Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 152
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Thẩm Liên ở phim trường, thật sự thể hiện một cách nhuần nhuyễn cái gì gọi là "chuyên nghiệp".
Ngay cả người ngoài nghề cũng nhìn ra được, y rất thích đóng phim.
Mời tổng cộng bốn năm diễn viên gạo cội, tuy người ta không hot nhưng vừa xuất hiện trên ti vi là ai cũng thấy quen mặt, vắt túi vài vai diễn được khen ngợi. Bình thường không có tiếng nói chung với các diễn viên trẻ nhưng sau mấy ngày vừa qua, Thẩm Liên đã thành công gia nhập vào vòng tròn của họ. Lúc ăn cơm cũng bị các ông bà vây ở giữa, thảo luận phải diễn cảnh tiếp theo như thế nào.
Sắc mặt Triệu Văn Thư vô cùng sáng rọi.
Còn một chuyện đáng ăn mừng nữa chính là, cuối cùng Thi Trúc Kiệt cũng chịu ngừng nghỉ.
Người này không lại nổi giận lung tung, lời nói châm chọc, diễn không tốt thì trách người này người kia nữa. Lúc gã đi nhờ phó đạo diễn hướng dẫn một cảnh nào đó nên xử lý ra sao, Triệu Văn Thư rất muốn nhìn xem hôm nay mặt trời mọc hướng nào.
Chiều hôm nay, Triệu Văn Thư không sắp xếp cảnh diễn cho Thẩm Liên, để y thả lỏng một chút.
Thẩm Liên không hề khách sáo, dẫn theo Tôn Bỉnh Hách lao ra khỏi phim trường, chuyện đầu tiên chính là đi tìm Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan không ở trong công ty mà đang ở một câu lạc bộ.
Phùng Duyệt Sơn gọi anh tới khuyên can, kết quả tới nơi, Sở Dịch Lan vừa nghe rõ ngọn nguồn câu chuyện đã lập tức đứng về phía Ninh Tư Hàm.
Đúng vậy, chỉ vì một phần lợi nhuận mà cậu Phùng đã bị ép uống sắp nhừ người.
"Hai anh, con mẹ nó..." Phùng Duyệt Sơn hơi ngọng nghịu, hình ảnh trước mắt đan xen, cố lắm mới nhận ra ai là ai, ngón tay vươn tới cũng đang lắc lư theo: "Các anh từ nhỏ đã ỷ vào thông minh hơn em, có thiếu hố em sao? Tại sao em chơi lại một lần thì không được?"
Ninh Tư Hàm rót đầy ly cho cậu ta: "Được rồi, đừng nói nữa, uống rượu trước đã."
"Uống rượu trước cái búa á, chút lợi nhuận ấy..." Phùng Duyệt Sơn chưa nói xong đã bị Ninh Tư Hàm bóp lấy sau cổ, buộc há mồm, nghênh đón mưa rền gió dữ. Sau khi uống cạn, Phùng Duyệt Sơn chỉ muốn bò xuống dưới bàn: "Đồ chó má, em không uống nữa..."
Ninh Tư Hàm: "Cậu mắng tiếp thử xem?"
Điện thoại của Thẩm Liên chính là lúc này gọi tới.
"Anh đang đâu vậy?"
Tinh thần phấn chấn lại tự mang chút lười biếng, giọng Thẩm Liên rất dễ phân biệt.
Phùng Duyệt Sơn lập tức bất động.
Sở Dịch Lan báo địa chỉ xong mới hỏi: "Bận xong rồi?"
"Chiều được nghỉ, em tới tìm anh."
Sở Dịch Lan lập tức đứng dậy: "Tôi đi rước em."
"Không cần..."
Thẩm Liên còn chưa nói xong, điện thoại của Sở Dịch Lan đã bị người cướp đi.
Chính là Phùng Duyệt Sơn, bằng không Nhiếp Thịnh đang ẩn mình ở một góc nào đó đã chuẩn bị phóng ra rồi.
"Thẩm Liên? A lô? Thẩm Liên!"
Thẩm Liên ngồi lên xe, Tôn Bỉnh Hách làm tài xế. Hôm nay Lý Dật không tới cho nên y để Giang Dữu lại chơi với cô bé trợ lý của Liễu Đường. Hai cô gái nhỏ qua mười ngày đã "cách mạng hữu nghị" thắm thiết, ngày nào cũng thủ thỉ thù thì, không bao giờ hết chuyện để nói.
Vừa nghe tiếng hô, Thẩm Liên đã vui vẻ: "Ái chà, cậu Phùng, còn phân rõ phương hướng không đó?"
Ai ngờ một giây sau Phùng Duyệt Sơn đã gào lên: "Cậu đừng tới một mình, kêu thêm Trần Mộc nữa."
Mí mắt Thẩm Liên giật giật. Ở một bên khác, Sở Dịch Lan đang định giật điện thoại thì chợt khựng lại, ngồi trở lại vị trí ban đầu. Sau đó, anh và Ninh Tư Hàm liếc nhau, rồi dùng một loại ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm Phùng Duyệt Sơn.
Giọng Thẩm Liên lộ ra hứng thú: "Sao cậu Phùng lại nghĩ tới kêu thêm Trần Mộc?"
"Cậu không biết à? Sắp tới cậu ấy có hợp tác quảng cáo, là cùng Đỉnh Thiên đấy." Phùng Duyệt Sơn nhấn mạnh.
Thẩm Liên: "Vậy cũng không cần cậu tự mời khách."
"Tôi thích." Phùng Duyệt Sơn: "Kêu đi nhé, cậu ấy pha trà ngon."
Thẩm Liên: "Tôi pha trà cũng ngon lắm."
"Thôi đi. Cậu ấy pha trà, tôi còn ra yêu cầu được, còn cậu pha, tôi yêu cầu được sao?" Phùng Duyệt Sơn nói năng lộn xộn: "Mau đi nhé, cậu tới trông chừng ông xã cậu đi này, dạ dày tôi sắp bị ép uống tới xuất huyết luôn rồi."
Thẩm Liên cười đáp, trước khi ngắt máy còn nghe thấy bên kia Ninh Tư Hàm nói câu "Không sao, anh trai có để lại giường cho cậu rồi."
"Đưa đây." Sở Dịch Lan vươn tay.
Phùng Duyệt Sơn nhìn điện thoại rồi nhìn Sở Dịch Lan, cười nhạo một tiếng: "Cũng không phải điện thoại của Trần Mộc, anh tưởng em thèm à?"
Lồng ngực Sở Dịch Lan hơi phập phồng, đang suy nghĩ xem lời này có phải sấm nổ giữa trời quang hay không.
Phùng Duyệt Sơn là sau khi thành niên mới tiến bộ được một chút. Nói như vậy là bởi vì lúc còn nhỏ, đứa trẻ này không giấu được gì cả, làm cái gì cũng bảo Sở Dịch Lan và Ninh Tư Hàm "anh đoán xem, anh đoán xem", kết quả người ta chưa đoán thì cậu ta đã tự mình nói ra rồi. Lại hoặc là thật sự thích thứ gì đó, Phùng Duyệt Sơn sẽ nói bóng nói gió lại nhắc nhở, chỉ thiếu điều thể hiện "ý muốn" ra mặt. Trước đây là đối với đồ vật, bây giờ chỉ đích danh muốn Trần Mộc tới.
Muốn nói chỉ đơn giản là bạn bè mời nhau, là không có khả năng.
Phùng Duyệt Sơn là con cháu thế gia chính gốc, thấy cậu ta gặp ai cũng có thể xưng anh gọi em nhưng trong tiềm thức rất rạch ròi về giai cấp. Trừ mấy anh em từ nhỏ cùng nhau lớn lên ra, những người sau này qua lại đều do có lợi ích cho gia tộc và xí nghiệp thôi. Khi nào nên thổ lộ tình cảm, khi nào nên diễn trò, cậu ta rõ hơn ai hết.
Trần Mộc là một người cách cậu ta xa nhất trong thế giới đó, mà Phùng Duyệt Sơn vào giờ phút này lại tựa như uống rượu xong nói lời thật lòng.
"Có để ý tôi hút điếu thuốc không?" Ninh Tư Hàm đột nhiên nói.
Sở Dịch Lan: "Cho tôi một điếu."
"Ừ, bây giờ cậu hút thuốc cũng không sao." Ninh Tư Hàm đưa cho Sở Dịch Lan. Hai người bắt lấy bật lửa trên bàn, thay phiên nhau châm thuốc, sau đó yên lặng nhìn chăm chú Phùng Duyệt Sơn vẫn còn ôm lấy cái đệm không buông tay.
"Tôi nhớ rõ thằng nhóc này thích nữ." Trong giọng Ninh Tư Hàm lộ ra không nắm chắc.
"Nó từng quen nữ sinh à?" Sở Dịch Lan không chú ý tới chuyện này.
Ninh Tư Hàm: "Đã từng, lúc học đại học nhưng được ba ngày là chia tay. Tôi nhớ rõ đối phương còn là hoa khôi của khoa nữa."
Sở Dịch Lan: "Sao chia tay?"
"Nó tặng quà cho hoa khôi, sau đó chỉ lo chơi bời với bạn bè, con gái người ta bóng gió nói muốn đi hẹn hò, nó bảo không thể cho anh em mình leo cây. Sau vài lần như vậy, đương nhiên người ta chia tay nó rồi." Ninh Tư Hàm nghiêm túc nhớ lại: "Đúng rồi, thằng này còn lải nhải với tôi, bảo yêu đương cũng chẳng có gì khác lạ."
Sở Dịch Lan: "Ừ, là chuyện Phùng Duyệt Sơn có thể làm được."
Lại một hồi im lặng, Ninh Tư Hàm nhỏ giọng: "Cho nên Trần Mộc là sao đây?"
"Đợi đi." Sở Dịch Lan nói: "Cậu Phùng sẽ chứng minh cho chúng ta thấy."
Nửa tiếng sau, Thẩm Liên đẩy cửa phòng ra.
Bên người Sở Dịch Lan luôn luôn sạch sẽ, Thẩm Liên lập tức đi tới trước mặt anh. Hai người trước nắm tay, sau đó nhìn nhau cười.
Tôn Bỉnh Hách thấy cảnh tượng này nhiều đã không còn cảm xúc, Ninh Tư Hàm thì chua tới nhíu mày.
Tiếng Thẩm Liên đặt ly nước xuống hơi to, Phùng Duyệt Sơn vẫn giữ nguyên tư thế ngồi ngủ đột nhiên bừng tỉnh. Cậu ta siết chặt cái đệm trong ngực, đôi mắt mê man, chuyển động một vòng mới dừng trên người Thẩm Liên. Sau đó lại xoay quanh Thẩm Liên mấy vòng, cuối cùng lộ ra vẻ mất hứng: "Cậu tới một mình?"
Thẩm Liên chỉ vào ghế bên cạnh: "Trợ lý Tôn cũng đến nè."
"Cũng không phải chờ anh ấy." Phùng Duyệt Sơn: "Trần Mộc không tới?"
Thần kinh Tôn Bỉnh Hách khẽ động, hửm?
Thẩm Liên tặc lưỡi, cười cười: "Có gọi nhưng cậu ấy bảo có thể sẽ tới trễ chút, phải sau một tiếng."
"Không sao." Phùng Duyệt Sơn gác cằm trên đệm: "Bàn này có thể đặt tới ngày mai."
Ninh Tư Hàm: "Cậu đừng quên đây là bàn tôi đặt."
Phùng Duyệt Sơn tự động bỏ qua, người đã uống say choáng váng, ánh mắt thỉnh thoảng dừng trên người Tôn Bỉnh Hách, sau đó lộ ra một bộ mặt đau khổ.
Tôn Bỉnh Hách: "?"
"Thảo nào Chu Nguyên Lâm thấy anh là như chuột thấy mèo, bộ dạng nghiêm túc này, thầy quản sinh à." Phùng Duyệt Sơn lại đào một cái hố sâu, nhưng người bị chôn đã đổi thành người khác: "Chu Nguyên Lâm nói, sau này chắc chắn anh sẽ bị người đè tới gào khóc. Cái này gọi là, gọi là... À đúng rồi, gọi là sự đối lập cần có của kẻ mạnh."
Dưới ánh đèn, Tôn Bỉnh Hách lộ ra một hàm răng trắng.
Ninh Tư Hàm điên cuồng gõ trên màn hình điện thoại: 【Chạy mau, trợ lý Tôn đang ở đây, Phùng Duyệt Sơn bán luôn cái quần trong của cậu rồi.】
Dưới lầu, Chu Nguyên Lâm mới vừa đậu xe, nhìn thấy tin nhắn mà sững người, đang suy nghĩ cái quần trong gì thì tin nhắn thứ hai của Ninh Tư Hàm đã đuổi tới: 【Sự đối lập cần có của kẻ mạnh, cậu nghĩ sao?】
Chu Nguyên Lâm đạp mạnh chân ga, không đợi nhân viên bãi đậu xe phản ứng đã vòng qua vườn hoa chuồn đi nhanh như chớp, tới nỗi thân xe cũng phải run lên.
Thẩm Liên ở phim trường, thật sự thể hiện một cách nhuần nhuyễn cái gì gọi là "chuyên nghiệp".
Ngay cả người ngoài nghề cũng nhìn ra được, y rất thích đóng phim.
Mời tổng cộng bốn năm diễn viên gạo cội, tuy người ta không hot nhưng vừa xuất hiện trên ti vi là ai cũng thấy quen mặt, vắt túi vài vai diễn được khen ngợi. Bình thường không có tiếng nói chung với các diễn viên trẻ nhưng sau mấy ngày vừa qua, Thẩm Liên đã thành công gia nhập vào vòng tròn của họ. Lúc ăn cơm cũng bị các ông bà vây ở giữa, thảo luận phải diễn cảnh tiếp theo như thế nào.
Sắc mặt Triệu Văn Thư vô cùng sáng rọi.
Còn một chuyện đáng ăn mừng nữa chính là, cuối cùng Thi Trúc Kiệt cũng chịu ngừng nghỉ.
Người này không lại nổi giận lung tung, lời nói châm chọc, diễn không tốt thì trách người này người kia nữa. Lúc gã đi nhờ phó đạo diễn hướng dẫn một cảnh nào đó nên xử lý ra sao, Triệu Văn Thư rất muốn nhìn xem hôm nay mặt trời mọc hướng nào.
Chiều hôm nay, Triệu Văn Thư không sắp xếp cảnh diễn cho Thẩm Liên, để y thả lỏng một chút.
Thẩm Liên không hề khách sáo, dẫn theo Tôn Bỉnh Hách lao ra khỏi phim trường, chuyện đầu tiên chính là đi tìm Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan không ở trong công ty mà đang ở một câu lạc bộ.
Phùng Duyệt Sơn gọi anh tới khuyên can, kết quả tới nơi, Sở Dịch Lan vừa nghe rõ ngọn nguồn câu chuyện đã lập tức đứng về phía Ninh Tư Hàm.
Đúng vậy, chỉ vì một phần lợi nhuận mà cậu Phùng đã bị ép uống sắp nhừ người.
"Hai anh, con mẹ nó..." Phùng Duyệt Sơn hơi ngọng nghịu, hình ảnh trước mắt đan xen, cố lắm mới nhận ra ai là ai, ngón tay vươn tới cũng đang lắc lư theo: "Các anh từ nhỏ đã ỷ vào thông minh hơn em, có thiếu hố em sao? Tại sao em chơi lại một lần thì không được?"
Ninh Tư Hàm rót đầy ly cho cậu ta: "Được rồi, đừng nói nữa, uống rượu trước đã."
"Uống rượu trước cái búa á, chút lợi nhuận ấy..." Phùng Duyệt Sơn chưa nói xong đã bị Ninh Tư Hàm bóp lấy sau cổ, buộc há mồm, nghênh đón mưa rền gió dữ. Sau khi uống cạn, Phùng Duyệt Sơn chỉ muốn bò xuống dưới bàn: "Đồ chó má, em không uống nữa..."
Ninh Tư Hàm: "Cậu mắng tiếp thử xem?"
Điện thoại của Thẩm Liên chính là lúc này gọi tới.
"Anh đang đâu vậy?"
Tinh thần phấn chấn lại tự mang chút lười biếng, giọng Thẩm Liên rất dễ phân biệt.
Phùng Duyệt Sơn lập tức bất động.
Sở Dịch Lan báo địa chỉ xong mới hỏi: "Bận xong rồi?"
"Chiều được nghỉ, em tới tìm anh."
Sở Dịch Lan lập tức đứng dậy: "Tôi đi rước em."
"Không cần..."
Thẩm Liên còn chưa nói xong, điện thoại của Sở Dịch Lan đã bị người cướp đi.
Chính là Phùng Duyệt Sơn, bằng không Nhiếp Thịnh đang ẩn mình ở một góc nào đó đã chuẩn bị phóng ra rồi.
"Thẩm Liên? A lô? Thẩm Liên!"
Thẩm Liên ngồi lên xe, Tôn Bỉnh Hách làm tài xế. Hôm nay Lý Dật không tới cho nên y để Giang Dữu lại chơi với cô bé trợ lý của Liễu Đường. Hai cô gái nhỏ qua mười ngày đã "cách mạng hữu nghị" thắm thiết, ngày nào cũng thủ thỉ thù thì, không bao giờ hết chuyện để nói.
Vừa nghe tiếng hô, Thẩm Liên đã vui vẻ: "Ái chà, cậu Phùng, còn phân rõ phương hướng không đó?"
Ai ngờ một giây sau Phùng Duyệt Sơn đã gào lên: "Cậu đừng tới một mình, kêu thêm Trần Mộc nữa."
Mí mắt Thẩm Liên giật giật. Ở một bên khác, Sở Dịch Lan đang định giật điện thoại thì chợt khựng lại, ngồi trở lại vị trí ban đầu. Sau đó, anh và Ninh Tư Hàm liếc nhau, rồi dùng một loại ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm Phùng Duyệt Sơn.
Giọng Thẩm Liên lộ ra hứng thú: "Sao cậu Phùng lại nghĩ tới kêu thêm Trần Mộc?"
"Cậu không biết à? Sắp tới cậu ấy có hợp tác quảng cáo, là cùng Đỉnh Thiên đấy." Phùng Duyệt Sơn nhấn mạnh.
Thẩm Liên: "Vậy cũng không cần cậu tự mời khách."
"Tôi thích." Phùng Duyệt Sơn: "Kêu đi nhé, cậu ấy pha trà ngon."
Thẩm Liên: "Tôi pha trà cũng ngon lắm."
"Thôi đi. Cậu ấy pha trà, tôi còn ra yêu cầu được, còn cậu pha, tôi yêu cầu được sao?" Phùng Duyệt Sơn nói năng lộn xộn: "Mau đi nhé, cậu tới trông chừng ông xã cậu đi này, dạ dày tôi sắp bị ép uống tới xuất huyết luôn rồi."
Thẩm Liên cười đáp, trước khi ngắt máy còn nghe thấy bên kia Ninh Tư Hàm nói câu "Không sao, anh trai có để lại giường cho cậu rồi."
"Đưa đây." Sở Dịch Lan vươn tay.
Phùng Duyệt Sơn nhìn điện thoại rồi nhìn Sở Dịch Lan, cười nhạo một tiếng: "Cũng không phải điện thoại của Trần Mộc, anh tưởng em thèm à?"
Lồng ngực Sở Dịch Lan hơi phập phồng, đang suy nghĩ xem lời này có phải sấm nổ giữa trời quang hay không.
Phùng Duyệt Sơn là sau khi thành niên mới tiến bộ được một chút. Nói như vậy là bởi vì lúc còn nhỏ, đứa trẻ này không giấu được gì cả, làm cái gì cũng bảo Sở Dịch Lan và Ninh Tư Hàm "anh đoán xem, anh đoán xem", kết quả người ta chưa đoán thì cậu ta đã tự mình nói ra rồi. Lại hoặc là thật sự thích thứ gì đó, Phùng Duyệt Sơn sẽ nói bóng nói gió lại nhắc nhở, chỉ thiếu điều thể hiện "ý muốn" ra mặt. Trước đây là đối với đồ vật, bây giờ chỉ đích danh muốn Trần Mộc tới.
Muốn nói chỉ đơn giản là bạn bè mời nhau, là không có khả năng.
Phùng Duyệt Sơn là con cháu thế gia chính gốc, thấy cậu ta gặp ai cũng có thể xưng anh gọi em nhưng trong tiềm thức rất rạch ròi về giai cấp. Trừ mấy anh em từ nhỏ cùng nhau lớn lên ra, những người sau này qua lại đều do có lợi ích cho gia tộc và xí nghiệp thôi. Khi nào nên thổ lộ tình cảm, khi nào nên diễn trò, cậu ta rõ hơn ai hết.
Trần Mộc là một người cách cậu ta xa nhất trong thế giới đó, mà Phùng Duyệt Sơn vào giờ phút này lại tựa như uống rượu xong nói lời thật lòng.
"Có để ý tôi hút điếu thuốc không?" Ninh Tư Hàm đột nhiên nói.
Sở Dịch Lan: "Cho tôi một điếu."
"Ừ, bây giờ cậu hút thuốc cũng không sao." Ninh Tư Hàm đưa cho Sở Dịch Lan. Hai người bắt lấy bật lửa trên bàn, thay phiên nhau châm thuốc, sau đó yên lặng nhìn chăm chú Phùng Duyệt Sơn vẫn còn ôm lấy cái đệm không buông tay.
"Tôi nhớ rõ thằng nhóc này thích nữ." Trong giọng Ninh Tư Hàm lộ ra không nắm chắc.
"Nó từng quen nữ sinh à?" Sở Dịch Lan không chú ý tới chuyện này.
Ninh Tư Hàm: "Đã từng, lúc học đại học nhưng được ba ngày là chia tay. Tôi nhớ rõ đối phương còn là hoa khôi của khoa nữa."
Sở Dịch Lan: "Sao chia tay?"
"Nó tặng quà cho hoa khôi, sau đó chỉ lo chơi bời với bạn bè, con gái người ta bóng gió nói muốn đi hẹn hò, nó bảo không thể cho anh em mình leo cây. Sau vài lần như vậy, đương nhiên người ta chia tay nó rồi." Ninh Tư Hàm nghiêm túc nhớ lại: "Đúng rồi, thằng này còn lải nhải với tôi, bảo yêu đương cũng chẳng có gì khác lạ."
Sở Dịch Lan: "Ừ, là chuyện Phùng Duyệt Sơn có thể làm được."
Lại một hồi im lặng, Ninh Tư Hàm nhỏ giọng: "Cho nên Trần Mộc là sao đây?"
"Đợi đi." Sở Dịch Lan nói: "Cậu Phùng sẽ chứng minh cho chúng ta thấy."
Nửa tiếng sau, Thẩm Liên đẩy cửa phòng ra.
Bên người Sở Dịch Lan luôn luôn sạch sẽ, Thẩm Liên lập tức đi tới trước mặt anh. Hai người trước nắm tay, sau đó nhìn nhau cười.
Tôn Bỉnh Hách thấy cảnh tượng này nhiều đã không còn cảm xúc, Ninh Tư Hàm thì chua tới nhíu mày.
Tiếng Thẩm Liên đặt ly nước xuống hơi to, Phùng Duyệt Sơn vẫn giữ nguyên tư thế ngồi ngủ đột nhiên bừng tỉnh. Cậu ta siết chặt cái đệm trong ngực, đôi mắt mê man, chuyển động một vòng mới dừng trên người Thẩm Liên. Sau đó lại xoay quanh Thẩm Liên mấy vòng, cuối cùng lộ ra vẻ mất hứng: "Cậu tới một mình?"
Thẩm Liên chỉ vào ghế bên cạnh: "Trợ lý Tôn cũng đến nè."
"Cũng không phải chờ anh ấy." Phùng Duyệt Sơn: "Trần Mộc không tới?"
Thần kinh Tôn Bỉnh Hách khẽ động, hửm?
Thẩm Liên tặc lưỡi, cười cười: "Có gọi nhưng cậu ấy bảo có thể sẽ tới trễ chút, phải sau một tiếng."
"Không sao." Phùng Duyệt Sơn gác cằm trên đệm: "Bàn này có thể đặt tới ngày mai."
Ninh Tư Hàm: "Cậu đừng quên đây là bàn tôi đặt."
Phùng Duyệt Sơn tự động bỏ qua, người đã uống say choáng váng, ánh mắt thỉnh thoảng dừng trên người Tôn Bỉnh Hách, sau đó lộ ra một bộ mặt đau khổ.
Tôn Bỉnh Hách: "?"
"Thảo nào Chu Nguyên Lâm thấy anh là như chuột thấy mèo, bộ dạng nghiêm túc này, thầy quản sinh à." Phùng Duyệt Sơn lại đào một cái hố sâu, nhưng người bị chôn đã đổi thành người khác: "Chu Nguyên Lâm nói, sau này chắc chắn anh sẽ bị người đè tới gào khóc. Cái này gọi là, gọi là... À đúng rồi, gọi là sự đối lập cần có của kẻ mạnh."
Dưới ánh đèn, Tôn Bỉnh Hách lộ ra một hàm răng trắng.
Ninh Tư Hàm điên cuồng gõ trên màn hình điện thoại: 【Chạy mau, trợ lý Tôn đang ở đây, Phùng Duyệt Sơn bán luôn cái quần trong của cậu rồi.】
Dưới lầu, Chu Nguyên Lâm mới vừa đậu xe, nhìn thấy tin nhắn mà sững người, đang suy nghĩ cái quần trong gì thì tin nhắn thứ hai của Ninh Tư Hàm đã đuổi tới: 【Sự đối lập cần có của kẻ mạnh, cậu nghĩ sao?】
Chu Nguyên Lâm đạp mạnh chân ga, không đợi nhân viên bãi đậu xe phản ứng đã vòng qua vườn hoa chuồn đi nhanh như chớp, tới nỗi thân xe cũng phải run lên.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro