Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 144

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Phùng Duyệt Sơn cũng có biết đôi chút chuyện giữa Trần Mộc và Tống Viên của giải trí Hi Quang. Trong một mối quan hệ như vậy, người đứng trên sẽ nắm giữ tuyệt đối quyền lên tiếng. Ai cũng cho rằng Trần Mộc phải là người yêu mà không có được, không nỡ từ bỏ vinh hoa phú quý sắp tới tay. Nhưng mỏi mệt lộ trong giọng Trần Mộc đã nói rõ: Cậu ta siêu phiền Tống Viên.

Tính kỹ thì đã có một thời gian Phùng Duyệt Sơn chưa gặp Trần Mộc.

Phùng Duyệt Sơn đứng tựa một bên cửa, vừa lúc nhìn thấy nửa bóng dáng màu trắng ngồi trên sô pha, một bàn tay đối phương buông thõng, khớp xương rõ ràng lại xinh đẹp.

"Cậu Phùng, nghe đủ rồi đó." Giọng Thẩm Liên vang lên.

Phùng Duyệt Sơn lập tức lách người đi vào, sắc mặt lại trở về bất cần đời: "Không phải chứ cậu Thẩm, vậy mà cũng phát hiện?"

Thẩm Liên chỉ tấm gương ở một bên khác đối diện cửa phòng: "Rõ ràng từng chi tiết."

Phùng Duyệt Sơn: "..."

Trần Mộc nhìn thấy là Phùng Duyệt Sơn lập tức đứng dậy: "Cậu Phùng."

"Ừm." Phùng Duyệt Sơn gật đầu. Gần đây, cậu ta quá bận việc công ty, ít chơi, cho nên sắc mặt trông đứng đắn hơn rất nhiều, không hề là dáng vẻ lờ đờ do bị ngâm trong men rượu nữa.

Thẩm Liên cười dựa ra sau ghế: "Tới tìm tôi?"

"Đúng vậy." Phùng Duyệt Sơn ngồi lên trên tay vịn sô pha chỗ Trần Mộc đang ngồi: "Đi ngang qua bèn lên nhìn thử. Đi thôi, ra ngoài chơi."

Phùng Duyệt Sơn đã chấp nhận thân phận "chị dâu" của Thẩm Liên cho nên rủ y đi chơi rất tự nhiên: "Tay xào bài của cậu xuất thần nhập hóa, hôm nay tôi có hẹn chiến đấu một trận."

Thẩm Liên không chút do dự: "Được thôi, nếu thắng cảm ơn tôi cái gì đây?"

Phùng Duyệt Sơn: "Cho cậu quyết định."

Trần Mộc nghe thấy họ có kế hoạch tiếp theo bèn rời đi. Nhưng chưa đợi cậu ta mở miệng đã nghe Phùng Duyệt Sơn nói: "Cậu cũng đi cùng đi."

Cậu Phùng đã quen ra lệnh, lại thêm thân phận có sẵn, rủ Trần Mộc đi cùng chính là một chuyện vô cùng thể diện. Những trường hợp thế này là một cơ hội để làm quen, tìm kiếm quan hệ rất tốt.

Rất là có lý, từ chối sẽ có vẻ không biết điều.

Trần Mộc hơi lộ vẻ câu nệ: "Cảm ơn cậu Phùng."

Cảm giác kỳ lạ trong lòng Thẩm Liên lại lần nữa xuất hiện.

Phùng Duyệt Sơn là khách quen của các câu lạc bộ giải trí, không cần quét thẻ mà trực tiếp quét mặt. Thẩm Liên và Trần Mộc đi theo sau lưng cậu ta, ba người cùng bước vào căn phòng trên lầu mười hai của câu lạc bộ.

Quả nhiên lại là một bữa tiệc lớn, tiếng người ồn ào.

Nhưng người Phùng Duyệt Sơn bằng lòng chơi cùng chỉ có mấy người đó. Cuối cùng không quá ba người lên bàn, đối phương nhìn Phùng Duyệt Sơn lộ vẻ đắc ý đứng bên cạnh bàn, hoảng sợ: "Cậu Phùng không chơi?"

"Tôi không chơi thì tới đây làm gì?" Phùng Duyệt Sơn cười: "Tôi nói chơi với mấy cậu cũng chưa bảo là tự mình chơi. Đây là anh hai của tôi, anh ấy ra mặt chính là tôi ra mặt."

Thẩm Liên chấp nhận câu "anh hai" này, vén tay áo chuẩn bị chơi thoả thích một hồi: "Được, anh hai cho cậu nở mặt."

Moii người đều là tới chơi vui, cho nên nói đến mức này cũng sẽ không suy nghĩ nhiều.

Trần Mộc chỉ quen Thẩm Liên và Phùng Duyệt Sơn, phạm vi hoạt động khá nhỏ.

"Ăn cơm chưa?" Phùng Duyệt Sơn hỏi.

Trần Mộc hơi khựng lại, sau khi xác định là Phùng Duyệt Sơn hỏi mình mới trả lời: "Còn chưa."

"Trên bàn bên kia có đồ ăn, muốn ăn gì tự lấy, đừng khách sáo với tôi."

Trần Mộc ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Phùng Duyệt Sơn, ngực đột nhiên nhảy lên một cái.

Bề ngoài Phùng Duyệt Sơn không tầm thường, bình thường có ham chơi một chút nhưng một khi trở nên đứng đắn thì hơi thở gia tộc quyền thế dưỡng ra sẽ lập tức hiển lộ. Ánh sáng trong phòng mờ tối, Phùng Duyệt Sơn cao hơn Trần Mộc một cái đầu, khi quét mắt tới không khỏi mang tới cảm giác từ trên cao nhìn xuống. Cậu ta hơi mím môi, cảm xúc trong mắt có tỉnh táo trong một nháy mắt nhưng chưa đợi Trần Mộc bắt giữ thì nó đã lại trốn vào trong sương mù mờ mịt.

Như vậy vốn cũng không có gì nhưng Trần Mộc lại có ảo giác như bản thân đang dần bị ăn sâu vào.

Thẩm Liên ném ra một lá bài, tiện thể nhìn về phía bên này.

Không nóng vội, ai đang chờ đợi cơ hội, ai đang lần mò trong bóng tối, chỉ cần một rẽ ngoặt nho nhỏ cũng sẽ hiển lộ rõ ràng trước mắt đám người thành tinh này.

Đồ ăn ngọt ở nơi này rất ổn áp, Trần Mộc rất thích. Cậu ta lấy cái đĩa, tiếp đó chọn từng món mình muốn ăn, cuối cùng tìm một vị trí yên tĩnh ngồi xuống. Ngay cả nước trà cũng là thưởng thức từng ngụm một, thái độ trong bình thản lại mang theo thành kính.

Phùng Duyệt Sơn cụng ly với bạn nhưng tầm mắt lại liếc về phía đối diện.

Cậu Phùng đã sớm ăn nhiều thành kén chọn, đến những bữa tiệc thế này chỉ để uống rượu chơi đùa. Nếu muốn ăn thì phải đổi một chỗ khác, không nói nhà hàng cao nhất Cừ Đô, ít nhất phải là khách sạn nổi tiếng có đặc sắc riêng, rồi chọn một bàn đầy ắp thức ăn. Thật ra dưới nhiều trường hợp chỉ mới ăn vài miếng đã. Với Phùng Duyệt Sơn thì những món ăn ngon lại được bày biện xinh đẹp cũng chỉ tầm thường tựa như hô hấp vậy thôi.

Cậu ta đã lớn bằng này, lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy thứ gọi là "yêu quý lương thực" từ một người.

Con mẹ nó quá là ảo ma, Phùng Duyệt Sơn thầm nghĩ.

Bên này, Thẩm Liên đánh giết thoả thuê trên bàn bài. Khi Sở Dịch Lan đến, đúng lúc y vừa vào ván mới, thắng tới phấn khởi lập tức giương giọng: "Cậu Phùng, anh hai đây bảo vệ được mặt mũi cho cậu rồi!"

Sơr Dịch Lan nhìn về phía Phùng Duyệt Sơn.

Phùng Duyệt Sơn: "?"

Chỉ kéo ra chơi, chứ có uống rượu đâu!

Bàn tay ấm áp dày rộng phủ lên sau cổ, Thẩm Liên vô thức nổi da gà. Sau đó, thân thể cùng linh hồn đều nhận ra người vừa tới, y không rảnh quay đầu lại, chỉ vội vàng nói: "Anh ngồi bên đó đợi em chút, đánh xong ván này sẽ tới tìm anh. Ngoan, moa moa moa."

Các anh em ngồi đối diện cùng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, suýt chút đã ném bài đi rồi.

Nhưng Sở Dịch Lan lại thật sự tìm chỗ ngồi xuống, ra hiệu cho phục vụ bưng trà lên.

Phùng Duyệt Sơn hèn mọn áp sát tới: "Không uống một ngụm thật sao? Em có một chai rất quý."

Sở Dịch Lan thản nhiên: "Sao Trần Mộc cũng ở đây?"

Phùng Duyệt Sơn hơi ngớ ra.

Chỉ một giây như vậy, Sở Dịch Lan ngẩng đầu nhìn đến: "Hửm?"

"Chả sao cả." Phùng Duyệt Sơn nói: "Em tới tìm Thẩm Liên thì Trần Mộc cũng ở đó, tiện thể rủ tới luôn."

Phùng Duyệt Sơn bị ánh mắt tối tăm của Sở Dịch Lam làm cho nổi da gà: "Anh hai của em, anh đừng như vậy."

Khi nói chuyện, Trần Mộc đã ăn bánh ngọt xong đi tới, chủ động ngồi xuống bên cạnh dụng cụ pha trà, trước bắt đầu tráng cốc.

Cậu ta cũng không có ý khúm núm hầu hạ người ta nhưng trường hợp bây giờ không thể không giúp mấy vị này. Cho dù đối phương có xem cậu ta là bạn bè thật hay không, Trần Mộc đều muốn làm chút chuyện gì đó trong khả năng của mình.

Trần Mộc xoay cái cốc, xương chỗ cổ tay hơi lộ ra.

Tầm mắt Phùng Duyệt Sơn bỗng nhiên không thể khống chế được.

Cậu ta nhìn lâu hơn một chút, cuối cùng là lý trí gõ chuông cảnh báo, biết nếu lại nhìn tiếp chắc chắn sẽ bị Sở Dịch Lan phát hiện. Vì thế, cậu ta vội vàng nhìn đi nơi khác, kết quả lương tâm phản bội cậu ta, một ngụm trà trôi xuống đừng nói là trấn an cho đỡ sợ mà phút chốc đã làm cậu ta sặc tới ho long trời lở đất.

Sở Dịch Lan nhíu mày, trong mắt viết "Cậu làm gì đó?"

Phùng Duyệt Sơn xua tay.

Cậu ta vẫn không nói được ra lời, ho tới cuống họng ngày càng ngứa, đang định tránh đi nơi khác thì phúa sau lưng đã bị người vỗ nhẹ, lực tay vừa đủ. Cách lớp vải áo vốn không nên có độ ấm mà Phùng Duyệt Sơn lại cảm nhận ra được, là một sự ấm áp trời sinh đã có.

Phùng Duyệt Sơn quay đầu nhìn về phía Trần Mộc.

Trần Mộc cho rằng bản thân đã đi quá giới hạn, vội vàng rụt tay về: "Xin lỗi cậu Phùng, tôi thấy anh thật sự khó chịu."

Phùng Duyệt Sơn khó khăn phun ra một câu: "Có gì đâu?"

Thật ra cả người cậu ta đã hơi choáng váng giống như toàn bộ sinh lực đều đang lặp lại hồi tưởng khoảnh khắc vừa rồi vậy.

Thẩm Liên đã chơi bài xong, tránh ra nhường chỗ cho một người anh em, sau đó ngồi xuống bên cạnh Sở Dịch Lan.

Bị hai "hung thần" này nhìn chằm chằm, có thể tưởng tượng áp lực mà Phùng Duyệt Sơn phải gánh chịu.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0