Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 153
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Thẩm Liên cũng phải lau mồ hôi thay Chu Nguyên Lâm.
Kết quả năm phút đồng hồ sau, Ninh Tư Hàm như không có chuyện gì tiếp một câu: "Ái chà, Nguyên Lâm bảo công ty có việc, không tới được."
Tôn Bỉnh Hách hìn Ninh Tư Hàm với ánh mắt sâu xa, cười nói: "Không còn cách nào, hẳn sẽ còn gặp lại mà."
Ninh Tư Hàm: "..." Lâm à, anh trai giúp được cậu, chỉ nhiêu đó thôi.
Không có gì bất ngờ xảy ra, ít nhất ba tháng sau đó, những nơi Tôn Bỉnh Hách xuất hiện mở rộng ra ngoài năm trăm mét đều không nhìn thấy bóng dáng của Chu Nguyên Lâm.
Điện thoại của Phùng Duyệt Sơn nãy giờ vẫn luôn rung vù vù. Cậu ta uống tới không còn sức lực, mệt mỏi chỉ muốn ngủ, lười xem. Nhưng nếu lấy ra nhìn, cậu Phùng có thể nhìn thấy Chu Nguyên Lâm đang lật gia phả cả dòng họ cậu ta.
Tôn Bỉnh Hách còn vui vẻ hỏi Phùng Duyệt Sơn: "Anh Chu còn nói gì nữa?"
Phùng Duyệt Sơn hồi tưởng lại một lát, sau đó hừ nhẹ: "Dụ tôi nói ra chứ gì? Bảo tôi hại anh em của mình? Đừng hòng."
Sắc mặt Ninh Tư Hàm thật sự là khó diễn tả trong một câu.
Tôn Bỉnh Hách cũng không ép hỏi, dù gì một câu kia cũng đủ rồi.
"Có sao không vậy?" Thẩm Liên nhỏ giọng hỏi Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Chắc không chết được."
Thẩm Liên: "..."
Phùng Duyệt Sơn lại ôm đệm ngủ, trong mộng là thảm cỏ xanh mênh mông bát ngát, không có nhà cao tầng cao chót vót, cũng không có đèn màu xa hoa hỗn loạn, phương xa nơi trời và đất nối tiếp nhau mọc ra một thân cây, cậu ta ngửi thấy mùi của bùn đất thiên nhiên. Chỗ trống trong đầu Phùng Duyệt Sơn dần thả lỏng, cậu ta chỉ mơ hồ nhớ rõ dường như bản thân đang đợi một người.
Tôn Bỉnh Hách bị Ninh Tư Hàm gọi đi uống rượu, đêm nay không cần quay về đoàn phim, Sở Dịch Lan bảo hắn tùy ý.
Vốn chỉ định uống chút ít thôi nhưng con người trợ lý Tôn, xương cốt toàn thân đều viết "không chịu thua". Lắc xúc xắc thua Ninh Tư Hàm hai lần, nghe tiếng cười của đối phương, lòng thắng thua lập tức trỗi dậy.
Thẩm Liên kể chuyện thú vị khi quay phim cho Sở Dịch Lan nghe. Người trong phòng cũng dần ít đi.
Trần Mộc là khoảng hai giờ sau mới tới. Gần đây khá vội nhưng cậu ta lại vô cùng có tinh thần, chẳng biết tốt hơn khi ở Hi Quang ăn không ngồi rồi bao nhiêu lần.
Cửa phòng đẩy ra, gió lạnh len lỏi tiến vào, thổi tới chóp mũi, Phùng Duyệt Sơn ngửi thấy một mùi hương tựa như nước trà.
Cậu ta hơi mở to mắt.
Động tác đóng cửa của Trần Mộc khựng lại, cậu ta nhạy bén nhận thấy bầu không khí thay đổi.
Còn không phải sao? Ngay cả Tôn Bỉnh Hách và Ninh Tư Hàm ngồi ở một bàn khác chơi xúc xắc uống rượu cũng ném ánh mắt kỳ lạ tới.
Nhưng Trần Mộc không nói rõ được, chỉ có thể tiến tới trước chào hỏi từng người.
Phải nói rằng, mỗi lần gặp Trần Mộc đều nhận thấy rõ sự thay đổi của cậu ta.
Vẻ mỏi mệt cùng chết lặng dự định rời giới bất kỳ lúc nào của trước đây đã biến mất không thấy nữa. Bộ quần áo trên người hẳn là được nhãn hàng tài trợ, quần màu trắng phối hợp với áo gió màu xám nhạt, làm kiểu tóc rũ lười biếng, khí chất đường hoàng vừa đủ, càng là bị sự ôn hòa trong xương của cậu ta đè ép lại.
Phùng Duyệt Sơn chớp mắt.
"Anh Phùng." Trần Mộc gọi.
Giọng cậu ta ấm áp, mang theo chút vui vẻ khi gặp bạn bè, trừ cái này ra cũng không còn gì khác.
Phùng Duyệt Sơn "Ừ" một tiếng, gác đầu lên cái đệm khoanh tay tìm một tư thế thoải mái, sau đó tiếp tục ngủ.
Mọi người: "..."
Chỉ vậy thôi?
Cảnh tượng Phùng Duyệt Sơn rượu vào lời ra, tự bộc bạch chuyện giấu kín như trong dự đoán vẫn chưa xảy ra, cậu ta chỉ nghiêm túc ngủ, gương mặt đang nhíu mày cũng thả lỏng ra.
Chẳng lẽ là họ nghĩ nhiều?
Trần Mộc không biết nguyên do trong đó, sau khi ngồi xuống bên cạnh Thẩm Liên bắt đầu kể lại tình hình gần đây. Có lẽ bởi vì Thẩm Liên là Bá Nhạc cho nên Trần Mộc rất muốn chia sẻ với y. Sở Dịch Lan không có nổi một chút ý thù địch với cậu ta, bèn đứng dậy đi tìm Ninh Tư Hàm, để lại không gian cho họ.
"Gần đây em cũng nhận một bộ phim, một tháng sau sẽ vào đoàn." Trong mắt Trần Mộc có ánh sáng: "Nam số ba đó anh Thẩm."
So với nam N trước đây, Trần Mộc đã thỏa mãn rồi.
"Tranh thủ nắm bắt cơ hội." Thẩm Liên nói: "Lấy diễn xuất hiện giờ của cậu, chú ý những chi tiết nhỏ là được, không cần học lại căn bản từ con số không. Nếu gặp diễn viên giỏi cần phải trao đổi nhiều hơn, đừng sợ mất mặt hay bị lạnh nhạt."
Trần Mộc: "Vâng."
"Nước hoa gì?" Phùng Duyệt Sơn đột nhiên chen vào một câu.
Thẩm Liên và Trần Mộc cùng im lặng.
Phùng duyệt Sơn mở to mắt, nhíu mày nhìn về phía Trần Mộc, dường như không hài lòng vì sao cậu ta không trả lời mình. Vì thế lại hỏi câu: "Nước hoa gì?"
Trần Mộc mới phản ứng lại: "À, một loại tuyến số ba, tôi nhận làm người đại diện nhãn hàng cho họ."
Trần Mộc nói một cái tên, còn nói series bản thân dùng. Phùng Duyệt Sơn nghiêm túc ngẫm nghĩ, thật sự chưa từng nghe tới, có lẽ là loại sẽ không xuất hiện trong tủ đồ của cậu ta.
"Ăn cơm chưa?" Phùng Duyệt Sơn lại hỏi.
Trần Mộc gật đầu: "Phía đối tác có chuẩn bị cơm hộp."
Lông mi Phùng Duyệt Sơn khẽ rung rung, tỏ vẻ nghe được.
Sau đó cậu ta lại nhắm mắt, rơi vào trạng thái tinh thần tự do bay đi.
Trần Mộc nhỏ giọng: "Anh ấy uống bao nhiêu rồi?"
Thẩm Liên: "Lúc bọn tôi tới, cậu ta đã vậy rồi."
Hai người trò chuyện hơn hai mươi phút, Tôn Bỉnh Hách lảo đảo đi trở về.
Thẩm Liên giật mình: "Không phải chứ trợ lý Tôn, say nhanh vậy?"
"Bốn năm mươi độ, ai chịu nổi?" Sau khi ngồi xuống, Tôn Bỉnh Hách ném cho Trần Mộc một nụ cười hiền hòa lại lịch sự.
Thẩm Liên còn ở bên cạnh thêm mắm dặm muối: "Ghê gớm thật, người bình thường không thể nào có được vẻ mặt hòa nhã từ trợ lý Tôn nhà chúng ta."
"Cậu ấy đạt điểm tối đa." Tôn Bỉnh Hách lời ít ý nhiều.
Lần đầu tiên Trần Mộc phát hiện, Tôn Bỉnh Hách là một người vô cùng chấp nhất với số liệu chính xác, cụ thể thể hiện ở thành tích.
Phùng Duyệt Sơn tỉnh táo lên một chút, lắc lư đứng lên, kêu gào muốn tiếp tục đấu với Ninh Tư Hàm. Sở Dịch Lan ra hiệu cho Tôn Bỉnh Hách cản người lại. Dáng vẻ này ngồi nơi đó giả vờ ngủ là được rồi, còn một hai muốn tự đưa tới miệng cho Ninh Tư Hàm.
Tôn Bỉnh Hách kéo Phùng Duyệt Sơn về: "Tôi uống với cậu."
Phùng Duyệt Sơn lộ vẻ mất hứng: "Được."
Cậu ta bị dòng họ và đám anh em chiều hư, nhỏ tuổi nhất. Lúc nhỏ không phục, cảm thấy thiệt thòi nhưng khi ấy nhờ nhõng nhẽo cũng không thiếu chuyện tốt.
Phùng Duyệt Sơn bảo người đưa rượu điều chế đặc biệt lên, ngon là ngon nhưng số độ không thấp. Đô của Tôn Bỉnh Hách bình thường nhưng thắng ở thường đi tiếp đối tác, lâu lâu cụng một ly với Phùng Duyệt Sơn, mà nội dung trò chuyện của hai người Thẩm Liên bên cạnh trở thành một loại "mồi nhắm" cho hai người.
Nhắc tới Thi Trúc Kiệt và Tống Viên, trên mặt Trần Mộc lộ ra chán ghét. Tôn Bỉnh Hách đúng lúc chen vào một câu: "Yên tâm đi, gần đây tôi đi theo cậu Thẩm, bọn họ lại dám kiếm chuyện thì tôi nhất định sẽ trừng trị thay cả phần cậu luôn."
"Cảm ơn trợ lý Tôn, thật ra cũng không cần." Trần Mộc vội nói.
Tôn Bỉnh Hách: "Tiện tay thôi."
Phùng Duyệt Sơn nghe vậy ghé mắt nhìn chằm chằm Tôn Bỉnh Hách: "Lần đầu tiên tôi biết trợ lý Tôn đầy lòng trắc ẩn tới vậy."
"Cậu Phùng, không biết hình dung thì đừng hình dung."
Ánh sáng mờ ảo chớp tắt trong phòng rất dễ mê hoặc thần kinh người ta, đợi Sở Dịch Lan giải quyết xong Ninh Tư Hàm thoải mái trở về đã thấy ly rượu mà Tôn Bỉnh Hách và Phùng Duyệt Sơn uống cạn bày đầy trên bàn.
"Bảo hai người uống tạm, không bảo liều mạng uống." Hiếm khi Sở Dịch Lan lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Trợ lý Tôn dễ chơi lắm, uống say vừa khích đã mắc mưu." Phùng Duyệt Sơn vui vẻ không thôi: "Quả nhiên, em mới là kẻ mạnh đó."
Tôn Bỉnh Hách rũ đầu xuống, giọng nói rất thấp: "Cậu mạnh cái rắm."
Phùng Duyệt Sơn hừ nhẹ một tiếng: "Có tin một câu của tôi cũng đủ đả kích tâm lý anh không?"
Trong lòng Sở Dịch Lan trào dâng linh cảm xấu.
Tôn Bỉnh Hách chậm rì rì ngẩng đầu lên, ánh mắt ý bảo nói đi.
Phùng Duyệt Sơn: "Hồi học lớp tám, điểm môn toán giữa và cuối của cả hai học kỳ đều không hơn hai mươi."
Mọi người: "..."
Vẻ mặt tự tin của Tôn Bỉnh Hách vỡ tan tành chỉ trong một nháy mắt, cả người sững sờ tại chỗ.
Thẩm Liên cũng phải lau mồ hôi thay Chu Nguyên Lâm.
Kết quả năm phút đồng hồ sau, Ninh Tư Hàm như không có chuyện gì tiếp một câu: "Ái chà, Nguyên Lâm bảo công ty có việc, không tới được."
Tôn Bỉnh Hách hìn Ninh Tư Hàm với ánh mắt sâu xa, cười nói: "Không còn cách nào, hẳn sẽ còn gặp lại mà."
Ninh Tư Hàm: "..." Lâm à, anh trai giúp được cậu, chỉ nhiêu đó thôi.
Không có gì bất ngờ xảy ra, ít nhất ba tháng sau đó, những nơi Tôn Bỉnh Hách xuất hiện mở rộng ra ngoài năm trăm mét đều không nhìn thấy bóng dáng của Chu Nguyên Lâm.
Điện thoại của Phùng Duyệt Sơn nãy giờ vẫn luôn rung vù vù. Cậu ta uống tới không còn sức lực, mệt mỏi chỉ muốn ngủ, lười xem. Nhưng nếu lấy ra nhìn, cậu Phùng có thể nhìn thấy Chu Nguyên Lâm đang lật gia phả cả dòng họ cậu ta.
Tôn Bỉnh Hách còn vui vẻ hỏi Phùng Duyệt Sơn: "Anh Chu còn nói gì nữa?"
Phùng Duyệt Sơn hồi tưởng lại một lát, sau đó hừ nhẹ: "Dụ tôi nói ra chứ gì? Bảo tôi hại anh em của mình? Đừng hòng."
Sắc mặt Ninh Tư Hàm thật sự là khó diễn tả trong một câu.
Tôn Bỉnh Hách cũng không ép hỏi, dù gì một câu kia cũng đủ rồi.
"Có sao không vậy?" Thẩm Liên nhỏ giọng hỏi Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Chắc không chết được."
Thẩm Liên: "..."
Phùng Duyệt Sơn lại ôm đệm ngủ, trong mộng là thảm cỏ xanh mênh mông bát ngát, không có nhà cao tầng cao chót vót, cũng không có đèn màu xa hoa hỗn loạn, phương xa nơi trời và đất nối tiếp nhau mọc ra một thân cây, cậu ta ngửi thấy mùi của bùn đất thiên nhiên. Chỗ trống trong đầu Phùng Duyệt Sơn dần thả lỏng, cậu ta chỉ mơ hồ nhớ rõ dường như bản thân đang đợi một người.
Tôn Bỉnh Hách bị Ninh Tư Hàm gọi đi uống rượu, đêm nay không cần quay về đoàn phim, Sở Dịch Lan bảo hắn tùy ý.
Vốn chỉ định uống chút ít thôi nhưng con người trợ lý Tôn, xương cốt toàn thân đều viết "không chịu thua". Lắc xúc xắc thua Ninh Tư Hàm hai lần, nghe tiếng cười của đối phương, lòng thắng thua lập tức trỗi dậy.
Thẩm Liên kể chuyện thú vị khi quay phim cho Sở Dịch Lan nghe. Người trong phòng cũng dần ít đi.
Trần Mộc là khoảng hai giờ sau mới tới. Gần đây khá vội nhưng cậu ta lại vô cùng có tinh thần, chẳng biết tốt hơn khi ở Hi Quang ăn không ngồi rồi bao nhiêu lần.
Cửa phòng đẩy ra, gió lạnh len lỏi tiến vào, thổi tới chóp mũi, Phùng Duyệt Sơn ngửi thấy một mùi hương tựa như nước trà.
Cậu ta hơi mở to mắt.
Động tác đóng cửa của Trần Mộc khựng lại, cậu ta nhạy bén nhận thấy bầu không khí thay đổi.
Còn không phải sao? Ngay cả Tôn Bỉnh Hách và Ninh Tư Hàm ngồi ở một bàn khác chơi xúc xắc uống rượu cũng ném ánh mắt kỳ lạ tới.
Nhưng Trần Mộc không nói rõ được, chỉ có thể tiến tới trước chào hỏi từng người.
Phải nói rằng, mỗi lần gặp Trần Mộc đều nhận thấy rõ sự thay đổi của cậu ta.
Vẻ mỏi mệt cùng chết lặng dự định rời giới bất kỳ lúc nào của trước đây đã biến mất không thấy nữa. Bộ quần áo trên người hẳn là được nhãn hàng tài trợ, quần màu trắng phối hợp với áo gió màu xám nhạt, làm kiểu tóc rũ lười biếng, khí chất đường hoàng vừa đủ, càng là bị sự ôn hòa trong xương của cậu ta đè ép lại.
Phùng Duyệt Sơn chớp mắt.
"Anh Phùng." Trần Mộc gọi.
Giọng cậu ta ấm áp, mang theo chút vui vẻ khi gặp bạn bè, trừ cái này ra cũng không còn gì khác.
Phùng Duyệt Sơn "Ừ" một tiếng, gác đầu lên cái đệm khoanh tay tìm một tư thế thoải mái, sau đó tiếp tục ngủ.
Mọi người: "..."
Chỉ vậy thôi?
Cảnh tượng Phùng Duyệt Sơn rượu vào lời ra, tự bộc bạch chuyện giấu kín như trong dự đoán vẫn chưa xảy ra, cậu ta chỉ nghiêm túc ngủ, gương mặt đang nhíu mày cũng thả lỏng ra.
Chẳng lẽ là họ nghĩ nhiều?
Trần Mộc không biết nguyên do trong đó, sau khi ngồi xuống bên cạnh Thẩm Liên bắt đầu kể lại tình hình gần đây. Có lẽ bởi vì Thẩm Liên là Bá Nhạc cho nên Trần Mộc rất muốn chia sẻ với y. Sở Dịch Lan không có nổi một chút ý thù địch với cậu ta, bèn đứng dậy đi tìm Ninh Tư Hàm, để lại không gian cho họ.
"Gần đây em cũng nhận một bộ phim, một tháng sau sẽ vào đoàn." Trong mắt Trần Mộc có ánh sáng: "Nam số ba đó anh Thẩm."
So với nam N trước đây, Trần Mộc đã thỏa mãn rồi.
"Tranh thủ nắm bắt cơ hội." Thẩm Liên nói: "Lấy diễn xuất hiện giờ của cậu, chú ý những chi tiết nhỏ là được, không cần học lại căn bản từ con số không. Nếu gặp diễn viên giỏi cần phải trao đổi nhiều hơn, đừng sợ mất mặt hay bị lạnh nhạt."
Trần Mộc: "Vâng."
"Nước hoa gì?" Phùng Duyệt Sơn đột nhiên chen vào một câu.
Thẩm Liên và Trần Mộc cùng im lặng.
Phùng duyệt Sơn mở to mắt, nhíu mày nhìn về phía Trần Mộc, dường như không hài lòng vì sao cậu ta không trả lời mình. Vì thế lại hỏi câu: "Nước hoa gì?"
Trần Mộc mới phản ứng lại: "À, một loại tuyến số ba, tôi nhận làm người đại diện nhãn hàng cho họ."
Trần Mộc nói một cái tên, còn nói series bản thân dùng. Phùng Duyệt Sơn nghiêm túc ngẫm nghĩ, thật sự chưa từng nghe tới, có lẽ là loại sẽ không xuất hiện trong tủ đồ của cậu ta.
"Ăn cơm chưa?" Phùng Duyệt Sơn lại hỏi.
Trần Mộc gật đầu: "Phía đối tác có chuẩn bị cơm hộp."
Lông mi Phùng Duyệt Sơn khẽ rung rung, tỏ vẻ nghe được.
Sau đó cậu ta lại nhắm mắt, rơi vào trạng thái tinh thần tự do bay đi.
Trần Mộc nhỏ giọng: "Anh ấy uống bao nhiêu rồi?"
Thẩm Liên: "Lúc bọn tôi tới, cậu ta đã vậy rồi."
Hai người trò chuyện hơn hai mươi phút, Tôn Bỉnh Hách lảo đảo đi trở về.
Thẩm Liên giật mình: "Không phải chứ trợ lý Tôn, say nhanh vậy?"
"Bốn năm mươi độ, ai chịu nổi?" Sau khi ngồi xuống, Tôn Bỉnh Hách ném cho Trần Mộc một nụ cười hiền hòa lại lịch sự.
Thẩm Liên còn ở bên cạnh thêm mắm dặm muối: "Ghê gớm thật, người bình thường không thể nào có được vẻ mặt hòa nhã từ trợ lý Tôn nhà chúng ta."
"Cậu ấy đạt điểm tối đa." Tôn Bỉnh Hách lời ít ý nhiều.
Lần đầu tiên Trần Mộc phát hiện, Tôn Bỉnh Hách là một người vô cùng chấp nhất với số liệu chính xác, cụ thể thể hiện ở thành tích.
Phùng Duyệt Sơn tỉnh táo lên một chút, lắc lư đứng lên, kêu gào muốn tiếp tục đấu với Ninh Tư Hàm. Sở Dịch Lan ra hiệu cho Tôn Bỉnh Hách cản người lại. Dáng vẻ này ngồi nơi đó giả vờ ngủ là được rồi, còn một hai muốn tự đưa tới miệng cho Ninh Tư Hàm.
Tôn Bỉnh Hách kéo Phùng Duyệt Sơn về: "Tôi uống với cậu."
Phùng Duyệt Sơn lộ vẻ mất hứng: "Được."
Cậu ta bị dòng họ và đám anh em chiều hư, nhỏ tuổi nhất. Lúc nhỏ không phục, cảm thấy thiệt thòi nhưng khi ấy nhờ nhõng nhẽo cũng không thiếu chuyện tốt.
Phùng Duyệt Sơn bảo người đưa rượu điều chế đặc biệt lên, ngon là ngon nhưng số độ không thấp. Đô của Tôn Bỉnh Hách bình thường nhưng thắng ở thường đi tiếp đối tác, lâu lâu cụng một ly với Phùng Duyệt Sơn, mà nội dung trò chuyện của hai người Thẩm Liên bên cạnh trở thành một loại "mồi nhắm" cho hai người.
Nhắc tới Thi Trúc Kiệt và Tống Viên, trên mặt Trần Mộc lộ ra chán ghét. Tôn Bỉnh Hách đúng lúc chen vào một câu: "Yên tâm đi, gần đây tôi đi theo cậu Thẩm, bọn họ lại dám kiếm chuyện thì tôi nhất định sẽ trừng trị thay cả phần cậu luôn."
"Cảm ơn trợ lý Tôn, thật ra cũng không cần." Trần Mộc vội nói.
Tôn Bỉnh Hách: "Tiện tay thôi."
Phùng Duyệt Sơn nghe vậy ghé mắt nhìn chằm chằm Tôn Bỉnh Hách: "Lần đầu tiên tôi biết trợ lý Tôn đầy lòng trắc ẩn tới vậy."
"Cậu Phùng, không biết hình dung thì đừng hình dung."
Ánh sáng mờ ảo chớp tắt trong phòng rất dễ mê hoặc thần kinh người ta, đợi Sở Dịch Lan giải quyết xong Ninh Tư Hàm thoải mái trở về đã thấy ly rượu mà Tôn Bỉnh Hách và Phùng Duyệt Sơn uống cạn bày đầy trên bàn.
"Bảo hai người uống tạm, không bảo liều mạng uống." Hiếm khi Sở Dịch Lan lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Trợ lý Tôn dễ chơi lắm, uống say vừa khích đã mắc mưu." Phùng Duyệt Sơn vui vẻ không thôi: "Quả nhiên, em mới là kẻ mạnh đó."
Tôn Bỉnh Hách rũ đầu xuống, giọng nói rất thấp: "Cậu mạnh cái rắm."
Phùng Duyệt Sơn hừ nhẹ một tiếng: "Có tin một câu của tôi cũng đủ đả kích tâm lý anh không?"
Trong lòng Sở Dịch Lan trào dâng linh cảm xấu.
Tôn Bỉnh Hách chậm rì rì ngẩng đầu lên, ánh mắt ý bảo nói đi.
Phùng Duyệt Sơn: "Hồi học lớp tám, điểm môn toán giữa và cuối của cả hai học kỳ đều không hơn hai mươi."
Mọi người: "..."
Vẻ mặt tự tin của Tôn Bỉnh Hách vỡ tan tành chỉ trong một nháy mắt, cả người sững sờ tại chỗ.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro