Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 155

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Triền miên từ phòng tắm tới trên giường, ý thức của Thẩm Liên cũng lung lay theo, cuối cùng đã không nhớ được là có tắm rửa hay chưa, dù gì trên người vẫn luôn trong tình trạng ướt sũng.

Giữa chừng, y đột nhiên tỉnh lại, một bàn tay theo thói quen bắt lấy mái tóc ngắn hơi đâm tay của Sở Dịch Lan, quay đầu nhìn ánh trăng sáng trong ngoài cửa sổ.

"Dịch Lan..." Giọng Thẩm Liên khàn khàn: "Ngày mai cũng sẽ là một ngày đẹp trời."

Sở Dịch Lan bất mãn: "Nghiêm túc chút đi."

Thẩm Liên bị làm cho lập tức híp mắt, đã không nói được lời nào nữa.

Trong xương cốt Thẩm Liên không thiếu lãng mạn, hàng ngàn hàng vạn từ ngữ cảm khái như gió thổi quét qua một hồi lâu, kết quả đều ngưng tụ lại thành một câu "Người đàn ông của mình quá dũng mãnh!"

Trong lòng có chuyện lo lắng, Thẩm Liên cũng ngủ không được sâu, mấy giờ sau đã mở mắt, đầu óc còn mơ hồ nhưng người đã chống giường ngồi dậy.

Sở Dịch Lan cũng tỉnh lại theo: "Sao vậy?"

"Em về đoàn phim." Thẩm Liên nhắm mắt lại, cố gắng gọi lý trí quay về: "Anh buồn ngủ thì ngủ thêm một lát đi, quay phim không tới muộn được."

Qua vài giây, Thẩm Liên mới nghe Sở Dịch Lan nói: "Mấy giờ bắt đầu?"

"Trễ nhất là tám rưỡi."

Sở Dịch Lan: "Tôi đưa em đi."

Thẩm Liên không từ chối.

Lúc Thẩm Liên rửa mặt đánh răng, cái đầu còn thường thường gật gù. Đợi ngồi trên xe, y dựa vào Sở Dịch Lan ngủ thêm một giấc. Đoạn đường mất chừng bốn mươi phút, có chút ít còn đỡ hơn không. Y giống như rút lấy tinh lực trên người Sở Dịch Lan vậy, xe mới vừa dừng đã lập tức tỉnh lại.

Sở Dịch Lan vươn tay khẽ sờ hai má y, ngoài rất không nỡ ra còn ẩn giấu một chút kiêu ngạo. Đây là Thẩm Liên của anh, tuy hờ hững nhưng thái độ đối xử với đời mình cũng rất rõ ràng.

Chỗ xe dừng rất kín, Thẩm Liên ở trên xe quấn quýt lấy Sở Dịch Lan một hồi, thấy gần tới giờ mới buông ra. Kết quả y mới vừa bước xuống đã đụng phải Trần Yên ra phía sau uống trộm trà sữa.

Trần Yên nhìn thấy Thẩm Liên, hơi lộ vẻ kinh ngạc.

Giây tiếp theo, Bentley màu đen rẽ ngoặt, cửa kính xe hạ xuống phân nửa, Sở Dịch Lan tranh thủ nói gì đó với Thẩm Liên, đợi lại giương mắt đã lạnh như băng nhìn chằm chằm Trần Yên.

Trong lòng Trần Yên lại trào dâng hoảng sợ giống như giữa trời đông lạnh giá bị người tạt gáo nước lã. Cô ta lập tức lùi về sau hai bước, cúi đầu không dám nhìn Sở Dịch Lan.

Xe không dừng lại, chẳng mấy chốc đã rời đi.

Trần Yên thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Liên bật cười: "Anh ấy không có ăn người đâu."

Ý nghĩ đầu tiên của Trần Yên là không bằng ăn thịt người cho rồi. Tuy không biết người đàn ông đó có địa vị thế nào nhưng lại khiến người ta có cảm giác như rơi vào vực thẳm.

"Lén uống trà sữa?" Thẩm Liên hỏi.

Trần Yên gật đầu.

"Có uống nữa không?"

Trần Yên: "Không muốn uống nữa..."

"Vậy cho tôi đi." Thẩm Liên nhận lấy, cắm ống hút, lắc lư đi tìm đạo diễn Triệu.

Trần Yên: "..." Tốt xấu gì cách đây không lâu tôi còn định hại anh, anh nên đề phòng với tôi chút chứ.

Triệu Văn Thư vốn rất yên tâm về Thẩm Liên, vừa thấy người đã gật đầu, ý bảo y mau đi hóa trang.

Ngồi trên ghế bốn mươi phút, Thẩm Liên đã siết chặt nắm tay đấm lưng vài lần, thợ trang điểm không khỏi hỏi: "Anh Thẩm không khỏe à?"

"Không có." Thẩm Liên cười nói: "Tối qua ngủ sai tư thế, không nghiêm trọng."

Tối qua ngủ sai tư thế, đúng là đa dạng đủ kiểu...

Thẩm Liên nâng cao tinh thần, dựa vào kinh nghiệm của y thì chỉ cần ngủ bù một giấc là ổn thôi.

Thật ra tối hôm qua Sở Dịch Lan có suy nghĩ tới y đang đóng phim, không muốn quá làm khổ y, đã sắp cướp cò còn ráng dằn lại. Nhưng mà cậu Thẩm nào đó cứng đầu, tên đã lên dây không lý nào không bắn ra, sau một hồi trêu chọc đã trở thành như bây giờ.

Đợi Thẩm Liên đi từ phòng hóa trang ra, Tôn Bỉnh Hách cũng đã tới, đang nói chuyện với Giang Dữu.

Nơi này không phải Hanh Thái, không cần giữ vững trạng thái đón địch bất kỳ lúc nào cho nên Tôn Bỉnh Hách có vẻ thả lỏng rất nhiều. Hắn ăn mặc đơn giản, ngáp một cái, mí mắt cũng hơi sưng phù.

Thẩm Liên bảo Giang Dữu đi pha hai chén trà mang đến, nhân lúc đó trêu chọc Tôn Bỉnh Hách: "Trợ lý Tôn, uống đã không?"

"Như vậy có tính là gì." Tôn Bỉnh Hách không cho là vậy, đầu tựa ra sau lưng ghế, mệt mỏi nói: "Thứ có thể đả kích đến tôi trước nay đều không phải là cồn."

Thẩm Liên hiểu rõ, à à, là hai mươi điểm hận không thể cùng hủy diệt kia của cậu Phùng.

Đợi bắt đầu công tác chuẩn bị, uống thêm hai chén trà, chẳng mất bao lâu Thẩm Liên đã tìm về trạng thái.

Hôm nay Thẩm Liên không mặc long bào, mà mặc giáp sắt màu bạc, trang phục diễn có khuynh hướng cảm giác khá to rộng. Để đạt tới hiệu quả thị giác, Triệu Văn Thư cắn răng lấy một bộ tốt nhất cho người sửa lại theo đúng số đo của Thẩm Liên, cho nên y vừa mặc lên người chính là tướng quân trẻ tuổi, khí phách hăng hái.

"Thẩm Liên, cậu biết cưỡi ngựa không?" Triệu Văn Thư vừa nhìn thấy tạo hình này của Thẩm Liên đã mừng rỡ, trùng khít với hình tượng vua Lâm Hiếu lúc ra trận trong lòng anh ta.

Thẩm Liên nhận lấy dây cương từ trong tay nhân viên hậu trường, khẽ kéo nhẹ, xem như là chào hỏi với anh bạn ngựa. Sau đó, y giẫm đôi chân dài lên bàn đạp, rồi tung người nhanh nhẹn leo lên. Ánh mặt trời len lỏi tiến vào, sượt qua đỉnh mũ giáp tạo thành một luồng ánh sáng lạnh lẽo. Gương mặt Thẩm Liên tối sầm, sát khí lập tức bắn ra xung quanh.

Triệu Văn Thư nhìn hai giây, sau đó lớn tiếng hô nhân viên xung quanh: "Mau mau mau! Vào chỗ đi! Vào chỗ cả đi!"

Dựa theo nội dung bộ phim, vua Lâm Hiếu được Tả tướng khuyên can, đích thân tới Mạc Bắc đối chiến với Hồ Nô. Nhưng trong lén lút ai mà không biết, Tả tướng nắm nhiều quyền lực trong tay, ham muốn bành trướng đã tới mức khó khống chế được, chỉ thiếu một lý do chính đáng nữa để chiếm lấy ngai vàng. Mà vua Lâm Hiếu không chết, Tả tướng khó mà được thoả lòng.

Một kẻ vô dụng bất tài, ném tới Mạc Bắc chỉ có chờ chết, đợi tin tức Hoàng đế băng hà truyền về, có lẽ "Chiếu chỉ nhường ngôi" của Tả tướng cũng theo đó được đưa ra.

Dường như đây đã là kết cục đã định rồi.

Mà đây cũng là kết cục của vua Lâm Hiếu trong suy nghĩ ngay từ ban đầu của đám quan lại triều đình và quyền quý trong kinh thành.

Nhưng trên chiến trường gió cát cuồn cuộn thổi tới, hai quân giằng co không ai nhường ai, cho dù đại tướng của đối phương có kêu gào nhục nhã tới cỡ nào thì sắc mặt vua Lâm Hiếu vẫn không thay đổi.

Đôi con ngươi của y giống như sa mạc mù mịt mênh mông vô bờ nơi đây nhưng dưới cùng lại có cỏ dại đang không ngừng sinh sôi. Đó là sát khí sau ngày tháng nằm gai nếm mật, nhịn rồi lại nhịn bộc phát mà ra. Một trận chiến này, không những không chết, y càng muốn chém rớt đầu của Hốt Nhi Li Tư, rồi bình thản nói với người đời, dòng máu bộ tộc Chu thị chưa bao giờ ngừng chảy.

Sau đó giành lấy binh quyền của ba mươi vạn đại quân Mạc Bắc. Thứ chờ đợi Tả tướng, không phải đế vương băng hà, mà là sau khi y trở về kinh đô dùng máu tắm cả triều đình.

Cùng với toàn bộ nhục nhã mấy năm nay.

Cho nên sao mà thu được? Làm sao dám thua chứ?!

Vua Lâm Hiếu kẹp chặt bụng ngựa, khẽ hí một tiếng, ngựa trắng gào thét xông lên tựa như một chấm nhỏ màu trắng vạch ra giữa biên cảnh mênh mông vô định. Gió to thổi tung áo choàng của y, đại tướng đối phương lập tức tiến lên đón. Người ngựa hai bên nhìn nhau, tiếng gió xào xạc giữa không trung tựa như một khúc hát đám tang.

Đao lớn bổ ra không khí đông cứng, vua Lâm Hiếu cúi người tránh thoát mũi đao gào thét đi đến. Trong nháy mắt kiếm dài đổi tay, quả thực còn nhanh hơn một cái chớp mắt. Ánh sáng bén nhọn xuyên qua một bên sườn khác của vua Lâm Hiếu, thanh đao của đại tướng chưa kịp chuyển về thì đã bị cắt cổ, máu tươi "phụt" một tiếng vẩy bắn ra ngoài.

Giờ phút này, tiếng gió cũng ngừng hẳn.

Thân người đại tướng lung lay sắp đổ. Ngay lúc gã ngã xuống, vua Lâm Hiếu phóng ngựa tiến lên. Chỉ trong giây lát lướt qua bên người, một cái đầu người bị vung lên cao, cuối cùng rơi vào trong tay đế vương trẻ tuổi.

Y thay đổi dây cương, khớp xương trắng nõn rõ ràng bị ngâm trong máu tươi.

Ánh sáng nơi sa mạc sẽ luôn luôn mang theo màu máu. Vua Lâm Hiếu nhìn về phía Hồ Nô, giọng nói không hề run rẩy ngập ngừng, mà mỗi câu mỗi chữ đều như một thanh kiếm cắm sâu vào mảnh đất này, sắc bén lại khiến người ta thấy áp bách: "Còn ai bước ra nữa không?"

Diễn liền một mạch không bị hô cắt.

Triệu Văn Thư vội vàng nhảy bật lên: "OK!!!"

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0