Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 143
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Cuộc trò chuyện giữa Thẩm Liên với Tống Viên kết thúc trong không vui.
Về ánh mắt tràn ngập đe dọa lúc gần đi của Tống Viên, Thẩm Liên chẳng thèm quan tâm.
Hoạt động kết thúc, Thẩm Liên trở về Tinh Khai.
Cần bàn bạc công việc tiếp theo với Hồ Khải Lam một chút. Nói tới một nửa, cửa phòng bị nhẹ nhàng gõ vang.
Cửa không đóng cho nên giương mắt là có thể nhìn thấy Trần Mộc đứng ở cửa.
Cậu ta thở phì phò, trên chóp mũi đổ mồ hôi như là sốt ruột vội vàng chạy tới vậy.
Hồ Khải Lam nhìn thấy Trần Mộc có lời muốn nói bèn đứng dậy khỏi sô pha đứng lên, tìm cớ: "Phải rồi, tôi có chút việc đi trước nhé."
Hồ Khải Lam đi tới cửa, đối diện với tầm mắt của Trần Mộc, hai người khách sáo gật đầu chào nhau.
Trần Mộc thay đổi quá nhiều, đây là ấn tượng đầu tiên của Hồ Khải Lam.
Trần Mộc có thiên phú, lại có Thẩm Liên bảo đảm. Nhưng dù là vậy, vào công ty cũng sẽ không có sẵn tài nguyên. Khuông Thành Hải vẫn rất nghiêm khắc với trình độ của nghệ sĩ nhưng chỉ cần đối xử công bằng với Trần Mộc là cậu ta có thể giống như cây khô gặp mùa xuân, đâm ra chồi non dễ thấy.
"Ôi chao." Thẩm Liên cười mở miệng: "Gần đây ổn chứ?"
Trần Mộc mặc một bộ quần áo thể thao, có lẽ là được tài trợ. Thẩm Liên nhìn nhãn hiệu, nhớ rõ hình như là sản phẩm do Trần Mộc đại diện. Cậu ta không còn dáng vẻ xám xịt im lặng khi trước, kiểu tóc hơi xoăn làm tôn lên gương mặt chính trực, cả người cũng trẻ hơn vài tuổi.
Thật ra cẩn thận tính toán thì Trần Mộc chỉ mới hai mươi bốn tuổi, không lớn.
"Anh Thẩm." Trần Mộc tiến tới, lại cười không nổi, cậu ta mím môi một lát, lúc mở miệng tràn ngập áy náy: "Tống Viên làm phiền anh, có phải không?"
Thẩm Liên nhíu mày: "Cậu còn liên lạc với Tống Viên?"
Nếu không thì làm sao Trần Mộc biết được.
"Không phải." Trần Mộc nói: "Là anh ta đơn phương quấy rầy em."
Thời gian gần đây, không biết Trần Mộc đã chặn bao nhiêu số điện thoại của Tống Viên. Người này rõ ràng đã bị chọc giận, nói chuyện trước sau mâu thuẫn với nhau, khi thì đe dọa dụ dỗ, khi thì nhắc lại chút chuyện ngày xưa với Trần Mộc, giữa những hàng chữ rất giống một người bị tâm thần phân liệt.
"Vậy cậu đừng quan tâm." Thẩm Liên nói: "Yên tâm ở lại Tinh Khai."
Trần Mộc thấy thế, lúc này mới nhẹ nhõm thở ra, cậu ta rất sợ làm phiền người khác.
"Ngồi đi." Thẩm Liên ra hiệu sô pha đối diện, sau đó rót ly nước cho Trần Mộc.
Trần Mộc ngồi xuống, lau mồ hôi trên mặt.
Trên người cậu ta có loại mộc mạc gần với màu sắc bao dung, im lặng, dài lâu của đất trời, cho dù là gió táp mưa sa, hay đèn hoa rực rỡ cũng không thể bong tróc ra được. Trước đây có cư dân mạng bình luận Trần Mộc không nổi lên được là do bề ngoài quê mùa, Thẩm Liên lại không cho là vậy. Đất đai màu mỡ nhìn lại khô hạn tới mấy cũng có thể sau khi có một giọt nước xối xuống là sẽ trở nên sức sống mạnh mẽ thôi.
"Tôi cảm thấy..." Thẩm Liên nhẹ giọng: "Với thẩm mỹ của cậu, không nên vừa ý loại người như Tống Viên mới đúng."
Trần Mộc nghe vậy hơi sửng sốt. Một lát sau, cậu ta mới nói: "Lúc em mới quen biết Tống Viên, anh ta không phải như thế."
Tống Viên, con trai lớn nhà họ Tống, theo lý nên tương lai xán lạn nhưng mẹ của người này lại bị tiểu tam từng bước đuổi ra khỏi nhà, mang theo cả Tống Viên. Có khoảng thời gian hai năm, Tống Viên có cuộc sống của một người bình thường.
Trần Mộc là vào lúc này quen biết gã.
"Lúc ấy em trừ diễn một vài vai phụ, còn làm thêm mấy công việc khác nữa." Trần Mộc nói: "Thiếu tiền ấy mà, cái gì cũng làm. Có một lần phụ cửa hàng vào ban đêm, Tống Viên uống rượu đánh nhau, một đánh bốn, không thắng, mặt mũi bầm dập, là em đưa anh ta đi bệnh viện."
Tống Viên đến bệnh viện lập tức tỉnh lại, hai người từ đó quen biết nhau.
Trần Mộc là một người nghe vô cùng đủ tư cách, bạn có thể thổ lộ hết những chuyện buồn phiền của mình cho cậu ta, lại không cần phải lo sợ cậu ta sẽ nói ra ngoài hoặc là chê cười mình.
Thường xuyên qua lại, Tống Viên muốn làm bạn với Trần Mộc.
Còn về yêu đương sau này, Trần Mộc chỉ có thể đánh giá bằng một câu "nước chảy thành sông".
"Là anh ta thổ lộ với em trước." Trần Mộc không chút cảm xúc nói: "Em cũng từng nhắc nhở anh ta đừng hiểu lầm rung động nhất thời là tình yêu. Anh ta nói anh ta khẳng định, anh ta thích em."
Trần Mộc lẻ loi một mình thật lâu, nghe được lời Tống Viên nói, cậu ta im lặng một hồi, bỗng nhiên muốn thử xem cuộc sống hai người.
Dù sao Tống Viên vào giây phút đó, là vô cùng chân thành.
Trần Mộc rung động chỉ trong một nháy mắt.
Bắt đầu đúng là có ngọt ngào một thời gian nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại, tưởng thật rồi đắm chìm trong đó chỉ có một mình Trần Mộc. Mà Tống Viên càng nhiều là xem cậu ta như một cảng chắn gió để vứt bỏ phiền não, trốn tránh sự thật.
Nhưng bến cảng này không hề màu mỡ.
Tống Viên nào biết được, trong lúc yêu đương, những thứ Trần Mộc cho anh ta đã là cực hạn mà bản thân cậu ta có thể trả giá rồi.
Tống Viên thoải mái hưởng thụ. Sau đó nhà họ Tống lại dậy sóng lần nữa, Tống Viên được đón về nhà, sau đó dần giảm bớt liên lạc với Trần Mộc.
Trần Mộc biết hoàn cảnh gia đình gã không tầm thường, cũng hiểu Tống Viên bận rộn. Nhưng đột nhiên có một ngày, Tống Viên ăn mặc hàng hiệu, ngồi siêu xe xuất hiện trước mặt cậu ta, lạnh nhạt hô một câu "Trần Mộc", ánh mắt lại trở nên cao không với tới.
Tống Viên đưa Trần Mộc tới giải trí Hi Quang.
Trần Mộc còn nhớ rõ buổi tối đó, trong văn phòng chủ tịch Hi Quang, Tống Viên đứng bên cửa sổ, lấy thái độ im lặng để kéo khoảng cách với mình. Sau đó, gã nói: "Trần Mộc, cho cậu vào Hi Quang xem như là sự đền đáp của tôi dành cho cậu. Còn những thứ khác, cậu đừng hòng nghĩ tới."
Đáy mắt Trần Mộc lộ ra mờ mịt, cậu ta rất muốn nói, rõ ràng là anh vượt ranh giới trước, là anh nói thích trước, còn hứa hẹn chuyện về sau nữa.
Trần Mộc biết, Tống Viên chê thân phận của mình.
Hoặc là nói, Tống Viên xem thường bản thân từng bị đạp vào trong vũng bùn. Gã là một người kiêu ngạo, không bao giờ chịu cúi đầu, bây giờ đã lấy lại mọi thứ thì sao còn cần cái cảng bình thường trơ trọi đó nữa?
Tống Viên cho rằng, con người đến với nhau đều vì lợi ích, chắc chắn là Trần Mộc có mưu đồ với gã.
Nhưng nếu không phải vì một cái hợp đồng đó thì Trần Mộc đã đi từ lâu rồi.
Còn về chèn ép sỉ nhục Tống Viên đối xử với mình, Trần Mộc xem đó như một đứa trẻ bốc đồng, vì để bản thân thoải mái, không thèm quan tâm mà làm tổn thương người khác.
"Em và Tống Viên đã thanh toán xong với nhau rồi." Trần Mộc nói: "Trước khi anh ta trở về nhà họ Tống cần rất nhiều tiền, em cho anh ta toàn bộ số tiền mình dành dụm, sau lại ở Hi Quang, em cũng không lấy lại."
Thẩm Liên im lặng nghe xong, đột nhiên cười lạnh: "Cho nên anh ta thích bị ngược à."
"Vâng." Trần Mộc gật đầu.
Dựa theo tình huống lúc đó, Tống Viên cũng không muốn thả Trần Mộc đi, cầm hợp đồng trong tay, có rất nhiều cách buộc cậu ta ký tiếp. Nhưng Tống Viên thiên vị và cho Thi Trúc Kiệt quá nhiều quyền lực, thế cho nên Thi Trúc Kiệt vội vàng gửi tài liệu đồng ý kết thúc hợp đồng vào hòm thư của Trần Mộc, đợi Tống Viên biết tin tới ngăn cản thì ván đã đóng thuyền.
Thẩm Liên thình lình nhướng mày, ánh mắt khi nhìn Trần Mộc đã trở nên khác đi: "Nói cách khác, cậu biết Tống Viên còn thích cậu."
Trần Mộc: "Vẫn luôn đều biết."
Đáy mắt cậu ta sáng suốt như trời xanh ở sa mạc Gobi.
"Nhưng anh Thẩm à, em thật sự khinh bỉ kiểu thích đó." Trần Mộc nhìn ra ngoài cửa sổ: "Em không muốn đợi Tống Viên trưởng thành, em còn có bản thân mình nữa."
Thẩm Liên hơi khiếp sợ, y cho rằng Trần Mộc cầm trúng kịch bản "nam phụ tế trời", ai ngờ vừa nhìn như vậy rõ ràng là "nam chính tỉnh táo".
Ngoài cửa, một bóng dáng im lặng đứng sừng sững.
Phùng Duyệt Sơn tới tìm Thẩm Liên chơi, ai ngờ lại nghe thấy một đoạn lời nói như thế.
Cuộc trò chuyện giữa Thẩm Liên với Tống Viên kết thúc trong không vui.
Về ánh mắt tràn ngập đe dọa lúc gần đi của Tống Viên, Thẩm Liên chẳng thèm quan tâm.
Hoạt động kết thúc, Thẩm Liên trở về Tinh Khai.
Cần bàn bạc công việc tiếp theo với Hồ Khải Lam một chút. Nói tới một nửa, cửa phòng bị nhẹ nhàng gõ vang.
Cửa không đóng cho nên giương mắt là có thể nhìn thấy Trần Mộc đứng ở cửa.
Cậu ta thở phì phò, trên chóp mũi đổ mồ hôi như là sốt ruột vội vàng chạy tới vậy.
Hồ Khải Lam nhìn thấy Trần Mộc có lời muốn nói bèn đứng dậy khỏi sô pha đứng lên, tìm cớ: "Phải rồi, tôi có chút việc đi trước nhé."
Hồ Khải Lam đi tới cửa, đối diện với tầm mắt của Trần Mộc, hai người khách sáo gật đầu chào nhau.
Trần Mộc thay đổi quá nhiều, đây là ấn tượng đầu tiên của Hồ Khải Lam.
Trần Mộc có thiên phú, lại có Thẩm Liên bảo đảm. Nhưng dù là vậy, vào công ty cũng sẽ không có sẵn tài nguyên. Khuông Thành Hải vẫn rất nghiêm khắc với trình độ của nghệ sĩ nhưng chỉ cần đối xử công bằng với Trần Mộc là cậu ta có thể giống như cây khô gặp mùa xuân, đâm ra chồi non dễ thấy.
"Ôi chao." Thẩm Liên cười mở miệng: "Gần đây ổn chứ?"
Trần Mộc mặc một bộ quần áo thể thao, có lẽ là được tài trợ. Thẩm Liên nhìn nhãn hiệu, nhớ rõ hình như là sản phẩm do Trần Mộc đại diện. Cậu ta không còn dáng vẻ xám xịt im lặng khi trước, kiểu tóc hơi xoăn làm tôn lên gương mặt chính trực, cả người cũng trẻ hơn vài tuổi.
Thật ra cẩn thận tính toán thì Trần Mộc chỉ mới hai mươi bốn tuổi, không lớn.
"Anh Thẩm." Trần Mộc tiến tới, lại cười không nổi, cậu ta mím môi một lát, lúc mở miệng tràn ngập áy náy: "Tống Viên làm phiền anh, có phải không?"
Thẩm Liên nhíu mày: "Cậu còn liên lạc với Tống Viên?"
Nếu không thì làm sao Trần Mộc biết được.
"Không phải." Trần Mộc nói: "Là anh ta đơn phương quấy rầy em."
Thời gian gần đây, không biết Trần Mộc đã chặn bao nhiêu số điện thoại của Tống Viên. Người này rõ ràng đã bị chọc giận, nói chuyện trước sau mâu thuẫn với nhau, khi thì đe dọa dụ dỗ, khi thì nhắc lại chút chuyện ngày xưa với Trần Mộc, giữa những hàng chữ rất giống một người bị tâm thần phân liệt.
"Vậy cậu đừng quan tâm." Thẩm Liên nói: "Yên tâm ở lại Tinh Khai."
Trần Mộc thấy thế, lúc này mới nhẹ nhõm thở ra, cậu ta rất sợ làm phiền người khác.
"Ngồi đi." Thẩm Liên ra hiệu sô pha đối diện, sau đó rót ly nước cho Trần Mộc.
Trần Mộc ngồi xuống, lau mồ hôi trên mặt.
Trên người cậu ta có loại mộc mạc gần với màu sắc bao dung, im lặng, dài lâu của đất trời, cho dù là gió táp mưa sa, hay đèn hoa rực rỡ cũng không thể bong tróc ra được. Trước đây có cư dân mạng bình luận Trần Mộc không nổi lên được là do bề ngoài quê mùa, Thẩm Liên lại không cho là vậy. Đất đai màu mỡ nhìn lại khô hạn tới mấy cũng có thể sau khi có một giọt nước xối xuống là sẽ trở nên sức sống mạnh mẽ thôi.
"Tôi cảm thấy..." Thẩm Liên nhẹ giọng: "Với thẩm mỹ của cậu, không nên vừa ý loại người như Tống Viên mới đúng."
Trần Mộc nghe vậy hơi sửng sốt. Một lát sau, cậu ta mới nói: "Lúc em mới quen biết Tống Viên, anh ta không phải như thế."
Tống Viên, con trai lớn nhà họ Tống, theo lý nên tương lai xán lạn nhưng mẹ của người này lại bị tiểu tam từng bước đuổi ra khỏi nhà, mang theo cả Tống Viên. Có khoảng thời gian hai năm, Tống Viên có cuộc sống của một người bình thường.
Trần Mộc là vào lúc này quen biết gã.
"Lúc ấy em trừ diễn một vài vai phụ, còn làm thêm mấy công việc khác nữa." Trần Mộc nói: "Thiếu tiền ấy mà, cái gì cũng làm. Có một lần phụ cửa hàng vào ban đêm, Tống Viên uống rượu đánh nhau, một đánh bốn, không thắng, mặt mũi bầm dập, là em đưa anh ta đi bệnh viện."
Tống Viên đến bệnh viện lập tức tỉnh lại, hai người từ đó quen biết nhau.
Trần Mộc là một người nghe vô cùng đủ tư cách, bạn có thể thổ lộ hết những chuyện buồn phiền của mình cho cậu ta, lại không cần phải lo sợ cậu ta sẽ nói ra ngoài hoặc là chê cười mình.
Thường xuyên qua lại, Tống Viên muốn làm bạn với Trần Mộc.
Còn về yêu đương sau này, Trần Mộc chỉ có thể đánh giá bằng một câu "nước chảy thành sông".
"Là anh ta thổ lộ với em trước." Trần Mộc không chút cảm xúc nói: "Em cũng từng nhắc nhở anh ta đừng hiểu lầm rung động nhất thời là tình yêu. Anh ta nói anh ta khẳng định, anh ta thích em."
Trần Mộc lẻ loi một mình thật lâu, nghe được lời Tống Viên nói, cậu ta im lặng một hồi, bỗng nhiên muốn thử xem cuộc sống hai người.
Dù sao Tống Viên vào giây phút đó, là vô cùng chân thành.
Trần Mộc rung động chỉ trong một nháy mắt.
Bắt đầu đúng là có ngọt ngào một thời gian nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại, tưởng thật rồi đắm chìm trong đó chỉ có một mình Trần Mộc. Mà Tống Viên càng nhiều là xem cậu ta như một cảng chắn gió để vứt bỏ phiền não, trốn tránh sự thật.
Nhưng bến cảng này không hề màu mỡ.
Tống Viên nào biết được, trong lúc yêu đương, những thứ Trần Mộc cho anh ta đã là cực hạn mà bản thân cậu ta có thể trả giá rồi.
Tống Viên thoải mái hưởng thụ. Sau đó nhà họ Tống lại dậy sóng lần nữa, Tống Viên được đón về nhà, sau đó dần giảm bớt liên lạc với Trần Mộc.
Trần Mộc biết hoàn cảnh gia đình gã không tầm thường, cũng hiểu Tống Viên bận rộn. Nhưng đột nhiên có một ngày, Tống Viên ăn mặc hàng hiệu, ngồi siêu xe xuất hiện trước mặt cậu ta, lạnh nhạt hô một câu "Trần Mộc", ánh mắt lại trở nên cao không với tới.
Tống Viên đưa Trần Mộc tới giải trí Hi Quang.
Trần Mộc còn nhớ rõ buổi tối đó, trong văn phòng chủ tịch Hi Quang, Tống Viên đứng bên cửa sổ, lấy thái độ im lặng để kéo khoảng cách với mình. Sau đó, gã nói: "Trần Mộc, cho cậu vào Hi Quang xem như là sự đền đáp của tôi dành cho cậu. Còn những thứ khác, cậu đừng hòng nghĩ tới."
Đáy mắt Trần Mộc lộ ra mờ mịt, cậu ta rất muốn nói, rõ ràng là anh vượt ranh giới trước, là anh nói thích trước, còn hứa hẹn chuyện về sau nữa.
Trần Mộc biết, Tống Viên chê thân phận của mình.
Hoặc là nói, Tống Viên xem thường bản thân từng bị đạp vào trong vũng bùn. Gã là một người kiêu ngạo, không bao giờ chịu cúi đầu, bây giờ đã lấy lại mọi thứ thì sao còn cần cái cảng bình thường trơ trọi đó nữa?
Tống Viên cho rằng, con người đến với nhau đều vì lợi ích, chắc chắn là Trần Mộc có mưu đồ với gã.
Nhưng nếu không phải vì một cái hợp đồng đó thì Trần Mộc đã đi từ lâu rồi.
Còn về chèn ép sỉ nhục Tống Viên đối xử với mình, Trần Mộc xem đó như một đứa trẻ bốc đồng, vì để bản thân thoải mái, không thèm quan tâm mà làm tổn thương người khác.
"Em và Tống Viên đã thanh toán xong với nhau rồi." Trần Mộc nói: "Trước khi anh ta trở về nhà họ Tống cần rất nhiều tiền, em cho anh ta toàn bộ số tiền mình dành dụm, sau lại ở Hi Quang, em cũng không lấy lại."
Thẩm Liên im lặng nghe xong, đột nhiên cười lạnh: "Cho nên anh ta thích bị ngược à."
"Vâng." Trần Mộc gật đầu.
Dựa theo tình huống lúc đó, Tống Viên cũng không muốn thả Trần Mộc đi, cầm hợp đồng trong tay, có rất nhiều cách buộc cậu ta ký tiếp. Nhưng Tống Viên thiên vị và cho Thi Trúc Kiệt quá nhiều quyền lực, thế cho nên Thi Trúc Kiệt vội vàng gửi tài liệu đồng ý kết thúc hợp đồng vào hòm thư của Trần Mộc, đợi Tống Viên biết tin tới ngăn cản thì ván đã đóng thuyền.
Thẩm Liên thình lình nhướng mày, ánh mắt khi nhìn Trần Mộc đã trở nên khác đi: "Nói cách khác, cậu biết Tống Viên còn thích cậu."
Trần Mộc: "Vẫn luôn đều biết."
Đáy mắt cậu ta sáng suốt như trời xanh ở sa mạc Gobi.
"Nhưng anh Thẩm à, em thật sự khinh bỉ kiểu thích đó." Trần Mộc nhìn ra ngoài cửa sổ: "Em không muốn đợi Tống Viên trưởng thành, em còn có bản thân mình nữa."
Thẩm Liên hơi khiếp sợ, y cho rằng Trần Mộc cầm trúng kịch bản "nam phụ tế trời", ai ngờ vừa nhìn như vậy rõ ràng là "nam chính tỉnh táo".
Ngoài cửa, một bóng dáng im lặng đứng sừng sững.
Phùng Duyệt Sơn tới tìm Thẩm Liên chơi, ai ngờ lại nghe thấy một đoạn lời nói như thế.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro