Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 162
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Thi Trúc Kiệt lằng nhằng mãi nhưng nên quay vẫn phải quay, thật sự giống như một chuỗi hạt châu, gẩy một cái mới động một cái.
Da ngứa, đạo diễn Triệu nghĩ thầm, ăn một trận mắng mới dễ chịu à?
Mà trước khi vào quay, vành mắt Thi Trúc Kiệt đã hồng toàn bộ.
"Một người đàn ông như cậu đừng có gặp chút chuyện lại như vậy được không?" Thẩm Liên xách loa của phó đạo diễn tới, lớn tiếng tới mức cả trường quay đều nghe thấy: "Khóc khóc khóc, gặp vận may gì cũng bị cậu khóc trôi mất rồi!"
Mọi người: "..."
Thi Trúc Kiệt hít sâu một hơi. Đạo diễn Triệu thấy gã đã đứng ở chỗ chỉ định, chuẩn bị thử diễn một đoạn xem sao.
Nữ diễn viên đối diễn ngã xuống đất, sắm vai con gái nhỏ phủ Định Viễn Hầu, tiểu Hầu gia chạy như điên từ trong cung về vẫn không cản được đám sát thủ kia. Nước mưa pha loãng màu máu, muội muội không còn hơi thở nằm nơi đó.
Trong mắt Tiểu Hầu gia lộ ra tuyệt vọng lại sợ hãi, lảo đảo đi tới trước mặt muội muội, toàn bộ tâm hồn đều đã vỡ vụn, hít thở không thông, "ầm", quỳ xuống dưới đất.
"Trên mặt đất không có đinh! Cậu cứ thoải mái mà quỳ đi!" Thẩm Liên xách loa quát: "Tôi phục cậu rồi đó, trang phục diễn đều đã ướt nhẹp mà còn sợ trên đầu gối dính thêm mấy miếng bùn à? Cậu diễn cảnh này, ngay cả đứa bé cạnh nhà tôi khi được thưởng món đồ chơi còn phát huy tốt hơn cậu đấy!"
Thi Trúc Kiệt không chịu nổi nước giội thẳng lên mặt, cãi lại một câu: "Sức nước mạnh quá."
"Trời mưa to! Bối cảnh là trời mưa to!" Thẩm Liên không thèm nể mặt: "Không phải lý do để cậu lừa bịp cho qua chuyện."
Triệu Văn Thư thay đổi một tư thế, lại đang cố gắng đè nén khóe miệng.
Đừng nói chứ, lần này Thi Trúc Kiệt khóc còn rất ra hình ra dạng, có lẽ là chưa từng bị phê bình trước mặt nhiều người như vậy, đạo diễn Triệu cũng chỉ kéo sang một bên nói. Cảm xúc gã vừa sụp sổ, không ngờ lại có mấy màn ảnh không tệ.
"Í?" Triệu Văn Thư ngồi thẳng dậy, cuốn kịch bản thành ống dài chỉ vào màn hình, nói với Thẩm Liên: "Đoạn vừa rồi này, có được cảm giác đau lòng rồi."
"Làm khó anh quá rồi." Thẩm Liên nói tiếp: "Nát nhừ thành như vậy, vừa có chút cảm giác là đã thỏa mãn rồi."
Triệu Văn Thư: "..." Đó chẳng phải do không thể so sánh với cậu sao?
Lời này không thể để Thi Trúc Kiệt nghe thấy được. Đoạn này còn cần bổ sung thêm hai khung hình cận mặt, màn ảnh lại lia tới, đó phải gọi là nước mắt rơi như mưa, đau khổ muốn chết.
Phó đạo diễn giống như gặp ma áp sát tới: "Nghĩ thông rồi?"
"Bị mắng thông não đó." Đạo diễn Triệu nhỏ giọng: "Cậu xem vừa rồi Thẩm Liên mắng Thi Trúc Kiệt mấy phút đồng hồ có ngừng nghỉ sao?"
Trừ Thi Trúc Kiệt ra, còn có một diễn viên trẻ cũng được nhét vào đoàn. Mười chín tuổi, từ đầu đến chân bị đóng khung trong hình tượng, ra mắt trong chương trình "Doanh trại đào tạo thiếu niên thần tượng". Do được công ty nâng đỡ cho nên rất tự tin, câu đó nói thế nào nhỉ? "Trong vòng ba bước ở núi Ngọa Long tất sẽ có phượng hoàng con."
Diễn xuất của người này còn không bằng Thi Trúc Kiệt, diễn vai thư đồng có không ít màn ảnh, lời thoại không thể cứu, chỉ có thể dựa vào lồng tiếng ở hậu kỳ. Là một đôi "cá mè một lứa" với Thi Trúc Kiệt nhưng thanh niên nọ còn rất chướng gã.
Từ khi cậu thanh niên trẻ vào đoàn đến bây giờ, hai người đã xung đột mấy lần rồi.
Giờ phút này Thi Trúc Kiệt bị mắng, cậu thanh niên đang đứng đó cười.
Cậu ta không cười còn đỡ, vừa cười đã khiến Thẩm Liên nhớ tới cảnh quay hôm qua. Cậu thanh niên dùng giọng phổ thông không quá chuẩn mang theo chút khẩu âm nghe không hiểu, một câu nói bị trộn lẫn với nhau khiến cho Thẩm Liên cũng quên mất lời thoại của mình luôn.
"Tôi không hiểu sao cậu còn cười được." Thẩm Liên đổi họng súng: "Cả đoàn phim chỉ có mình cậu là cần lồng tiếng, cậu đọc thoại tiến bộ lên chút được không? Mỗi ngày không phải nghiên cứu xem mặc cái gì thì chính là ăn cái gì, có tác dụng sao?"
Triệu Văn Thư và phó đạo diễn đồng loạt lùi về sau một bước, khác thường!
Nhưng cũng may Thẩm Liên không có công kích vô lý, những thứ y kể ra đều rất chính xác, diss tới nghiêm túc chặt chẽ khiến người ta không có chỗ nào để phản bác được.
Triệu Văn Thư cho rằng phải quay tới mười giờ đêm, kết quả bảy giờ đã kết thúc công việc.
Thẩm Liên vẫn phát huy ổn định như thường ngày, y dồn hết sức lấy mục tiêu "vô cùng nhuần nhuyễn". Nhưng đợi nhân viên vừa hô "cắt", đã lập tức tựa như chủ nợ đuổi theo đòi nợ.
Mọi người đều cho rằng Thẩm Liên bị kéo dài tiến độ quá lâu, bây giờ không nhịn được nữa rồi.
Bao gồm cả một ít nhân viên cà lơ phất phơ cũng bắt đầu nghiêm túc lên.
Bởi vì mọi người phát hiện cái miệng của anh Thẩm giống với vị trợ lý tuấn tú đi theo bên cạnh y mấy ngày trước, một khi thật sự bật máy diss lên là sẽ khiến bạn tan nát cõi lòng.
Thẩm Liên không ăn cơm hộp, từ bên ngoài xách một phần gà om xì dầu đi vào.
Vừa tới cửa chợt nghe Giang Dữu hô câu "Anh Thẩm, cẩn thận!".
Thẩm Liên quay đầu, nhìn thấy "Tang Bưu" đứng cách đó ba mét.
Tang Bưu là một trong mấy con chó lang thang ở phim trường, đuổi ra là sẽ tự đào lỗ chó đi vào. Là một con chó ta màu vàng, còn rất hung dữ, hay bắt nạt kẻ yếu, không trêu chọc đàn ông cường tráng khoẻ mạnh, mà gặp người gầy yếu hoặc là cô gái nhỏ sẽ đuổi theo sủa, hoặc là phải cho nó chút đồ ăn, hoặc là bị hù dọa một trận.
Giang Dữu đã từng trúng chiêu, buộc phải giao chân giò hun khói vừa mới mua ra.
Chó vàng lúc này nhe răng, vẻ mặt hung ác nhìn chằm chằm gà om xì dầu trong tay Thẩm Liên, mục đích rõ ràng.
Triệu Văn Thư vội nói: "Người đâu, lấy thứ gì tới đuổi nó đi đi!"
Bỗng nhiên Thẩm Liên đi về phía chó vàng.
Sau đó hai tay trái phải không hề tạm dừng, cũng không khống chế lực, "bốp bốp" giòn vang.
Chó vàng "ấu ấu" một tiếng, lúc này đã không hung dữ được nữa, trong mắt chỉ còn sợ hãi, xoay người lộn nhào bỏ chạy.
"Điên cái gì." Thẩm Liên thản nhiên.
Mọi người: "..."
Đoàn phim 《Mệnh Định Phong Hoa》 hai ngày này yên tĩnh lại suôn sẻ khác thường. Yên tĩnh chính là bầu không khí, suôn sẻ chính là tiến độ, bởi vì nếu không phối hợp thì đợi anh Thẩm xách loa tới hầu hạ đi.
Giang Dữu cầm điện thoại gửi một đoạn tin nhắn cho Tôn Bỉnh Hách.
Tóm tắt lại chính là: Cái này cũng mắng, cái kia cũng mắng, chó đi ngang qua cũng bị tát hai bạt tai.
Tôn Bỉnh Hách: "?"
Không hổ là cậu Thẩm!
"Thẩm Liên, Thẩm Liên." Đêm nay, Triệu Văn Thư đi tìm Thẩm Liên: "Hay là tôi cho cậu nghỉ hai ngày?"
Thẩm Liên nhíu mày: "Tôi còn chưa quay xong mà."
"Tôi biết!" Đạo diễn Triệu liên tục gật đầu: "Ý của tôi là, cậu thả lỏng đi."
Thẩm Liên: "Tôi không áp lực."
Tôi có, đạo diễn Triệu thầm nghĩ, ngoài miệng lại khuyên: "Cậu không có bạn bè gì đó sao? Hẹn đi chơi đi?"
Ánh mắt Thẩm Liên dịu xuống: "Có."
"Vậy cậu đi đi, đi đi." Đạo diễn Triệu vừa nói vừa đi ra ngoài: "Chơi một ngày, đêm mai về được thì về, không được thì sáng ngày mốt, không cần gấp."
Thẩm Liên không khách sáo, thay bộ đồ, cho Giang Dữu nghỉ, lái xe đưa cô ấy về trước, sau đó mới vội vàng về nhà.
Nhưng trong nhà trừ dì Phân ra, cũng không thấy Sở Dịch Lan.
Thẩm Liên nhíu mày, giờ này Sở Dịch Lan hẳn nên tan tầm rồi chứ.
Y không do dự, gọi cho Sở Dịch Lan trước, không ai bắt. Sau đó liên lạc Dương Bân.
"A lô, trợ lý Dương, Dịch Lan đâu rồi?"
Dương Bân hơi khựng lại: "Cậu Thẩm không quay phim hả?"
"Ừ, vừa về tới nhà." Thẩm Liên nói: "Cũng không phải đoàn phim đóng kín, có thời gian rảnh."
Dương Bân nghe ra giọng chất vấn, vội nói: "Tôi tới rước cậu."
Thẩm Liên cho rằng Sở Dịch Lan phải tham dự tiệc rượu gì đó, đợi hội họp với Dương Bân, xe chạy hai mươi phút, cảnh sắc bên ngoài dần trở nên đơn điệu lại lạnh lẽo, Thẩm Liên nhận ra một cái bảng hiệu trong đó, đây là con đường dẫn tới nghĩa trang.
Thi Trúc Kiệt lằng nhằng mãi nhưng nên quay vẫn phải quay, thật sự giống như một chuỗi hạt châu, gẩy một cái mới động một cái.
Da ngứa, đạo diễn Triệu nghĩ thầm, ăn một trận mắng mới dễ chịu à?
Mà trước khi vào quay, vành mắt Thi Trúc Kiệt đã hồng toàn bộ.
"Một người đàn ông như cậu đừng có gặp chút chuyện lại như vậy được không?" Thẩm Liên xách loa của phó đạo diễn tới, lớn tiếng tới mức cả trường quay đều nghe thấy: "Khóc khóc khóc, gặp vận may gì cũng bị cậu khóc trôi mất rồi!"
Mọi người: "..."
Thi Trúc Kiệt hít sâu một hơi. Đạo diễn Triệu thấy gã đã đứng ở chỗ chỉ định, chuẩn bị thử diễn một đoạn xem sao.
Nữ diễn viên đối diễn ngã xuống đất, sắm vai con gái nhỏ phủ Định Viễn Hầu, tiểu Hầu gia chạy như điên từ trong cung về vẫn không cản được đám sát thủ kia. Nước mưa pha loãng màu máu, muội muội không còn hơi thở nằm nơi đó.
Trong mắt Tiểu Hầu gia lộ ra tuyệt vọng lại sợ hãi, lảo đảo đi tới trước mặt muội muội, toàn bộ tâm hồn đều đã vỡ vụn, hít thở không thông, "ầm", quỳ xuống dưới đất.
"Trên mặt đất không có đinh! Cậu cứ thoải mái mà quỳ đi!" Thẩm Liên xách loa quát: "Tôi phục cậu rồi đó, trang phục diễn đều đã ướt nhẹp mà còn sợ trên đầu gối dính thêm mấy miếng bùn à? Cậu diễn cảnh này, ngay cả đứa bé cạnh nhà tôi khi được thưởng món đồ chơi còn phát huy tốt hơn cậu đấy!"
Thi Trúc Kiệt không chịu nổi nước giội thẳng lên mặt, cãi lại một câu: "Sức nước mạnh quá."
"Trời mưa to! Bối cảnh là trời mưa to!" Thẩm Liên không thèm nể mặt: "Không phải lý do để cậu lừa bịp cho qua chuyện."
Triệu Văn Thư thay đổi một tư thế, lại đang cố gắng đè nén khóe miệng.
Đừng nói chứ, lần này Thi Trúc Kiệt khóc còn rất ra hình ra dạng, có lẽ là chưa từng bị phê bình trước mặt nhiều người như vậy, đạo diễn Triệu cũng chỉ kéo sang một bên nói. Cảm xúc gã vừa sụp sổ, không ngờ lại có mấy màn ảnh không tệ.
"Í?" Triệu Văn Thư ngồi thẳng dậy, cuốn kịch bản thành ống dài chỉ vào màn hình, nói với Thẩm Liên: "Đoạn vừa rồi này, có được cảm giác đau lòng rồi."
"Làm khó anh quá rồi." Thẩm Liên nói tiếp: "Nát nhừ thành như vậy, vừa có chút cảm giác là đã thỏa mãn rồi."
Triệu Văn Thư: "..." Đó chẳng phải do không thể so sánh với cậu sao?
Lời này không thể để Thi Trúc Kiệt nghe thấy được. Đoạn này còn cần bổ sung thêm hai khung hình cận mặt, màn ảnh lại lia tới, đó phải gọi là nước mắt rơi như mưa, đau khổ muốn chết.
Phó đạo diễn giống như gặp ma áp sát tới: "Nghĩ thông rồi?"
"Bị mắng thông não đó." Đạo diễn Triệu nhỏ giọng: "Cậu xem vừa rồi Thẩm Liên mắng Thi Trúc Kiệt mấy phút đồng hồ có ngừng nghỉ sao?"
Trừ Thi Trúc Kiệt ra, còn có một diễn viên trẻ cũng được nhét vào đoàn. Mười chín tuổi, từ đầu đến chân bị đóng khung trong hình tượng, ra mắt trong chương trình "Doanh trại đào tạo thiếu niên thần tượng". Do được công ty nâng đỡ cho nên rất tự tin, câu đó nói thế nào nhỉ? "Trong vòng ba bước ở núi Ngọa Long tất sẽ có phượng hoàng con."
Diễn xuất của người này còn không bằng Thi Trúc Kiệt, diễn vai thư đồng có không ít màn ảnh, lời thoại không thể cứu, chỉ có thể dựa vào lồng tiếng ở hậu kỳ. Là một đôi "cá mè một lứa" với Thi Trúc Kiệt nhưng thanh niên nọ còn rất chướng gã.
Từ khi cậu thanh niên trẻ vào đoàn đến bây giờ, hai người đã xung đột mấy lần rồi.
Giờ phút này Thi Trúc Kiệt bị mắng, cậu thanh niên đang đứng đó cười.
Cậu ta không cười còn đỡ, vừa cười đã khiến Thẩm Liên nhớ tới cảnh quay hôm qua. Cậu thanh niên dùng giọng phổ thông không quá chuẩn mang theo chút khẩu âm nghe không hiểu, một câu nói bị trộn lẫn với nhau khiến cho Thẩm Liên cũng quên mất lời thoại của mình luôn.
"Tôi không hiểu sao cậu còn cười được." Thẩm Liên đổi họng súng: "Cả đoàn phim chỉ có mình cậu là cần lồng tiếng, cậu đọc thoại tiến bộ lên chút được không? Mỗi ngày không phải nghiên cứu xem mặc cái gì thì chính là ăn cái gì, có tác dụng sao?"
Triệu Văn Thư và phó đạo diễn đồng loạt lùi về sau một bước, khác thường!
Nhưng cũng may Thẩm Liên không có công kích vô lý, những thứ y kể ra đều rất chính xác, diss tới nghiêm túc chặt chẽ khiến người ta không có chỗ nào để phản bác được.
Triệu Văn Thư cho rằng phải quay tới mười giờ đêm, kết quả bảy giờ đã kết thúc công việc.
Thẩm Liên vẫn phát huy ổn định như thường ngày, y dồn hết sức lấy mục tiêu "vô cùng nhuần nhuyễn". Nhưng đợi nhân viên vừa hô "cắt", đã lập tức tựa như chủ nợ đuổi theo đòi nợ.
Mọi người đều cho rằng Thẩm Liên bị kéo dài tiến độ quá lâu, bây giờ không nhịn được nữa rồi.
Bao gồm cả một ít nhân viên cà lơ phất phơ cũng bắt đầu nghiêm túc lên.
Bởi vì mọi người phát hiện cái miệng của anh Thẩm giống với vị trợ lý tuấn tú đi theo bên cạnh y mấy ngày trước, một khi thật sự bật máy diss lên là sẽ khiến bạn tan nát cõi lòng.
Thẩm Liên không ăn cơm hộp, từ bên ngoài xách một phần gà om xì dầu đi vào.
Vừa tới cửa chợt nghe Giang Dữu hô câu "Anh Thẩm, cẩn thận!".
Thẩm Liên quay đầu, nhìn thấy "Tang Bưu" đứng cách đó ba mét.
Tang Bưu là một trong mấy con chó lang thang ở phim trường, đuổi ra là sẽ tự đào lỗ chó đi vào. Là một con chó ta màu vàng, còn rất hung dữ, hay bắt nạt kẻ yếu, không trêu chọc đàn ông cường tráng khoẻ mạnh, mà gặp người gầy yếu hoặc là cô gái nhỏ sẽ đuổi theo sủa, hoặc là phải cho nó chút đồ ăn, hoặc là bị hù dọa một trận.
Giang Dữu đã từng trúng chiêu, buộc phải giao chân giò hun khói vừa mới mua ra.
Chó vàng lúc này nhe răng, vẻ mặt hung ác nhìn chằm chằm gà om xì dầu trong tay Thẩm Liên, mục đích rõ ràng.
Triệu Văn Thư vội nói: "Người đâu, lấy thứ gì tới đuổi nó đi đi!"
Bỗng nhiên Thẩm Liên đi về phía chó vàng.
Sau đó hai tay trái phải không hề tạm dừng, cũng không khống chế lực, "bốp bốp" giòn vang.
Chó vàng "ấu ấu" một tiếng, lúc này đã không hung dữ được nữa, trong mắt chỉ còn sợ hãi, xoay người lộn nhào bỏ chạy.
"Điên cái gì." Thẩm Liên thản nhiên.
Mọi người: "..."
Đoàn phim 《Mệnh Định Phong Hoa》 hai ngày này yên tĩnh lại suôn sẻ khác thường. Yên tĩnh chính là bầu không khí, suôn sẻ chính là tiến độ, bởi vì nếu không phối hợp thì đợi anh Thẩm xách loa tới hầu hạ đi.
Giang Dữu cầm điện thoại gửi một đoạn tin nhắn cho Tôn Bỉnh Hách.
Tóm tắt lại chính là: Cái này cũng mắng, cái kia cũng mắng, chó đi ngang qua cũng bị tát hai bạt tai.
Tôn Bỉnh Hách: "?"
Không hổ là cậu Thẩm!
"Thẩm Liên, Thẩm Liên." Đêm nay, Triệu Văn Thư đi tìm Thẩm Liên: "Hay là tôi cho cậu nghỉ hai ngày?"
Thẩm Liên nhíu mày: "Tôi còn chưa quay xong mà."
"Tôi biết!" Đạo diễn Triệu liên tục gật đầu: "Ý của tôi là, cậu thả lỏng đi."
Thẩm Liên: "Tôi không áp lực."
Tôi có, đạo diễn Triệu thầm nghĩ, ngoài miệng lại khuyên: "Cậu không có bạn bè gì đó sao? Hẹn đi chơi đi?"
Ánh mắt Thẩm Liên dịu xuống: "Có."
"Vậy cậu đi đi, đi đi." Đạo diễn Triệu vừa nói vừa đi ra ngoài: "Chơi một ngày, đêm mai về được thì về, không được thì sáng ngày mốt, không cần gấp."
Thẩm Liên không khách sáo, thay bộ đồ, cho Giang Dữu nghỉ, lái xe đưa cô ấy về trước, sau đó mới vội vàng về nhà.
Nhưng trong nhà trừ dì Phân ra, cũng không thấy Sở Dịch Lan.
Thẩm Liên nhíu mày, giờ này Sở Dịch Lan hẳn nên tan tầm rồi chứ.
Y không do dự, gọi cho Sở Dịch Lan trước, không ai bắt. Sau đó liên lạc Dương Bân.
"A lô, trợ lý Dương, Dịch Lan đâu rồi?"
Dương Bân hơi khựng lại: "Cậu Thẩm không quay phim hả?"
"Ừ, vừa về tới nhà." Thẩm Liên nói: "Cũng không phải đoàn phim đóng kín, có thời gian rảnh."
Dương Bân nghe ra giọng chất vấn, vội nói: "Tôi tới rước cậu."
Thẩm Liên cho rằng Sở Dịch Lan phải tham dự tiệc rượu gì đó, đợi hội họp với Dương Bân, xe chạy hai mươi phút, cảnh sắc bên ngoài dần trở nên đơn điệu lại lạnh lẽo, Thẩm Liên nhận ra một cái bảng hiệu trong đó, đây là con đường dẫn tới nghĩa trang.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro