Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 154

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Tinh thần bị ô nhiễm rồi, Sở Dịch Lan thầm nghĩ.

Phải nói rằng, có vài thời điểm cậu Phùng rất biết đánh thẳng vào điểm yếu của người khác.

Tôn Bỉnh Hách có tiếng "xương cứng", nếu muốn xuống tay từ hắn, dù là ẩu đả thân thể hay công kích tinh thần đều rất khó có được kết quả. Nhưng nếu bản thân tự bóc vết sẹo, dùng con số thê thảm làm bẩn lỗ tai Tôn Bỉnh Hách thì rất dễ khiến cảm xúc hắn dao động.

Chẳng hạn như lúc này.

Điểm môn toán bốn học kỳ liên tiếp đều không trên hai mươi, đây là thảm kịch nhân gian gì vậy, Tôn Bỉnh Hách nghĩ thầm.

Phùng Duyệt Sơn khá đắc ý: "Còn có chuyện ác hơn nữa, anh muốn nghe không?"

Tôn Bỉnh Hách lập tức vươn tay cản lại, tay kia thì che mắt, tựa ra sau lưng ghế, tạm thời không muốn nói gì cả.

Thẩm Liên sợ mình cười ra tiếng, vội vàng hớp một miệng trà.

Một lát sau, giọng Tôn Bỉnh Hách khàn khàn: "Cậu Phùng, cậu có thể cách xa tôi ngoài ba mét được không? Bầu không khí làm người ta không thể hít thở nổi."

Tôn Bỉnh Hách đã uống rượu, lại bị kích thích như vậy, lý trí và ý thức đều đang bên bờ vực lung lay sắp đổ.

Mà trợ lý Tôn vào giờ phút này chẳng muốn nghe thấy một lời nào cả.

Dường như cả người Tôn Bỉnh Hách đang khẽ run rẩy. Đừng nói Thẩm Liên, sắc mặt Sở Dịch Lan cũng thay đổi.

Nhưng Phùng Duyệt Sơn còn chưa chịu dừng lại, cậu ta áp sát mặt tới, nhìn chằm chằm Tôn Bỉnh Hách từ phía dưới lên, trong giọng nói lộ ra ngây ngô lại tàn nhẫn: "Không phải chứ trợ lý Tôn, khóc á hả?"

"Không." Tôn Bỉnh Hách rầu rĩ: "Chỉ đang suy nghĩ cậu là loài heo nào đầu thai lên thôi."

Phùng Duyệt Sơn: "... Sao anh còn công kích thân thể nữa?"

Đợi Tôn Bỉnh Hách lấy tay ra, không khóc nhưng vành mắt hơi ửng hồng, trong mắt mê man, vẫn còn đang suy nghĩ tới hai mươi điểm kia.

"Không phải chứ, tôi có cần phải tốn sức đến vậy không?" Phùng Duyệt Sơn nói tiếp: "Tôi là người thừa kế của Quốc Tế Đỉnh Thiên, đi du học, mạ vàng cho cái bằng, rồi thuê mấy người như anh làm công cho mình, đời này cũng không cần phải lo tới ăn mặc rồi."

Mỗi chữ của Tôn Bỉnh Hách đều lộ ra hung ác tàn nhẫn: "Cậu không xứng!"

Phùng Duyệt Sơn: "..."

Tôn Bỉnh Hách điều chỉnh tâm lý cả buổi trời, đợi tới lúc cảm xúc ổn định thì đã giữ một khoảng cách an toàn tuyệt đối với Phùng Duyệt Sơn.

Sau đó tới phiên Phùng Duyệt Sơn bị làm cho ghê tởm, thái độ của Tôn Bỉnh Hách làm cậu ta cảm thấy bản thân như một đống phân. Mà trên sô pha bên cạnh, Trần Mộc đã nhìn thấy toàn bộ quá trình này.

Phùng Duyệt Sơn đè lại giữa mày, cái này gọi là gì? Thương địch một vạn, hại mình tám trăm?

Nhưng rõ ràng Trần Mộc không để bụng, cậu ta chưa từng rối rắm với thành tích, chỉ là số mệnh cậu ta khá tương tự Tôn Bỉnh Hách, không có gia tộc lớn chống lưng, đọc sách chính là cách tốt nhất trong khả năng cho phép để thay đổi số mệnh, lại được trời cho chút thông minh nên mới cố gắng đạt điểm tối đa.

Mà lời nói vừa rồi của Phùng Duyệt Sơn, rất thực tế, cũng không sai chỗ nào.

Cả buổi chiều này, Thẩm Liên chơi rất vui vẻ. Lúc sắp đến giờ cơm, y sờ bụng, nói với Sở Dịch Lan: "Đói bụng."

Sở Dịch Lan hỏi mấy người Phùng Duyệt Sơn có muốn đi cùng không, sau khi nhận được câu trả lời đồng ý, đoàn người xuất phát tới một nhà hàng hải sản.

Trần Mộc từ tận đáy lòng cảm thấy bản thân không nên xuất hiện ở các buổi tụ tập này quá thường xuyên, sự chênh lệch thật sự tồn tại không phải cứ tính cách lạnh nhạt bình thản là có thể giải quyết được. Lúc rời đi có không ít cậu ấm đều bị đuổi đi, Ninh Tư Hàm bảo họ tự chơi, mà những người còn lại đi ăn cơm đều là quan hệ tốt.

Trần Mộc ấp ủ một hồi, vừa định nói gì đó thì đã bị người ôm lấy bả vai.

Đối phương chỉ có lòng bàn tay đụng vào cậu ta, bên hông tới phía sau lưng đều là trống không, có thể cảm nhận được lịch sự và tôn trọng.

Trần Mộc bị kéo đi tới nỗi bước chân hơi lảo đảo. Vừa đúng lúc tài xế lái xe tới, giây tiếp theo, cậu ta đã bị Phùng Duyệt Sơn đẩy lên xe.

"Ngồi xe tôi đi, lát nữa trên bàn cơm cũng tiện nói chuyện quảng cáo với cậu." Phùng Duyệt Sơn lộ ra thái độ xử lý công việc.

Lời này chặn ngang Trần Mộc khiến cậu ta lập tức im lặng.

Bên ngoài, Thẩm Liên tìm kiếm xung quanh: "Trần Mộc đâu rồi?"

Xe của Phùng Duyệt Sơn chậm rãi chạy ngang qua bên cạnh, cửa kính xe hạ xuống, cậu Phùng gác một cánh tay trên cửa, lười biếng nói: "Đang trên xe tôi, bọn tôi đi trước nhé. Tranh thủ đã, tôi không muốn trả tiền cho bữa cơm này đâu."

Thẩm Liên cảm thấy hôm nay bị Phùng Duyệt Sơn lung lay đầu óc vài lần, vừa rồi y còn nói với bản thân có lẽ là mình suy nghĩ nhiều nhưng bây giờ Phùng Duyệt Sơn lại chứng minh ngược lại.

Nhà hàng là Sở Dịch Lan đặt, trên đường đi đã gửi vị trí cho mọi người. Thẩm Liên vừa tới nơi đã gọi nhân viên phục vụ bưng một chén mì hải sản lên trước.

Không thấy cũng không thèm nhưng ở trong đoàn phim mười ngày qua, cho dù có gà om xì dầu đỡ thèm thì miệng vẫn nhạt nhẽo.

Sở Dịch Lan hỏi y: "Tối có về đoàn phim không?"

Thẩm Liên hút mì lắc đầu, trong mắt tràn ngập ám chỉ.

Sở Dịch Lan đọc hiểu được cảm xúc trong đó, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thẩm Liên dưới bàn.

Ninh Tư Hàm uống trà, đột nhiên mở miệng: "À, tôi nghe nói đã có phán quyết cho Kim Lôi rồi hả?"

"Ừ." Sở Dịch Lan tiếp lời: "Nửa đời sau ăn chắc cơm tù."

Không chỉ có thế, Kim Lôi từng nếm thử toàn bộ thủ đoạn của Nhiếp Thịnh, lúc được phán quyết và nhận mức án của tội phạm kinh tế, trên mặt gã nở ra nụ cười như trút được gánh nặng. Gã muốn sống tạm qua ngày, chứ không phải muốn sống không bằng chết trong tay Sở Dịch Lan, trong khoảng thời gian này bị giày vò sắp mất nửa cái mạng rồi.

Nhưng về tài khoản ở nước ngoài mà gã và Minh Lâm cùng gửi tiền vào, Kim Lôi một mực không khai ra chữ nào.

Gã âm mưu lấy chuyện gì đó bắt chẹt Sở Dịch Lan, thậm chí giữa những hàng chữ đều biểu hiện ra ý "Chỉ cần mày tha cho tao, mày chắc chắn sẽ hứng thú với người sau lưng tao đấy". Nhưng Sở Dịch Lan cũng không thèm hỏi, tra tấn xong lập tức vứt đi, không cho Kim Lôi có cơ hội được dễ chịu.

Là ai cũng được, Sở Dịch Lan nghĩ thầm, tôi không quan tâm.

Trần Mộc ngồi bên cạnh Phùng Duyệt Sơn. Về chuyện hợp tác, thật ra Phùng Duyệt Sơn có nói vài câu nhưng đều là những nội dung đã được nêu rõ trong hợp đồng. Trần Mộc nghĩ ông chủ có quyền hỏi nhưng Phùng Duyệt Sơn lại uống rượu, cậu ta vô cùng kiên nhẫn, hỏi gì đáp đó.

Phùng Duyệt Sơn vừa nghe vừa gật đầu, gắp một con tôm hùm càng đỏ muốn ăn nhưng không cầm chắc, bị đâm hai cái lập tức nổi giận, nhíu mày ném lại vào trong đĩa khiến nó phát ra một tiếng động không lớn không nhỏ.

Tiếng nói chuyện của Trần Mộc theo đó ngừng lại.

Phùng Duyệt Sơn cảm thấy ảo não, quay đầu nhìn về phía Trần Mộc: "Cậu nói tiếp đi, tôi chỉ bực bội vì không lột được con tôm này thôi."

Trần Mộc do dự hai giây: "Muốn ăn?"

Phùng Duyệt Sơn vốn định phun một câu "Không muốn" nhưng lời nói đến bên miệng lại đổi thành: "Muốn ăn."

Cậu ta một bộ đại thiếu gia cao quý, đợi người hầu hạ, giống như ở trước mặt Trần Mộc, cảm xúc và hành động đều không thể khống chế được, Phùng Duyệt Sơn sợ Trần Mộc sẽ có ác cảm.

Nhưng không có, suy nghĩ của hai người họ vốn không cùng một đường thẳng.

Ý của Phùng Duyệt Sơn là đang thể hiện, mà Trần Mộc chỉ là thái độ bình thường dành cho ông chủ mà thôi.

Thấy Phùng Duyệt Sơn không ghét bỏ, Trần Mộc mang bao tay vào, bắt đầu lột vỏ tôm cho cậu ta.

Thẩm Liên không lên tiếng, cuối cùng đã nhìn ra được chút manh mối, người nào đó... Chắc không phải đang yêu đơn phương chứ?

Bữa cơm này ăn xong đã là chín giờ tối.Trần Mộc tự bắt xe về. Sở Dịch Lan và mấy người Phùng Duyệt Sơn tách ra, trước đưa Tôn Bỉnh Hách đã say mèm về chỗ ở rồi mới cùng Thẩm Liên về nhà.

Sở Trư Mê nhiệt tình chào đón, đứa nhỏ từng lang thang ngoài đường giờ đây đã béo mập, nó vây quanh bên chân Thẩm Liên tới tận trước cửa phòng ngủ rồi bị Sở Dịch Lan vô tình đuổi đi.

Cửa phòng đóng lại cái "Rầm", Sở Trư Mê hùng hổ kêu vài tiếng rồi mới chạy mất.

Thẩm Liên chủ động đè Sở Dịch Lan lên ván cửa, không cần phải lo lắng giữa chừng lại bị người đẩy cửa cho nên càn rỡ to gan vô cùng.

Trong mắt Sở gia tràn ngập ý cười, giang hai tay để mặc cho Thẩm Liên muốn làm gì làm nấy.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0