Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 145

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Giằng co chưa tới nửa phút, Phùng Duyệt Sơn đã không chịu đựng nổi: "Trên mặt tôi có hoa à?"

Thẩm Liên: "Cũng tương tự vậy, cứ cảm thấy thằng nhóc nhà cậu giấu giếm bọn tôi rất nhiều chuyện."

Phùng Duyệt Sơn: "Không thể nào!"

Sắc mặt Trần Mộc trở lại như thường. Cậu ta không hiểu lời ngầm giữa mấy người Thẩm Liên nhưng khác thường chính là bản năng nhắc nhở khiến cậu ta không dám tới gần Phùng Duyệt Sơn.

Dù sao Sở Dịch Lan đã quen biết Phùng Duyệt Sơn rất lâu cho nên có thể nhận ra được chút gì đó. Anh chỉ cảm thấy Phùng Duyệt Sơn quá để ý tới Trần Mộc nhưng lại không nghĩ tới phương diện "rung động" kia. Không phải không nhạy bén, mà là Phùng Duyệt Sơn tuy ngoài miệng phong lưu nhưng thật ra chỉ mê chơi, oanh yến bên người không thiếu nhưng nói thật là chưa từng thấy mang theo ai cả.

So với Chu Nguyên Lâm phong lưu thật sự, trên phương diện yêu đương, Phùng Duyệt Sơn chính là một con gà mờ.

Gà mờ yêu đương? Nói giỡn gì vậy.

Trên người cậu Phùng cũng có chút kỹ năng giả vờ giả vịt, kế tiếp bắt đầu nói chêm chọc cười, giữ cho cảm xúc ổn định, không muốn bị người ta nhìn ra gì cả.

Mày hoảng cái rắm á, Phùng Duyệt Sơn thầm nghĩ, chuyện gì thế không biết? Nhìn Trần Mộc nhiều cũng có sao đâu, cậu ta cũng có hứng thú giống vậy với đồng hồ đắt tiền và siêu xe mà.

Phùng Duyệt Sơn vừa chịu đựng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Thẩm Liên và Sở Dịch Lan, vừa tẩy não bản thân. Đợi gượng tới khi bữa tiệc kết thúc thì sau lưng đã đổ đầy mồ hôi.

Mệt quá đi, cảm giác này đối với Phùng Duyệt Sơn rất là xa lạ. Nhưng trong xa lạ lại tràn ngập mát lành chưa từng nếm thử, hơi chát mà vị cuối lại mang theo ngọt.

Trần Mộc ngồi xe Thẩm Liên tới, cậu ta không muốn làm phiền người khác cho nên định tự mình về.

"Không cần vất vả như vậy." Phùng Duyệt Sơn đứng trên bậc tay, một tay cắm trong túi, nói "Hai người về trước đi" với Sở Dịch Lan, sau đó nhìn về phía Trần Mộc: "Tôi đưa cậu."

Cảm giác nguy cơ khó hiểu tràn khắp trong lòng, không phải Trần Mộc sợ Phùng Duyệt Sơn, lại càng không phải chán ghét. Mà ngược lại, trong lòng cậu ta rất biết ơn nhưng ngay lúc Phùng Duyệt Sơn dựa tới gần lại vô thức sợ sệt co quắp lại.

"Không không không." Trần Mộc thuận theo bậc thang lùi xuống, đúng lúc có một chiếc taxi chạy đến, hai chữ "Xe trống" trên nóc xe cứu Trần Mộc một mạng. Cậu ta vẫy xe, vừa nói chuyện với mọi người, vừa duỗi tay giữ chặt cửa xe, cuối cùng vội vàng ném một câu "Hẹn gặp lại" xuống rồi cúi người chui vào trong.

Giây tiếp theo, xe taxi nghênh ngang rời đi.

Phùng Duyệt Sơn: "..."

Thẩm Liên nhìn mà cười theo: "Không phải chứ cậu Phùng, cậu giấu tôi làm gì rồi hả? Sao Trần Mộc vừa thấy cậu đã như gặp ma vậy?"

Khóe miệng Phùng Duyệt Sơn giật giật: "Chắc mặt tôi doạ người quá chăng."

Phùng Duyệt Sơn cũng rất bực bội, cậu ta biết rõ Trần Mộc tiết kiệm tới cỡ nào, bây giờ vì để trốn cho mau cũng không tiếc tiền bắt taxi.

Phùng Duyệt Sơn nhớ lời ba mình từng nói: "Ngày nào mày cũng chơi như vậy phải dọa bao nhiêu người chạy mất? Đừng để tới cuối đời một mình cô đơn lẻ loi!"

Phùng Duyệt Sơn xem thường không thèm quan tâm, không có người yêu thì liên hôn, trong giới nhà giàu không thiếu nhất chính là người thừa kế, sợ cái gì?

"Nghĩ gì đó?" Tiếng Sở Dịch Lan đột ngột vang lên bên tai.

Phùng Duyệt Sơn vô thức trả lời: "Đang ngẫm nghĩ lại cuộc đời."

Mày kiếm Sở Dịch Lan hơi nhíu, cảm thấy có thể lấy mấy chữ này đi trừ tà: "Cậu bệnh à?"

Phùng Duyệt Sơn chợt thấy mệt rã rời, kiệt sức vẫy tay với Sở Dịch Lan: "Thôi nhé anh hai, em về nhà đây."

Sở Dịch Lan nhìn theo Phùng Duyệt Sơn rời đi.

Thẩm Liên tới gần, Sở Dịch Lan nắm lấy tay y, khẽ xoa nắn mu bàn tay: "Em thấy sao?"

"Lộ ra quá ít, không phát hiện được gì." Thẩm Liên ăn ngay nói thật: "Nhưng sớm muộn thôi, Phùng Duyệt Sơn không giấu được quá lâu."

Sở Dịch Lan vô cùng đồng ý.

Thẩm Liên về nhà, lần này không được nhàn rỗi mấy ngày đã nhận được điện thoại của đạo diễn Triệu Văn Thư.

Hai người hợp tác trong 《Liệt Hỏa》 vô cùng ăn ý, còn giúp Lâm Phú nhảy lên vị trí "Nam chính xuất sắc nhất", lại có đầu tư từ Tinh Khai, bây giờ Triệu Văn Thư không chỉ nhìn Thẩm Liên với con mắt khác một cách đơn giản như vậy. Lúc anh ta quay chụp ở vùng núi đã nhận ra, người sau lưng Thẩm Liên rất mạnh, cộng thêm thực lực bản thân, bay lên cao chỉ là vấn đề thời gian.

Triệu Văn Thư điện thoại nói trong tay có một bộ phim, triều đại hư cấu, có mấy vai chính không phân biệt cao thấp nhưng thứ tự giới thiệu tên có thể treo Thẩm Liên lên đầu tiên.

Triệu Văn Thư tự mình sản xuất, cần phải do dự sao? Không cần.

Thẩm Liên lập tức liên lạc Hồ Khải Lam, những chuyện vặt vãnh giao cho người đại diện trao đổi xem như đã định ra.

Sở Dịch Lan không cản Thẩm Liên nhưng biết được tin này, câu đầu tiên hỏi chính là nơi quay chụp.

"Ở ngay Cừ Đô, phim trường lần trước ấy." Khi đó, Thẩm Liên chỉ mặc một chiếc áo ngủ, do ngại phiền cho nên lười mặc quần. Thời tiết ngày càng nóng bức, y ghé vào trong ngực Sở Dịch Lan, nói chuyện như mang theo dính nhớp nhưng thật ra là đang vuốt lông.

Sở Dịch Lan ngồi trên ghế trong phòng sách, dựa ra sau ngẩng đầu, mặt đối mặt bế lấy Thẩm Liên cũng là dư dả.

Cảm xúc trong lòng bàn tay làm người ta say mê nhưng sức chịu đựng của Sở Dịch Lan ngày càng tăng, dù sao một khi không nhịn nổi thì lúc thực thi "bạo lực", người có hại cũng không phải mình.

"Đừng kiếm thêm một Khương Nùng nữa cho tôi đấy." Trong giọng Sở Dịch Lan mang theo nguy hiểm.

"Câu này của anh rất vô lý nhé." Thẩm Liên ngửa đầu cười: "Em đứng nơi đó, người ta thích em cũng trách em sao?"

Sở Dịch Lan rũ mắt: "Không quan tâm."

Ánh trăng thảnh thơi rọi vào, gió hè thổi bay rèm cửa, bóng người ẩn hiện quấn lấy nhau đong đưa lên xuống. Sở Dịch Lan đè sau gáy Thẩm Liên, nghĩ đến kế tiếp có một thời gian sẽ không thấy được người, nhớ nhung lập tức không thể kìm nén mà tràn ra.

Thẩm Liên và Triệu Văn Thư hẹn thời gian gặp mặt, lúc đến nơi cũng không ít người. Nhìn thấy Tống Viên, sắc mặt Thẩm Liên cũng chưa thay đổi dù một chút.

Tính tới tính lui thì dẫn đầu ngành công nghiệp giải trí trong nước cũng chỉ mấy công ty đó, Tống Viên đầu tư bộ phim của Triệu Văn Thư cũng không có gì lạ.

Tầm mắt hai người va vào nhau, đều lộ ra lạnh lẽo.

Thật ra Tống Viên từng có ý định ngáng chân Thẩm Liên nhưng trước khi gã mở miệng thì Triệu Văn Thư đã khen Thẩm Liên một hồi. Triệu Văn Thư không biết thù hận giữa họ, chỉ là chó ngáp phải ruồi, đúng lúc bày tỏ quyết tâm không thể không dùng Thẩm Liên trước một bước. Mà Triệu Văn Thư là đạo diễn có tiếng sẽ không dễ bị uy hiếp. Tống Viên biết điểm ấy, lại muốn nhét Thi Trúc Kiệt vào đoàn, có việc cần nhờ Triệu Văn Thư cho nên không cần gấp gây khó dễ cho Thẩm Liên.

Thi Trúc Kiệt mặc một bộ đồ màu trắng, bờ vai hơi hạ thấp, lộ vẻ vô cùng ngoan ngoãn, rúc vào bên người Tống Viên. Đừng nói là hiểu chuyện, thậm chí Thẩm Liên cảm thấy hơi "liếm".

Thẩm Liên ngồi xuống đối diện Triệu Văn Thư, nhận lấy kịch bản cẩn thận lật xem một lần nữa.

Triệu Văn Thư đắc ý: "Cậu thấy thế nào?"

Thẩm Liên gật đầu: "Viết tốt lắm."

Không tốt y cũng sẽ không nhận, không dễ có danh tiếng như bây giờ cho nên không thể làm hỏng.

"Được! Chỉ chờ những lời này của cậu thôi đấy." Triệu Văn Thư vươn tay, nóng lòng nói: "Hợp tác hai lần, tôi có linh tính chúng ta sẽ bùng nổ!"

Thẩm Liên hơi ngẩng đầu, tự tin kiêu căng quen thuộc: "Đó là đương nhiên."

Giọng Tống Viên đúng lúc này vang lên: "Đạo diễn Triệu, vậy Trúc Kiệt..."

"Ừ, cứ như khi trước chúng ta đã nói đi." Triệu Văn Thư đối diện với Tống Viên chính là thái độ giải quyết công việc. Người ta đầu tư tiền cho nên cần phải khách sáo một chút, với lại phân cảnh của Thi Trúc Kiệt không nặng, Triệu Văn Thư bằng lòng giúp đỡ lần này.

Thi Trúc Kiệt vừa nghe đã chắc chắn vào đoàn, sắc mặt cũng thay đổi, ánh mắt dào dạt đắc ý nhìn về phía Thẩm Liên, sau đó lại run cầm cập.

Thẩm Liên cười nhạt nhìn Thi Trúc Kiệt như nhìn một con vật nhỏ rơi vào bẫy rập.

Nhe nanh múa vuốt, không có phép tắc, Thẩm Liên thầm nghĩ.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0