Về nhà làm gì?"
"Về nhà, tôi sẽ nói hết cho em nghe."
Lúc này Thẩm Liên đã chắc chắn là thật sự có chuyện, lửa giận còn thừa lại trong lòng cũng đã biến mất.
Không ít người nhìn sang bên này nhưng hai người chẳng thèm để ý tới ai. Thẩm Liên cởi áo măng tô khoác lên vai Sở Dịch Lan, xoay người nói vài câu với mấy người Tôn Bỉnh Hách, sau đó dìu Sở Dịch Lan đi ra từ cửa sau.
Nhiếp Thịnh và mấy vệ sĩ cũng đi theo.
Sở Dịch Lan không đứng vững lại không muốn dồn sức nặng của mình lên người Thẩm Liên nhưng không thể khống chế được.
Sở Dịch Lan của lúc này không rảnh quan tâm tới Sở Thường Thích hay không Sở Thường Thích, ánh mắt anh đã trở nên rời rạc lại vừa phải cẩn thận quan sát sắc mặt Thẩm Liên.
Thẩm Liên không thèm nhìn anh dù một ánh mắt, lại hỏi: "Nhìn cái gì?"
"Đoán xem em có giận không?"
Thẩm Liên cố kìm khóe miệng xuống, trong lòng kêu gào dễ thương quá đi nhưng ngoài miệng lại lạnh nhạt: "Em không nên giận à? Trước đây không quan tâm đến sức khỏe thì thôi, bây giờ có em rồi mà anh còn dám. Lúc tin nhắn họ gửi tới, em còn chưa quay xong đã vội vàng đi xin phép đạo diễn Triệu. Sở gia, trong kiếp làm nghề chuyên nghiệp của em, chuyện thế này rất hiếm khi xảy ra đó."
Sở Dịch Lan: "Họ là những người nào?"
"Bớt hỏi lại, anh còn muốn trả miếng à?"
Sở Dịch Lan nghiêm túc gật đầu: "Ừ."
Ai mách lẻo với Thẩm Liên, anh sẽ gây khó dễ với người đó.
Mẹ nó, dễ thương xỉu! Quỷ nhỏ trong lòng Thẩm Liên đang chạy như điên, ngoài mặt lại bình thản, một tay kéo cửa xe, đẩy Sở Dịch Lan vào.
Nhưng vừa định lùi về thì lại bị Sở Dịch Lan tóm lấy, người đàn ông hạ thấp giọng: "Em không ở cạnh tôi sao?"
"Em phải lái xe."
Sở Dịch Lan: "Đổi người."
Không còn cách nào khác, chỉ có thể gọi Nhiếp Thịnh tới lái.
Trên xe, Sở Dịch Lan tựa lên trên vai Thẩm Liên, không có ngủ, con ngươi đen kịt, mông lung mờ mịt. Anh và Thẩm Liên mười ngón tay đan vào nhau, thi thoảng dùng ngón cái khẽ chạm vào mu bàn tay đối phương. Thẩm Liên cảm thấy ngưa ngứa bèn cúi đầu nhìn anh, Sở Dịch Lan khẽ "ưm" một tiếng xem như đáp lại.
Thẩm Liên rất muốn lấy điện thoại ra quay lại cảnh này.
Mà chỉ một âm tiết ngắn gọn đó cũng đủ khiến Nhiếp Thịnh hoảng sợ tới không dám nói chuyện.
Tuy đã từng nghe trợ lý Tôn nói nhưng đây vẫn là lần đầu anh ta thấy Sở gia như vậy.
Đợi về tới nhà, đã là chín giờ tối.
Không biết Sở Trư Mễ đã ngủ say nơi nào, chẳng tìm thấy bóng dáng nó đâu cả. Dì Phân khoác áo đi ra, thấy Sở Dịch Lan say thành như vậy, vội vàng vào nhà bếp nấu canh giải rượu.
Sở Dịch Lan được Thẩm Liêu dìu lảo đảo nghiêng ngả đi trở về phòng ngủ, vừa nằm xuống, trước mắt đã trời đất quay cuồng.
Thẩm Liên cởi giày cho anh, lại lột sạch quần áo, không hề nóng nảy hỏi chuyện mà vào phòng tắm vắt khăn ấm. Lúc trở về, người đàn ông đã hít thở rất nặng nề. Sở Dịch Lan ngủ không yên ổn, nghiêng người cuộn mình. Đó là tư thế thiếu cảm giác an toàn. Thẩm Liên yên lặng thu vào đáy mắt, lau khô mồ hôi lạnh trên cổ giúp anh.
Dì Phân đưa canh giải rượu tới, Thẩm Liên nhận lấy, khuyên bà đừng lo lắng về phòng nghỉ ngơi đi.
"Thẩm Liên?"
Thẩm Liên mới vừa đóng cửa phòng đã nghe người trên giường gọi. Đợi y đi vòng trở về, Sở Dịch Lan cũng ngồi dậy rồi.
Trong mắt anh chứa đựng hoảng sợ chưa kịp tan đi, như là sợ Thẩm Liên đi mất vậy.
"Vừa đúng lúc." Thẩm Liên: "Anh uống hết cái này đi."
Sở Dịch Lan rất nghe lời, ban đầu còn dùng muỗng húp hai ngụm, sau lại chê năng suất quá chậm, thế là bưng cả chén lên uống cạn, rồi mới đặt chén không lên tủ đầu giường, ánh mắt tiếp tục nhìn chằm chằm Thẩm Liên.
Có thể thấy Sở Dịch Lan vào giờ phút này không được bình thường lắm.
Đủ loại cố chấp cực đoan từ trong xương cốt anh chảy ra từ khóe mắt đuôi lông mày, Thẩm Liên không hề nghi ngờ nếu bây giờ mình nói một câu "Em phải đi rồi", Sở Dịch Lan sẽ lập tức nổi điên. Đổi thành người thường, hẳn là nhiều ít cũng sẽ sợ hãi.
Nhưng Thẩm Liên chỉ nhẹ giọng hỏi: "Cần em làm gì?"
Đuôi mày Sở Dịch Lan hơi chau lại, nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Ôm tôi."
"Đơn giản!" Thẩm Liên bò lên giường, nhích tới bên người Sở Dịch Lan, sau đó vươn tay ôm lấy anh: "Còn gì nữa?"
"Ôm chặt hơn."
Thẩm Liên tiếp tục làm theo.
Cảm giác được che chở thế này, cũng chỉ một mình Thẩm Liên mới có thể cho anh.
Một lát sau, Sở Dịch Lan mở miệng: "Sắp tới vệ sĩ đi theo em sẽ tăng lên nhiều hơn, có Bỉnh Hách bên cạnh, có chuyện gì đột ngột xảy ra phải bàn với nhau. Nhưng có một điều, phải báo cho tôi biết trước."
"Dễ." Thẩm Liên nói: "Nhưng anh cũng phải nói cho em biết là vì sao chứ?"
Lúc này, Sở Dịch Lan ngừng lại thật lâu, sau đó không mang chút cảm xúc nói: "Tôi nghi Sở Thường Thích chưa chết."
Sở Thường Thích, một cái tên mà Thẩm Liên chỉ mới nghe mấy lần ít ỏi lại khiến y hận tới nghiến răng.
"Chưa chết?" Thẩm Liên đè nén khiếp sợ: "Sao anh biết?"
"Minh Lâm bắt chước tôi là do cậu ta muốn cạnh tranh, cậu ta cố gắng thể hiện như thế vì muốn một người nào đó hài lòng." Sở Dịch Lan nói với tốc độ thong thả: "Rất sớm trước kia, Sở Thường Thích đã thích nhận nuôi một ít đứa trẻ chừng tuổi tôi, làm "ba" của họ, sau đó dùng cách thức hành hạ tôi để hành hạ họ."
Hơi thở Thẩm Liên đông cứng lại: "Vì sao?"
"Bởi vì khi đó tôi đã không còn phản ứng Sở Thường Thích nữa rồi, để mặc ông ta muốn làm gì thì làm." Sở Dịch Lan nói tiếp: "Ông ta thích nhìn thấy tôi hoảng hốt sợ hãi, khóc lóc rơi nước mắt, lộ ra dáng vẻ cuống cuồng sốt ruột, một khi tôi không phối hợp thì ông ta sẽ nghĩ cách khác."
Thẩm Liên đè nén lửa giận đang xông thẳng vào trong bụng mình xuống, dọ dự nói: "Hành hạ anh chưa đủ, còn muốn hành hạ thế thân của anh?"
"Cũng gần giống vậy." Sở Dịch Lan nói: "Ông ta chấp nhất với chuyện này một cách rất bệnh hoạn, xem như là trả thù mẹ và ông ngoại tôi."
"Ông ta trả thù con mẹ ông ta đó!" Thẩm Liên không nhịn được: "Ông ta giấu bản tính để đi lừa hôn cướp đoạt quyền lực của người khác trước thì có mặt mũi gì để trả thù?"
Sở Dịch Lan: "Đó là sở thích của Sở Thường Thích."
"Cớt." Thẩm Liên đưa ra lời bình.
Sở Dịch Lan nhìn chằm chằm cái bóng trên tường, âm thanh rất nhẹ: "Khi trước do gấp rút quá, không bày bố kỹ lưỡng, tôi vẫn chưa được thỏa thích."
Thẩm Liên mặc cho Sở Dịch Lan muốn làm thế nào, hỏi: "Anh lo ông ta sẽ ra tay với em?"
"Đã ra tay rồi." Sở Dịch Lan nói: "Minh Lâm là người của ông ta, dùng Trần Yên năm lần bảy lượt tiếp cận em. Trên cuộc đời này, Sở Thường Thích chính là người không mong muốn tôi được hạnh phúc nhất. Giống như khi nhỏ giết rất nhiều thú vật tôi nuôi vậy, ông ta biết nhằm vào em là có thể khiến tôi đau khổ."
"Ra vậy." Thẩm Liên gật đầu, vỗ nhẹ lên bả vai Sở Dịch Lan: "Được rồi, ngủ thôi."
Sở Dịch Lan nghiêng đầu ngửi trên người mình: "Muốn đi tắm, trên người đều là mùi rượu."
"Không cần tắm, em không chê." Thẩm Liên không đồng ý.
Sở Dịch Lan còn muốn giãy giụa một chút, kết quả bị một nụ hôn chúc ngủ ngon của Thẩm Liên dừng trên trán, lý trí lập tức đình công, trong một nháy mắt, người đã ngủ rồi.
Muốn nhằm vào thì nhằm vào đi, Thẩm Liên thầm nghĩ, y muốn nhìn xem cái đầu của Sở Thường Thích cứng tới cỡ nào.
"Uống một mình?" Thẩm Liên cười đến khiến người ta rùng mình, y cầm lấy cái ly của Sở Dịch Lan lên ngửi: "Ừm, số độ không thấp. Nào, nói xem có chuyện gì, em uống với anh."
Sở Dịch Lan lắc đầu: "Tôi không uống nữa."
Thẩm Liên: "Em muốn uống."
"Em không được uống." Cho dù Sở Dịch Lan đã say thành bùn nhão cũng nhớ rõ tình hình sức khỏe của Thẩm Liên không thể đụng tới rượu. Anh đứng lên, có trong một nháy mắt hiện ra ngoan ngoãn: "Chúng ta về nhà."
"Về nhà làm gì?"
"Về nhà, tôi sẽ nói hết cho em nghe."
Lúc này Thẩm Liên đã chắc chắn là thật sự có chuyện, lửa giận còn thừa lại trong lòng cũng đã biến mất.
Không ít người nhìn sang bên này nhưng hai người chẳng thèm để ý tới ai. Thẩm Liên cởi áo măng tô khoác lên vai Sở Dịch Lan, xoay người nói vài câu với mấy người Tôn Bỉnh Hách, sau đó dìu Sở Dịch Lan đi ra từ cửa sau.
Nhiếp Thịnh và mấy vệ sĩ cũng đi theo.
Sở Dịch Lan không đứng vững lại không muốn dồn sức nặng của mình lên người Thẩm Liên nhưng không thể khống chế được.
Sở Dịch Lan của lúc này không rảnh quan tâm tới Sở Thường Thích hay không Sở Thường Thích, ánh mắt anh đã trở nên rời rạc lại vừa phải cẩn thận quan sát sắc mặt Thẩm Liên.
Thẩm Liên không thèm nhìn anh dù một ánh mắt, lại hỏi: "Nhìn cái gì?"
"Đoán xem em có giận không?"
Thẩm Liên cố kìm khóe miệng xuống, trong lòng kêu gào dễ thương quá đi nhưng ngoài miệng lại lạnh nhạt: "Em không nên giận à? Trước đây không quan tâm đến sức khỏe thì thôi, bây giờ có em rồi mà anh còn dám. Lúc tin nhắn họ gửi tới, em còn chưa quay xong đã vội vàng đi xin phép đạo diễn Triệu. Sở gia, trong kiếp làm nghề chuyên nghiệp của em, chuyện thế này rất hiếm khi xảy ra đó."
Sở Dịch Lan: "Họ là những người nào?"
"Bớt hỏi lại, anh còn muốn trả miếng à?"
Sở Dịch Lan nghiêm túc gật đầu: "Ừ."
Ai mách lẻo với Thẩm Liên, anh sẽ gây khó dễ với người đó.
Mẹ nó, dễ thương xỉu! Quỷ nhỏ trong lòng Thẩm Liên đang chạy như điên, ngoài mặt lại bình thản, một tay kéo cửa xe, đẩy Sở Dịch Lan vào.
Nhưng vừa định lùi về thì lại bị Sở Dịch Lan tóm lấy, người đàn ông hạ thấp giọng: "Em không ở cạnh tôi sao?"
"Em phải lái xe."
Sở Dịch Lan: "Đổi người."
Không còn cách nào khác, chỉ có thể gọi Nhiếp Thịnh tới lái.
Trên xe, Sở Dịch Lan tựa lên trên vai Thẩm Liên, không có ngủ, con ngươi đen kịt, mông lung mờ mịt. Anh và Thẩm Liên mười ngón tay đan vào nhau, thi thoảng dùng ngón cái khẽ chạm vào mu bàn tay đối phương. Thẩm Liên cảm thấy ngưa ngứa bèn cúi đầu nhìn anh, Sở Dịch Lan khẽ "ưm" một tiếng xem như đáp lại.
Thẩm Liên rất muốn lấy điện thoại ra quay lại cảnh này.
Mà chỉ một âm tiết ngắn gọn đó cũng đủ khiến Nhiếp Thịnh hoảng sợ tới không dám nói chuyện.
Tuy đã từng nghe trợ lý Tôn nói nhưng đây vẫn là lần đầu anh ta thấy Sở gia như vậy.
Đợi về tới nhà, đã là chín giờ tối.
Không biết Sở Trư Mễ đã ngủ say nơi nào, chẳng tìm thấy bóng dáng nó đâu cả. Dì Phân khoác áo đi ra, thấy Sở Dịch Lan say thành như vậy, vội vàng vào nhà bếp nấu canh giải rượu.
Sở Dịch Lan được Thẩm Liêu dìu lảo đảo nghiêng ngả đi trở về phòng ngủ, vừa nằm xuống, trước mắt đã trời đất quay cuồng.
Thẩm Liên cởi giày cho anh, lại lột sạch quần áo, không hề nóng nảy hỏi chuyện mà vào phòng tắm vắt khăn ấm. Lúc trở về, người đàn ông đã hít thở rất nặng nề. Sở Dịch Lan ngủ không yên ổn, nghiêng người cuộn mình. Đó là tư thế thiếu cảm giác an toàn. Thẩm Liên yên lặng thu vào đáy mắt, lau khô mồ hôi lạnh trên cổ giúp anh.
Dì Phân đưa canh giải rượu tới, Thẩm Liên nhận lấy, khuyên bà đừng lo lắng về phòng nghỉ ngơi đi.
"Thẩm Liên?"
Thẩm Liên mới vừa đóng cửa phòng đã nghe người trên giường gọi. Đợi y đi vòng trở về, Sở Dịch Lan cũng ngồi dậy rồi.
Trong mắt anh chứa đựng hoảng sợ chưa kịp tan đi, như là sợ Thẩm Liên đi mất vậy.
"Vừa đúng lúc." Thẩm Liên: "Anh uống hết cái này đi."
Sở Dịch Lan rất nghe lời, ban đầu còn dùng muỗng húp hai ngụm, sau lại chê năng suất quá chậm, thế là bưng cả chén lên uống cạn, rồi mới đặt chén không lên tủ đầu giường, ánh mắt tiếp tục nhìn chằm chằm Thẩm Liên.
Có thể thấy Sở Dịch Lan vào giờ phút này không được bình thường lắm.
Đủ loại cố chấp cực đoan từ trong xương cốt anh chảy ra từ khóe mắt đuôi lông mày, Thẩm Liên không hề nghi ngờ nếu bây giờ mình nói một câu "Em phải đi rồi", Sở Dịch Lan sẽ lập tức nổi điên. Đổi thành người thường, hẳn là nhiều ít cũng sẽ sợ hãi.
Nhưng Thẩm Liên chỉ nhẹ giọng hỏi: "Cần em làm gì?"
Đuôi mày Sở Dịch Lan hơi chau lại, nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Ôm tôi."
"Đơn giản!" Thẩm Liên bò lên giường, nhích tới bên người Sở Dịch Lan, sau đó vươn tay ôm lấy anh: "Còn gì nữa?"
"Ôm chặt hơn."
Thẩm Liên tiếp tục làm theo.
Cảm giác được che chở thế này, cũng chỉ một mình Thẩm Liên mới có thể cho anh.
Một lát sau, Sở Dịch Lan mở miệng: "Sắp tới vệ sĩ đi theo em sẽ tăng lên nhiều hơn, có Bỉnh Hách bên cạnh, có chuyện gì đột ngột xảy ra phải bàn với nhau. Nhưng có một điều, phải báo cho tôi biết trước."
"Dễ." Thẩm Liên nói: "Nhưng anh cũng phải nói cho em biết là vì sao chứ?"
Lúc này, Sở Dịch Lan ngừng lại thật lâu, sau đó không mang chút cảm xúc nói: "Tôi nghi Sở Thường Thích chưa chết."
Sở Thường Thích, một cái tên mà Thẩm Liên chỉ mới nghe mấy lần ít ỏi lại khiến y hận tới nghiến răng.
"Chưa chết?" Thẩm Liên đè nén khiếp sợ: "Sao anh biết?"
"Minh Lâm bắt chước tôi là do cậu ta muốn cạnh tranh, cậu ta cố gắng thể hiện như thế vì muốn một người nào đó hài lòng." Sở Dịch Lan nói với tốc độ thong thả: "Rất sớm trước kia, Sở Thường Thích đã thích nhận nuôi một ít đứa trẻ chừng tuổi tôi, làm "ba" của họ, sau đó dùng cách thức hành hạ tôi để hành hạ họ."
Hơi thở Thẩm Liên đông cứng lại: "Vì sao?"
"Bởi vì khi đó tôi đã không còn phản ứng Sở Thường Thích nữa rồi, để mặc ông ta muốn làm gì thì làm." Sở Dịch Lan nói tiếp: "Ông ta thích nhìn thấy tôi hoảng hốt sợ hãi, khóc lóc rơi nước mắt, lộ ra dáng vẻ cuống cuồng sốt ruột, một khi tôi không phối hợp thì ông ta sẽ nghĩ cách khác."
Thẩm Liên đè nén lửa giận đang xông thẳng vào trong bụng mình xuống, dọ dự nói: "Hành hạ anh chưa đủ, còn muốn hành hạ thế thân của anh?"
"Cũng gần giống vậy." Sở Dịch Lan nói: "Ông ta chấp nhất với chuyện này một cách rất bệnh hoạn, xem như là trả thù mẹ và ông ngoại tôi."
"Ông ta trả thù con mẹ ông ta đó!" Thẩm Liên không nhịn được: "Ông ta giấu bản tính để đi lừa hôn cướp đoạt quyền lực của người khác trước thì có mặt mũi gì để trả thù?"
Sở Dịch Lan: "Đó là sở thích của Sở Thường Thích."
"Cớt." Thẩm Liên đưa ra lời bình.
Sở Dịch Lan nhìn chằm chằm cái bóng trên tường, âm thanh rất nhẹ: "Khi trước do gấp rút quá, không bày bố kỹ lưỡng, tôi vẫn chưa được thỏa thích."
Thẩm Liên mặc cho Sở Dịch Lan muốn làm thế nào, hỏi: "Anh lo ông ta sẽ ra tay với em?"
"Đã ra tay rồi." Sở Dịch Lan nói: "Minh Lâm là người của ông ta, dùng Trần Yên năm lần bảy lượt tiếp cận em. Trên cuộc đời này, Sở Thường Thích chính là người không mong muốn tôi được hạnh phúc nhất. Giống như khi nhỏ giết rất nhiều thú vật tôi nuôi vậy, ông ta biết nhằm vào em là có thể khiến tôi đau khổ."
"Ra vậy." Thẩm Liên gật đầu, vỗ nhẹ lên bả vai Sở Dịch Lan: "Được rồi, ngủ thôi."
Sở Dịch Lan nghiêng đầu ngửi trên người mình: "Muốn đi tắm, trên người đều là mùi rượu."
"Không cần tắm, em không chê." Thẩm Liên không đồng ý.
Sở Dịch Lan còn muốn giãy giụa một chút, kết quả bị một nụ hôn chúc ngủ ngon của Thẩm Liên dừng trên trán, lý trí lập tức đình công, trong một nháy mắt, người đã ngủ rồi.
Muốn nhằm vào thì nhằm vào đi, Thẩm Liên thầm nghĩ, y muốn nhìn xem cái đầu của Sở Thường Thích cứng tới cỡ nào.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro