Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 159

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Sự "sao chép rồi mô phỏng lại" của Minh Lâm là làm theo bản năng, gã bị câu "con trai ta" tẩy não quá lâu rồi, cảm thấy không ai sẽ nhìn ra được, ngay cả bản thân cũng tự cho mình chính là người như vậy.

Sở Dịch Lan nhớ không lầm thì lúc nhỏ họ từng gặp nhau.

Khi đó, Sở Dịch Lan tuy mặt ngoài tương lai xán lạn nhưng sức sống mà Minh Mị và ông ngoại Minh để lại cho anh đã bị tiêu hao không còn dư thừa bao nhiêu cả.

Để lấp kín miệng lưỡi người đời, trong đám tang của ông ngoại Minh, Sở Thường Thích vẫn đối xử lễ phép lịch sự với người nhà họ Minh. Đa số mọi người đều biết đã xảy ra chuyện gì nhưng đối diện với người tay nắm quyền to, chẳng ai sẽ nói thay một đứa nhóc choai choai cả.

Minh Lâm trốn trong bụi cây, nhìn thấy Sở Thường Thích đứng dưới bóng râm, bên cạnh là Sở Dịch Lan đang thừ người quỳ dưới đất.

Sở Dịch Lan nhỏ tuổi giống như đã đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Đó chỉ là một con rùa con mà bạn cùng lớp mới tặng cho anh. Nhưng khi nó rơi vào trong tay Sở Thường Thích lại trở thành một thứ gì đó rất là thú vị.

"Mày nuôi vật sống." Sở Thường Thích bắt lấy rùa con, nho nhỏ đặt trong lòng bàn tay, nghiêm túc quan sát: "Mày còn dám nuôi vật sống."

Sở Dịch Lan khàn giọng: "Không phải của con, phải trả lại cho bạn học..."

Anh còn chưa nói dứt lời, Sở Thường Thích đã cười giễu nhìn sang.

"Con trai, nói dối không phải thói quen tốt." Sở Thường Thích nói rồi ném con rùa xuống đất, chân trái giẫm lên. Vật nhỏ mới sinh, vô cùng yếu ớt, chỉ nghe một tiếng "răng rắc", mai rùa vỡ vụn, phần thịt bên trong cũng chết theo.

Tia sáng nơi đáy mắt Sở Dịch Lan vụt tắt, anh chậm rãi đứng lên, sắc mặt lạnh băng không hề giống một đứa trẻ.

Sở Thường Thích lại vô cùng hài lòng, hỏi: "Sau này còn nuôi nữa không?"

Sở Dịch Lan trả lời: "Không nuôi."

"Tốt lắm. Đi đi, đi xem đám cậu dì của con đi." Giọng điệu Sở Thường Thích trở nên hiền hòa.

Nhưng mặc cho ai đều có thể cảm nhận được, dưới lớp vỏ bọc nho nhã của Sở Thường Thích là một nội tâm tựa như ma quỷ.

Sở Thường Thích quét mắt tới, Minh Lâm hơi co rúm lại. Gã vội vàng cúi đầu, nín thở, đợi sau một lúc lâu, dường như bên ngoài đã trở về im lặng. Minh Lâm cho rằng người đã đi cả rồi, kết quả vừa ngước lên đã phát hiện Sở Thường Thích đang đứng trước mặt mình.

"Cậu bạn nhỏ, thấy hết rồi à?"

Sau khi tiếp cận trong khoảng cách gần, trái tim Minh Lâm chợt đập liên hồi. Ba gã là một người nhu nhược, mẹ mất sớm, ông bà nội chỉ thương con của chú út, mọi người hợp lại chèn ép bắt nạt gã. Mà ba gã vì giữ gìn chút tình thân buồn cười đó lại chọn giả chết. Minh Lâm tuy còn nhỏ nhưng đã sớm thất vọng về gã đàn ông vô dụng này rồi. Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, gã luyện thành một thói quen mỗi khi uất ức sẽ hành hạ động vật nhỏ.

Mà hành động vừa rồi của Sở Thường Thích khiến Minh Lâm cảm thấy quen thuộc.

Người đàn ông bề ngoài cao lớn, thủ đoạn tàn nhẫn, khiến Minh Lâm tôn sùng một cách mê muội. Cuối cùng, sau khi được đi học, gã biết được một từ, "đồng loại".

Đó là lần đầu tiên Minh Lâm dưới thúc giục của bản năng, bày tỏ lòng trung thành của mình dành cho Sở Thường Thích: "Chú." Gã chỉ vào xác chết của rùa con dưới đất: "Cháu cũng làm được."

Sở Thường Thích cười lạnh một tiếng, sau đó nghiêm túc quan sát Minh Lâm.

Thật ra Sở Thường Thích từng âm thầm điều tra Minh Lâm nhưng kết quả khiến ông ta thất vọng. Thành tích rất kém cỏi, trong đời sống hằng ngày cũng chẳng có gì nổi bật cả

Cho nên mọi thứ Minh Lâm làm lúc này đủ để chứng mình, dù Sở Thường Thích dùng hình thức quỷ hồn để trở về thì đó cũng chỉ là một con quỷ chẳng làm nên tích sự gì cả. Bởi vì trong tay không có nhiều quân cờ cho nên ông ta chỉ có thể sử dụng một tín đồ có vấn đề thần kinh như Minh Lâm.

Sở Dịch Lan chậm rãi buông lỏng Minh Lâm ra.

Chỉ trong nháy mắt, Sở Dịch Lan vừa rồi như sắp bộc phát lại tựa như chưa có gì xảy ra, xoay người rời đi.

Nhưng Minh Lâm hiểu rất rõ, lời cảnh cáo ban nãy không phải ảo giác.

Bắt lấy Minh Lâm chẳng có tác dụng gì, Sở Dịch Lan biết, người nọ là một kẻ rất ham sống, dù chỉ một chút gió thổi cỏ lay cũng có thể đào ba cái hang trốn đi. Muốn sống sót, làm sao chỉ chuẩn bị mỗi một Minh Lâm chứ?

Không sao. Sở Dịch Lan lấy một ly rượu, bắt đầu đi tới trò chuyện cùng các giám đốc xí nghiệp có quen biết. Thứ bây giờ anh không thiếu nhất, chính là kiên nhẫn.

Loại kích thích âm ỉ kéo tới, mỗi giây mỗi phút đều phát run này tựa như bị điện giật xông thẳng tới đại não. Sở Dịch Lan lại nhớ tới vụ hỏa hoạn năm đó, mẹ khàn giọng bảo anh "Chạy mau", anh không muốn chạy mà đi xách thùng nước tới, vụng về lại cấp bách muốn dập tắt ngọn lửa đã lan tới trên vách tường. Nhưng chẳng bao lâu, anh đã bị Sở Thường Thích tóm lấy từ sau lưng.

Đó là cơn ác mộng mà Sở Dịch Lan từng không muốn đối mặt nhất.

Nhưng không biết từ bao giờ, sợ hãi tựa như sợi dây bấc ngọn nến dần được người cắt đi từng chút một, tới khi hồi tưởng lại chỉ còn thừa không cam lòng.

Chết là tha thứ, đối với Sở Dịch Lan, Sở Thường Thích còn sống mới là trừng phạt.

Đêm nay Sở Dịch Lan uống rất nhiều nhưng vì anh không nói chuyện, Phùng Duyệt Sơn nhận thấy tâm tình anh không tốt cũng không dám tùy tiện tới gần.

Dáng vẻ ủ dột lại tàn nhẫn, rất giống đoạn thời gian Sở Dịch Lan vừa mới giành lại quyền lực khi đó.

Bao gồm cả Dương Bân. Mấy người đều vừa xem sắc mặt Sở Dịch Lan, vừa ôm điện thoại gõ chữ.

Minh Lâm bị Sở Dịch Lan cảnh cáo khiến gã mất đi tư cách tham gia buổi tiệc rượu này. Chủ tịch xí nghiệp dược Khang Thịnh sợ gã gây ra chuyện, bèn vội vàng mời gã ra về.

Một ly rượu mạnh thêm đá viên, Sở Dịch Lan vuốt ve thành ly một lát, không biết nghĩ tới cái gì lại ngửa đầu uống ực hết.

Anh đã hơi say nhưng vẫn chưa đủ, hơi lạnh không thể đè ép mùi máu tươi dâng lên nơi cổ họng.

Đã lâu rồi Sở Dịch Lan không bị một việc như vậy kích thích, anh uống tới trước mắt lung lay, tiếng ồn ào xung quanh như cách một tấm vải dầu, xa xa hư ảo, trong lòng thiếu mất một mảnh làm Sở Dịch Lan chẳng hiểu sao trở nên nôn nóng.

Giây tiếp theo, có người ngạc nhiên hô to: "Đó chẳng phải là Thẩm Liên sao?"

Sắc mặt Sở Dịch Lan khẽ thay đổi, thầm nghĩ, đã uống tới xuất hiện ảo giác rồi.

Thẩm Liên tiến vào từ cửa chính, có trợ lý Tôn thì thiệp mời chỉ là chuyện vài phút. Y tới quá vội, chỉ đội nón, kết quả bị nhân viên phục vụ đụng phải, để lộ gương mặt dưới ánh đèn.

Nhận ra Thẩm Liên chính là một cô gái trẻ, trong mắt tràn ngập hâm mộ, không khó để nhìn ra là một fan nữ.

Quả nhiên, đối phương thử tiến tới: "Thẩm Liên, có tiện ký tên cho em không?"

Ở những bữa tiệc thế này mời vài ngôi sao diễn viên tới cũng không phải chuyện hiếm lạ, đối phương cũng không nghĩ nhiều, mà chỉ cảm thán Thẩm Liên may mắn thật.

Thẩm Liên cười nói: "Đương nhiên rồi. Ký chỗ nào?"

Cô gái trẻ đi lấy túi, Thẩm Liên đứng tại chỗ chờ, tầm mắt vẫn không quên lướt về phía trước. Vẻ lo lắng nơi đáy mắt bị ý cười thản nhiên khéo léo che đậy, mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc thì y mới yên tâm một chút.

Lúc mới vừa nghe được tin tức, trong lòng Thẩm Liên tràn ngập lửa giận.

Nhưng ngẫm lại, nếu không phải thật sự khó kiềm chế thì Sở Dịch Lan sẽ không như vậy.

Trên đường tới đây, Tôn Bỉnh Hách kể cho y nghe chuyện đã xảy ra nhưng lại chẳng biết nguyên do từ đâu. Ngay cả Dương Bân có mặt tại hiện trường cũng không hiểu, chỉ nói có lẽ là có liên quan tới Minh Lâm.

Ký tên cho cô gái trẻ xong, Thẩm Liên mới được thoát thân. Y còn mặc quần trang phục đóng phim, màu đen rộng thùng thình, bó lại nơi mắt cá chân, lại mang một đôi giày thể thao màu trắng, thật sự rất khác loài. May mà người đẹp, gánh nổi, lại khoác một chiếc áo măng tô màu kaki, làm cho người ta tưởng đây là kiểu phối đồ thời thượng nào đó.

Thẩm Liên thở ra một hơi, đi từng bước tới trước mặt Sở Dịch Lan.

Sở Dịch Lan không có nhìn về phía bên này, không phải không còn sức lực, mà là anh kiên quyết cho rằng đây là ảo giác. Mãi đến khi trước mặt xuất hiện một đôi chân, Sở Dịch Lan mất kiên nhẫn nâng mắt lên, đối diện với gương mặt không chút biểu tình của Thẩm Liên, cảm xúc báo thù gì đó, rượu cồn gì đó lập tức biến mất hơn một nửa.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0